Bài
Mới Nhất
Chụp Mũ
Mùa Xuân Đen
Máu và nước mắt
trên lưng Trường Sơn.
Những Trận
Đánh Không Tên
Trong Quân
Sử tập 2.
Thơ chiến đấu của Hải Triều,
Lê Khắc Anh Hào, Ý Yên,
Trần Thúc Vũ.
|
Bình
Luận - Thời Sự
Tượng
đài nào ???
Xã luận bán nguyệt
san Tự do Ngôn luận số 133 (15-10-2011)
1- Hôm 13-09-2011,
báo Người Lao Động đưa tin: “Ngày 14-7, Chủ tịch UBND
tỉnh Quảng Nam Lê Phước Thanh đã ký quyết định bổ sung
330 tỉ đồng cho dự án xây dựng tượng đài Mẹ Việt Nam
Anh Hùng,
lấy nguyên mẫu mẹ anh hùng Nguyễn Thị Thứ, tại khu vực
núi Cấm (xã Tam Phú, thành phố Tam Kỳ, Quảng Nam), nâng tổng
số tiền đầu tư từ ngân sách Trung ương và ngân sách tỉnh
lên hơn 410 tỉ đồng, gấp 5 lần số tiền được phê duyệt
ban đầu là 81 tỉ... Theo ông Đinh Gia Thắng, tác giả thiết
kế, chịu trách nhiệm thi công tượng đài Mẹ VN Anh Hùng,
sau khi hoàn thành, tượng đài không chỉ lớn nhất VN mà còn
lớn nhất Đông Nam Á. Vĩnh cửu trong lòng người...” Mẹ
Nguyễn Thị Thứ là người ở Quảng Nam, có chín con trai đều
chết trong cuộc chiến. Tượng đài lấy nguyên mẫu từ bà
tạc bằng đá hoa cương, xây trên tổng diện tích hơn 15 ha,
gồm khối tượng chính (bà mẹ giang tay ôm cả một bầy con)
và 8 “trụ huyền thoại”, được khởi công ngày 27-7-2007.
Trong lòng khối tượng là nhà tưởng niệm có diện tích 950m2,
ghi danh gần “50.000 bà mẹ VN anh hùng” của cả nước và
lưu giữ những hình ảnh tư liệu về “phụ nữ VN tiêu biểu
qua hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ” (!?!)
Ngay lập tức, vụ việc
đã làm dấy lên cả một làn sóng công phẫn nơi toàn dân
Việt mọi giới, kể cả những “mẹ anh hùng” còn sống,
và từ quốc nội ra đến hải ngoại. Những lý do chống đối
có rất nhiều. Thứ nhất, thật đáng xấu hổ khi xây dựng
một công trình tôn vinh tốn kém gần 20 chục triệu đôla
trong lúc nhiều đối tượng tôn vinh đang lâm cảnh cùng cực.
Hiện có khoảng 44.000 bà được nhà nước CS phong là Mẹ
VN anh hùng, đa số đều già yếu và nghèo khổ. Lẽ ra nên
dùng khoản tiền đó để chăm sóc, hỗ trợ chính họ. Ngoài
ra, không nói chi Quảng Nam đang là một trong những tỉnh nghèo
nhất nước, hàng năm phải đối mặt với thiên tai bão lụt
nhiều nhất, cư dân phải tha phương cầu thực, mà khắp cả
VN còn vô số cảnh thiếu thốn đến mức phi lý và não lòng:
như các thiếu nhi (cháu chắt các mẹ) ở bản Ông Tú và Ka
Oóc xã Trọng Hoá huyện Minh Hóa tỉnh Quảng Bình phải bơi
qua sông đi học, nhiều thôn xóm mọi người còn phải đu
dây như khỉ qua những thác ghềnh nước chảy băng băng, gùi
từng củ mài về ăn thay cơm, nhặt từng cọng cây khô về
sưởi ấm; hàng trăm ngàn con gái của mẹ vì nghèo đói phải
lấy chồng tại Nam Hàn, phải làm điếm tại Singapore, phải
đẻ thuê cho người Thái Lan, phải lao nô cho dân Ả Rập…
410 tỷ có thể xây dựng được 100 cây cầu cho trẻ em đang
phải bơi sông lấy chữ, 100 ngôi trường hay bệnh viện nhỏ
tại nhiều vùng sâu vùng xa, 1000 cơ sở chăm sóc nuôi dưỡng
người già, giúp đỡ cuộc sống cho hàng vạn gia đình nghèo
khổ... Thứ hai, đang lúc nhà nước cần phải cắt giảm những
công trình đầu tư chưa cần thiết để chống lạm phát,
đang lúc VN đang đứng trước một đống nợ quốc gia không
trả nổi vì ngân quỹ trống rỗng, thì việc xây một tượng
đài sang hơn cả Mỹ (xin nghĩ tới đài kỷ niệm 10 năm sự
kiện 11-9-2001 ở New York đang được hoàn thành), mà chỉ để
ngắm chơi, để lấy danh và để rút ruột công trình bỏ
vào tư túi thì đúng là phản dân, hại nước, vô trách nhiệm…
Thứ ba, tượng đài đó định vinh danh hạng mẹ anh hùng nào?
Như đã nêu trên, rõ ràng không phải là những mẹ anh hùng
của các chiến sĩ đã bỏ mình vì Tổ quốc trong bao trận
chiến chống ngoại xâm qua ngàn năm lịch sử, càng không phải
là những mẹ anh hùng của các tử sĩ chiến đấu tự vệ
và bảo vệ tự do thuộc chế độ VN Cộng hòa. Tượng đài
này chỉ dành cho những bà mẹ của các binh lính từng phục
vụ và bảo vệ chế độ CS, từng bị giết chết để lót
đường và xây ngai cho tập đoàn lãnh đạo CS hiện thời
trong hai cuộc chiến phi nghĩa mà một vô ích, chỉ nhằm độc
quyền hóa sự lãnh đạo của đảng CS (“kháng chiến chống
Pháp”) và một ngu xuẩn (kiểu nói của nhà văn Dương Thu
Hương) chỉ nhằm cộng sản hóa một quốc gia dân chủ tự
do (“giải phóng chống Mỹ). Hầu hết các bà cụ này đang
sống trong cùng cực, có khi bị chính những kẻ tôn vinh xưng
tụng họ cướp ruộng cướp nhà, bị chính đồng đội của
con họ giật lấy bảng ghi công, ảnh tử sĩ đạp xuống đất
khi họ biểu tình đòi tài sản; hoặc các cụ đã chết trong
cay đắng tức tưởi hay đang buồn bã “chờ ngày sum họp
để tạ tội với con” là những bộ đội đã mất mạng
trong các trận chiến “nồi da xáo thịt” phi nghĩa, “bành
trướng ý hệ” phi nhân, góp phần xây nên cái chế độ
bất công, bất chính và bất xứng hiện thời để để nó
tồn tại mà phản dân hại nước! Đúng như Nhà Giáo Bỏ
Nghề đã viết trong bài “VN: Tượng đài, cây cầu “biểu
tượng” và con người” hôm 28-09: “Ở làng tôi có trường
hợp của hai bà mẹ VN anh hùng. Một bà có 3 người con trai
tử trận vì đi “giải phóng miền Nam”, đến khi Sài Gòn
vừa bị chiếm, bà được vào thăm anh em, chứng kiến thực
cảnh ở miền Nam, bà về lại quê và phát bệnh rồi chết,
vì thương tiếc con, và trách mình mê lầm để con phải chết
oan! Còn cụ kia có 4 con trai, hai người đang dậy học thì
phải đi lính, và một con rể nữa là 5, cùng chết trong trận
Mậu Thân… Cho đến khi nằm bệnh lúc tuổi già cô quạnh
không ai chăm sóc, trước khi lâm chung, bà đã khóc suốt mấy
đêm ngày và thốt ra những lời đã từng giấu kín trong lòng
bao chục năm: “Vì tôi ngu nên đã… giết hết các con của
tôi”, và bà quyết… ra đi để tìm con chuộc lỗi!”
2- Bên cạnh tượng
đài Mẹ VN anh hùng đang bị công luận dữ dội phản đối,
còn có một tượng đài khác cũng bị đả kích kịch liệt.
Chúng tôi muốn nói đến tượng đài vinh danh chế độ CS
trong sách giáo khoa lịch sử tại VN. Sự
đả kích lần này đến từ các học sinh sinh viên, không phải
qua lời nói bài viết, nhưng qua bài thi số điểm. Theo đài
Á châu Tự do, bài phát thanh “Điểm thi môn Lịch sử thấp
đến bất thường” ngày 01-08-2011: “Có đến gần 4400
bài thi môn Lịch sử của thí sinh thi vào Đại học Cảnh
sát đạt dưới điểm 2. Đó là công bố vừa được đưa
ra vào ngày hôm nay từ trường Đại học Cảnh sát Nhân dân.
Tình trạng kết quả điểm thi môn Lịch sử quá thấp bất
thường không chỉ xảy ra ở trường Đại học cảnh sát
mà còn xảy ở nhiều trường đại học khác, trong đó có
Đại học Sư phạm. Theo đó, số thống kê thí sinh đạt yêu
cầu chỉ đạt từ 0.3–5%, trong khi số thí sinh không đạt
điểm thi yêu cầu lên đến 99% ở một số trường như Đại
học Đà Nẵng, Đại học Quảng Nam…”. Mà những đề
thi đó là gì? Đó là 1- Phân tích nguyên nhân đi tìm đường
cứu nước của Nguyễn Tất Thành. 2- Luận cương chính trị
tháng 10-1930 của Đảng Cộng sản Đông Dương có những điểm
gì khác so với Cương lĩnh chính trị đầu tiên của Đảng
Cộng sản VN? Những vấn đề đó được giải quyết như
thế nào trong giai đoạn 1939-1945? 3- Trong cuộc kháng chiến
chống Mĩ, cứu nước (1954-1975), nhân dân VN đã căn bản hoàn
thành nhiệm vụ “đánh cho Mĩ cút” bằng thắng lợi nào?
Nêu tác động của thắng lợi đó đối với sự phát triển
của cách mạng miền Nam.
Những câu hỏi này
dĩ nhiên là để kiểm tra kiến thức từ những giáo khoa lịch
sử do đảng CS chỉ đạo qua bộ Giáo dục-Đào tạo độc
quyền biên soạn, dưới sự bảo trợ của các cơ quan đoàn
hội nằm trong tay đảng và với sự chấp bút của các giáo
sư hay giáo viên đa phần là thành viên đảng. Lấy ví dụ
cuốn “Hướng dẫn ôn thi đại học & cao đẳng môn Lịch
sử”, dày 410 trang, khổ 14x20cm, ấn bản năm 2004, được
ghi là “tái bản lần thứ tư – có chỉnh lý, bổ sung”.
Sách được bảo trợ bởi “Hội Giáo dục Lịch sử (thuộc
Hội Khoa học Lịch sử VN), Khoa Lịch sử trường Đại học
Sư phạm Hà Nội” và do Nhà xuất bản Đại học Sư phạm
xuất bản. Nhóm biên soạn gồm đến 7 vị đều có học vị
Tiến sĩ (TS) với chức danh Giáo sư (GS) hoặc Phó Giáo sư
(PGS), với sự giúp đỡ của 2 PGS-TS khác. Nghĩa là tổng số
nhóm biên tập rất thế giá ngon lành!
Ngoài phần III gồm
các bài thi mẫu 85 trang, cuốn sách tập trung vào 2 phần chính:
Lịch sử VN và Lịch sử thế giới, 325 trang. Phần I được
biên soạn chỉ nhằm đề cao thắng lợi “vĩ đại” của
đảng CSVN chứ không trình bày trung thực lịch sử thăng trầm
của đất nước và dân tộc. Hết tung hê Hồ Chí Minh tới
thổi phồng đảng CS. Tất cả đều dưới ngọn cờ Mácxít-Lêninít
bách chiến bách thắng! Đi từ thắng lợi to lớn này tới
chiến thắng vĩ đại khác! Lúc nào cũng chiến thắng vẻ
vang, đánh bại hoàn toàn mọi kẻ thù qua mọi cuộc chiến
lớn nhỏ. Vô cùng hiển hách!... Phần II, bàn về “lịch
sử thế giới,” nhưng chỉ nặng về lịch sử đảng CS quốc
tế, chủ yếu tập trung vào các “thành quả” của đảng
CS trên thế giới như: Cách mạng tháng mười Nga, xây dựng
chủ nghĩa xã hội ở Liên Xô, Đông Âu, Trung Cộng, Bắc Hàn
cùng các thắng lợi to lớn của nó trên mọi lãnh vực chính
trị, kinh tế, xã hội. Đâu đâu Cộng sản cũng “thắng”
và “lợi”, thắng lớn, lợi to!
Dĩ nhiên, với thực
tế chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội VN ngày càng bệ
rạc và tồi tệ bày ra trước mắt, với tri thức tài liệu
đa chiều ngày càng đầy rẫy trên mạng đi vào tâm trí, chẳng
lạ gì mà giới trẻ ngày nay đã phát biểu: “Muốn hay
không muốn, chúng cháu vẫn cứ phải nhai đi nhai lại và phải
nhét vào đầu những bài học “tuyên truyền chủ nghĩa CS”
ấy mà người ta gọi là Sử Việt!... Người ta rao giảng
tà đạo Marx-Engels chứ đâu phải dạy sử! Tuổi chúng cháu
còn non thật, nhưng đầu óc chúng cháu đâu đến nỗi ngu
muội không phân biệt cái gì là chính sử, cái gì là tuyên
truyền đầu độc!... Một chủ nghĩa được cho là vô địch
bách chiến bách thắng thì làm gì có chuyện ‘thoái trào…
thất bại nặng nề’? Làm gì có sự ‘tan rã’ của cả
một hệ thống toàn trị, làm gì có sự ‘sụp đổ’ của
cái chủ nghĩa đã bám rễ sâu trong những vùng đất nước
do chế độ toàn trị thống lãnh! Lại nữa, đã thoái trào,
đã tan rã, đã sụp đổ… nghĩa là đã chết, đã bị chôn
vùi thì đâu còn phù phép nào làm cho nó tái sinh để mà làm
mưa làm gió… “thắng lợi”? Hậu quả là các em đã
tỏ thái độ hạ bệ tượng đài Cộng sản qua hình thái
tiêu cực và hết sức độc đáo… bằng hàng ngàn điểm
zéro môn sử! (Theo Lê Thiên, Từ chuyện hàng ngàn thí sinh
0 môn sử, 16-09-2011).
Do chỉ sống trong gian
trá và bạo lực, do chuyên dùng lường gạt và áp bức, người
Cộng sản quên rằng các anh hùng chân chính của nhân loại
hay dân tộc là những vị đã biết xả thân thực sự cho
tự do, chân lý, công bình, tình thương, và nhờ đó họ trở
thành tượng đài trong tâm trí con người, tâm khảm nhân dân
trước khi trên quảng trường, giữa phố thị… CSVN không
thấy bao nhiêu tượng đài của Lênin, Stalin, Ceaucescu, Jivkov,
Hoxha, Polpot.. đã từng bị lật nhào và băm nát dưới sự
reo hò mừng rỡ của thần dân các lãnh tụ ấy sao? Tượng
đài Hồ Chí Minh rồi đây có thể cũng cùng chung số phận!
|
|