Thư
Từ Hà Nội
Người Việt Hà Nội
Bất cứ Người Việt Nam
nào thường xuyên theo dõi hiện tình đất nước thì đều
nhận thấy rất rõ rằng lòng dân trên khắp mọi miền đất
nước đã quá chán ngán, căm phẫn đa số các cán bộ của
Đảng và nhà nước Cộng Sản Việt Nam đương quyền. Bất
cứ cương vị cán bộ nào từ thôn, ấp, xã, phường, huyện,
tỉnh, trung ương đang ngày đêm vơ vét, ăn quỵt, cướp bóc,
hoành hành làm điêu đứng cả xã hội, nhân quyền và tự
do tôn giáo bị vi phạm nghiêm trọng, cộng đồng dân tộc
bị chia rẽ sâu sắc. Thậm chí, những người dân càng hiền
lành, chất phát, lao động chân chính bao nhiêu thì lại càng
bị những kẻ thống trị trấn áp, cướp giật nhà cửa đất
đai, bị đẩy đến tận cùng của sự nghèo đói, oan khuất
và ly tán.
Xã hội gần như là
rơi vào tình trạng vô chính phủ, từ trung ương tập quyền
tới địa phương cát cứ, quốc nạn tham nhũng tràn lan, tính
dối trá và sợ hãi sự thật bao trùm lên cả nước. Tinh
thần quốc gia dân tộc bạc nhược. Người dân sống ở đâu
cũng lo sợ nhân tai, nhân họa đến từ các Cơ quan công quyền,
đi đâu cũng phải lo tiền đút lót, hối lộ cho nhân viên
từ hộ lý, y tá, bác sỹ trong bệnh viện đến giáo viên
trong trường học, hay các ngành, các cấp, các cơ quan dịch
vụ, truyền thông, công quyền. Cả dân tộc đang phải sinh
tồn trong bất ổn trước sự lộng hành của lưc lượng công
an, an ninh, mật vụ. Và, chưa biết bao giờ nhìn thấy được
ánh sáng tương lai tốt đẹp thật sự.
Sự mua bán chức, quyền,
bằng, cấp gần như công khai. Nếu muốn mua chức Cục trưởng,
Vụ trưởng, Sư đoàn trưởng hay muốn được phong cấp tướng
phải mất vài tỷ đồng. Chạy chức thứ trưởng phải mất
5-7 tỷ đồng. Chức Bộ trưởng phải tính tiền triệu đô
la Mỹ.
Dư luận ở Hà Nội
biết rõ việc Ông Lê Thế Thảo chạy chức Chủ Tịch UBND
Thành phố Hà Nội mất hơn 30 tỷ đồng.
Rồi chuyện các Lãnh
đạo cấp cao của ĐCSVN có nhiều triệu đô la Mỹ.
Mỗi ủy viên trung ương
Đảng CSVN hàng năm cũng vơ vét được vài chục triệu đô
la Mỹ là chuyện thường. Cái danh sách tên 300 vị có chức,
quyền của đảng và nhà nước CHXHCNVN đã và đang có hàng
trăm triệu đôla đến hơn vài tỷ đô la Mỹ mà rất nhiều
người đều biết được loan tải trên mạng internet lâu nay.
Rồi chuyện Cựu Bộ
trưởng Lê Ngọc Hoàn có hơn 50 cái Vi-la khắp cả nước,
có con riêng 7-8 tuổi. Và mấy ông Bộ trưởng về hưu khác
cũng có con riêng nhưng báo chí cấm không được viết về
những hiện tượng này.
Rồi chuyện ông Trịnh
Trọng Quyền - Cựu bí thư tỉnh ủy Thanh Hóa lập Công ty
riêng cho con trai để tham gia các thầu xây dựng đường sá
trong tỉnh và luôn thắng thầu (theo tin từ Cán bộ đảng
viên cao cấp của ĐCSVN). Sau đó bán lại thầu ngay tức khắc
lấy 5% tổng giá trị gói thầu.
Rồi chuyện lãnh đạo
Công ty Gang thép Thái Nguyên cho con mua lại nhà máy thép cũ
như là cướp luôn cả nhà máy để bán sắt vụn kiếm tiền.
Chuyện Thượng tướng,
thứ trưởng Bộ Quốc Phòng, UV TƯ ĐCSVN Nguyễn Huy Hiệu bị
một phụ nữ đưa con đến Cơ quan Bộ Quốc Phòng đòi ông
Hiệu nhận là con đẻ.
Trong nhiều năm qua,
công luận Việt Nam lưu truyền sự kiện ông Đỗ Mười nhận
1 triệu USD hối lộ của một Công ty Hàn Quốc.
Chuyện ông Lê Đức
Anh bị xuất huyết não và nhà cầm quyền Bắc Kinh cử một
phái đoàn bác sỹ đặc biệt sang cứu sống. Từ đó ông
Lê Đức Anh mang nặng thâm ơn CS Trung Quốc. Hàng năm Trung
Quốc vẫn cử một đoàn cán bộ y tế sang kiểm tra, bồi
dưỡng sức khỏe cho ông Lê Đức Anh để bằng mọi giá giúp
ông Lê Đức Anh sống lâu hơn. Đây là hành động thể hiện
“Thiên Triều” bảo dưỡng một “tên Thái Thú - Chư Hầu”.
Chính ông Lê Đức Anh là người quyết định toàn bộ quá
trình bình thường hóa quan hệ giữa ĐCSVN với ĐCSTQ, nó hoàn
toàn bất thường tới mức: Lãnh đạo ĐCSVN phải xin ý kiến
Bắc Kinh và hướng giải quyết vấn đề để đàm phán trước
khi đàm phán,,,.
Đây là bằng chứng
rõ ràng Lãnh đạo ĐCS Việt Nam chịu làm Chư hầu, Thái thú,
đàn em, làm một tỉnh của TQ hay TQ bảo gì phải nghe nấy.
Theo các vị Lão thành
cách mạng từng lãnh đạo, cấp trên của ông Lê Đức Anh
như ông Phạm Văn Xô (Cựu phó ban Tổ chức TƯ ĐCSVN), Đồng
Văn Cống (Cựu phó Tổng Thanh tra QĐNDVN) và Nguyễn Văn Thi
(Cựu chủ nhiệm hậu cần Bộ tư lệnh Miền Nam) thì ông
Lê Đức Anh đã khai man lý lịch cá nhân và khai man tư cách
Đảng viên đảng CS: “Lê Đức Anh không phải là công nhân
cao su như tự khai mà là người giúp việc thân cận cho chủ
đồn điền De Lalant- một sỹ quan phòng nhì của Pháp. Ông
Lê Đức Anh chưa bao giờ được kết nạp vào ĐCSVN”, ấy
thế mà tự khai là Đảng viên ĐCSVN từ trước năm 1940, nay
đã hơn 70 năm tuổi đảng. Ông Lê Đức Anh, ông Đỗ Mười
và Nguyễn Chí Vịnh cũng đã từng cùng dựng ra vụ Sáu Sứ-Năm
Châu để vu khống Đại tướng Võ Nguyên Giáp và Thượng
tướng Trần Văn Trà cùng với tay chân định lật đổ Bộ
Chính Trị và chính quyền trong dịp Đại hội 7 ĐCSVN, năm
1991.
Còn vụ T4 thì ba ông
trên đã dựng chuyện quy kết Thủ tướng Phạm Văn Đồng,
Đại tướng Võ Nguyên Giáp, Thượng tướng Trần Văn Trà,
TT Võ Văn Kiệt, TT Phan Văn Khải, CT QH Nguyễn Văn An, bà Võ
Thị Thắng,,, là tay sai của tình báo CIA-Mỹ nhằm mục đích
triệt hạ uy tín các đối thủ để xây dựng Phe thân CS Trung
Quốc, làm tay sai cho Bắc Kinh.
Thời kỳ ông Lê Đức
Thọ còn sống mỗi khi ông Lê Đức Anh là đệ tử ruột được
truyền ngôi đến thăm và đi ra khỏi nhà ông Thọ đều phải
đi thụt lùi không dám quay lưng vào nhà ông Lê Đức Thọ.
Có ý kiến, nhận định rằng hầu như 100% các sỹ quan quân
đội cao cấp của CHXHCN Việt Nam hiện nay đều rất căm ghét
"cha con" ông Lê Đức Anh - Nguyễn Chí Vịnh (con nuôi). Nhưng,
hầu hết các cấp tướng lĩnh lại rất quý trọng Đại tướng
Võ Nguyên Giáp - Người Anh cả của QĐNDVN. Nhiều nhân sỹ,
trí thức, các cựu cán bộ cao cấp của ĐCSVN và nhân dân
khắp nơi phải lên tiếng, thậm chí kêu gọi “lật đổ,
đảo chính quân sự” thì mới đây Lãnh đạo ĐCSVN đã phải
mời Mỹ và Nga vào hợp tác với ASEAN. Ngay lập tức cách
đây vài tuần trên
Vietnamnet ông Lê Đức
Anh có bài viết có nội dung rằng Ông là người đầu tiên
bảo trợ cho quan hệ giữa Việt Nam và Mỹ từ những năm
1986 qua việc cứu giúp một ông Bác Sỹ. Chuyện này có thật
hay không? Chuyện con dâu ông Lê Đức Anh là bà Nguyễn Thị
Doan cũng nhờ cậy thế thần của bố chồng hiện nắm giữ
chức Phó Chủ tịch nước. Qua những chứng cứ trên cho thấy
rằng ông Lê Đức Anh là trụ cột cho quan hệ CS Việt Nam
- CS Trung Quốc sau năm 1991.
Ông Lê Đức Anh, một
con người gian trá, xảo quyệt, vu khống dựng chuyện nói
xấu các Đại Công Thần thời Cách mạng tháng 8 còn sống
đồng thời đẩy đất nước vào tình trạng bị Trung Quốc
thôn tính toàn diện, một người hoàn toàn không có tư tưởng
triết lý, lý luận gì, mà chỉ có ít mưu mô quỷ quyệt.
Hiện tại đất nước ta vẫn nghèo đói, chậm tiến mọi
mặt. Hệ thống chính trị độc tài, tham nhũng thối nát»
Ÿ khắp mọi nơi. Lê Đức Anh đã sống và làm việc chỉ
vì lợi ích cho cá nhân và chính con cháu ông ấy, chứ hoàn
toàn không vì đất nước, vì dân tộc gì cả. Nhân dân Việt
Nam không thể chấp nhận một “Nhà chính trị” độc ác
và tàn bạo, xấu xa như vậy được. Phe đảng của ông Lê
Đức Anh - Đỗ Mười thực sự đã hết thời, cần phải
chấm dứt một hệ thống cai trị cổ hủ, độc quyền trên
đất nước Việt Nam một cách sớm nhất!
Ông Nông Đức Mạnh
có một khu trang trại rộng lớn ở tỉnh Thái Nguyên. Ông
Mạnh thường xuyên đuổi vợ về quê, hàng ngày ông Mạnh
sống ở Villa tại Hồ Tây có diện tích 500 m2, có "gái chân
dài" vào phục dịch hàng ngày (nguồn tin khá tin cậy cung cấp
rằng Tổng Cục II bảo kê 100%). Bên cạnh có khu Villa của
em ruột cùng cha khác mẹ là Nguyễn Tất Trung có diện tích
là 150m2.
Cộng Sản Bắc Kinh khẳng
định rằng ông Nông Đức Mạnh đã tự nhận mình là người
dân tộc Choang của Trung Quốc. Trong nhiều chỉ thị của lãnh
đạo đảng, ông Nông Đức Mạnh nêu v/đ “đất rừng VN
chưa dùng đến thì để cho người khác thuê cũng được chứ
sao?”.
Hầu hết các trí thức
và người dân Việt Nam ai cũng phê phán và chán ghét ông Mạnh.
(Một tiến sỹ, cựu giảng viên ĐHBKHN và ĐH Mỏ Địa chất,
nguyên thành viên Ban hiến kế cho Bộ chính trị nói: Ông Nông
Đức Mạnh trí tuệ kém lắm, suy nghĩ và nói năng không có
một chút lô-gíc nào cả. Ý kiến của một anh nông dân, lái
xe ở Nghi Lộc, Nghệ An nói: Ông Nông Đức Mạnh đầu óc
tối tăm, không có sáng kiến gì, không làm được gì cho dân,
cho nước.
Các Cụ Lão thành thì
khẳng định “Nông Đức Mạnh đã ngả hẳn vào lòng Trung
Quốc rồi”.
Ông Nông Đức Mạnh
đã câu kết chặt chẽ cùng với Nguyễn Chí Vịnh là hai nhân
vật quyết định cho TQ vào Tây Nguyên khai thác Bauxite nhôm
tạo nên một "cửa ngõ” thuận lợi và, hợp pháp“ để
cho CS Trung Quốc tiến hành xâm lược và thôn tính nước ta.
Đây là một trọng tội không thể tha thứ được!
Con trai ông Nông Đức
Mạnh là Nông Quốc Tuấn sinh năm 1963, đã đi xuất khẩu lao
động ở Đông Đức mà khi trở về VN lại làm đến chức
Chủ tịch Hội Liên Hiệp Thanh Niên Việt Nam, rồi Bí thư
Tỉnh ủy Bắc Giang, để dọn đường chuẩn bị vào Bộ chính
trị Trung Ương ĐCSVN, rồi kế tục ông Mạnh chăng?
Mấy ngày vừa qua hàng
chục nghìn người dân Bắc Giang biểu tình đòi giải quyết
vụ một thanh niên bị CA đánh chết và chứng kiến Nông Đức
Tuấn, Bí thư Tỉnh Ủy Bắc Giang vẫn đưa 2 đầu bếp từ
Hà Nội về để nấu món thịt cừu, ăn nhậu phả phê, thiết
đãi bạn bè thì thử hỏi ý thức và trí tuệ của một “chính
trị gia” vì nhân dân ở chỗ nào? Vậy Phe cánh của cha,
con ông Nông Đức Mạnh có xứng đáng là những “chính trị
gia” và lãnh đạo đất nước có hơn 4000 năm văn hiến hay
không?
Ông Nguyễn Phú Trọng,
Chủ Tịch Quốc Hội, là một “Lý thuyết gia” của ĐCSVN,
một tiến sỹ triết học Mác-Lê-Mao nhưng nói năng không có
một chút triết lý hay lý luận gì. Một Nhà chính trị phải
có tư tưởng riêng, lý luận riêng, chính kiến riêng, có chí
khí, có lòng dũng cảm, có nhiều sáng kiến, có tư duy lô-gíc
và sâu sắc, có ý thức luôn giữ cho mình trong sạch nhất
có thể và phải đạt quyền lợi của đất nước và dân
tộc mình lên trên hết. Nhưng, thực tế thì ông Nguyễn Phú
Trọng không làm được gì cả, ông chưa thể hiện được
giá trị gì cho đất nước. Ông Nguyễn Phú Trọng còn công
khai ủng hộ cho Trung Quốc vào Tây Nguyên khai thác Bauxite nhôm,
ý kiến vô trách nhiệm của ông Trọng: Quyết Ngăn cản không
cho QHVN bàn về dự án bauxite,…và lừa rối rằng: “Dự
án Bauxite có vốn đầu tư chỉ dưới 600 triệu USD”. Vậy
thử hỏi ông Nguyễn Phú Trọng vì quyền lợi của đất nước
và quyền lợi của dân tộc ở chỗ nào?
Ông và ông Phạm Quang
Nghị cũng là hai người được cử sang Trung Quốc thực tập
làm Tổng bí thư của ĐCSVN khóa này. Đây rõ ràng là để
bằng chứng làm tay sai cho Trung Quốc, chịu thua Trung Quốc,
Trung Quốc can thiệp vào nội bộ của dân tộc Việt Nam chúng
ta. Nếu hai Ông ấy là những Chính trị gia tài giỏi thì không
bao giờ chấp nhận sang TQ thực tập để làm Tổng Bí Thư
giả tưởng - đó là hành động nhục nhã, cúi đầu quy phục
Trung Quốc! Trong dịp ĐH ĐCSVN năm 2006 ông Giả Khánh Lâm là
Ủy viên BCT, CT QH Trung Quốc còn sang Hà Nội đặt một "Bộ
chỉ huy“ để theo dõi và chỉ đạo ĐH của ĐCSVN (theo tin
của cán bộ cao cấp của ĐCSVN). Hiện nay còn có tin BCT ĐCSVN
phải báo cáo tình hình nhân sự từ cấp tỉnh hay các cấp
bí thư từ cấp quận, huyện đều phải sang Trung Quốc tập
huấn chính trị.
Ở các tỉnh biên giới
giáp với TQ thì phải báo cáo nhân sự từ cấp huyện trở
lên đối với những huyện giáp biên giới với TQ. Vậy Bộ
Chính Trị và Ban Chấp Hành Trung Ương ĐCSVN đã hoàn toàn
là bù nhìn!
Ông Nguyễn Tấn Dũng
nguyên là một viên cứu thương trong một đơn vị địa phương
quân ở chiến khu Cà Mau. Khi còn là một người lính, với
tin đồn khá chính xác là con của một Đồng chí của ông
Võ Văn Kiệt (nhưng cũng có tin là con rơi của cựu Đại tướng
Nguyễn Chí Thanh). Ông Nguyễn Tấn Dũng nguyên trình độ chưa
học hết cấp I, sau năm 1975, học tại chức mà đỗ đạt
tới cử nhân luật (không rõ từ năm nào đến năm nào, ở
trường nào, ai là thầy dạy?), ông ta tự khai, thân thể mang
tới 32 vết thương.
Một người bạn của
ông Dũng nay làm quan lớn ở tỉnh Thanh Hóa nói rằng ngày
trước phải luôn giúp làm hộ bài, chép bài thế cho ông Dũng
vì ông Dũng không biết gì cả. Vậy một chính trị gia lại
học dốt, để cho bạn chép bài hộ à? Nhân dân Việt Nam
chưa nghe thấy ông Dũng không có tư duy riêng, cũng chẳng có
lý luận gì hết. Ông chưa nói được câu nào chúng ta thấy
có giá trị, thấy có lô-gíc, hoàn toàn không có tố chất
chính trị gì cả. Ông lại là một người ba phải. Khi ông
Võ Văn Kiệt còn sống thì ông Dũng có chỗ dựa nên còn dám
chống lại Phe tay sai Trung Quốc của ông Nông Đức Mạnh.
Khi ông Kiệt chết thì ông Dũng ngả hẳn theo Phe ông Nông
Đức Mạnh + Nguyễn Chí Vịnh. Gần đây, ông Dũng đi ký hợp
tác làm ăn với mấy địa phương trực thuộc mấy tỉnh của
Trung Quốc. Rõ ràng là hành động của “một chính trị gia
rừng tràm U Minh hạ”. Đất nước ta, dân tộc ta chỉ ngang
hàng với một địa phương, một tỉnh của Trung Quốc hay
sao? Làm như vậy TQ sẽ "phỉ nhổ“ vào mặt ông Dũng - Thủ
tướng CHXHCN Việt Nam . TQ chỉ xem Việt Nam như một tỉnh,
một địa phương nhỏ của họ, sẽ vô cùng thiệt hại, tai
hại cho các ngành, nghề giao thương, hàng hoá Việt Nam. Đây
là một hành động thiển cận phục vụ ý đồ thôn tính
nước ta của TQ. Ông Dũng lại cho xây dựng nhà thờ họ ở
quê tốn tới 40 tỷ VNĐ, trong khi dân chúng đói khổ và thiếu
việc làm khắp nơi, trẻ em thiếu trường, lớp học, bệnh
nhân không gường nằm, người ốm đau thiếu thuốc men, dân
chúng sinh sống không điện, nước. Trong nội bộ cơ quan Trung
ương loan tin rằng “Doanh nghiệp nào muốn ông Dũng đến
thăm thì phải chi 1, vài trăm triệu đồng cho ông Dũng và
cho trợ lý của ông Dũng cũng phải 50 triệu đồng là ít”.
Nghe tin con ông Dũng ở
Tây Nguyên hay đứa ở lấy chồng ở Mỹ đang sống như đế
vương vậy. Các quan sếp tỉnh hay các cơ, ngành… làm gì
cũng phải chạy đến hỏi con ông Dũng. Và, mỗi lần hỏi,
cậy nhờ là phải có „bao thư xanh“. Dũng vẫn tưởng trò
ranh ma hơn người là gả con gái cho con của sĩ quan VNCH "kẻ
thù không đội trời chung với CS“ đã vượt biên hiện đang
cư ngụ ở Hoa Kỳ để làm phương tiện hay cứu cánh cho hành
động ăn cướp và bỏ chạy khi lâm nguy. Nhà chính trị phải
chứng tỏ mình thông minh, tài trí, cao siêu, cao thượng để
nhân dân và thế giới nể phục, chứ như ông Dũng thì không
ai có thể nể trọng được.
Ông Phùng Quang Thanh nghe
tin đồn thổi là con cháu mấy đời của ông Phùng Khắc Khoan,
cũng như các vị Ủy viên BCT ĐCSVN khác chẳng có gì đặc
biệt. Từ lúc 17-18 tuổi vào bộ đội làm lính binh nhì thì
làm sao có thể trở thành một chính trị gia giỏi được?
Ông Thanh cho TGĐ Công ty xăng dầu Quân đội bán xăng dầu
dự trữ quốc phòng để kiếm chênh lệch bỏ túi hàng trăm
tỷ đồng, để khi quân đội cần xăng diễn tập thì không
có mà dùng. Ông Thanh còn nhận hối lộ của một Tỉnh đội
trưởng hàng tỷ đồng để được phong lên cấp tướng.
Trong dịp đi thăm Trung Quốc vừa rồi Báo QĐND viết: “Đồng
chí Phùng Quang Thanh lên báo cáo Đồng Chí Từ Huy Hậu”.
Ông Từ Huy Hậu chỉ là một viên tướng của Trung Quốc,
phó chủ tịch quân ủy TQ, ngang hàng với Thứ trưởng Bộ
QP Trung Quốc mà ông Thanh là Bộ trưởng BQP Việt Nam lại
phải đến “báo cáo”. Như vậy Bộ trưởng BQP Phùng Quang
Thanh chỉ như một Tỉnh đội trưởng lên báo cáo với Thứ
trưởng BQP? Đây là một động thái mạt nhược, ươn hèn
hiếm có trong lịch sử dân tộc Việt Nam . Tổng biên tập
báo QĐND và cá nhân đưa tin đó lên rõ ràng đã bị bàn tay
của bọn Tay sai - Thái thú của TQ chèn ép, chỉ đạo hay tự
nguyện làm tay sai cho TQ rồi.
Nhân vật, Nguyễn Chí
Vịnh ai cũng biết là con Đại tướng Nguyễn Chí Thanh, một
đối trọng của Đại tướng Võ Nguyên Giáp ngày xưa, thuộc
phe ông Lê Duẩn-Lê Đức Thọ. Vì vậy ông Nguyễn Chí Vịnh
được nhận là con nuôi của ông Lê Đức Anh. Ngày trước
đi học tuy là con nhà quyền uy, giàu có nhưng vẫn đi ăn trộm,
ăn cắp Kho Quân Nhu của Học viện Kỹ thuật Quân Sự nên
bị đuổi học cùng với một số đồng sự khác. Ăn cắp,
ăn trộm trong Trường Sĩ Quan-khi đã là người trưởng thành-
là chuyện quá ti tiện, hèn mạt, xấu xa, phi đạo đức không
ai có thể chấp nhận được thế mà đòi đi làm chính trị,
lại còn nhăm nhe lên tới chức Tổng Bí Thư. Một tên ăn
cắp thuở nào là thứ trưởng, trung tướng thì ảnh hưởng
vô cùng xấu xa đến toàn bộ binh sỹ, sỹ quan QĐND Việt
Nam, chưa nói tới là Ủy viên BCT hay Bộ Trưởng Bộ QP, dự
định còn làm TBT ĐCSVN thì sẽ gây nguy hại đạo đức của
các Đảng viên ĐCSVN còn có lương tri, nhân cách. Nhưng, CS
TQ- với tư cách là nước muốn thôn tính Việt Nam và muốn
biến Việt Nam ta thành nước chư hầu- lại rất cần những
kẻ làm tay sai. Chỉ có những kẻ xấu xa, gian trá, dốt nát
mới chịu làm tay sai-thái thú cho nước khác để phản lại
lợi ích của dân tộc mình, của đồng bào mình để bản
thân, gia đình vợ con được hưởng sung sướng, bổng lộc
trước mắt của kẻ tay sai-thái thú.
Nguyễn Chí Vịnh như
đã ghi nhận ở trên đã tham gia cùng ông Lê Đức Anh, Đỗ
Mười và Nông Đức Mạnh những chuyện rất xấu xa, thiếu
nhân cách. Nguyễn Chí Vịnh là người đã gọi điện cho ông
Nguyễn Tấn Dũng năm nào nói ông Dũng cho TQ thắng thầu xây
sân Mỹ Đình với giá 55 triệu USD, trong khi đó CHLB Đức
bỏ thầu chỉ có 50 triệu USD thì thua thầu. Thức tế thì
Vịnh và Dũng đã nhận “tiền lót tay“ của nhà thầu TQ
là bao nhiêu, có ai biết được? ) Nguyễn Chí Vịnh còn trực
tiếp sang Trung Quốc chọn gái tên là Trương Vỹ Hoa cho ông
Lê Khả Phiêu chơi bời một tuần để sinh đẻ ra một đứa
con nay đã mười mấy tuổi để rồi ông Lê Khả Phiêu phải
hạ bút ký Hiệp định Biên giới năm 1999. Nguyễn Chí Vịnh
là „con thoi“ „cầu nối“ giữa ông Nông Đức Mạnh với
Bắc Kinh để cho TQ vào VN khai thác Bauxite. Tay chân của Nguyễn
Chí Vịnh trong TC2 toàn là những kẻ hư đốn và ăn cắp năm
nào ở Học viện Kỹ thuật Quân sự. Nguyễn Chí vịnh đã
cung cấp cho phía Trung Quốc danh sách cán bộ lãnh đạo Việt
Nam có cảm tình và không có cảm tình với Trung Quốc. Dựa
vào danh sách này Trung Quốc đã mua chuộc và gây ảnh hưởng
lên hàng ngũ lãnh đạo của ĐCSVN hiện nay để từng bước
biến lãnh đạo ĐCSVN trở thành tay sai-thái thú. Đây rõ ràng
là một hành động làm chỉ điểm cho nước ngoài, một hành
động làm tay sai cho Trung Quốc, một hành động tội phạm,
phản bội Tổ Quốc của Nguyễn Chí Vịnh.
Nhiều nguồn tin khác
nói rằng còn nhiều cá nhân khác trong nội bộ ĐCSVN làm như
Nguyễn Chí Vịnh. Theo các sỹ quan quân đội cao cấp ở Hà
Nội thì vừa qua 18 tỉnh cho Trung Quốc, Đài Loan, Hồng Kông
(thực chất là người TQ tất cả) thuê đất rừng đều có
sự chỉ đạo của Tổng Cục 2 của Nguyễn Chí Vịnh. Với
những việc làm bất hảo và phạm pháp như nêu trên Nguyễn
Chí Vịnh có xứng đáng là Trung Tướng, Thứ trưởng Bộ
Quốc Phòng hay không? Và đây cũng là bằng chứng chứng tỏ
rằng Phe đảng của ông Lê Đức Anh, Đỗ Mười và Nông Đức
Mạnh chủ đích nâng đỡ Nguyễn Chí Vịnh- tên tay sai của
TQ, có nhiều điều xấu xa, bất hảo- chẳng hiểu biết gì
chính trị cả, mà cốt vì bảo vệ quyền lợi ích kỷ của
các ông ấy. Họ không xứng đáng một chút nào là những
“Nhà chính trị”, nhà lãnh đạo đất nước hay có trách
nhiệm với nhân dân!
Còn các Vị Ủy viên
Trung Ương ĐCSVN khác như ông Hoàng Trung Hải hay Nguyễn Thiện
Nhân, các Bí thư tỉnh ủy khác thì „chỉ ngậm miệng“
ăn tiền chia chác hay cũng chỉ như cái đuôi, cái bóng của
ông Nguyễn Tấn Dũng, Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú Trọng và
một số UV BCT mà thôi, Quốc Nạn tham nhũng, hối lộ, cướp
bóc, trấn lột, đánh, bắn, giết người xẩy ra 24/24 trên
toàn cõi Việt Nam. Xin mạn phép hỏi toàn thể 85 triệu đồng
bào Việt Nam có thể mãi cúi đầu chịu đựng hết đời
mình, đời con, cháu chúng ta được chăng? liệu có thể tiếp
tục chấp nhận sự bất công, nghèo đói và vô vọng một
khi mà các “Nhà chính trị, lãnh đạo” của hệ thống độc
tài toàn trị CSVN bất tài, vô dụng đang bủa vây, khép kín,
đè đầu cưỡi cổ nhân dân ta hay không? Chắc chắn là không
– Toàn dân cẩn phải thức tỉnh và đứng dậy khi thấy
cần thiết.
Ở CHLB Đức trong những
năm 90 của Thế kỷ trước, ông Engholm- Chủ tịch đảng đối
lập SPD, Thống đốc bang, Ứng cử viên tranh chức Thủ tướng
với ông Helmut Kohl- bị phát hiện gian lận về việc đóng
thuế thu nhập đã phải họp báo xin chấm dứt sự nghiệp
chính trị, trở về làm một ông Luật sư quèn. Từ đó vĩnh
viễn không bao giờ nói tới chính trị nữa. Còn ông Sharping
- nguyên là một người hoạt động chính trị từ thời học
sinh cấp 3, Thống đốc bang, có lần ra tranh cử Thủ tướng,
là Bộ trưởng Quốc phòng dưới thời Thủ tướng của CHLB
Đức là Gehart Shreoder (thỉnh thoảng bây giờ Ông vẫn đến
Việt Nam) - Ông ấy chỉ bị phát hiện “cầm nhầm” có
1000 EURO (một nghìn EU ) mà phải tuyên bố từ chức Bộ trưởng
BQP, chấm dứt sự nghiệp chính trị về làm dân thường,
không bao giờ dám xuất hiện trước công chúng nữa. Qua những
dẫn chứng như trên chúng ta có thể kết luận rằng Phe đảng
của ông Lê Đức Anh, Nông Đức Mạnh, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn
Phú Trọng, Tô Huy Rứa, Phùng Quang Thanh, Phạm Quang Nghị, Hoàng
Trung Hải, Nguyễn Chí Vịnh và các UV TƯ ĐCSVN khác hoàn toàn
không xứng đáng là các “chính trị gia” của Dân Tộc ta,
không xứng đáng giữ các vị trí lãnh đạo đất nước,
cần phải rút lui càng sớm càng tốt! Nếu không biết điều
sớm thì e rằng sẽ chuốc lấy hậu họa như ông Ceaucescu-cựu
Tổng bí thư ĐCS Rumani- và Honecker- cựu Tổng bí thư ĐCS Đông
Đức năm 1989, hay ông Escada-cựu Tổng thống Philippin- tham
nhũng 1 triệu USD và bị kết án 20 năm tù giam. Bài học gianh
ma của cựu Thủ tướng Thái lan, Thalshin không thoát khỏi
“lưới trời“ đã bị tịch thu tài sản và lệnh truy nã
toàn cầu…
Tình hình quốc tế và
khu vực hiện hiện nay đang diễn ra khá thuận lợi cho hướng
đi đúng đắn của cuộc đấu tranh giành tự do, dân chủ,
nhân quyền, công bằng và bác ái cho dân tộc Việt nam chúng
ta. Lực lượng đối lập chính nghĩa với Phe đảng chóp bu
cầm quyền phi nghĩa nêu trên (họ chỉ là một bộ phận nhỏ
trong số đảng viên ĐCSVN) Toàn dân Việt Nam cả trong lẫn
ngoài nước sẽ có đủ khả năng trí tuệ, nhân tài, vật
lực đối trọng đã và đang hình thành là đòi hỏi bức
thiết trong nước. LL đối lập với bốn vị tướng đứng
đầu là Đại tướng Võ Nguyên Giáp, Trung Tướng Đồng Sỹ
Nguyên, Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh và Thượng tướng
Nguyễn Nam Khánh với hàng chục tướng lĩnh khác cùng các
vị Lão thành cách mạng kết hợp với các lực lượng trí
thức, quân đội, cảnh sát, sinh viên, quần chúng yêu nước
đang khát khao Tự Do – Dân Chủ và Phát Triển Việt Nam thực
sự sẽ phải cương quyết đấu tranh bằng mọi giá để giành
lại vận mệnh Tổ Quốc đang lâm nguy đứng trước bờ vực
thẳm, quyết tranh đấu giành nắm quyền lãnh đạo đất nước
và đẩy Phe đảng cầm quyền hiện nay vào thế đối lập.
Để chuẩn bị cho việc
thành lập một lực lượng đối lập có mặt trên toàn quốc
nhằm cạnh tranh ôn hoà với Phe đảng của ông Lê Đức Anh,
Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Chí Vịnh thì ngay
từ lúc này từ mỗi Thôn, Ấp, Bản, Khu phố hãy kết nối
các công dân yêu nước có cùng chí hướng thành những nhóm
nhỏ 2-5 người. LL đối lập yêu cầu Phe đảng cầm quyền
hiện nay chấp nhận Tổng Tuyển Cử tự do, bầu lại Quốc
Hội và Người đứng đầu đất nước trong thời gian sớm
nhất. Nhân dân cả nước đều nhận thấy rằng Hiến pháp
và Pháp luật hiện nay là của Phe đảng cầm quyền, chứ
hoàn toàn không phải của toàn thể Nhân dân Việt Nam . Lực
lượng đối lập lấy phương châm ôn hoà, đối thoại làm
chủ thuyết đấu tranh. Tuy nhiên, thời gian và hiệu qủa không
đạt được thì bắt buộc phải kêu gọi toàn dân xuống
đường cùng các phương sách tương ứng để biểu dương
sức mạnh và hào khí dân tộc. Đó là những hành động thực
tế nhất để cứu nguy cho đất nước của chúng ta. Chúng
tôi cũng kêu gọi tất cả lực lượng võ trang trong đó có
những chiến sĩ, sĩ quan Công an, Quân đội đang tại ngũ,
và lực lượng cựu chiến binh từ hai phía của hai miền Nam
– Bắc trước 1975 còn có lương tri trong tình tự dân tộc,
nghĩa đồng bào đồng thời kêu gọi toàn thể các Tôn giáo
Việt Nam hãy tiếp tay, hỗ trợ. Đó là những hành động
thực tế nhất để cứu nguy cho đất nước của chúng ta.
LL đối lập xin kêu
gọi toàn thể đồng bào hải ngoại, các đảng phái, chính
khách, hiệp hội, phương tiện truyền thông quốc tế hãy
tiếp giúp và yểm trợ cho sự nghiệp đấu tranh chính nghĩa
của dân tộc Việt Nam chúng tôi. Tổ Quốc Việt Nam sẽ ghi
ơn tất cả sự hy sinh, cống hiến của các Quý vị và các
bạn!
Độc tài cộng sản
đã hết thời, Tự do dân chủ cho Việt Nam. Tổ quốc trên
hết!
|