Quốc
là nước. Khánh là vui. Quốc khánh là ngày vui của dân
tộc của đất nước.
Việt Nam Độc Lập
Ngày 9/3/1945, người
Pháp đã bị người Nhật loại khỏi chính trường Đông
Dương. Vua Bảo Đại cho ban hành Tuyên Ngôn Độc Lập, tuyên
bố hủy bỏ các hòa ước đã ký với Pháp. Việt Nam trở
thành một quốc gia độc lập.
Chính phủ Trần trọng
Kim được thành lập. Trong hòan cảnh Việt Nam lúc ấy, chính
phủ ông Trần trọng Kim vừa lo thu hồi độc lập, vừa
lo nạn đói, lo cải cách xã hội và giáo dục, lo soạn thảo
hiến pháp, lo xây dựng một quốc gia dân chủ và giầu mạnh.
Vua Bảo Đại và chính
phủ Trần trọng Kim đại diện chính danh và hợp pháp cho
Việt Nam Độc Lập Tự Do. Những người cộng sản lại chủ trương
dùng bạo lực nổi dậy cướp chính quyền. Trong tình hòa
hợp dân tộc, ít nhất năm lần chính phủ Trần Trọng Kim
đã tiếp xúc với đại diện Việt Minh mời hợp tác xây
dựng đất nước nhưng không thành.
Bằng Đầu Súng Cộng
Sản Cướp Chính Quyền
Thế Chiến thứ Hai
chấm dứt, đến lượt người Nhật đầu hàng Đồng Minh.
Ngày 17/8/1945, một cuộc biểu tình do chính phủ Trần trọng
Kim tổ chức đã bị Việt Minh lợi dụng giương cờ đỏ
sao vàng dùng bạo lực để cướp diễn đàn. Thượng tướng
quân đội Cộng sản Hoàng Cầm kể lại như sau: “… Theo
hiệu lệnh đã quy định, ba đội viên tuyên truyền xung phong
xông lên, chĩa súng dồn "ban tổ chức" vào một góc,
lập tức một đội viên tự vệ của chúng tôi tiến nhanh
tới chân kỳ đài vung lưỡi dao bén sắc chém đứt dây lá
cờ "quẻ ly" của chính quyền bù nhìn do Nhật dựng lên …”
Ngày 19/8/1945, Việt Minh
tổ chức biểu tình cứơp chính quyền. Bác Sĩ Nguyễn Xuân
Chữ, một nhà cách mạng chống Pháp, chủ tịch của Ủy
Ban Giám Đốc Chính Trị Miền Bắc, đại diện cho chính
quyền Hà Nội lúc bấy giờ đã diễn tả hành động cướp
chính quyền của cộng sản như sau :“… sau những lời
vẫn có vẻ thân mật nhưng không đi đến một quan điểm
chung, thanh niên đã vào nói chuyện tôi hôm trước, tiến tới chiả
một ngọn súng lục vào mổ y sĩ và nói : Trong đại sự,
phải gát bỏ tình nghĩa riêng tây, tôi yêu cầu ông mở cưả
…” Bác Sĩ Nguyễn Xuân Chữ cho biết ông đã chỉ tay
vào khẩu súng và nói: “Ông không cần phải giơ súng
ra. Tôi không sợ bị đe dọa, nhưng tôi buồn cho tương lai
nước nhà.”
Nỗi buồn cho tương
lai nước nhà đến ngay sau đó, ngày 2/9/1945, tại Quảng Trường
Ba Đình Hà Nội, Hồ Chí Minh lần đầu tiên xuất hiện giữa
công chúng xác nhận họ đã cướp được chính quyền. Lại
một lần nữa (sau Vua Bảo Đại), Hồ Chí Minh “Tuyên Ngôn
Độc Lập” và tuyên bố thành lập nước Việt Nam Dân Chủ
Cộng Hòa.
Toàn bản Tuyên Ngôn
không đá động gì đến đảng cộng sản, đến chủ nghiã
xã hội hay chủ nghĩa cộng sản. Nhưng thực chất Hồ chí
Minh là một lãnh đạo Quốc Tế Cộng Sản. Còn đảng Cộng
sản Việt Nam là do Quốc Tế Cộng Sản thành lập và là một
chi bộ của đảng Cộng sản Quốc Tế. Từ đó đảng cộng
sản tiếp tục sử dụng đầu súng để chiếm miền Bắc,
chiếm miền Nam và trấn áp người dân nhằm nắm giữ quyền
hành.
Hồ chí Minh chết đúng
vào ngày 2/9/1969. Bởi thế 2/9 hằng năm nên lấy làm ngày
để chúng ta suy xét tội ác mà Hồ chí Minh và đảng cộng
sản Việt Nam đã phạm với Tổ Quốc và dân tộc Việt Nam.
Sáu mươi sáu năm
cầm quyền
Chỉ ít lâu sau ngày
cướp được chính quyền, Hồ chí Minh bắt tay với người
Pháp tiêu diệt mọi thành phần, mọi tầng lớp không theo
cộng sản. Hồ chí Minh và đảng Cộng sản từng bước
đưa Việt Nam vào khuôn khổ của Quốc Tế Cộng Sản. Khi
thì họ theo Nga, lúc họ lại theo Tàu. Vốn do ngọai bang thành
lập, sau sáu mươi sáu năm đảng cộng sản cầm quyền, Việt
Nam đã trở thành một thuộc quốc của nhà cầm quyền cộng
sản Bắc Kinh.
Vì thuộc Quốc Tế Cộng
Sản, đảng cộng sản Việt Nam phải theo lệnh Nga Tầu tiến
hành đấu tranh giai cấp, cải cách ruộng đất, cách mạng
văn hóa, cải tạo tư sản,… gây bao tang thương đổ vỡ
cho dân tộc Việt Nam. Đến nay Cương Lĩnh Đảng Cộng Sản
và Hiến Pháp của Nhà Nước Cộng Sản Việt Nam vẫn đề
cao đấu tranh giai cấp. Trên thực tế đảng Cộng sản tạo
ra một xã hội đầy phân hóa quyền lực chính trị, phân
hóa thành phần giai cấp, phân hóa giầu nghèo… một xã hội
mang đầy mầm mống bạo lọan.
Để tiếp tục nắm
giữ quyền hành đảng Cộng sản chỉ còn một cách duy nhất
là xây dựng một guồng máy công an sẵn sàng xuống tay trấn
áp nhân dân. Các tin tức về việc công an đánh chết người
càng ngày càng phản ảnh một xã hội cuối thời cộng sản.
Sống trong một xã hội như thế ngày 2 tháng 9 sắp tới bạn
có vui không ?
Chiến Tranh Chiến
Tranh
Các tiết lộ lịch
sử gần đây xác nhận đảng Cộng sản theo lệnh Nga Tàu
năm 1954 đã ký với Pháp hiệp định Geneve, chia đôi đất
nước. Sau đó họ lại sử dụng súng đạn do Nga Tàu, xé bỏ
các hiệp định quốc tế Genève và Paris, xua quân cưỡng
chiếm miền Nam. Họ chém giết dân lành vô tội đưa cả nước
vào nhà tù cộng sản. Chỉ riêng Tết Mậu Thân đảng Cộng
sản đã tạo ra cảnh màn trời chiếu đất cho hằng triệu
người, hằng trăm ngàn người chết hay bị thương, trong đó
có hằng ngàn người đã bị cộng sản chôn sống. Sau chiến
tranh cả nửa triệu người đã chết trong tù hay trên đường
tìm tự do.
Thế mà đến nay đảng
Cộng sản vẫn xem ngày 30/4 là ngày chiến thắng, nhờ công
lao của “Bác và Đảng” miền Nam được giải phóng
khỏi tay “Mỹ Ngụy”. Và vì thế đảng Cộng sản có
tòan quyền “chính danh” cai trị Việt Nam. Bạn ơi, bạn
có vui không khi chiến tranh đã chấm dứt trên 36 năm mà vết
thương chiến tranh vẫn chưa được nhà cầm quyền cộng sản
hàn gắn ? Còn chế độ cộng sản vết thương nội chiến
sẽ vẫn còn rỉ máu.
Để có được súng
đạn giải phóng miền Nam, Phạm văn Đồng đã ký Công Hàm
1958 hứa hẹn khi chiếm được miền Nam sẽ trao Hòang Sa -
Trường Sa – Biển Đông cho Trung cộng. Đây là cái cớ để
Trung cộng mang quân xâm lấn hải đảo hải phận Việt Nam.
Bạn có vui không khi một phần đất nước đang trong tay quân
thù xâm lược ?
Lịch sử đảng Cộng
sản gắn liền với chiến tranh. Từ 1945-89, để hòan thành
nhiệm vụ quốc tế, đảng Cộng sản đã đưa đất nước
vào 4 cuộc chiến gây bao tang thương, chết chót, hận thù.
Hai cuộc chiến với Cam Bốt và Trung Cộng chỉ vì là tranh
chấp nội bộ quốc tế cộng sản. Bạn có vui không khi gia
đình Việt Nam nào cũng có tử sỹ, thương binh sau 66 năm cầm
quyền của đảng Cộng sản Việt Nam ?
Nhắc đến Trung cộng
lại nhớ ngay đến tình nghĩa “môi hở răng lạnh” của
hai đảng Cộng sản Trung Việt. Năm 1989, Khối cộng sản
Đông Âu và Liên Sô sụp đổ. Mất chỗ dựa Tây Phương đảng
Cộng sản vội vàng quay về hàng phục “kẻ thù truyền kiếp”
của Việt Nam. Để chiều lòng ngọai bang, đảng Cộng sản
đã ký các Hiệp định về biên giới 1999 và 2000. Theo đó,
Việt Nam mất phần lớn thác Bản Giốc, mất Ải Nam Quan,
hằng ngàn cây số vuông (tương đương với 1 tỉnh rộng trung
bình của Việt Nam) và hằng chục ngàn cây số vuông vùng
Vịnh Bắc Bộ đã đựơc đảng Cộng sản hiến dâng cho Tàu.
Lịch sử Việt Nam chưa bao giờ cha ông chúng ta để đất
biển lọt vào tay giặc. Thế mà đảng Cộng sản vẫn tiếp
tục mua vui trong ngày 2 tháng 9 hằng năm.
Vài trăm năm về trước
các Vua triều Nguyễn thường xuyên mang quân ra tuần tra Hòang
Sa Trường Sa để xác định lãnh thổ lãnh hải Việt Nam.
Chế độ “Phong Kiến” nhận ra tầm chiến lược của Biển
Đông. Trong khi ấy những người cầm quyền cộng sản đến
cả tư tưởng còn lệ thuộc Nga Tàu thì nói gì một tầm
nhìn, một chiến lược, một viễn kiến cho dân tộc. Bạn
có vui không khi họ vẫn tiếp tục cầm quyền !!!
Rồi lại Chiến Tranh
Một lần nữa Việt
Nam lại bị Bắc Phương đe dọa “dạy cho một bài học
thứ hai”. Điều cần nói ở đây là hai đảng Cộng
sản Trung – Việt đều đeo đuổi Mô hình phát triển,
một mặt thì lạm dụng tài nguyên thiên nhiên và nhân lực
quốc gia để tăng trưởng kinh tế, mặt khác thẳng tay đàn
áp các đòi hỏi thay đổi chính trị. Mô hình này đang bộc
lộ những hậu quả vô cùng nghiêm trọng: môi trường thiên
nhiên bị tàn phá, đất nước kiệt quệ tài nguyên, lao động
kém năng suất, chênh lệch giàu nghèo càng ngày càng mở rộng,
tham nhũng trở thành quốc nạn, đàn áp chính trị càng ngày
càng lộ liễu, … Thất bại trong việc điều hành quốc gia
sẽ dẫn đến sự sụp đổ của chế độ cộng sản cả
Việt lẫn Tàu.
Qua Biên bản Hội Nghị Bộ Chính
Trị ngày 30-7-1962 bàn về công tác kiểm tra kế họach
năm 1963, Hồ chí Minh cho biết: “Từ ngày hòa bình lập
lại năm nào cũng thấy có thuận lợi, có khó khăn và năm
nào cũng không đạt kế hoạch. Tình hình mỗi ngày một căng
thẳng. Ta phải tính cách nào, nếu cần có thể phải giảm
bớt một phần xây dựng để giải quyết vấn đề ăn và
mặc cho quần chúng được tốt hơn nữa, đừng để cho tình
hình đời sống căng thẳng quá.” (Hồ Chí Minh Biên Niên
Tiểu Sử, tập 8, trang 272) Sự thất bại kinh tế là do miền
Bắc đã áp dụng Mô hình kinh tế Kế Họach Hoá của Liên
Sô. Một miền Bắc nghèo đói cả tinh thần lẫn vật chất
lại được tuyên truyền là để tập trung giải phóng miền
Nam. Chiến tranh Bắc Nam chỉ là cái cớ để đảng Cộng sản
che dấu thất bại về mặt kinh tế và cũng là để nhận
viện trợ từ Khối Cộng Sản.
Biết đâu lịch sử sẽ được
lập lại. Chiến tranh Trung Việt lần tới cũng là cái cớ
để nhà cầm quyền Cộng sản đương thời Nguyễn Tấn Dũng
che dấu thất bại về kinh tế. Ngày 2 tháng 9 năm nay nếu
vui là gián tiếp tiếp tay với bạo quyền đưa đất nước
vào cuộc chiến vô lương.
Chẳng Mấy Người
Vui
Nói về kinh tế gia
đình đa số dân ta đang vật lộn với miếng cơm manh áo,
đầu hàng trước nạn lạm phát phi mã, cuộc sống mỗi ngày
một khổ hơn. Ngược lại thiểu số tư bản đỏ thì sống
trên nhung lụa, phung phí tài sản cướp được của nhân dân.
2/9 năm nay bạn chung vui với tập đòan tư bản đỏ hay chia
sẻ nỗi khổ với quần chúng nhân dân.
Vì vật lộn với miếng
ăn người dân không còn thời giờ để quan tâm đến một
xã hội Việt Nam suy đồi văn hóa, bế tắc giáo dục, luật
pháp bất công, tham nhũng tràn lan, cuộc sống bấp bênh; thế
hệ trẻ mất niềm tin vào tương lai. Nói đến thế hệ trẻ
xin nhắc các bạn, nhà cầm quyền cộng sản hiện nay đang
tận khai tài nguyên quốc gia, thực chất là họ đang ăn cướp
tài sản. Tài sản mà lẽ ra chúng ta và con em chúng ta được
hưởng. Đảng Cộng sản còn vay nợ thế giới hằng trăm
tỷ Mỹ Kim. Rồi chúng ta và con em chúng ta sẽ phải trả cho
cái nợ truyền kiếp, nợ để cho cộng sản cướp chính quyền.
Hai tháng Chín năm nay mong rằng mỗi người chúng ta sẽ dành
những giờ phút có được suy ngẫm để tìm cách giành lại
chủ quyền dân tộc.
Bạn thấy chăng cứ gần
ngày 2/9 là đảng Cộng sản ra tay bắt bớ, khủng bố, sách
nhiễu... những người đấu tranh cho dân chủ. Linh mục Nguyễn
văn Lý, ông Trương văn Sương, ông Lư Văn Bảy, nhiều thanh
niên công giáo giáo xứ Vinh … vừa bị bắt. Có khi nào bạn
tự hỏi tại sao một đảng với 3 triệu đảng viên lại
không dám cạnh tranh một cách công bằng với rất ít những
người đấu tranh cho tự do và dân chủ. Vì họ sợ. Khi họ
càng bắt bớ lại càng lộ rõ nỗi sợ hãi. Một tổ chức
cướp quyền và nắm quyền bằng họng súng là một tổ chức
luôn sống trong sợ hãi.
Thế bạn có nghĩ rằng
Tập đòan Tư Bản Đỏ Nguyễn Tấn Dũng sẽ vui mừng
kỷ niệm ngày họ cướp được chính quyền hay không ? Mười
một cuộc biểu tình chống Trung cộng tại Hà Nội đã
làm họ mất ăn mất ngủ, thoi thóp sợ sẽ đến ngày, ngày
mà họ phải trả lại mọi quyền lợi và quyền lực họ
đã cướp được của nhân dân.
Bạn thấy đó cả một
guồng máy tuyên truyền, báo chí, đài phát thanh, đài truyền
hình, đã phải phổ biến cái Thông Báo không số, không người
chịu trách nhiệm, vi hiến và nhất là lại dám xem thường
người biểu tình đã bị “…thế lực chống đối nhà
nước Việt Nam trong và ngoài nước đã và đang kêu gọi,
kích động, hướng dẫn…”. Thực tế là suốt 11 cuộc
biểu tình đảng Cộng sản đã không tìm ra được bất cứ
kẻ thù nào mà lại chỉ nhận ra một sự thật hết sức
phũ phàng.
Sự thật là không
ít đảng viên đảng Cộng sản Việt Nam tham dự các cuộc
biểu tình. Có những vị đã từng hy sinh xương máu để bảo
vệ lãnh thổ quê hương, chống giặc Tàu xâm lược. Không
ít người là trí thức từng là “think tank” của đảng
Cộng sản Việt Nam. Lại cũng có không ít những người
xuất thân từ các gia đình xưa đã dấn thân cho lý tưởng
cộng sản để ngày nay phải sống trong một xã hội tư bản
lỗi thời và rường rú “người bóc lột người”. Họ
đều không thể chấp nhận được sự hèn yếu của tập
đòan Nguyễn Tấn Dũng, họ không thể ngồi im làm ngơ để
đất nước cha ông để lại mất dần vào tay quân Tàu xâm
lược.
Có nguồn tin cho biết các
chi bộ đảng Cộng sản Việt Nam vừa nhận được một
văn bản “MẬT” từ Ban Tuyên giáo trung ương, ghi ngày
26/8/2011, để định hướng lòng yêu nước của các đảng
viên, những người đang “tự diễn biến”, “tự chuyển
hóa” quay về với dân tộc từ bỏ bọn Việt gian cộng
sản bán nước. Văn bản này vẫn tiếp tục cố tình dấu
diếm các chuyện mọi người đã biết cả như Công Hàm Bán
Nước 1958. Văn Bản định hướng đảng viên phải cúi đầu không thì đàn
anh Trung cộng sẽ dạy thêm một bài học. Văn bản cũng
hướng “lòng yêu nước” trong khuôn khổ của “Đảng”.
Yêu nước là yêu xã hội chủ nghĩa. Yêu nước kiểu Uỷ
Viên Bộ Chính trị, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng:
“Ta và Trung Quốc cần hòa bình, hữu nghị, hợp tác,
đoàn kết để hai dân tộc cùng tiến lên chủ nghĩa xã hội.”
Đảng Cộng sản sợ
nhất là các cuộc biểu tình sẽ lại vẫn tiếp tục và
lại xẩy ra đúng ngày 2/9/2011 kỷ niệm ngày cộng sản cướp
chính quyền. Viết đến đây mới thấy, thời Pháp thuộc,
Nhật thuộc, người dân vẫn chưa mất cái quyền biểu lộ
lòng yêu nước. Chỉ có đảng Cộng sản mới sợ hãi người
dân biểu lộ lòng yêu nước.
Ngày 27/8/2011 vừa qua
những khuôn mặt lớn của Hà Nội gồm Bí thư thành ủy
Phạm Quang Nghị, Chủ tịch Uỷ Ban Nhân Dân Thành phố Nguyễn
Thế Thảo, Phó Chủ tịch Vũ Hồng Khanh, Trưởng ban Tuyên
Giáo Thành ủy Hồ Quang Lợi, Giám đốc Công an Thành phố
Nguyễn Đức Nhanh, Chủ tịch Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Thành
Phố Hà Nội Đào Văn Bình, Chánh văn phòng Ủy Ban Nguyễn
Thịnh Thành, đã phải xuống nước tiếp kiến những người
biểu tình. Những người đã được họ gán ghép là bị
“thế lực chống đối nhà nước Việt Nam trong và ngoài
nước đã và đang kêu gọi, kích động, hướng dẫn...” Anh
Nguyễn văn Phương còn được công an “năn nỉ” anh đừng
biểu tình vào ngày 2 tháng 9 năm 2011. Thấy rõ những người
cộng sản đang bế tắc và phải dùng kế hoãn binh. Rõ nhá
2 tháng năm nay họ chẳng ăn ngon ngủ yên họ sẽ chẳng vui chút
nào.
Bắc Kinh cũng Sợ Người
Biểu tình Việt Nam
Có phải chỉ nhà cầm
quyền Hà Nội sợ hãi người biểu tình ? Thưa không ngay
cả nhà cầm quyền Bắc Kinh cũng thế. Có khác là họ sợ hãi
bóng dáng của con diều hâu Hợp Chủng Quốc. Chả thế mà
tờ Thế giới Tân văn trong số ra gần đây đã đăng bài
viết tựa đề 'Ai kích động biểu tình chống Trung
Quốc tại Việt Nam'. Lẽ đương nhiên bài viết dệt
ra hình tượng sau các cuộc biểu tình là bóng dáng của
Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ. Bài báo còn cho rằng cuộc biểu
tình "thực ra là chống chính phủ (Việt Nam), chứ
không phải chống Trung Quốc".
Người biểu tình có chống
ai đi nữa nhà cầm quyền Bắc Kinh cũng đều lo sợ. Vì hai
đảng như môi với răng. Môi hở thì răng lạnh. Cộng
sản Việt sụp thì cộng sản Tàu cũng mất đi một cô em nhỏ ngoan
ngoãn và tuyệt đối trung thành. Vả lại mất em rồi anh sống
với ai ? Oái oăm thay khi đàn anh Trung cộng lên tiếng rồi cô
em cộng sản Việt Nam nghe theo bắt bớ người biểu tình
thì dư luận lại càng tin tưởng “cô em đã bán thân nay đang
bán nước”.
Trên là chỉ nói nhưng
điểm chung cho tòan dân tộc. Một chế độ độc tài đảng
trị, xây dựng bằng bạo lực thì mỗi cá nhân chúng ta
đều chịu đựng những bất công riêng. Người thì bị cướp
nhà. Người thì bị cướp đất. Người thì bị ức hiếp
bị xử oan… Mỗi chúng ta lại có những nỗi buồn riêng
do chế độ cộng sản gây ra. Tóm lại ngày 2/9/2011 năm nay
sẽ không có mấy người vui.
Hai Tháng Chín Ngày
Quốc Nhục
Bạn ơi, ngày 2/9 lẽ ra
phải được xem là ngày Quốc Nhục: nhục nghèo
nàn và lạc hậu, nhục xã hội phân ly, nhục văn hoá suy đồi, nhục giáo
dục xuống cấp, nhục tham nhũng hòanh hành, nhục nợ ngọai nhân …
Nhưng cái nhục lớn nhất vẫn là cái nhục mất nước, nhục mất
độc lập, nhục mất tự do.
Muốn mất đi cái nhục
chung không cách gì hơn cùng kết liên đứng lên lật đổ
bạo quyền cộng sản, giành lại độc lập, tự do dân
chủ cho dân tộc.
Ngày tòan dân đứng
dậy sẽ là ngày Quốc Khánh ngày vui chung của tòan đất
nước, tòan dân tộc.
Nguyễn Quang Duy
Melbourne, Úc Đại
Lợi
29/8/2011