Cuộc
xuống đường biểu tình ôn hòa tự phát của dân chúng Tunisa,
từ ngày 04/01/2011, chống lại chế độ độc tài gia đình
trị của tổng thống Ben Ali, cầm quyền liên tục 23 năm,
với năm cuộc bầu cử ‘ảo thuật’, mà cuộc bầu cử
cuối cùng chỉ nhận được có 90% phiếu bầu. Đó là số
phiếu ít nhất trong 5 cuộc bầu cử. Nhưng ngày 14/01/2011,
trước sức mạnh toàn dân và sức ép của quốc tế, tổng
thống Ben Ali đã phải bỏ nước ra đi. Đây là một cuộc
thay đổi tương đối nhẹ nhàng nhất ở vùng Bắc Phi và
Trung Đông, để được mệnh danh là ‘cuộc cách mạng hoa
lài’. Ngày 25/01/2011, dân chúng Aicấp xuống đường đòi
tự do dân chủ nhân phẩm cho toàn dân, chống chế độ độc
tài tham nhũng tàn bạo của tổng thống Hosni Mubarak, chuyên
dùng ‘cảnh sát trị’ theo luật khẩn cấp kéo dài 30 năm.
Sau 18 ngày đấu tranh quyết liệt có đến 850 người dân bị
thiệt mạng, rồi với sự can thiệp của Mỹ, hôm 11/02/2011,
tổng thống Mubarak đành phải trao quyền cho quân đội Aicập
để thành lập chính phủ chuyển tiếp. Cuối cùng Mubbarak
với tâm thân tàn tạ, đã phải ra trước tòa án Aicập để
nghe phán xử về tội trạng giết hại dân của mình.
Ngày
23/08/2011, phe nổi dậy Libya đã chiếm được khu dinh thự
kiên cố của nhà độc tài ngoan cố dị hợm Muammar Gadhafi,
ở trung tâm thủ đô Tripoli, sau một ngày giao tranh ác liệt.
Nhưng ông Gaddafi và gia đình đã biến dạng, không biết trốn
ở đâu. Tuy nhiên, nơi biểu tượng cho quyền lực độc tôn
trong 42 năm của Gadhafi, nay không còn nằm trong tay ông ta nữa.
Chế độ độc tài lập dị tàn bạo hại dân đã sụp đổ
hoàn toàn tại Libya. Thế là trên sáu tháng, kể từ khi Gadhafi,
dùng máy bay và lính đánh thuê, tàn sát người dân xuống
đường biểu tình ôn hòa đòi Gadhafi phải từ bỏ quyền
hành, khiến đến 233 người bị chết, đã dẫn tới việc
dân quân đứng lên chiếm các thành phố ở khắp nước, tạo
ra cuộc chiến tranh giữa toàn dân Libya, được Liên Minh Âu
Châu và Hoakỳ tiếp tay, theo quyết nghị 1973 của Hội Đồng
Bảo An LHQ, ngày 17/08/2011, cho phép sử dụng vũ lực quân sự,
tấn công quân đội của gia đình Gadhafi và bọn lính đánh
thuê.
Trên
đây là 3 thế cách của các cuộc lật đổ các chế độ
độc tài bạo trị ở vùng Bắc Phi và Trung Đông trong thế
giới Hồi Giáo. Thực tế, đều đã được phối hợp nhịp
nhàng giữa ‘lòng dân và thế nước’. Nó đã vượt ra khỏi
ảnh hưởng nhiêu khê của tôn giáo, mà đi thẳng vào nhu cầu
‘tự do, dân chủ, công lý’ của người dân. Tuy có sự
đóng góp bí ẩn của Hoakỳ ở Tunisia và tích cực tại Aicập.
Cũng như của Âuchâu và Hoakỳ ở Libya, nhưng lại không có
sự xuất hiện trực tiếp của quân đội Âu-Mỹ ở đó,
để cho các lực lượng Hồigiáo cực đoan kêu gọi ‘thánh
chiến chống ngoại xâm’. Khiến cho dân chúng tự thấy chính
mình đã chủ động đóng góp trong đại cuộc thay đổi, đồng
thời cũng tự thấy có thực quyền và trách nhiệm xây dựng
và bảo vệ chế độ tự do dân chủ do mình tạo ra, và được
cả thế giới hậu thuẫn. Rồì đây chắc chắn sẽ đến
lượt chế độ tàn bạo khát máu Bashar al-Assad ở Syria, chế
độ tôn giáo toàn thống tại Iran, các chế độ cộng sản
độc tài toàn trị còn sót lại ở Viêtnam và Trunghoa…cũng
bằng cách này hay cách khác sẽ phải sụp đổ, bởi nhu cầu
Tự Do Công Lý, Dân Chủ Nhân Quyền của toàn dân, và xu hướng
Dân Chủ Hóa Toàn Cầu của Thời Đại Nhân Chủ Nhân Văn,
với sự tiếp tay của các nước dân chủ mà thôi.
Ở
Việtnam, nhờ có các cuộc xuống đường biểu tình của những
người dân yêu nước ‘chống Tầucộng xâm lược’, Việtcộng
đã gượng đứng dậy, tựa lưng với Mỹ và thế giới, làm
giảm bớt sự ăn hiếp và xưng hùng xưng bá ở Biển Đông
của đồng chí đàn anh Trungcộng. Khiến cho Bắckinh phải
trở mặt dàn quân tập trận khổng lồ trên bộ, giáp biên
giới Việt, Hoa, nhằm đe dọa dậy cho Việtcộng ‘bài học
thứ 2’. Lập tức Hoakỳ cử Tư Lệnh Hạm Đội 7, phó đô
đốc Scott Van Buskirk tới Hànội, và điều động hải lực
Mỹ áp sát Việtnam, nhằm bảo với Tầucộng rằng, ‘đừng
có chơi dại’. Ngày 18/08/11, phó tổng thống Mỹ, Joe Biden
đã chính thức viếng thăm Trunghoa để gặp gỡ người tương
nhiệm là phó chủ tịch Tập Cận Bình, cũng là người kế
vị Hồ Cẩm Đào chủ tịch Trungcộng tương lai. Tại cuộc
đón tiếp Tập Cận Bình nói rằng: “Trungquốc và Hoakỳ
có chung các quyền lợi và trách nhiệm”. “Sự trông đợi
chung của nhân dân khắp thế giới rằng, hai nước phải hợp
tác với nhau chặt chẽ hơn”. Joe Biden hứa: “sẽ duy
trì cam kết với quan hệ hợp tác đó”. Ông nói tiếp:
“Hoakỳ dự tính và sẽ tiếp tục giao tiếp toàn bộ với
thế giới và tham gia vào những sự kiện diễn ra trên thế
giới”. Trong các cuộc gặp với Hồ Cẩm Đào và Ôn Gia
Bảo thủ tướng Trungcộng thì Hoakỳ và Trungquốc tập trung
vào việc mở rộng quan hệ kinh tế. Các nhà cầm quyền Trungcộng
bày tỏ sự tin tưởng vào nền kinh tế của Hoakỳ. Phó tổng
thống Biden cũng: “hoan nghênh nền kinh tế tăng trưởng
của Trungquốc và lưu ý rằng, cả hai nước Mỹ - Trung đều
đối mặt trước nhiều mối đe dọa toàn cầu chung, cũng
như có nhiều mục tiêu và nhiệm vụ chiến lược tương tự
nhau”. Có nghĩa là trong quan hệ Mỹ-Tầu đã tạm tin nhau,
để hợp tác các vấn đề quốc tế, trong đó hẳn phải
kể cả vấn đề Biển Đông và Việtnam.
Có
lẽ đánh hơi được về những thỏa thuận giữ Mỹ với
Tầu về số phận Việtnam, nên Việtcộng đã quay lại táp
nhẹ vào chân những người ‘biểu tình yêu nước’ ở Hànội,
lần thứ 11 ngày chủ nhật 21/08/11. Bằng một văn bản cấm
biểu tình của thành phố, mà không có người dám ký, với
một mật lệnh là phải nương nhẹ không được dùng bạo
lực đánh đập, hoặc khiêng kéo người biểu tình. Thế nhưng
lại ra sức ngăn cản những nhà trí thức tên tuổi bằng
mọi thủ đoạn không cho đến tham gia biểu tình. Bắt 47 người
đẩy lên xe bus, rồi thả liền. Giữ 8 người, cuối ngày
thứ hai thả 5 người là Nguyễn Tiến Nam, Trịnh Hữu Long,
Ngô Duy Quyền, Lưu Trọng Đức và Nguyễn Quang Thạch. 3 người
là Bùi thị Minh Hằng. Đặng Bích Phượng và Nguyễn Văn Dũng
còn bị giam. Những người yêu nước vẫn giữ ý định là
hàng tuần tiếp tục xuống đường biểu tình. Theo nguyên
lý của ‘đấu tranh bất bạo động’ là, mình tuyệt đối
không bạo động với đối phương, chỉ buộc đối phương
phải gia nhập chân lý. Nay Việtcộng đã tránh dùng bạo lực
với người biểu tình, mà chỉ đưa lên xe, tránh lôi, kéo,
khiêng, ném. Vậy người biểu tình nên nắm tay nhau ‘ngồi
xuống’ có thể là ‘nằm xuống’ khi đối phương đòi
giải tán, buộc đối phương phải vi phạm luật chơi ‘bất
bạo động’ trước ống kinh quốc tế. Nếu tuổi trẻ Saigon,
ngồi tại vườn hoa trước dinh ‘Thống Nhất’. mà con số
đông lên tới hàng chục, hàng trăm ngàn người thì đó sẽ
là vấn để lớn rồi.
Trước
khi sang Hànội nhận chức, Đại Sứ Hoakỳ tại Việtnam, ông
David Shear, ngày 16/08/11 đã tuyên bố: “Hoakỳ muốn đưa
mối bang giao với Việtnam lên một tầm mức cao hơn, để
2 nước có thể trở thành đối tác chiến lược ở vùng
Biển Đông, nhưng muốn được vậy, Việtnam cần phải cải
thiện thành tích về nhân quyền”. Ngày 23/08/11 sứ quán
Mỹ tại Hànội bày tỏ quan ngại về việc nhà cầm quyền
Việtcộng bắt một loạt những người biểu tình bày tỏ
chính kiến ôn hoà của mình. Phải chăng, đây là món quà
‘nhân quyền’, mà Việtcộng ra mắt ông đại sứ Mỹ, David
Shear đó sao?. Nếu quả thật vậy, bọn Trọng, Sang, Dũng đã
quá ngu xuẩn khi làm như thế với người đại diện cho siêu
cường Mỹ, đang ra sức đưa tay nắm lấy Việtnam, mà chỉ
cần Việtcộng cải thiện nhân quyền, thì quá là chơi dại.
Sẽ phải trả giá như các chế độ độc tài Tunisia, Caicập
và Libya cho mà xem.
-
Lý
Đại Nguyên – Little Saigon ngày 23/08/2011.