1.
KẺ THÙ TỪ TRONG LỊCH SỬ.
a. Việt Nam thời Trung
Hoa cai trị.
Tổ quốc bao gồm
“một lãnh thổ, một dân tộc, một nền văn hoá, một dòng
lịch sử, một hệ thống công quyền, và những công trình
kiến trúc mỹ thuật”.
Việt Nam với diện tích
331.212 cây số vuông, có đường biên giới với Trung Hoa, Cam
Bốt, và Lào, dài khoảng 2.500 cây số. Với bao lơn bờ biển
dài khoảng 2.000 cây số nhìn ra Biển Đông, các hải cảng
nước ta có điều kiện trở thành những thương cảng quốc
tế quan trọng nếu được đặt đúng vào tầm vóc của nó.
Việt Nam gần như ở vào vị trí trung tâm của 10 quốc gia
khu vực Đông Nam Á Châu, bao quanh bởi các quốc gia: Bruney,
Cam Bốt, Lào, Mã Lai Á, Miến Điện, Nam Dương, Phi Luật Tân,
Tân Gia Ba, và Thái Lan. Cùng với vị trí chiến lược trong
khu vực, nước ta có một hành lang hàng hải đối với các
thương thuyền từ Âu Châu và Ấn Độ Dương, vào eo biển
Malacca giữa Mã Lai-Tân Gia Ba-Nam Dương, men theo Biển Đông
dần lên các nước Đông Bắc Á là Hong Kong, Đài Loan, Trung
Hoa lục địa, Nhật Bản, hai quốc gia Nam Bắc Triều Tiên.
Dòng lịch sử suốt
chiều dài gần 5.000 năm, dân tộc ta trải qua những biến
đổi đau thương do các triều đại phong kiến Trung Hoa xâm
lăng cai trị: (1) Lần thứ nhất, từ năm 111 trước
tây lịch đến năm 39 sau tây lịch = 150 năm. (2) Lần
thứ hai, từ năm 43 đến năm 544 = 501 năm. (3) Lần thứ
ba, từ năm 603 đến năm 939 = 336 năm. (4) Lần thứ tư
vào thế kỷ 15, từ năm 1.414 đến năm 1.427 = 13 năm. Cộng
chung cả 4 thời kỳ bị trị đến1.000 năm, hay là 40
thế hệ Việt Nam bị dìm sâu dưới chính sách cai trị nghiệt
ngã tàn bạo của vua quan phong kiến Trung Hoa! Nhưng từ trong
nghiệt ngã đó, chúng ta phải cúi đầu khâm phục tổ tiên
và dân tộc ta trong lịch sử, chẳng những đã không bị Trung
Hoa đồng hóa, mà lại xây dựng và bảo vệ tròn vẹn một
nền văn hoá trong sáng để lại cho chúng ta.
b. Bài học máu xương
từ lịch sử truyền lại.
Vào nửa cuối thế
kỷ 13, sau khi trao quyền cho con (Trần Anh Tông), vua Trần
Nhân Tông có lời dạy rằng: “Các người chớ quên,
chính nước lớn mới làm những điều bậy bạ, trái đạo
làm người. Vì rằng họ cho mình cái quyền nói một
đường làm một nẻo, vô luân. Cho nên cái họa lâu
đời của ta là họa Trung Hoa. Chớ coi thường chuyện
vụn vặt xảy ra trên biên ải, các việc trên khiến ta nghĩ
tới chuyện khác lớn hơn là họa ngoại xâm. Họ không
tôn trọng biên giới theo qui ước, cứ luôn luôn đặt
ra những cái cớ để tranh chấp. Không thôn tính được
ta, thì gậm nhấm ta. Họ gậm nhấm đất đai và hải
đảo của ta, lâu dần họ sẽ biến giang san của ta từ
cái tổ đại bàng thành cái tổ chim chích. Vậy, các
ngươi phải nhớ lời ta dặn: "Một tấc đất của tiền
nhân để lại, cũng không được để lọt vào tay kẻ
khác". Ta cũng để lời nhắn nhủ đó như một lời di
chúc cho muôn đời con cháu." Kẻ khác, mà vua Trần
Nhân Tông nói đến, thuở ấy là Trung Hoa phong kiến, bây giờ
là Trung Hoa cộng sản, gọi tắt là Trung Cộng.
Ngày 1/7/2011, theo
lời tác giả Đường Xuân Thanh, cựu sinh viên đại học Bách
Khoa Hà Nội, có lần thăm đền thờ vua Đinh vua Lê, gặp một
Cụ già người địa phương kể rằng: “Ở đền
thờ Vua có một bức hoành phi ghi bốn chữ “Bắc môn tỏa
thược”. Cụ già giải thích:
“Đức Vua dạy con cháu đời sau rằng, cái cửa
ở phương Bắc cần phải được rào dậu cẩn thận”. Cụ
già còn nói thêm, có lần viên Đại Sứ Trung Cộng đến thăm
di tích này, khi đọc được câu đó thì ông ta liền quay về
Hà Nội”.
c. Bài học máu xương
thời cận đại.
(1) Cộng sản dưới
nét nhìn của nhà văn nhà thơ.
(a) Với cố Trung
Tướng cộng sản Trần Độ. Ông chết năm 2002, để lại
tập nhật ký Rồng Rắn viết năm 2000 và 2001. Ông dùng thời
gian 1975-2001, để so sánh Việt Nam dưới sự lãnh đạo của
cộng sản độc tài với các quốc gia chung quanh được lãnh
đạo bởi thể chế dân chủ tự do. Trích vài đoạn: “....
Hãy nhìn các nước Đài Loan, Đại Hàn, Singapore, Thái Lan,
Mã Lai Á, chỉ cần 20-30 năm mà họ phát triển và nhân dân
của họ có đời sống phong phú. Mấy nước này không có
đảng cộng sản tài tình, sáng suốt như của Việt Nam, mà
họ có những chính khách vì dân vì nước, với những chính
sách kinh tế xã hội thông minh và hiệu quả. .... Xét đến
cùng, đó là tội nặng nhất của CSVN đã vi phạm nhân quyền,
vì nó hủy hoại đời sống tinh thần, đời sống tư tưởng
của cả một dân tộc. Và nó, đang làm hại cả một nòi
giống”.
(b) Với ông Phan
Hiền trong bài viết đăng trên báo quân đội nhân dân cộng
sản: ”Sai đâu sửa đấy, sai đấy sửa đâu, sửa đâu
sai đấy”. Ông đảo ngược lộn xuôi chữ nghĩa, ông
tráo đi rồi tráo lại những chữ sai, sửa, đấy, đâu, ấy
vậy mà nghiền ngẫm kỷ mới thấy cái tài của tác giả,
khi lột trần bức tranh xã hội xã hội chủ nghĩa Việt Nam
súc tích đến thế là cùng. Một xã hội toàn làm sai
mà sửa cũng sai!
(c) Với nữ đạo
diễn Song Chi. Sau khi thành công bộ phim “Phố Hoài” năm
2002 và phim “Nữ Bác Sĩ” năm 2008, cô đành phải rời Việt
Nam với qui chế tị nạn tại Na Uy từ tháng 04/2009. Xin trích
và tóm lược vài đoạn trong bài “Ba đặc điểm lớn của
CSVN” trên trang Web của RFA ngày 5/8/2011: “... Ngoài những
đặc điểm chung của mọi nhà nước độc
tài trên thế giới là cai trị nhân dân bằng bàn tay sắt,
sử dụng bạo lực, cộng với một chính sách ngu dân tuyệt
đối là sự dối trá, lừa bịp, nhà nước Việt Nam còn có
3 đặc điểm nữa: Một là sự hèn hạ khiếp nhược
ngu muội đến mức không thể hiểu nối trong mối quan hệ
với nhà cầm quyền Trung Hoa. Hậu quả của sự hèn ấy là
Việt Nam không chỉ mất đất mất biển mà còn có nguy cơ
mất nước. Ngay trong đời sống văn hóa xã hội tinh thần
cũng bị Trung Hoa dùng mọi thủ đoạn để theo thời gian “Hán
hóa” dân tộc Việt Nam...Hai là, từ xưa đến nay chưa
bao giờ Việt Nam lại bị bất lợi, thua thiệt, mất mát như
dưới “triều đại” của đảng cộng sản Việt Nam. ...Ba
là, một nhà nước mà cả hệ thống lãnh đạo rất thiếu
lòng tự trọng, không biết đến khái niệm xin lỗi nhân dân,
một nhà nước không có khả năng nhìn lại quá khứ và tự
rút ra những bài học để sửa chữa, cũng không có khả năng
biết nghe những lời nói phải, biết nhìn thấy những cái
đúng cái sai.......”
(d) Với nhà thơ
Trần Mạnh Hảo (trong nước). Trích một số câu trong một
bài thơ (tôi quên tên) của ông hồi tháng 9/2009: “... Tôi
yêu tổ quốc tôi mà tôi bị bắt. Tổ quốc là con cá nằm
trên thớt. Tổ quốc là con giun đang bị séo quằn.Giặc chiếm
Hoàng Sa Trường Sa. Biển Đông bị bóp cổ, .... Có nơi đâu
trên thế giới này. Như Viêt Nam hôm nay. Yêu nước là tội
ác. Biểu tình chống ngoại xâm bị ‘’Nhà Nước’’ bắt?
Các anh hùng dân tộc ơi! Ngô Quyền, Trần HưngĐạo ơi! Nếu
sống lại các ngài sẽ bị bắt! Ai cho phép các Ngài đánh
giặc phương Bắc? .... ”
(e)
Ngày
14/8/2011, Giáo sư Nguyễn Huệ Chi, ông Nguyễn Văn Khải, và
nhà văn Nguyên Ngọc, cùng tham gia biểu tình tại Hà Nội.
Giáo sư Trần Khuê nói về vấn đề đối thoại giữa nhà
nước với trí thức rất là cần thiết, vì: “Nếu anh
(ám
chỉ nhà nước. PBH) không đối thoại không bàn bạc, không
điều chỉnh tốt thì cuối cùng nó sẽ bùng nổ! Nén mãi
thì tức nuớc vỡ bờ, áp lục nén càng mạnh thì bùng nổ
càng cao. Tôi cũng như những người anh em trí thức tránh cho
lãnh đạo bị tai hoạ. Bây giờ người ta thất nghiệp, người
ta mất ruộng đất, người ta mất công ăn việc làm, người
ta bị ức hiếp người ta bùng dậy băm nhỏ từng người
một! Chưa biết vào lúc nào thôi chứ tất yếu là phải bùng
nổ, tất yếu là phải sụp đổ”.
(2). Cộng sản dưới
nét nhìn của các nhà lãnh đạo.
(a) Tồng Thống
Nguyễn Văn Thiệu nói: “Đừng nghe những gì cộng sản
nói, mà hãy nhìn kỹ những gì cộng sản làm”.
(b)
Nhà
văn Nga Alexandre Soljenitsym nói: “Khi thấy thằng cộng
sản nói láo, ta phải đứng lên nói nó nói láo. Nếu ta không
có can đảm nói nó nói láo, ta phải đứng lên ra đi, không
ở lại nghe nó nói láo. Nếu ta không can đảm bỏ đi, mà
phải ngồi lại nghe, ta sẽ không nói lại những lời nó nói
láo với người khác.”
(c)
Bí
thư cộng sản Nam Tư Milovan Djilas nói: “20 tuổi mà
không theo cộng sản là không có trái tim, 40 tuổi mà không
từ bỏ cộng sản là không có cái đầu.”
(d)
Cựu
Tổng bí thư đảng cộng sản Liên Xô Gorbachev nói:
“Tôi
đã bỏ một nửa cuộc đời cho lý tưởng cộng sản. Ngày
hôm nay tôi phải đau buồn mà nói rằng: Đảng cộng sản
chỉ biết tuyên truyền và dối trá.”
(e)
Cố
Tổng thống Nga Boris Yeltsin nói: “Cộng sản
không thể nào sửa chữa, mà cần phải đào thải nó.”
(f)
Cựu
Tổng thống Nga Putin nói: “Kẻ nào tin những gì cộng
sản nói là không có cái đầu. Kẻ nào làm theo lời của
cộng sản là không có trái tim.”
(g)
Đức
Đạt Lai Lạt Ma, lãnh tụ tinh thần Phật Giáo Tây Tạng nói:
“Cộng sản là loài cỏ dại, mọc trên hoang tàn
của chiến tranh, là loài trùng đôc, sinh sôi, nẩy nở trên
rác rưởi của cuộc đời.”
(h)
Bà
Thủ Tướng Đức Angela Merkel nói: “Cộng sản đã
làm cho người dân trở thành gian dối.”
(i) Ngày 12/06/2007
tại Washington DC, Tổng Thống George Bush chủ tọa lễ
khánh thành Tượng Đài Nạn Nhân Cộng Sản Thế Giới. Trong
lời phát biểu mạnh mẽ của Tổng Thống Hoa Kỳ, có đoạn:
“..... Đây là biểu tượng thảm họa kinh hoàng trong thế
kỷ 20 của nhân loại nói chung, và 25 quốc gia bị cộng sản
cai trị nói riêng. Từ nay, oan hồn của hơn 100 triệu
nạn nhân cộng sản (có cả nạn nhân Việt Nam chúng ta)
được
những thế hệ hôm qua, hôm nay, và những thế hệ mai sau tưởng
nhớ. Tưởng nhớ để tận diệt chế độ này đến tận
cùng gốc rễ, vì chế độ cộng sản là tàn bạo và phi nhân.
(j) Ngày 07/05/2010,
Tổng Thống Nga Dmitry Medvedev đã trả lời phỏng vấn của
nhật báo Nga Isvestiai. Trích một đoạn: “Chế độ chính
quyền ở Liên Xô khi trước không thể diễn tả bằng cách
nào khác hơn là một chế độ độc tài toàn trị. Thực không
may, đây là một chế độ đàn áp các quyền tự do căn bản
không những chỉ người dân của nước mình, mà còn cho nhân
dân các nước nằm trong khối cộng sản, tôi muốn nói tới
các nước XHCN khác, trong gần nửa thế kỷ nay. Và vết nhơ
này không thể nào bôi xóa trong lịch sử”. Lời phát
biểu của ông đã gây chấn động hệ thống truyền
thông Nga và nhiều nước trên thế giới.
d. Tóm tắt.
Vậy là họa
Trung Hoa phong kiến ngày xưa đến họa Trung Hoa cộng sản
ngày nay vẫn trên đầu dân tộc Việt Nam chúng ta, và
lãnh đạo CSVN luôn luôn là kẻ nội xâm tiếp tay với
ngoại xâm.
2. NHÌN LẠI TÌNH HÌNH.
a. Tình hình Biển
Đông.
Sau
khi chiếm toàn bộ quần đảo Hoàng Sa đầu năm 1974 từ
Việt Nam Cộng Hòa, Trung Cộng đã xây căn cứ quân sự, sân
bay, cơ sở hạ tầng, Trung Cộng cũng thực hiện những cơ
sở tương tự ở 6 đảo thuộc quần đảo Trường Sa
mà họ chiếm từ tay quân đội cộng sản Việt Nam năm 1988,
đơn phương thăm dò khai thác tài nguyên vùng biển mà họ
tự giành chủ quyền trên Biển Đông, bất chấp Công Ước
Quốc Tế.
Ngày 2/12/2007, Quốc
Vụ Viện Trung Cộng ban hành văn kiện thành lập quận Tam
Sa trong tỉnh Hải Nam, bao gồm hai quần đảo Hoàng Sa và Trường
Sa.
Ngày 9/12/2007, tuổi
trẻ tại Hà Nội cũng như Sài Gòn, biểu tình chớp nhoáng
trước tòa đại sứ và tòa tổng lãnh sự Trung Cộng, để
phản đối họ chiếm Hoàng Sa Trường Sa của Việt Nam. Sau
đó, dự định tổ chức mít tinh biểu tình qui mô hơn vào
ngày 16/12/2007 với sự tham gia của nhiều thành phần
trong xã hội, nhưng đã bị lãnh đạo CSVN sử dụng
lực lượng Công An đàn áp ngăn chận nên không thực hiện
được.
Ngày 14/9/2008, thanh
niên sinh viên và đồng bào, dự định mít tinh biểu tình
trước tòa đại sứ Trung Cộng tại Hà Nội, ngày mà 50 năm
trước Thủ Tướng CSVN Phạm Văn Đồng đã ký văn kiện công
nhận chủ quyền của Trung Cộng trên Biển Đông của Việt
Nam. Lãnh đạo CSVN phản ứng mạnh mẽ theo cách đứng về
phía Trung Cộng, khi sử dụng Công An ngăn chận đàn áp bất
cứ ai tham gia cuộc biểu tình, tại: Sài Gòn, Hà Nội, Lâm
Đồng, Thái Bình, Lạng Sơn, Hải Phòng. Một số trường đại
học tại Sài Gòn và Hà Nội, Công An cũng bao vây ngăn chận.
Vì vậy mà không thực hiện được.
Ngày 25/1/2011, tờ
The
Straits Times của Singapore, dẫn lời đại sứ Trung Cộng
Đồng Hiểu Linh: “Một số thế
lực đang muốn tranh chấp lãnh thổ Biển Đông trở
thành cái gai trong quan hệ giữa Trung Hoa với Asean, nhưng
Trung Hoa hy vọng các nước Asean sẽ không để bị lôi kéo
.... Quan điểm của Bắc Kinh
là giải quyết tranh chấp với từng nước trên cơ sở
song phương”.
Ngày
31/5/2011, trong cuộc họp báo tại Bắc
Kinh, sau khi cho rằng tàu Hải Giám của họ hoạt động
chính đáng trên Biển Đông, người phát ngôn của
Trung Cộng lớn tiếng: "Yêu cầu phía
Việt Nam dừng ngay các hoạt động của họ và không gây
thêm rắc rối."
Ngày 3/6/2011, bên
lề hội nghị quốc tế tại khách sạn Shangri-La ở Singapore,
Bộ trưởng Quốc phòng CSVN Phùng Quang Thanh, khẳng định với
Bộ Trưởng Quốc Phòng Trung Cộng Lương Quang Kiệt rằng :
"Việt
Nam và Trung Hoa là anh em tốt, đối tác tốt, bạn bè tốt,
đồng chí tốt". Theo TTXVN, Đại Tướng Phùng Quang
Thanh còn nói với Trung Cộng: “Vụ tàu thăm dò địa chấn
Bình Minh 02, ngày 26/5/2011 bị tàu hải giám của Trung Hoa cắt
cáp, chỉ là chuyện nhỏ, không ảnh hưởng đến "truyền
thống hữu nghị tốt đẹp giữa hai dân tộc Việt-Trung".
Ngày 20 & 21/6/2011,
tại
"Hội Nghị An Ninh Hàng Hải Biển Đông" do Trung Tâm Chiến
Lược Quốc Tế Hoa Kỳ (CSIS) tổ chức tại Washington DC, hầu
hết những nước tham dự trong đó có Việt Cộng, Trung Cộng,
Ấn Độ, Australia, và Hoa Kỳ, đều phản đối luận điệu
vô lý và ngược lại với lịch sử của học giả Tô Hạo
đại diện Trung Cộng, đồng thời vạch trần sự trơ trẽn
mang tính bá quyền của ông ta khi cho rằng Việt Cộng chiếm
đảo giành biển của Trung Cộng. Đó là hành động vi phạm
những công ước quốc tề về vùng biển và hải đảo của
Liên Hiệp Quốc mà chính Trung Cộng đã ký kết. Thượng nghị
sĩ John Mc Cain trong hội nghị, đã xác nhận lại lập trường
của Hoa Kỳ về biển Đông: " Hoa Kỳ có lợi ích an ninh
quốc gia trong việc duy trì sự cân bằng chiến lược trong
khu vực quan trọng này", và chính Trung Hoa đã tạo nên tình
trạng căng thẳng biển Đông qua những hành động hung hăng
đòi chủ quyền lãnh thổ vô căn cứ mà họ đang theo đuổi".
Ngày 11/7/2011, bản
tin đài VOA đề cập đến cuộc họp giữa Đô Đốc Mullen
của Hoa Kỳ với Tướng Trần Bỉnh Đức của Trung Cộng tại
Bắc Kinh. Tướng của Trung Cộng nói: “... Mặc dầu tuyên
bố không muốn can thiệp vào các vụ tranh chấp về vùng Biển
Nam Trung Hoa giàu trữ lượng dầu khí, nhưng Hoa Kỳ đang gửi
đi một tín hiệu ngược lại cho thế giới qua các vụ tập
trận chung với Việt Nam và Philippines. Hoa Kỳ đã làm nhưvậy,
nhưng làm như thế vào thời điểm này là cực kỳ không thích
hợp”. Đáp lại, đô đốc Mullen nói: “Hoa Kỳ sẽ
tiếp tục tiến hành các cuộc tập trận với các đồng minh
trong khu vực, vì Hoa Kỳ đã hiện diện tại các khu vực
châu Á Thái Bình Dương từ nhiều thập niên qua, đã từng
tập trận cùng với các đồng minh và bằng hữu ở phần
này của thế giới từ mấy chục năm nay, và sẽ tiếp tục
làm như thế”.
Ngày 16/8/2011, tờ
Nhân Dân nhật báo Trung Cộng đăng tải lời tuyên bố của
nhà cầm quyền Bắc Kinh thì Biển Đông (họ gọi là Nam Hải)
là vùng hoạt động của chiếc hàng không mẫu hạm “Thi
Lang” từ tháng 8/2012.Trong bối cảnh bang giao giữa Trung Cộng
với các quốc gia láng giềng Đông Nam Á đang căng thẳng,
đặc biệt là với Việt Nam và Philippines, cho thấy tham vọng
bành trướng của Trung Cộng càng bộc lộ rõ ràng hơn. Nhớ
lại hồi tháng 5/2009, Trung Cộng trưng ra tấm bản đồ Biển
Đông với hình chữ U thường gọi là “đường lưỡi bò”
để giành chủ quyền hơn 80% diện tích biển này. Đến đầu
năm 2010, Trung Cộng lên tiếng lưu ý Hoa Kỳ rằng, Biển Đông
thuộc lợi ích cốt lõi của họ. Vậy là sau một loạt các
hành động tự giành chủ quyền của họ trên Biển Đông,
Trung Cộng quyết định điều động hàng không mẫu hạm đến
vùng này làm cho tình hình Biển Đông căng thẳng hơn bao giờ
hết.
Ngày 22/8/2011, Tướng
cộng sản Nguyễn Trọng Vĩnh nói với phóng viên Quốc Phương
của đài BBC Việt ngữ: “Tôi đã từng
nói: con giun xéo lắm phải quằn. Càng đàn áp thì phẫn nộ
càng tăng và càng lan rộng. Có thể đến một lúc là không
kiểm soát được".
Ngày 24/08/2011,
trước khi kết thúc chuyến công tác Việt Nam, Thượng nghị
sĩ Mỹ, ông Jim Webb, Chủ Tịch tiểu ban Đông Á -Thái Bình
Dương của Thượng Viện, phát biểu: “Những sự kiện
tranh chấp chủ quyền tại Biển Đông sẽ còn tiếp tục xẩy
ra, trừ phi tất cả các bên liên quan đàm phán với nhau, nhưng
lập trường Trung Hoa muốn giải quyết các tranh chấp này
qua đàm phán song phương”. Cũng theo ông Jim Webb: “Việc
tiếp cận song phương sẽ không bao giờ giải quyết được
những vấn đề căn bản về chủ quyền, vì cán cân lực
lượng chênh lệch trên hồ sơ này. Cần phải tìm được
diễn đàn và cách thức phù hợp để thảo luận tìm một
công thức cho giải pháp đa phương mà Trung Hoa chấp nhận”.
Từ
chủ nhật 5/6/2011 đến chủ nhật
21/8/2011, do
một chuỗi hành động bành trướng của Trung Cộng, từ lấn
đất, lấn biển, lấn đảo, giết bắt ngư dân Việt Nam,
cắt cáp các tàu thăm dò dầu khí của Việt Nam ngay trên vùng
biển Việt Nam, chèn ép lấn áp kinh tế, đến đe dọa sử
dụng vũ lực dạy Việt Nam bài học thứ 2, đã thổi bùng
ngọn lửa yêu nước của dân tộc Việt Nam. Tuổi trẻ Việt
Nam, cùng với một số nhà văn, nhà giáo, nhà chính trị, nhà
trí thức, ... đã liên tục tổ chức biểu tình 11 ngày chủ
nhật tại Sài Gòn và Hà Nội, phản đối Trung Cộng với
một số biểu ngữ sau đây: (1) Phản đối Trung
Hoa gây hấn. (2) Phản đối “đường lưỡi bò” phi
pháp. (3) Phản đối Trung Hoa xâm lấn lãnh hải Việt
Nam. (4) China, hàng xóm to xác mà xấu tính. (5) Hoàng
Sa Trường Sa là của Việt Nam. (6) Chấm dứt ngay
thái độ hiếu chiến, bành trướng tại Biển Đông. (7)
Hòa
bình và Công lý cho Biển Đông. Ngoài ra, những người biểu
tình bị Công An bắt đẩy lên xe còn hô to: (8)
Đả
đảo Trung Hoa xâm lược - đả đảo. (9) Đả đảo tay
sai Trung Hoa đàn áp nhân dân - đả đảo. (10) Trường
Sa và Hoàng Sa -VN-VN. (11) Đả đảo nhà nước chống
lại nhân dân - đả đảo.
Phải chăng lãnh đạo
CSVN đứng về phía Trung Cộng? Vì nếu không phải, thì lãnh
đạo CSVN phải tiếp sức cho ngọn lửa yêu nước rực sáng
lên, đằng này họ thẳng tay đàn áp các cuộc biểu tình
và bắt bỏ tù những nhà tranh đấu ôn hòa để bảo vệ
tổ quốc trước kẻ thù muôn thuở của dân tộc.
b. Tình hình biên giới
Việt-Trung.
Ngày 8/8/2011, các
cơ quan truyền thông tại Hong Kong đồng loạt đưa tin việc
xuất hiện bất thường của quân đội Trung Cộng tập trung
dọc biên giới Trung-Việt. Ngay sau đó, Bộ Quốc Phòng Trung
Cộng đã có lời giải thích mập mờ là "diễn tập quân
sự thường niên". Trung Cộng đã điều động hầu như
toàn bộ các quân khu ở miền Nam vào cuộc "tập trận". Họ
đã phát lệnh cảnh giới toàn diện trên các đường biên
giới Trung-Việt và nghiêm cấm du khách qua lại cửa khẩu
Hữu Nghị Quan. Các đại đơn vị quân đội điều động
đến biên giới, thuộc Quân Khu Thành Đô và Quảng Tây tập
trung tại Vân Nam, phối hợp với Quân Khu Tứ Xuyên. Quân Khu
Tế Nam, Quân Khu Nam Kinh, và Quân Khu Quảng Châu tập trung đến
thành phố Bằng Tường và Trấn Nam Quan.
Cùng lúc, nguồn tin từ
các bloggers Trung Cộng cho biết, đến nay quân lực tập trung
tại Quảng Tây là 550.000 quân trong tình trạng án binh bất
động. Đồng thời cũng cho biết, Bộ Trưởng Bộ Quốc Phòng
Trung Cộng Lương Quang Liệt, đã lên tiếng động viên chuẩn
bị khai chiến trên toàn tuyến biên giới Trung-Việt.
c. Tình hình nội địa
Việt Nam.
Tháng 06/2008, các
nhà thầu Trung Cộng đưa hằng chục ngàn công nhân với
thành phần an ninh của chúng sang Việt Nam khai thác quặng Bauxite
tại Tân Rai tỉnh Lâm Đồng và Nhân Cơ tỉnh Dak Nông.
Báo Tuổi Trẻ ngày
27/3/2009 tại Hà Nội, có bài viết của ký giả Cam
Văn Kình “Hằng Vạn Công Nhân Trung Hoa Đã Vào Việt Nam”.
Bài
viết dẫn lời ông Trần Ngọc Hùng, Chủ Tịch Tổng Hội
Xây Dựng Việt Nam cho biết thực tế hiện nay hầu hết
các dự án lớn về điện, xi măng, hóa chất, đều vào tay
nhà thầu Trung Hoa vì họ được chánh phủ hai bên nâng
đỡ nhiều mặt. Nhà thầu Trung Hoa đưa sang Việt Nam hằng
mấy ngàn công nhân với các loại máy móc và thực phẩm mà
họ không mua bất cứ thứ gì Việt Nam có, cũng không mướn
bất cứ công nhân nào của Việt Nam.
Tháng 4/2009, báo
Tuổi Trẻ cho đăng loạt bài phóng sự “Lao động nước
ngoài đổ vào Việt Nam”. Phải nói là lúc ấy loạt bài
đó đã cảnh báo mạnh mẽ trong dư luận, vì trước đó đại
đa số người dân vẫn không biết gì về tình trạng có hàng
chục ngàn người lao động Trung Cộng tràn sang Việt Nam.
Ngày 11/8/2011, Ông
Trương Tấn Sang đã nói với người dân Sài Gòn rằng: “Việc
lao động từ nước này sang nước khác làm việc là nhu cầu
bình thường, vấn đề là phải tuân thủ pháp luật của
nước sở tại. “Việc để lao động Trung Hoa sang làm việc
không phép tại các công trường xây dựng ở nước ta, trước
hết có trách nhiệm của cơ quan quản lý địa phương, đã
lỏng lẻo trong kiểm tra, kiểm soát”.
Đây
là lời nói vô trách nhiệm của Chủ Tịch nước Việt
Nam cộng sản, vì ngoài sự kiện công nhân Trung Cộng có mặt
trái phép, còn các “sự kiện lạ của người nuớc lạ”
trên đất Việt Nam là: “Phố Tàu, chữ Tàu trên bảng hiệu,
chữ Tàu trên bảng đường trong các công trình, thậm chí
có cả cờ Tàu nữa. Vậy là lãnh đạo cấp trung ương không
có trách nhiệm gì sao?
Ngày 16/8/2011, nhà
báo Tống Văn Công, nguyên Tổng Biên Tập của vài tờ báo
trong nước: “ Hiện nay độc lập dân tộc đang đứng
trước sự đe dọa của ngoại bang còn nguy hiểm hơn những
ngày đầu Cách mạng Tháng Tám. Bởi vì giặc ngoại xâm ngày
nay, được nối giáo bởi giặc nội xâm ngụy trang bằng mặt
nạ đồng chí.... Vì sao 90% các công trình công nghiệp đều
rơi vào tay nhà thầu Trung Hoa, hàng chục vạn lao động cơ
bắp của Trung Hoa theo chân các công trình do họ trúng thầu
rải từ Bắc vào Nam mà không có biện pháp ngăn chặn?”
Ngày 17/8/2011, trên
báo Dân Việt, ông Nguyễn Trần Bạt, Chủ Tịch Tổng Giám
đốc Investconsult Group trong bài “Chuyên gia nói về người
Trung Hoa thuê đất”, hiện tượng này là một sự tranh giành
không gian sống. Không những thế, đó là một hệ thống các
hành vi trong âm mưu của họ. Theo ông thì cứ cái đà này
sẽ dẫn đến tình trạng từ sản phẩm cho đến ruộng đất,
từ đất canh tác công nghiệp là rừng, cho đến đất canh
tác cây lương thực đều nằm trong chiến lược của họ,
tất nhiên là nguy hiểm cho Việt Nam.
Lại nhớ đến
chuyện lãnh đạo CSVN đã cho các công ty Trung Cộng thuê rừng
đầu nguồn mà hai viên Tướng cộng sản Đồng Sĩ Nguyên
và Nguyễn Trọng Vĩnh đã lên tiếng cảnh báo đầu năm 2010.
Việc cho thuê rừng với một diện tích hơn 300.000 mẫu tây
trong thời hạn lâu dài (50 năm) tại các tỉnh biên giới có
vị trí trọng yếu, có nguy cơ lớn đến quốc phòng Việt
Nam. Báo Vietnam Net lúc đó đã đăng loạt bài phóng sự về
các công ty thuê rừng đang làm gì tại những nơi này, và
mọi người đều lạnh người khi nhận ra nguy cơ quá rõ ràng,
là những vùng đất sau khi cho thuê trở nên “nội bất xuất,
ngoại bất nhập”, không ai biết họ thực sự đang làm gì
trên đất rừng của ta.
Năm 2011, vấn đề
người lao động Trung Cộng tại Việt Nam, lại nóng trở lại
trên hàng loạt tờ báo từ Tuổi Trẻ, Thanh Niên, VNExpress,
Dân Việt…cho đến BBC, RFA, RFI….Theo đó, người lao động
Trung Cộng đang có mặt ở khắp mọi nơi, từ công trường
nhà máy đạm ở Cà Mau, tại 2 dự án xây dựng nhà máy alumin
ở Tây Nguyên, các nhà máy điện ở Quảng Nam, khu công nghiệp
tỉnh Long An v.v…Chiếm tỷ lệ không nhỏ trong số đó là
lao động không phép và lao động không có tay nghề. Đây là
hệ quả của việc lâu nay các công ty Trung Cộng thường trúng
thầu rất nhiều dự án lớn ở Việt Nam. Cũng theo báo chí,
có đến 90% các gói thầu EPC (Engineering/ Procurement/Construction)
thực hiện theo phương thức chìa khóa trao tay đã thuộc về
các công ty Trung Cộng, phần lớn là các dự án năng lượng,
luyện kim, hóa chất.
Nói theo cô Song Chi (Norway):
“Người nước lạ muốn làm gì thì làm, vào ra nước
ta như chỗ không người, vơ vét tài nguyên, nguyên liệu, thực
phẩm có phẩm chất cao mang về nước rồi đổi lại những
hàng hóa thực phẩm kém phẩm chất. Thuê đất thuê rừng
của ta, đưa người sang làm việc rồi cắm rễ lâu dài trên
quê hương ta. Những công trình kinh tế trọng điểm đều
trao vào tay người nước lạ. Trong những công trường, nhà
máy…của nước lạ, người nước lạ tràn ngập Việt Nam.
Khi báo chí phê phán chỉ trích nước lạ thì lãnh đạo nước
lạ cao giọng mắng lãnh đạo CSVN là phải biết định hướng
dư luận, là phải dạy dỗ lại nhân dân!”
“Đông Đô Đại
Phố”, cái tên nghe như trên đất Tàu, nhưng nó được
xây dựng tại Bình Dương, tỉnh nhà của Nguyễn Minh Triết.
Dự án khu thương mại Đông Đô của Becamex IJC, đã được
xây dựng trên khu đất rất rộng, chỉ riêng Công Viên Trung
Tâm Thành Phố lên đến 120 mẫu tây. Đông Đô đại phố
bao gồm: (1) Trung tâm hành chánh chính trị. (2) Trường
đại học quốc tế miền Đông đã hoàn thành. (3) Bệnh
viện quốc tế với 1.000 giường. (4) Khu công nghiệp
VSIP II. (5) Công viên trung tâm thành phố đã xong. (6)
Sân khấu nhạc nước. (7) Khu phức hợp thể thao. (8)
Trung
tâm hội nghị. (9) Các trung tâm thương mãi rộng 26 mẫu
tây mà phần lớn đã đưa vào sử dụng. (10) Sân Golf.
(11) Chùa Bà Thiên Hậu Thánh Mẫu khởi công ngày 11/2/2011.
Họ quảng cáo rằng:
“Mọi người có cơ hội khám phá nền văn hoá Trung Hoa
trải qua hằng ngàn năm lịch sử từ phong tục tập quán đến
những nét văn hoá cổ truyền, sẽ được tái hiện tại Đông
Đô đại phố”.
Liệu, đây có phải
là kinh đô của viên “Thái Thú Trung Cộng” trong tương lai
không??
d. Tóm tắt.
Họa Trung Hoa phong
kiến mà vua Trần Nhân Tông truyền lại từ thế kỷ 13, đã
tái hiện từ những năm 80 của thế kỷ 20 dưới thời đại
Trung Hoa cộng sản với chính sách bang giao gậm nhấm rất
tinh vi, đến mức biến lãnh đạo CSVN trở nên hèn hạ khiếp
nhược với họ (Trung Cộng), nhưng rất tàn bạo với đồng
bào. Sự khiếp nhược của CSVN đã dẫn đến tình hình bang
giao với Trung Cộng ngày càng thể hiện rõ “cái họa phương
Bắc”đang biến lãnh thổ Việt Nam từ cái “tổ đại
bàng” tuy chưa thành “tổ chim chít”, nhưng quê hương đang
như “tấm da beo” vì những cơ sở làng mạc của công nhân
của họ rải rác từ Quảng Ninh, Hải Phòng, dọc theo duyên
hải đến tận Cà Mau, từ Lạng Sơn dọc theo Cao Nguyên Miền
Bắc nóc nhà của Tổ Quốc, đến tận Lâm Đồng, Đắc Nông,
Cao Nguyên Miền Trung mái nhà của Việt Nam.
Vậy là, giặc Trung
Cộng đang trên Biển Đông, đang trên biên giới Việt-Trung,
và nguy hiểm hơn hết là giặc Trung Cộng đang có mặt
trên khắp nội địa Việt Nam.
3. GIẢ THUYẾT.
a. Trung Cộng đánh
chiếm Việt Nam.
Lực lượng chính là
Lục Quân và Không Quân, trong khi lực lượng phụ là
Hải Quân và Công Nhân (hay Dân Quân = Bộ Binh) tại các
công trường trong nội địa Việt Nam.
b. Trung Cộng chiếm
trọn Trường Sa.
Lực lượng chính là
Hải Quân và Không Quân. Lực lượng phụ là Lục Quân, và
Công Nhân hay Dân Quân hoặc Bộ Binh tại các công trường
trong nội địa Việt Nam
c. Trung Cộng thống
trị Việt Nam.
Lực lượng chính là
Công Nhân (hay Dân Quân = Bộ Binh) tại các công trường trong
nội địa Việt Nam, trong khi lực lượng phụ là Lục Quân
đe dọa biên giới, và Hải Quân đe dọa Biển Đông.
4. PHÂN TÁCH CÁC GIẢ
THUYẾT.
a. Giả thuyết
3a.
Giả thuyết này
cho đến nay chưa có chỉ dấu xảy ra, ngay cả khi lãnh đạo
CSVN hoàn toàn thoát khỏi “ống tay áo của lãnh đạo Trung
Cộng” và công khai trở thành Đồng Minh của Hoa Kỳ, do bối
cảnh thế giới ngày nay không dể gì một quốc gia thành viên
Liên Hiệp Quốc công khai xâm lăng quốc gia thành viên khác,
vì rất có thể Liên Hiệp Quốc sẽ can dự. Nhưng không phải
vì vậy mà Trung Cộng giảm bớt tham vọng của họ, vì sự
điều động quân đội áp sát biên giới Trung-Việt cũng là
một cách góp lời cảnh báo CSVN không nên quá gần gủi với
Hoa Kỳ.
Giả thuyết này
rất khó xảy ra trong thời gian dài trước mắt, ít nhất là
đến những năm 20 tới đây.
b. Giả thuyết
3b.
Với tham vọng trở thành
cường quốc kinh tế lẫn quân sự, qua một chuỗi hành động
cho thấy Trung Cộng cần phải độc chiếm Biển Đông để
vừa khai thác tài nguyên khoáng sản hải sản, vừa khống
chế hành lang hàng hải quan trọng trong vùng này. Nhưng trong
tình hình tranh chấp chủ quyền Biển Đông không còn trong
cục bộ song phương như Trung Cộng đã nắm quyền chủ động
hơn hai thập niên qua, mà vấn đề trở thành quốc tế hóa.
Trong "Hội Nghị An Ninh Hàng Hải Biển Đông" do Trung Tâm Chiến
Lược Quốc Tế Hoa Kỳ tổ chức tại Washington DC, Thượng
nghị sĩ John Mc Cain xác nhận lại lập trường của Hoa Kỳ
về biển Đông: "Hoa Kỳ có lợi ích an ninh quốc gia trong
việc duy trì sự cân bằng chiến lược trong khu vực quan trọng
này...".
Sự kiện này làm cho
Trung Cộng bối rối trên hồ sơ Biển Đông, dù rằng
Trung Cộng đưa ra lời cảnh báo Hoa Kỳ, cùng với sự tăng
cường cho Hạm Đội Nam Hải nhiều chiến hạm và chiếc hàng
không mẫu hạm đầu tiên. Hành động này như là cách “giương
oai diễu võ”, nhưng liệu Trung Cộng có dám liều lỉnh điều
động lực luợng đánh chiếm các đảo còn lại trong quần
đảo Trường Sa để đặt quốc tế trước “việc đã rồi”
hay không?
Tôi không nghĩ là Trung
Cộng dám liều lỉnh như vậy, dù rằng Trung Cộng là một
trong năm thành viên của Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc,
vì riêng Hoa Kỳ đã đủ tư cách khi nhân danh “quyền lợi
trên đường hàng hải này” mà can dự trực tiếp bằng hành
động chính trị lẫn hành động quân sự. Ngoài ra cần phải
nói đến phản ứng mạnh mẽ của các quốc gia thành viên
Liên Hiệp Quốc, đáng kể là khối Liên Hiệp Âu Châu, khối
Đông Nam Á Châu, và các quốc gia tự do Đông Bắc Á Châu.
Dù sao thì sự kiện Liên Hiệp Quốc can thiệp vào sự nổi
dậy của người dân tại các quốc gia bị cai trị bởi chế
độ độc tài Hồi Giáo Trung Đông, cũng là bài học nhức
nhối cho các quốc gia độc tài trên thế giới nói chung và
độc tài Trung Cộng nói riêng.
Giả thuyết này
có thể xảy ra trong thời gian trước mắt khi mà Trung Cộng
không còn lối thoát trên hồ sơ Biển Đông, trong khi tham vọng
trở thành “ông chủ Biển Đông” ngày càng thôi thúc họ.
c. Giả thuyết
3c.
Với chính sách gậm
nhấm cố hữu từ thời Trung Hoa phong kiến mà vua Trần Nhân
Tôn (thế kỷ 13), đã truyền lại đến những thế hệ chúng
ta lời răn dạy rất rõ ràng đối với kẻ thù phương Bắc
ngày nay là Trung Hoa cộng sản. Lãnh đạo CSVN đã để cho
lãnh đạo Trung Cộng “gậm nhấm 789 cây số vuông” dọc
biên giới Việt-Trung năm 1999, đã để cho Trung Cộng “gậm
nhấm 11.362 cây số vuông” trên vịnh Bắc Việt năm 2000.
Lãnh đạo Trung Cộng không mất một mạng người, không tốn
một viên đạn, cũng không nhỏ một giọt mồ hôi, mà chỉ
cần nhón ba ngón tay cầm cây viết ký tên vào văn kiện là
xong. Lại còn được lãnh đạo CSVN vỗ tay nữa chớ!
Chưa hết, lãnh đạo
Trung Cộng cũng không cần nhón mấy ngón tay ký tên nữa,
vì lãnh đạo CSVN đã giúp lãnh đạo Trung Cộng từng bước
biến “cái tổ đại bàng” của chúng ta mà vua Trần
Nhân Tôn đã nói từ 800 năm trước, bây giờ đã thành
“tấm da beo” vì làng mạc của mấy vạn “công nhân”
Trung Cộng cư trú rải rác khắp nội địa Việt Nam chúng
ta rồi. Họ cất phố Tàu, trang trí theo Tàu, dùng chữ Tàu
những nơi công công, và lại cấm người Việt Nam vào “làng
mạc” của họ.
Cũng chưa hết, lãnh
đạo CSTH “viện trợ tài chánh” dưới hình thức đầu
tư giúp lãnh đạo CSVN xây dựng những cơ sở văn hoá
Tàu. Thậm chí -ngang qua nhà đầu tư ở Singapore- đầu tư
xây dựng cả một “đô thị rộng lớn sang trọng” dưới
tên gọi “Đông Đô đại phố” sát nách thủ đô kinh tế
Sài Gòn, chẳng khác “thủ phủ của viên Thái Thú Trung Cộng”
từ sau năm 2020. Ngay cả sự kiện lãnh đạo CSVN sử dụng
đến hằng ngàn tỷ đồng Việt Nam để tổ chức “ngàn
năm Thăng Long”, với trang trí toàn màu sắc giống lễ hội
của Tàu đến mức như đang tổ chức trên đất Tàu vậy.
Trong bối cảnh thế
giới ngày nay, những điều kiện để Trung Cộng bắt đầu
cuộc chiến tranh đánh chiếm Việt Nam theo giả thuyết 3a,
chưa đủ thuận lợi, trong khi nội bộ Trung Cộng, nhất là
tại Tân Cương, Nội Mông, Tây Tạng, Quảng Tây, ... vẫn
trong tình trạng bất ổn.
Với giả thuyết 3b,
nếu Trung Cộng đánh chiếm các đảo còn lại trong quần đảo
Trường Sa để khống chế đường hàng hải trên Biển Đông,
rất có thể sẽ bị Hải Quân Hoa Kỳ can dự trực tiếp.
Lúc ấy, tình hình vùng này trở thành “điểm nóng” trên
thế giới, và nếu Trung Cộng thất bại tại đây sẽ làm
cho uy tín của Trung Cộng giảm mạnh trên chính trường thế
giới,
Với giả thuyết 3c
này,
rất có thể xảy ra trong thời gian phù hợp với thỏa thuận
giữa lãnh đạo CSVN với lãnh đạo CSTH hồi tháng 9/1990, một
thỏa thuận dự trù 30 năm sau sẽ đưa Việt Nam “trở về”
với Trung Cộng (tức năm 2020). Đến nay, nhìn lại những chính
sách cai trị người dân trong nước, cộng với tình hình bang
giao giữa CSVN với CSTH, đã chứng minh CSVN theo thời gian mà
thực hiện thỏa thuận quái đản đó. Áp dụng giả thuyết
này, lãnh đạo Trung Cộng chỉ dùng ít thì giờ tiếp tục
“hướng dẫn” lãnh đạo CSVN thi hành chính sách “gậm
nhấm” thích hợp trong 9 năm còn lại.
Chen vào đây là
giả
thuyết phụ. Trường hợp Trung Cộng muốn tránh trực tiếp
đối đầu với Hoa Kỳ trên hồ sơ Biển Đông, nhưng trong
một mức độ nào đó họ vẫn giữ phần chủ động vùng
quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa càng sớm càng có lợi, rất
có thể Trung Cộng sẽ sử dụng mấy vạn Công Nhân hay Dân
Quân hoặc các đơn vị Bộ Binh của họ đã chờ lệnh tại
các công trường trên khắp nội địa Việt Nam, thực hiện
cuộc “đảo chánh chớp nhoáng” như Nhật Bản đã lật
đổ nhà cầm quyền thực dân Pháp tại Việt Nam vào nửa
đêm rạng sáng ngày 9/3/1945. Trong khi đó, Lục Quân dàn trận
ở biên giới, Hải Quân dàn trận trên Biển Đông, để tăng
thêm mức đe dọa phản ứng của quân đội Việt Cộng. “Lật
đổ” xong, Trung Cộng giải tán đảng cộng sản Việt Nam,
cùng lúc thành lập bộ máy cầm quyền -vẫn là người Việt
Nam- nhưng toàn là những tên tay sai trung thành của Trung Cộng
như: Trương Tấn Sang, Nguyễn Chí Vịnh, Nguyễn Tấn Dũng,
Nguyễn Minh triết, ...v..v .. Lúc ấy, “Phủ Thái Thú” tại
Đông Đô đại phố chào đón một Tướng Tàu sang nắm vận
mệnh nước Việt Nam. Và có thể những thế hệ sau chúng
ta sẽ thấy đọan văn thế này: “Dân tộc Việt Nam chúng
ta lại bị Trung Cộng xâm lăng cai trị lần thứ 5 từ năm
........, bởi sự tiếp tay của những con người, có trái tim
đen thui như cục sắt (chỉ biết sống chết với do quyền
lực), có cái đầu toàn đất sét tanh hôi (ngu muội, độc
tài, dối trá, tàn bạo, khiếp nhược), da mặt dày như lớp
xi măng bao bọc (vô liêm vô cảm), với lòng tham vô tận (tham
nhũng tột cùng), nhưng họ luôn vỗ ngực tự xưng là những
người làm cách mạng ...”.
Giả thuyết phụ
này rất có thể xảy ra trong những năm trước mắt.
5. KẾT LUẬN.
Xin nhắc lại. Từ
giữa năm 2011, tổ chức Wikileaks đã công bố hằng ngàn tài
liệu loại tối mật của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ mà tổ chức
có được, trong đó có “biên bản” cuộc họp giữa Nguyễn
Văn Linh Tổng Bí Thư đảng CSVN và Đỗ Mười Chủ Tịch Hội
Đồng Bộ Trưởng, đại diện lãnh đạo cộng sản Việt
Nam, với Giang Trạch Dân Tổng Bí Thư và Lý Bằng Thủ Tướng
Trung Hoa, trong ngày 3 & 4 tháng 9 năm 1990 tại Thành Đô.
Wikileaks khẳng định tin tức dưới đây nằm trong số 3.100
bức điện đánh đi từ Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh
của cơ quan ngoại giao Hoa Kỳ tại Việt Nam gửi về chính
phủ Hoa Kỳ. Tài liệu này có đoạn ghi rõ “… Vì sự
tồn tại của sự nghiệp xây dựng thành công chủ nghĩa cộng
sản, đảng CSVN và nhà nước Việt Nam đề nghị phía Trung
Hoa giải quyết các mối bất đồng giữa hai nước. Phía Việt
Nam xin làm hết mình để vun đắp tình hữu nghị lâu đời
vốn có giữa hai đảng và nhân dân hai nước do Chủ Tịch
Mao Trạch Đông và Chủ Tịch Hồ Chí Minh dày công xây đắp
trong quá khứ, và Việt nam bảy tỏ mong muốn đồng ý sẵn
sàng chấp nhận và đề nghị phía Trung Hoa để Việt Nam được
hưởng quy chế “khu tự trị” trực thuộc chính quyền trung
ương tại Bắc Kinh như Trung Hoa đã từng dành cho Nội Mông,
Tây Tạng, Quảng Tây…. Phía Trung Hoa đã đồng ý và chấp
nhận đề nghị nói trên, cho thời hạn phía Việt Nam trong
30 năm (1990-2020) để đảng CSVN giải quyết các bước tiến
hành cần thiết cho việc gia nhập đại gia đình các dân tộc
Trung Hoa”.
Với những diễn biến
trên lãnh thổ Việt Nam hơn 20 năm qua, từ chính sách của
lãnh đạo CSVN cai trị người dân một cách tàn bạo nghiệt
ngã, thậm chí thẳng tay đàn áp người dân quá phẫn uất
đã cùng nhau biểu tình phản đối Trung Cộng hà hiếp
lấn chiếm Việt Nam, đến chính sách quy lụy lãnh đạo Trung
Cộng, thậm chí quy lụy cả những nhà thầu của Trung Cộng
một cách hèn hạ đến khiếp nhược, nhưng xem ra lại phù
hợp với “biên bản” thỏa thuận giữa lãnh đạo CSVN với
lãnh đạo CSTH tháng 9/1990.
Với giả thuyết 3c,
nhất là giả thuyết phụ, là giả thuyết rất có thể
xảy ra trong những năm trước mắt. Như vậy, tổ quốc Việt
Nam sẽ sa vào thời kỳ “Bắc thuộc lần thứ 5”, điều
mà vua Trần Nhân Tôn răn dạy, bị các nhóm lãnh đạo
CSVN liệng vào thùng rác lịch sử!
Hiện nay, Tổ
Quốc Việt Nam chúng ta thật sự lâm nguy!
Nếu nhóm lãnh đạo
CSVN không thức tỉnh thì dân tộc Việt Nam sẽ vào cái tròng
“Bắc thuộc lần thứ 5!” Văn hoá Việt Nam sẽ dần dần
bị Hán hóa! Lúc ấy, Cộng Đồng Người Việt Tự Do tại
hải ngoại không còn quê hương để mong ngày trở về dù
là cộng sản Việt Nam đã tan rã!
Nhưng đã là cộng sản,
tôi không tin họ sẽ là người tử tế như những người
tử tế trong xã hội để nhận ra điều đúng điều sai mà
rút ra bài học kinh nghiệm ứng dụng vào trách nhiệm. Đến
nay, sự thật là CSVN đã thành công khi tạo nên một xã hội
mà mọi người phải sống với nhau bằng gian trá lọc lừa
đúng theo bản chất của đảng cộng sản, họ cũng đã thành
công khi tạo nên một nước Việt Nam sẳn sàng “trở về”
với nước Tàu cộng sản đúng theo nhóm lãnh đạo CSVN đã
“đề nghị” và được lãnh đạo CSTH chấp nhận từ năm
1990!
Xin kính gởi sự suy
nghĩ của tôi đến 89 triệu bà con trên quê hương Việt
Nam thân yêu -đặc biệt là tuổi trẻ- hãy tiếp tục
đứng lên, hãy quật sập cái chế độ cộng sản độc tài
tàn bạo đang cầm quyền, để mọi người Việt Nam trong nước
và hải ngoại cùng nhau vá lại mảnh giang sơn đã rách loang
lỗ, để xây dựng và phát triển một xã hội dân chủ pháp
trị mà mọi người được hưởng một cách tự nhiên những
quyền căn bản của con mình.
Tôi tin rằng, bà con
trong Cộng Đồng Việt Nam tị nạn cộng sản tại hải ngoại
vẫn hết lòng hỗ trợ quí vị, những thế hệ làm nên lịch
sử từ đầu thế kỷ 21./.
Houston, tháng 8 năm 2011
Phạm Bá Hoa
Đôi lời giải thích:
Những chữ Trung Quốc do trích dẫn từ lời nói hay lời viết,
tôi xin phép dùng chữ Trung Hoa. Những trường hợp khác,
tôi dùng chữ
Trung Cộng.