Một
chế độ và xã hội vô cảm !!!
Xã luận bán nguyệt
san Tự do Ngôn luận số 136 (01-12-2011)
Hôm 21 tháng 10, câu chuyện
tai nạn thương tâm của một bé gái người Trung Hoa tại thành
phố Phật Sơn thuộc tỉnh Quảng Đông đã khuấy động sự
chú ý của toàn thế giới về lương tâm, đạo đức của
người dân trong xã hội Tàu cộng. Đoạn video từ camera an
ninh cho thấy em Vương Duyệt Duyệt 2 tuổi bị xe tải cán
qua người, nằm sóng soài giữa đường chờ chết trước
sự thờ ơ của mọi kẻ xung quanh. Lần lượt 18 người đi
ngang qua cô bé mà chẳng một ai dừng lại giúp đỡ, gọi
cảnh sát hay gọi cấp cứu, hoặc ít nhất bế em vào vệ
đường, để rồi em bị một xe tải thứ hai cán tiếp và
chết trong bệnh viện vài ngày sau đó. Vụ việc còn đang
gây bàng hoàng và phẫn nộ cho cả hoàn cầu thì chỉ tuần
sau, lại thêm một chuyện tương tự cũng tại Trung cộng,
ở thành phố Lô Châu, tỉnh Tứ Xuyên. Sau khi đâm phải cậu
bé Xiong Maoke 5 tuổi, tên tài xế còn lùi xe lại để cán
cho cậu bé chết hẳn, hầu khỏi phải trả tiền viện phí
tốn kém, lâu dài. Chưa hết, gần đây dân mạng Việt Nam
lại thấy xuất hiện một câu chuyện mới về lòng vô cảm
cũng xảy ra tại đất nước của Mao, vùng Phục Hổ Sơn,
nhưng vào năm 2008. Còn gây chấn động hơn hai vụ việc trên,
câu chuyện nói về một chiếc xe buýt chở đầy khách đang
leo lên đồi. Giữa đường, ba tên du côn có vũ khí để mắt
tới cô lái xe xinh đẹp. Chúng bắt cô dừng lại hòng cưỡng
hiếp. Cô kêu cứu, nhưng hành khách trên xe chỉ đáp trả
bằng im lặng, ngoại trừ một người đàn ông yếu ớt đứng
lên can gián lũ du côn song đã bị chúng đánh đập. Tiếp
đó chúng lôi cô vào bụi rậm bên đường… Một giờ sau,
khi xe chuẩn bị lên đường lại, cô gái yêu cầu người
đàn ông tử tế bước xuống, bằng không xe sẽ chẳng lăn
bánh. Ông phản đối trong sững sờ kinh ngạc. Nhiều hành
khách nãy giờ im lặng nay về hùa với cô gái, lại còn vất
đồ đạc ông qua cửa sổ và đẩy ông xuống đường, để
xe có thể lăn bánh, kẻo công chuyện của họ bị trễ nãi.
Chiếc xe bus lại tiếp tục hành trình. Khi chuẩn bị xuống
đồi mà một bên là vực thẳm, tốc độ của xe tăng dần.
Nhận thấy có gì không ổn, một tên du côn bảo cô chạy
chậm lại rồi định giằng lấy tay lái. Nhưng cô càng tăng
tốc và cố ý lao chiếc xe ra ngoài vực thẳm. Cả cô và 13
hành khách đều thiệt mạng….
Lòng vô cảm và sự
dửng dưng trong xã hội CS Tàu nói trên cũng không thiếu trong
xã hội CS Việt (và trong mọi xã hội CS năm châu). Xin nêu
vài trường hợp tiêu biểu.
Năm 2009, dân Sài Gòn
đã chứng kiến một tai nạn kinh hoàng xảy ra ở Thủ Đức.
Nạn nhân tên Nguyễn Thành Trung, bị xe tải cán đứt đôi.
Đoạn video clip do một khách bộ hành quay tại chỗ cho thấy
anh bị dập nát nửa thân dưới. Thế nhưng tất cả những
người đi đường chỉ đứng nhìn mà chẳng ra ai tay cứu
giúp nạn nhân. Sau đó nạn nhân qua đời trước khi xe cấp
cứu đến. Ngày 26-01 năm nay, Quốc lộ 1A ở cầu Bến Thủy
(Nghệ An) bị tắc nghẽn 6 giờ vì một xe tải chở đầy
bia đâm vào thành cầu rồi bị lật. Thấy hàng nghìn thùng
bia rơi xuống đường, dân chúng xung quanh ùa ra cướp giật
thay vì giúp đỡ, gây nên cảnh tắc nghẽn và hỗn loạn.
Chủ xe rồi cả cảnh sát cố gắng ngăn cản người dân để
bảo vệ tài sản nhưng bất lực! Mới đây, tại Sài Gòn,
xảy ra vụ một tài xế nổi điên gây tai nạn liên tiếp
khiến 2 người chết và 17 người bị thương. Khách đi đường
chẳng những không ra tay cứu giúp mà còn xông vào hôi của.
Người bị thương nặng nhất trong số nạn nhân còn sống
đã bị mất toàn bộ số tài sản để trong cốp xe. Một
phụ nữ khác tử vong do vết thương quá nặng, mãi đến 3
ngày sau gia đình mới biết vì túi xách đựng giấy tờ tùy
thân đã bị cướp giật. Rồi hôm 23 tháng 7 tại Cầu Giấy
(Hà Nội), hai cha con anh Nguyễn Công Vinh đang đứng đón xe
buýt thì bị một thanh niên móc túi. Khi tên này chuyền chiếc
ví cho đồng bọn, anh Vinh phát hiện và chộp được tay hắn.
Lập tức cả toán cướp lao vào đánh con trai anh gãy răng.
Lúc ấy có hàng trăm người đứng xem mà chẳng ai động thủ
giúp đỡ. Cuối cùng anh Vinh đành buông tay để mặc bọn
cướp tẩu thoát cùng với chiếc ví.
Đó là sự vô cảm trước
nỗi đau khổ của tha nhân hay sự tung hoành của kẻ ác mà
người ta chứng kiến cụ thể trong thôn xóm hay trên đường
lộ. Ngoài ra còn có sự vô cảm tai hại hơn nhiều và hiện
nay rất trầm trọng, đó là vô cảm trước những vấn đề
của quê hương đất nước. Thái độ mặc kệ này có nhiều
biểu hiện. Mặc kệ đất nước ngày càng nghèo đói và lạc
hậu! Mặc kệ bất bình đẳng xã hội ngày càng gia tăng.
Mặc kệ nạn tham nhũng ngày càng hoành hành, nạn cường quyền
ngày càng thô bạo! Mặc kệ văn hóa ngày càng suy đồi, giáo
dục ngày càng xuống cấp, đạo đức ngày càng tiêu biến,
xã hội ngày càng băng hoại. Mặc kệ chính sách đàn áp ngày
càng khốc liệt đối với những ai bênh vực sự thật và
lẽ phải! Mặc kệ Tàu cộng ngày càng xâm lấn tổ quốc,
lũng đoạn kinh tế chính trị đất nước, bắt bớ và giết
hại đồng bào!....
Đó là sự vô cảm của
quần chúng vô danh, vốn thường tham lam ích kỷ hay chuộng
yên thân an nhàn. Tuy nhiên, đáng trách và đáng nói hơn là
sự vô cảm của giới lãnh đạo. Trước hết là giới lãnh
đạo chính trị. Thái độ dửng dưng của hạng người này
biểu hiện qua vô số vụ việc. Nào là những sơ sót liên
quan đến các bản tin Tàu cộng tập trận ở Biển Đông,
chủ quyền Việt Nam bị phủ định, từng làm xôn xao dư luận.
Nào là nhiều chính quyền địa phương cho Trung Quốc thuê
dài hạn rừng đầu nguồn và rừng quốc phòng. Nào là Trung
ương Hà Nội để kẻ thù truyền kiếp vào tận yếu huyệt
của Tổ quốc khai thác bauxite, treo quả bom bùn đỏ trên đầu
nhân dân, ém quân chuẩn bị xâm chiếm lãnh thổ, tàn phá
môi sinh và văn hóa bản địa… Nào là Bộ Chính trị cương
quyết thực hiện dự án điện nguyên tử, bất chấp lời
can gián của giới khoa học, nạn thiếu thốn các chuyên gia
lành nghề, gương cảnh báo của thảm họa tại Nhật, chủ
trương từ bỏ loại năng lượng nguy hiểm này trên khắp
thế giới... Nào là các tòa đại sứ lãnh sự Việt Nam bỏ
mặc công nhân xuất khẩu bị rơi vào kiếp lao nô, tình nô
hay hành khất ở nước ngoài. Nào là các cơ quan công quyền
đóng cửa trước hằng vạn dân oan nằm đường khiếu kiện
hay thậm chí sai tay chân đàn áp họ… Nào là tòa án tối
cao hay địa phương không xử án các vụ công an đánh đập
hoặc giết chết dân lành… Thái độ vô cảm này lan xuống
những hạng có quyền thấp hơn trong xã hội, như bác sĩ trong
bệnh viện (có tiền mới cứu chữa bệnh nhân), giáo viên
trong trường học (bóc lột học sinh nghèo bằng dạy thêm),
nhân viên công quyền ở huyện xã (phải đút lót mới giải
quyết giấy tờ)…
Tiếp đến là sự vô
cảm của giới lãnh đạo tinh thần vốn luôn rao giảng tình
hiệp thông, lòng nhân ái và có nghĩa vụ công bố sự thật,
bênh vực lẽ phải hơn ai cả. Đa phần trong giới này lấy
lý do “không làm chính trị” để khỏi lên tiếng trước
những bất công trong xã hội, những sai lầm và tội ác của
nhà cầm quyền; viện cớ “đạo đứng trên đời” để
không can thiệp cứu giúp dân oan giáo oan, tránh nhận định
về các vấn đề nghiêm trọng của đất nước, từ khước
dấn thân vì sự an nguy của Tổ quốc trước hiểm họa xâm
lược… Tai hại hơn nữa, thái độ dửng dưng vô cảm này
của họ làm tê liệt chính cộng đoàn tín hữu họ đang phụ
trách, làm mờ nhạt ý thức hay lệch lạc lương tâm của
những giáo đồ họ đang hướng dẫn, gây tiếng xấu cho giáo
hội trước nhân quần, giảm ảnh hưởng tốt lành của tôn
giáo trên xã hội và góp phần dung dưỡng những kẻ cầm
quyền phạm tội ác…
• Nguyên nhân của
thái độ vô cảm ấy trong toàn thể xã hội VN hiện thời
là gì? Nhiều trí thức của chế độ cho đó “chẳng
qua là vì VN đang chuyển mình từ văn minh nông nghiệp sang
văn minh công nghiệp, nên xã hội có sự huỷ hoại hệ thống
giá trị sống” hoặc đó là “sản phẩm của quá trình
đô thị hóa trong thời kỳ công nghiệp như VN giai đoạn này”.
Theo thiển ý, nguyên nhân chính yếu nằm trong bản chất của
chủ nghĩa, chế độ và chính đảng CS.
CS chủ trương thuyết
duy vật vô thần, coi con người là thuần túy vật chất, không
có tâm linh, chẳng cần tôn giáo, rồi còn quan niệm kiếp
sống là cuộc đấu tranh sinh tồn. Thành thử con người chỉ
biết sống cho bản thân, chỉ lo sao hưởng thụ, chẳng cần
nhân, nghĩa, lễ, trí, tín, bất chấp nỗi đau khổ của tha
nhân, sự băng hoại của xã hội. Trong thực tế, CS đã tàn
phá lương tâm và nhân nghĩa, chẳng hạn qua cuộc Cải cách
ruộng đất, giết người như ngóe trong vụ “long trời lở
đất” này, trong vụ thảm sát Mậu Thân tại Huế, trong cuộc
chiến tranh xâm lược Việt Nam Cộng Hòa, làm cho lòng người
ly tán, đất nước tan hoang và nhân tâm dần dần vô cảm.
Xã hội theo CS là một
trường đấu tranh giai cấp trường kỳ. Trước đây là “đào
tận gốc trốc tận rễ trí phú địa hào”, nay là trấn
áp không nương tay “những kẻ thù của nhân dân, của tổ
quốc, của chế độ, của nhà nước, của đảng”: từ các
dân oan đòi lại đất đai nhà cửa, các công nhân đòi lương
bổng và điều kiện lao động xứng hợp, đến các công dân
đòi quyền yêu nước chống xâm lăng, các nhà đối kháng
đòi tự do dân chủ… CS dùng cả một hệ thống tuyên truyền
và giáo dục để bêu xấu những hạng đó là “bất mãn
chống đối, phá rối trị an, có ý đồ chống lại nhà nước
và tổ quốc, bị các lực lượng thù địch xúi giục…”
để làm cho toàn dân vô cảm với họ và dửng dưng trước
các hành động chính đáng của họ.
Chế độ CS khiến người
dân mặc kệ trước các vấn đề của đất nước bằng cách
tước trách nhiệm của họ đối với Tổ quốc. Trách nhiệm
này trở thành một cái tội. Trên hệ thống tuyên truyền,
CS luôn nhấn mạnh: đó là trách nhiệm của đảng và chính
quyền chứ không phải của người dân. Nhân dân bị xem là
những kẻ ngoại cuộc đối các vấn đề quốc sự. Ai không
chấp nhận điều đó thì bị trừng phạt nặng nề: bị bắt
bớ, bị đạp mặt, bị đả thương, bị cầm tù, thậm chí
bị thủ tiêu; bị chụp mũ, bị bêu xấu trên truyền thông
đại chúng, bị phá tan hoang nhà cửa, bị ngăn chận công
ăn việc làm, thậm chí bị trục xuất ra hải ngoại….
Để khôi phục tâm lòng
nhân ái đối với tha nhân và ý thức trách nhiệm đối với
đất nước, chỉ có một cách duy nhất là phải tiêu diệt
cái chủ nghĩa duy vật vô thần, phải giải thể cái chế
độ độc tài toàn trị và phải tống cổ cái chính đảng
Cộng sản bất nhân, bất tài và bất lực khỏi ghế quyền
lực. Thế thôi!!!
|