| Trong đời tôi, nằm nhà thương
cũng đã ba, bốn lần rồi, nhưng lần này là nặng hơn cả,
tôi nằm nguyên một tháng trời. Gọi là nhà thương thật
đúng nghĩa vì nơi đó, mọi người thương bệnh nhân như
người nhà.
Chẳng biết có phải tại vì
lỡ uống mấy ly rượu chát trong bữa tiệc mà tôi trở nên
đi đứng lạng quạng trên nước đóng băng ở bãi đậu xe,
tôi không kềm giữ và kiểm soát được đôi chân khẳng khiu
như chân gà, tôi trượt té dập đầu sái vai và nằm bất
tỉnh nhân sự. Đứa cháu nội cùng đi với tôi hôm đó, nó
trông thấy tôi nằm đơ cán cuốc với đôi mắt trợn ngược,
nó tưởng đâu tôi đã hồn lìa khỏi xác nên nó vô cùng
sợ hãi và khóc òa lên. Có người trông thấy gọi xe cứu
thương đưa tôi vô bệnh viện.
Sau khi khám nghiệm, bác sĩ
bảo tôi bị vỡ các mạch máu sinh ra vết bầm sưng tụ trong
đầu, còn vai mặt tôi thì bị tét gân. Kết quả các thử
nghiệm cho biết tuy không phải giải phẫu nhưng tôi phải
mất một thời gian dài cho tan máu bầm trong đầu; còn cái
vai rách gân thì để đấy hạ hồi phân giải, hay nói khác
đi là bị sao chịu vậy. Tôi buồn não ruột nhưng rồi tôi
tự an ủi ít ra tôi còn sống. Ở tuổi tôi, nhiều người
té rồi đi luôn, hay là nằm luôn thì đúng hơn.
Nằm nhà thương ở xứ tân
tiến không có gì phải phàn nàn. Nhà thương đúng nghĩa vì
bệnh nhân được đối xử quá ư tốt. Nhân phẩm của người
bịnh được tôn trọng hết mức. Nhân viên bệnh viện, từ
y sĩ đến y tá, y công, (tôi định kể luôn cả Y Phương và
Y Phụng) gì cũng tỏ ra rất lịch sự và tử tế với bệnh
nhân khiến cho họ cảm thấy được an ủi vô cùng. Chính
vì sự đối xử tốt đó mà có nhiều bệnh nhân giàu nhớ
ơn, đã hiến tặng cho bệnh viện những món tiền lớn để
sửa sang hoặc tân trang và nới rộng.
Trang bị và bảo trì của nhà
thương thật hết chỗ chê, mọi thứ đều đầy đủ, mới
mẻ và sạch sẽ. Nhân viên lau dọn thường trực, phòng bệnh
nhân sáng bóng, muốn tìm ra một góc khuất đóng bụi cũng
khó. Tôi không có điều gì than phiền về nhà thương cả,
tôi chỉ buồn vì biết loại thương tật của tôi sẽ mất
thời gian rất lâu mới có thể trở lại bình thường hoặc
sẽ chẳng bao giờ hoàn toàn hồi phục. Buồn là ở chỗ đó.
Vì đi dự một bữa tiệc mà ra nông nổi này, hu hu.
Bảy giờ sáng, tôi ngồi dậy,
bước xuống giường, lăn cái xe rollator đi vào phòng tắm
để làm các công việc vệ sinh cá nhân như đi tiểu, đánh
răng, rửa mặt, chải tóc. Tóc và râu của tôi đều đã lâu
không hớt cạo, nếu tôi không chải chuốt cho gọn ghẽ nữa
thì e trông bệ rạc.
Thật ra tôi dậy trước đó
đã lâu nhưng cứ nằm nướng trên giường vì chẳng có việc
gì khác để làm. Nằm nhà thương thì có việc gì đâu mà
làm chứ. Đôi mắt nhắm lại đấy nhưng cay sè vì có ngủ
nghê gì được đâu. Đau bệnh mà. Tôi ngủ không được thì
tai tôi bắt buộc phải nghe. Thật ra nghe chỉ bằng một tai
thôi vì tai kia đã bị ù, lúc nào cũng có sẵn tiếng ve sầu
kêu vang miễn phí thường trực. Tuy tôi nghe chỉ bằng một
tai nhưng sao tiếng rắm và tiếng đi tiểu tồ tồ trong bô
của lão Ba Lan giường bên cứ rõ mồn một, thật chẳng khác
sấm động nam bang và vũ sa bắc hải.
Xong cái màn vệ sinh buổi sáng,
tôi lại lái chiếc rollator trở ra và đậu nó sát một bên
giường. Tôi gọi cái xe lăn bốn bánh có thắng tay này là
BMW vì nó tiện lợi và tối tân hơn loại khung bốn chân bọc
cao su mà tôi đã dùng trước đó. Nhà thương cấp cho tôi
cái này để được an toàn hơn.
Vừa leo lên giường nằm lại
chưa nóng lưng, tôi đã nghe tiếng hai cô y tá vén bức màn
đi vào phòng của tôi. À, thì ra đã bảy giờ rưỡi sáng
rồi, giờ của y tá bàn giao ca trực. Một cô xuống ca
và một cô lên ca vào để bàn giao món nợ đời là tôi. Họ
đứng lại ở gần cửa. Cô xuống ca nói một tràng dài, giọng
thấp như muốn nói riêng giữa họ với nhau thôi. Tôi tự
ý diễn dịch như sau:
“Này nhá, món hàng của tui
bàn giao lại cho bồ còn sống nhăn và lành lặn y nguyên, vẫn
còn trong tình trạng tốt đó nhá, nếu chút nữa có xảy ra
chuyện gì thì đừng đỗ thừa tui nha bồ.”
Cô lên ca muốn cho chắc ăn,
lên tiếng hỏi món hàng bàn giao là tôi:
“Good morning ông Nguyễn. Sáng
nay ông cảm thấy như thế nào?”
Bệnh của tôi gọi là TBI,
viết tắt của Traumatic Brain Injury, chấn thương não. Tôi muốn
kể lể đủ các món ăn chơi mà tôi đang hứng chịu là nhức
đầu, đau vai, chóng mặt, ù tai, muốn ói, không ngủ được,
vân vân và vân vân, nhưng tôi sợ các cô tưởng tôi mắc
bệnh than hoặc sinh ra gần mỏ than. Vả lại tôi đang mệt
thì làm sao mà đủ sức đâu để trả lời dài dòng. Vì vậy
tôi đáp gọn kiểu huề vốn:
“Cũng giống như hôm qua.”
Cô y tá xuống ca trấn an với
người đồng sự:
“Ông Nguyễn rất tốt. Ông
có thể tự lập. Ông là một bệnh nhân gương mẫu đó.”
Chữ cô ta dùng là “Ace patient”,
nhưng chẳng lẽ tôi dịch là “bệnh nhân thằng ách”? Tôi
bỏ chơi bài lâu rồi, thằng ách, thằng già, con đầm, thằng
bồi gì tôi cũng quên hết rồi.
Mới được khen một phát xong
là tôi đã thấy một cô y tá đẩy cái bàn nhỏ vào cạnh
bên giường của tôi để xin tôi tí huyết. Lại thử máu.
Tôi nhìn thấy máu của tôi chảy ra bốn cái ống mà tiếc
rẻ. Tôi luôn thắc mắc tại sao người ta lại cần nhiều
máu như vậy. Theo sự hiểu biết nông cạn của tôi thì người
ta chỉ cần quệt một tí máu và đặt dưới kính hiển vi
là có thể biết ngay mọi kết quả cơ mà.
Tôi
thuộc tạng người bạch diện thư sinh chứ không phải vai
u thịt bắp, gân tay của tôi lặn dưới da rất khó thấy.
Vậy mà y tá nhà nghề phóng kim một phát là trúng phóc, tôi
phục lăn tay nghề của cô. Chẳng bù với cô y tá tại văn
phòng bác sĩ gia đình của tôi cứ lụi tới lụi lui, ngoái
kim qua ngoái kim lại như một tay say rượu lái xe, hậu quả
là đã để lại trên cánh tay tôi vết máu tụ bầm cả tuần
mới tan hết. Mỗi lần như vậy tôi cứ phải cầu trời khấn
Phật. Tìm gân khác với tìm chim/Chim bay dễ thấy, gân chìm
khó châm.
Chỉ mất năm phút là cô y
tá làm xong công tác lấy mẫu thử máu cho tôi và đi qua bệnh
nhân phòng bên. Hai bệnh nhân nằm chung trong một căn phòng
rộng ngăn đôi bằng một tấm màn dầy. Tôi nghe tiếng lão
bệnh nhân bên kia ồm ồm to giọng, “You want my blood again,
vampire?”
Cô y tá đáp rằng nếu cô
là ma dơi hút máu thật thì cô cũng chẳng thèm rớ tới ông.
Lão bệnh nhân bên cạnh cũng tếu. Lão là người di dân Ba
Lan. Sở dĩ tôi biết được là vì có một hôm tôi nghe y tá
hỏi lão đang đọc báo ngôn ngữ gì đó. Lão đáp “Polish”,
xong lão còn tiếu lâm, “Cô không thấy tôi luôn luôn bóng
nhoáng đây hay sao?” Thì ra lão chơi chữ. Polish vừa có nghĩa
là thuộc về nước Ba Lan và cũng có nghĩa là đánh bóng.
Lão Ba Lan kể cũng lạ. Lão
nói chuyện qua điện thoại với ai đó bằng tiếng Ba Lan nhưng
lại dùng những tiếng chửi thề Anh ngữ. Trong cuộc điện
đàm, thỉnh thoảng lão cứ chêm vào nào là “lỗ lừa”,
nào là “phân bò” , nào là “chữ f”, tôi nằm bên này
nghe mà nhột cái lỗ tai, mặc dù ngày xưa trong quân đội,
mỗi khi xếp lớn tới, tôi nghe có người hô “phắc” lia
chia để mọi người đứng nghiêm chào xếp. Quen thói hay xài
giấy năm trăm, một hôm lão Ba Lan xài luôn trước sự hiện
diện của cô y tá liền bị cô dạy cho một bài học phải
nín khe. Kể ra nhân viên bệnh viện khá vất vả với lão
vì hầu như lão làm tất cả mọi chuyện đều tại chỗ.
Chắc lão cũng chẳng muốn như vậy đâu mà chẳng qua vì lão
đi đứng không được.
Xong màn lấy mẫu máu thì tới
màn uống thuốc. Y tá đưa thuốc gì thì tôi cứ uống chứ
hơi đâu mà nhớ cho hết vì nhiều thứ và nhiều lần quá
nhớ không hết. Nếu tôi cố gắng dùng trí óc để nhớ e
rằng tôi sẽ mau mệt thêm.
Nếu xét theo tiêu chuẩn làm
phiền nhiều hay ít thì tôi đúng là một bệnh nhân gương
mẫu vì tôi tránh tối đa sự làm phiền các nhân viên nhà
thương. Nằm nhà thương suốt một tháng trời, tôi chỉ nhờ
nhân viên nhà thương phụ tắm cho tôi chỉ có ba lần. Không
phải tôi ở dơ nhưng những lần tắm kia tôi tự biên tự
diễn. Những lần khác kia đó, tôi loay quay một cách khổ
sở để tự rửa ráy cho mình mà không dám phiền họ. Cứ
cách hôm, tức là bữa tắm bữa nghỉ, khoảng sau bữa ăn
sáng, họ hỏi tôi:
“Ông Nguyễn ơi, ông có cần
giúp để tắm rửa không? Do you need help to wash yourself?”
Trong những ngày đầu, vì còn
quá đau yếu, tôi miễn cưỡng đáp “Yes”. Họ bảo tôi
nếu có y phục riêng và sạch để thay thì hãy lấy ra trước
đi, mặc áo choàng của nhà thương mãi cũng nản. Họ bảo
để họ vào phòng tắm dọn sẵn, đặt ghế ngồi, chỉnh
vòi nước. Xong họ gọi tôi vào, bảo tôi cởi áo khoác của
nhà thương, ra lệnh cởi luôn cái quần lót. Họ nói xin lỗi
là trong nhà thương không có sự riêng tư. Tôi ngại và ngượng,
tuy vẫn biết là vì quen với công việc của nghề nghiệp,
họ không nghĩ như tôi.
“I will wash your head and your
back. Can you do your front side and your under side?” Cô nói
cô sẽ gội đầu tôi, tắm rửa lưng tôi, và hỏi tôi lo phần
ngực bụng và hạ bộ có được không. Dĩ nhiên là tôi làm
được. Nhỡ tôi làm không được thì sao? Chắc là họ cũng
giúp tôi lau rửa bộ phận chiến lược chứ? Súng đạn cũ
từ thời đệ nhị thế chiến (tôi ra đời từ đầu năm
1944 lận mà) biết có còn nên gọi là vũ khí chiến lược
nữa hay không.
Tôi từng nghe kể có nhiều
bệnh nhân già dịch thích chọc ghẹo y tá bằng lời nói và
bằng cả hành động. Tôi thích nhất câu chuyện cười kể
về một lão bệnh nhân cắc cớ nọ một hôm báo cho cô y
tá biết rằng thằng nhỏ của ổng mới chết rồi. Cô y tá
cũng đáp phụ họa, “Vậy thì tôi xin có lời chia buồn với
ông.” Qua ngày hôm sau, cô vào phòng thì thấy ông nằm trên
giường và để ló thằng nhỏ ra ngoài. Cô hỏi ông làm gì
kỳ cục thế; ông đáp, “Hôm qua chết, hôm nay là ngày thăm
viếng ở nhà quàn.” Ông già này ngon hơn tôi nhiều. Đời
nào tôi dám cả gan làm như vậy. Nội cái việc người khác
giúp tắm mà tôi cũng đã cảm thấy kỳ kỳ.
Hơn sáu mươi năm trong đời,
bây giờ tôi mới lại được người khác tắm cho. Người
tắm cho tôi sáu mươi năm trước chẳng ai khác hơn là mẹ
của tôi. Bây giờ già cả đau yếu lại phải nhờ người
khác tắm cho, tôi cảm động. Tôi nói với y tá là cô làm
cho tôi nghĩ đến mẹ tôi. Tuy họ chỉ làm việc theo bổn
phận nhưng tôi vẫn cảm thấy như trong đó có một chút ân
nghĩa tình thân.
Người ta tắm xong người ta
khỏe còn tôi tắm xong là tôi cảm thấy mệt. Đang đau bệnh
mà, ráng đi tắm đã là một sự cố gắng vượt qua mức
chịu đựng của tôi, một phần khác cũng vì tôi có một
tâm hồn yếu đuối dễ cảm động. Tôi mau mệt lắm, làm
gì cũng mệt, ngay cả không làm gì một hồi cũng mệt.
Tôi lại leo lên giường nằm
thở ra. Thở ra không sao được! Thở ra không là đi luôn đó.
Tôi phải hít hơi vào nữa chứ. Nằm vắt tay lên trán nghĩ
ngợi bâng quơ một lúc là đã 10 giờ, giờ tôi phải lết
qua phòng gym tập vật lý trị liệu (VLTL). Có ba cô chuyên
viên vật lý trị liệu tất cả và do sự trùng hợp ngẫu
nhiên, cả ba người đều có tên bắt đầu bằng mẫu tự
“L”: Lynn, Linda và Laura mà tới ngày rời nhà thương, tôi
vẫn không thể nào nhớ tên nào gắn cho mặt nào. Để tránh
gọi tên họ nhầm lẫn, tôi cứ chào trống không khơi khơi
kèm theo một nụ cười cầu tài.
Buổi tập chỉ có nửa giờ
mà có hôm tôi cảm thấy sao nó dài quá. Buổi tập bắt đầu
bằng màn hâm nóng là đi bộ một vòng Khu Phục Hồi nguyên
tầng lầu 4. Tôi lái chiếc BMW (rollator đó mà) của tôi; cô
chuyên viên VLTL đi kèm một bên, vừa đi vừa nói chuyện,
nhưng thường là cô ta nói hoặc đặt câu hỏi, còn tôi chỉ
trả lời nhát gừng. Thỉnh thoảng cô ta tươi cười ban cho
tôi một tiếng khen, có khác nào chủ dắt chó đi ị khen cho
nó một tiếng.
Vào phòng gym, cô chuyên viên
VLTL chỉ cho tôi tiến đến lối đi dài khoảng mười thước
và có thanh vịn hai bên, bảo tôi bước đi, thoạt đầu vịn
cả hai tay, dần dần một tay và tập bỏ tay ra. Tôi suýt quỵ
mấy lần vì hai cái chân còn yếu. Sau một lúc chừng năm,
bảy phút, tôi được ngồi nghỉ lấy sức rồi qua màn đạp
pédal như kiểu đi xe đạp nhưng là ngồi ghế thấp và duỗi
hai chân thẳng ra phía trước. Trò này dễ ăn. Cô ta vặn đồng
hồ 5 phút, bảo tôi ngồi đó tập một mình trong lúc cô đi
lo chuyện khác.
Đến cái màn tập giữ thăng
bằng cơ thể thì hơi gay go đối với tôi. Tôi phải đứng
lên một miếng ván kê hổng hai bên và giữ không cho cạnh
miếng ván chạm sàn. Tôi không ưa cái trò xiếc này chút nào.
Ngoài ra còn có một mớ trò tập luyện khác, thật chẳng
khác nào cảnh một vườn trẻ, chỉ khác một điều là trẻ
con thì vui thích trong khi những người già yếu bệnh hoạn
như tôi thì như chết rồi.
Tôi mệt rồi đó nha. Đủ
nửa tiếng rồi đó nha. Trước khi được tha cho về phòng,
tôi còn phải lái chiếc BMW của tôi đi một vòng Khu Phục
Hồi, lần trước là làm cho nóng máy, lần này là làm cho
nguội xuống.
Về đến phòng mình, tôi lại
leo lên giường nằm nghỉ tiếp. Buổi ăn điểm tâm chỉ có
một trái chuối, một bát ngũ cốc với sữa và một ly trà,
thế mà sau mấy tiếng tôi vẫn chưa thấy đói. Tôi nằm đó
nghĩ không biết những người thân của tôi đang làm gì, nghĩ
không biết tình trạng này kéo dài đến bao giờ, tôi có trở
lại bình thường được hay không, nản hết sức.
Y tá làm việc quả là quá
cần mẫn, cứ thăm hỏi bệnh nhân thường trực. Có điều
đôi khi họ dùng từ ngữ nhà thương tôi không hiểu. Chẳng
hạn như thay vì hỏi “Ngày hôm qua ông có đi toi-lét không?”
thì họ lại hỏi “Ngày hôm qua ông có cử động ruột
của ông không. “Did you move your bowel yesterday?” Có y tá còn
làm khó tôi bằng cách dùng từ ngữ một cách chuyên khoa hơn:
“Did you have a BM yesterday?” BM là chữ viết tắt của bowel
movement thường dùng trong ngành y, y tá nhè tôi là người dốt
y học mà đem ra dùng khiến cho tôi ú ớ và thộn mặt ra.
Nói đến chuyện nghe lầm,
năm trước đó, nó đã xảy ra với tôi một lần ở phòng
mạch bác sĩ chuyên khoa gan ruột. Ông bác sĩ đặt những
câu hỏi về tiểu sử bệnh trạng của tôi, chẳng hạn như
tôi đang dùng những loại thuốc gì, đã từng nhập viện
chưa, từng bị giải phẫu chưa, thói quen trong đời sống
hàng ngày, có uống rượu, hút thuốc không, có ai trong gia
đình bị ung thư không. Tôi đoán ông người gốc Đông Ấn,
vì nước da nâu của ông và một phần cũng vì cái tên lạ
họ lạ mà tôi chưa gặp bao giờ. Ông nói tiếng Anh có âm
điệu lạ nên đôi khi tôi nghe không rõ trong khi cái tai bên
mặt của tôi hơi bị điếc. Vì tôi bị nghi nhiễm vi khuẩn
gan nên ông hỏi kỹ vể những dữ kiện liên hệ. Ông hỏi
tôi về những sinh hoạt và quan hệ tình dục. Khi ông nói,
“Are you active sexually?” thì tôi lại nghe là, “Are you active
socially?” Bình thường, tôi quen nghe người ta hỏi câu sau
chứ chưa ai hỏi tôi câu trước. Tôi đinh ninh ông cũng giống
như mọi người, muốn biết tôi có tích cực giao du với bạn
bè, cộng đồng xã hội không. Chính vì đinh ninh như vậy
nên tôi đáp: “Oh yes, I hang out with friends every weekend and we
have lots of fun together!”
Nghe tôi trả lời như vậy,
ông ta gật gù rồi hỏi tiếp: “With more than one partner?”
Tôi đoán có cái gì không ổn
trong câu hỏi này: “What do you mean partner?”
Ông nói: “Sex partner.”
Tôi sửng sốt: “What sex partner?”
Ông nói: “I thought you were
active sexually and you said you went out every weekend and you had a good
time with your partners?”
Tôi cực lực cải chính: “No!
I never said that!” I did say I hang out with friends and have fun, like
going shopping, going to the movies, walking in the park and having dinner
together. Socially, that's all.”
Ông vỡ lẽ ra và cười cười
nói: “Oh... I'm sorry. I asked you if you were active sexually...”
Tôi cũng đáp xuôi theo: “And
I thought you asked if I were active socially.” Và rồi cả hai chúng
tôi cùng cười cho chuyện hiểu lầm tai hại ấy. Không chừng
ông ta tưởng tôi là một lão già gân. Sự thật là cả đời
tôi có thấy mặt mũi một viên Viagra hoặc Levitra hoặc Cialis,
hay Soma, Propecia, Acomplia, Xenical ra làm sao đâu.
Trở lại tình trạng hiện
tại, may là sự bài tiết và tiêu hóa của tôi bình thường,
nhân viên nhà thương đỡ cực. Họ quan tâm hỏi han là phải
để họ còn cho thuốc trị sớm. Lão Ba Lan giường bên đã
một lần bị táo bón, y tá phải bắt lão nằm nghiêng và
cong người lên để cạy phân ra như cạy đất sét. Người
ta cực với lão như thế mà lão lại hay ăn nói kém êm thắm
và lại còn xài giấy năm trăm nữa chứ.
Trong lúc tôi đi qua phòng gym
để tập vật lý trị liệu, nhân viên quét dọn vào phòng
của tôi để dọn dẹp. Tôi trở lại phòng thì đã thấy
mọi thứ ngăn nắp gọn gàng. Tôi nằm nhìn ra cửa sổ. Trời
bên ngoài đang có nắng. Tuyết rơi đêm qua còn bám đầy trên
mái nhà và nhánh cây. Tôi nghĩ tôi đang được hưởng những
may mắn và ưu đãi hay được cưng chìu. Có lẽ tôi nên tạm
quên đi sự đau bệnh của tôi để đón nhận và vui hưởng
những gì tôi được mọi người ban cho.
Tôi nào có bị bỏ quên trong
cô đơn lẻ loi. Hàng ngày ngoài những ân cần chào hỏi của
mọi người trong nhà thương, tôi còn được người thân và
bạn bè thường xuyên vào thăm và săn sóc. Họ mang vào cho
tôi nhiều quà bánh thức ăn và lòng yêu thương trìu mến.
Những cái nắm tay vuốt ve, những lời an ủi làm cho tôi cảm
động. Họ phải lặn lội xa xôi đến thăm tôi, phải bỏ
ngang những công việc và sinh hoạt hàng ngày của họ, tốn
thì giờ và công của để đến với tôi và cầu mong cho tôi
mau chóng bình phục. Tôi cảm thấy tôi nằm đấy thì đã
yên, phần chịu vất vả là họ. Tôi nghĩ nhỡ vì đi thăm
tôi mà họ bị xảy ra chuyện gì, chắc tôi sẽ ân hận vô
cùng.
Nhưng khi màn đêm buông xuống,
khi từ hệ thống loa vang lên lời báo đã đến giờ bệnh
viện cần sự yên lặng, khi người khách thăm viếng cuối
cùng từ giã ra về, tôi cũng không khỏi có cảm giác lẻ
loi. Tôi nhớ nhà. Nhà thương có là cung vàng điện ngọc thì
cũng là chỗ công cộng. Căn nhà nhỏ nhắn của vợ chồng
tôi vẫn là mái ấm của riêng mình. Ai cũng muốn được trút
hơi thở cuối cùng trên giường ngủ ở nhà trước sự hiện
diện đông đủ của người thân. Ước nguyện bình thường
nhưng có khi khó thực hiện.
Nằm nhà thương ở một nước
tân tiến, bệnh nhân được chăm sóc tận tình, chuyện tiền
bạc tính sau. Nhà thương không hề kiếm chuyện đuổi khéo
bệnh nhân nghèo, từ chối việc chữa trị hoặc đối xử
tệ bạc thiếu nhân cách. Tôi nghĩ mình quá may mắn khi so
sánh với tình trạng mẹ tôi nằm bệnh viện ở quê nhà.
Bà vừa mất ở quê nhà năm trước vì bịnh tiểu đường
khi bệnh viện bó tay và cho bà về nhà để họ đỡ gánh
lo trách nhiệm. Tuy nằm bệnh viện, mẹ tôi được chăm nuôi
bởi thân nhân con cháu túc trực ngày đêm vì nhân viên nhà
thương hầu như chẳng lo được việc gì ngoài sự chẩn bệnh
và thử nghiệm có tính tiền. Tệ hại nhất phải nói đến
thái độ đối xử của nhiều nhân viên đối với bệnh nhân.
Vì lẽ đó, bà cũng chẳng màn nằm lại bệnh viện làm gì,
thà về nhà nằm chết trong căn nhà thân yêu quen thuộc.
Đúng là tôi may mắn. Mấy
ngày cuối tuần, thân nhân của tôi gồm vợ, con gái, thằng
rể và hai đứa cháu ngoại vào thăm. Ngày thường thì có
mấy người bạn của tôi. Họ về hưu non, làm việc tự do
hoặc làm việc tại gia nên vào thăm cho tôi vui. Có những
người thân hoặc bạn bè bận đi làm ban ngày thì vào thăm
tôi sau giờ làm việc. Thường thì ai vào thăm cũng mang cho
tôi một ít thức ăn, sách báo đọc giải trí, món quà nho
nhỏ.
Ngoài ra, tôi nhận được rất
nhiều cú điện thoại gọi vào hỏi thăm, từ gần đến xa
cả đại dương. Chiếc điện thoại cầm tay tôi luôn để
sát bên mình, vừa nghe chuông reo là tôi bắt lên nghe ngay.
Đang lúc cô đơn nên tôi không ngại đối đáp, chịu khó
lắng nghe và cũng thều thào nói lên vài điều tâm sự, tuy
đang cảm thấy mệt.
Tôi là thành viên của một
diễn đàn nọ mà tôi nhờ đó có cơ hội làm quen thêm nhiều
người bạn tốt mặc dù tôi và họ chưa hề gặp mặt nhau
bao giờ. Ấy vậy mà họ từ Đức, Pháp, Mỹ gọi điện thoại
thăm hỏi khiến tôi xúc động và khóc, nước mắt chảy ròng
ròng làm tôi nghẹn lời làm cho bạn phương xa cũng đâm ra
ái ngại. Tôi tự hỏi tại sao người ta lại có thể thân
nhau như thể đã quen nhau tự bao giờ mặc dù chưa hề gặp
nhau.
Tôi có ngờ đâu mỗi phút
điện đàm đều bị tính tiền dù là gọi ra hay gọi vào.
Đến khi tôi đã về nhà và nhận hóa đơn hàng tháng, thấy
số tiền bốn trăm mấy chục đô, tôi suýt bật ngửa và
cảm thấy bệnh thêm.
Cả tháng trời không mở hộp
điện thư, đến khi về nhà rồi tôi cũng chưa đủ sức để
ngồi trước máy điện toán. Tôi nhờ vợ và đứa cháu nội
mở máy lên để thanh toán một mớ hóa đơn chi tiêu, sẵn
dịp tôi nhờ họ xem hộp điện thư đã có bao nhiêu bức
thư chưa đọc, họ bảo đã hơn một ngàn bảy trăm cái, tôi
nghe xong lại mệt thêm. Đến khi tôi đủ sức để ngồi trước
máy, tôi gõ bàn phím một cách vất vả vì những ngón tay
của tôi dường như giờ đây không còn theo đúng sự điều
khiển của tôi nữa. Sự tổn thương hệ thống thần kinh
đã làm cho tứ chi của tôi trở nên lóng cóng lọng cọng.
Tay thì cầm nắm vật gì cũng không đúng vị trí chính xác;
chân thì có lúc như lỏng lẻo không còn dính vào châu thân.
Trước lúc rời nhà thương
để về nhà, tôi có lo âu hỏi bác sĩ là bao lâu thì tôi
hoàn toàn hồi phục, bác sĩ nói không thể biết chắc, có
thể là vài tháng hoặc lâu hơn. Đã hơn hai tháng qua rồi
kể từ ngày về nhà, tôi vẫn còn phải nương tựa vào chiếc
xe lăn rollator để đi lại trong nhà. Chiếc BMW màu đen mới
toanh này do chuyên viên phục hồi đến nhà tôi hướng dẫn
các biện pháp an toàn và giúp tôi mua với sự tài trợ của
chính phủ.
Thương tật: TBI (Traumatic Brain Injury)
Ngày nhập viện: 12/12/2010.
Ngày xuất viện: 11/01/2011.
Bệnh viện Trillium Health Centre
100 Queensway West
Mississauga Ontario.
Phan Hạnh.
|