Đại
tá Russell Williams
Phan Hạnh – Nguyễn
Thanh Hoàng
Ngày thì quan lớn như
thần
Tối thì quan lớn
tần mần như ma
Câu ca dao này của Việt
Nam ta có thể đem áp dụng cho một nhân vật khá tiếng tăm
của Canada. Quan lớn như thần vì là một đại tá chỉ huy
hàng ngàn nhân viên dưới quyền; tần mần như ma có khi là
còn nhẹ, phải nói như quỷ có lẽ đúng hơn.
David Russell Williams là một
cựu Đại tá phi công của Quân Lực Canada sinh ngày 07 tháng
Ba năm 1963 và bị
kết án các tội hiếp dâm giết người. Từ tháng
Bảy năm 2009 cho đến khi bị bắt trong tháng Hai năm 2010, ông
giữ chức vụ chỉ huy trưởng Căn Cứ Trenton của Quân Lực
Canada, một cái nôi trung tâm của các hoạt động vận chuyển
hàng không nội địa Canada và quốc tế và là căn cứ không
quân lớn nhất và bận rộn nhất của cả nước.
Williams còn là một phi
công từng được ân thưởng nhiều huy chương và được giao
trọng trách bay phi cơ chuyên chở những nhân vật chức sắc
quan trọng của Canada như thủ tướng, quan toàn quyền Canada
cũng như Nữ hoàng Elizabeth II và Hoàng tế Philip, v.v.
Đùng một cái, ngày
08 Tháng 2 năm 2010, quyền cao chức trọng của ông không còn
nữa. Ông chính thức bị buộc tội bởi Văn phòng Biện lý
nhà nước theo các điều khoản qui định của Bộ luật hình
sự của Canada dựa trên các bằng chứng được thu thập bởi
cảnh sát tỉnh bang Ontario với hai tội danh giết người có
chủ mưu, hai tội danh giam giữ trái phép và hai tội danh xâm
nhập gia cư và bạo hành tình dục. Ngoài ra còn thêm 82 cáo
buộc liên quan đển xâm nhập gia cư trái phép.
Ngày 21 Tháng 10, 2010,
Williams đã bị kết hai bản án tù chung thân giết người
cấp độ một, hai bản án tù 10 năm cho các cuộc tấn công
tình dục khác, hai bản án tù 10 năm tội giam giữ trái phép
và 82 bản án tù một năm cho các vụ trộm, tất cả các bản
sẽ được thi hành đồng thời ở Nhà Tù Kingston. Các
bản án chung thân có nghĩa là Williams sẽ phải phục vụ tối
thiểu là 25 năm trước khi hội đủ điều kiện tạm tha.
Vì ông đã bị kết tội giết nhiều người, Williams sẽ không
hội đủ điều kiện để được phóng thích sớm theo cái
gọi là "điều khoản kém hy vọng" của Bộ luật hình sự
Canada.
Ngày 22 Tháng Mười,
năm 2010, thể theo lời đề nghị của Tham mưu trưởng Quốc
phòng, Quan Toàn Quyền Canada ra lệnh tướt đoạt và thu hồi
mọi quyền hạn, tước vị, cấp bậc và huy chương ân thưởng
của Williams. Khoản tiền bồi thường bị đình chỉ và tiền
lương tính kể từ khi ông bị bắt bị tịch thu; chỉ có
khoản tiền hưu trí là ông vẫn còn được hưởng.
Sự xuất hiện sáng
ngày 18/10/2010, của Đại tá Russell Williams một lần nữa lại
làm vang động Belleville, một thành phố với 50,000 cư dân
nằm giữa Toronto và Ottawa. Vì đây là một vụ án lịch sử
gây chấn động cả nước, một lực luợng cảnh sát đông
đảo được đặt trong tình trạng báo động đỏ và bố
trí khắp nơi, kể cả trên mái nhà, để đề phòng mọi bất
trắc có thể xảy ra.
Từ bốn giờ sáng còn
mờ hơi sương khi mặt trời chưa ló dạng, các xe có lắp
dĩa vệ tinh của các cơ quan truyền thông đã bắt đầu xếp
hàng đậu dọc theo đuờng phố bên ngoài tòa án Belleville
với một dòng nguời gồm ký giả, phóng viên và các họa
sĩ vẽ hình: phóng viên thu hình bên ngoài và họa sĩ vẽ hình
bên trong phòng xử. Mọi nguời có mặt sớm để mong tìm cho
mình một vị trí thuận lợi để thi hành phận sự.
Toán nhiếp ảnh và quay
phim đứng trên giàn hay thang cao để ngõ hầu nhìn thấy qua
hàng rào cảnh sát vốn đã được dựng lên từ truớc để
vừa bảo vệ an ninh, vừa ngăn chặn sự tò mò dòm ngó của
công chúng muốn nhìn thấy mặt mũi của vị chỉ huy
truởng cũ bị nguyền rủa và ghét bỏ của Căn Cứ Trenton,
một căn cứ không quân lớn nhất ở Canada.
Cũng như phiên xử truớc,
số nguời đi dự phiên tòa phần lớn là thân nhân trong gia
đình và bạn bè của các nạn nhân; họ đến tham dự đông
đảo buổi điều trần. Một nửa số ghế ngồi trong phòng
xử án đuợc dành riêng cho họ; do đó, nhiều nhân viên truyền
thông đành phải đứng ngoài trời vì hết chỗ. Tòa án phải
dành một phòng kế bên và thiết lập màn ảnh lớn để cho
số nguời dư thừa kia có thể đứng theo dõi phiên xử một
cách gián tiếp không tận mắt.
Cảnh sát tóm tắt giải
thích cho các phóng viên rằng quan tòa cho phép lắp đặt thiết
bị điện tử trong phòng xử án, sau khi nghe lập luận khiếu
nại của các luật sư đại diện cho các cơ quan truyền thông
tuần trước. Nhưng một thanh tra cảnh sát lễ độ nhấn mạnh:
“Chúng tôi nghiêm khắc cảnh cáo là tuyệt đối không đuợc
dùng máy ảnh. Bất cứ ai bị bắt quả tang đang chụp ảnh
trái lệnh sẽ bị biện pháp kỷ luật.”
Cửa phòng xử mở ra
đúng vào lúc 07:30 sáng. Mọi nguời truớc khi buớc vào phòng
xử đều bị khám xét kỹ luỡng và phải đi qua một máy
dò kim loại để ngăn ngừa việc họ có thể mang theo vũ khí.
Mọi nguời đang chuẩn bị chờ đợi cho một ngày dài khó
khăn đầy những chi tiết gay go gây xúc cảm mạnh và những
tiết lộ kinh rợn, vì trong phiên xử này, bản tuyên bố sự
kiện đã được chấp thuận, dự trù sẽ được đọc to
lên công khai và chính thức sẽ được ghi vào hồ sơ tòa
án.
Sau khi bản án đuợc
tuyên đọc, các thành viên gia đình của nạn nhân đuợc quyền
phát biểu và bày tỏ cảm nghĩ của họ về sự mất mát
và thiệt hại mà họ đã gánh chịu. Nguời ta chưa biết cho
đến cuối ngày hôm nay, phiên xử sẽ buớc tới giai đoạn
nào của thủ tục tố tụng tòa án, sẽ xong bao nhiêu việc,
nhưng chắc chắn một điều là nó sẽ gây xúc động tình
cảm mãnh liệt..
Phòng xử án đuợc trang
bị hai màn hình lớn, chứng tỏ một số bằng chứng sẽ
được chiếu lên cho cả phòng xử đều có thể thấy rõ.
Mọi nguời biết đuợc rằng Đại tá Williams đã thu hình
và thu âm rất đầy đủ chi tiết cảnh các nạn nhân bị
ông ta bạo hành; điều đó chắc chắn sẽ gây nhiều phản
ứng buồn thảm. Bên công tố viện đã làm thành một bộ
slide show hẳn hoi để chiếu truớc tòa. Luật sư hai bên tiến
vào phòng xử, mang theo nhiều hộp đựng tài liệu. Một phòng
bên cạnh phòng xử đuợc dành riêng để trưng bày các tang
vật dư trù là sẽ đuợc mang tới nội trong sáng nay.
Trong lúc thư ký tòa
án tiếp tục đọc ra 86 tội danh khác nhau về đột nhập
gia cư, trộm cắp, tấn công tình dục và giam hãm, Williams
đứng cứng đơ trong khung ô dành cho tù nhân, giống như ông
đã từng đứng trong không biết bao nhiêu buổi lễ diễn hành
suốt cuộc đời binh nghiệp của ông, chỉ khác một điều
là thay vì ngảng cao đầu oai vệ, giờ đây ông cúi đầu
không dám đưa mắt nhìn ai cả. Động tác duy nhất ông làm
là thò tay vào túi móc ra một miếng khăn giấy và lau mũi
chứ không phải lau mắt ngấn lệ như các nguời thân của
các nạn nhân của ông. Trong một buổi điều trần truớc
đây, luật sư Michael Edelson thông báo ý định khách hàng của
mình sẽ nhận tội. Thật vậy, Russell Williams đã nhận hai
tội danh cố sát và 86 tội khác vào sáng thứ Hai 18/10/2010.
Sau đó, viện công tố sẽ trình bày các bằng chứng chống
lại Williams.
Tòa án Quận hạt Hastings
tại thành phố Belleville bề thế nằm trên một lô đất cao.
Cư dân địa phương ở đây gọi đó là "Ngọn Đồi". Từ
vỉa hè của con đuờng Pinnacle Street, nguời ta phải buớc
23 buớc lên mặt thềm tiền sảnh của pháp đình có một
bức tường chắn thấp bằng đá và bê tông bao quanh. Nếu
nói theo phương diện chiến thuật quân sự, vùng đất cao
này nên được coi là một vị trí phòng thủ tốt. Nhưng vào
ngày hôm nay, Đại tá Russell Williams, viên cựu sĩ quan phi công
ưu tú chỉ huy căn cứ không quân lớn nhất nuớc, một ngôi
sao đang lên của Quân Lực Hoàng Gia Canada, có lẽ chẳng nghĩ
gì đến việc phòng thủ cho chính bản thân mình. Bằng cách
chỉ thị cho luật sư của mình xin nhận tội về tất cả
các cáo buộc chống lại ông - bao gồm cả hai tội danh cố
ý giết hai phụ nữ sau khi đã cuỡng hiếp họ, tấn công
tình dục hai nguời khác, và vi phạm một loạt các vụ trộm
đồ lót phụ nữ - coi như ông đã tự ý tước bỏ tất cả
mọi ưu thế chiến thuật.
Đại tá Williams đã
đích thân kiểm tra lại cả đống cao những bằng chứng chống
lại ông; ông biết rõ hơn ai hết những gì ông đã khai với
cảnh sát khi bị đối chất về những tội ác mà ông đã
gây ra, và ông biết những gì nhân viên điều tra sẽ tìm
thấy khi họ khám xét nhà cửa và lục soạn các vật sở
hữu của ông. Là một sĩ quan từng lập đuợc nhiều công
trạng và đuợc tuởng thuởng huy chương, ông tiên liệu và
thẩm định đuợc rằng sự phấn đấu lần này của ông
hoặc là không thể thắng, hoặc vô phương chống đỡ về
mặt luân lý đạo đức. Do đó ông chỉ còn cách là ra lệnh
cho luật sư của mình đưa lá cờ trắng lên cao để đầu
hàng.
Đại tá Williams sẽ
có mặt tại phiên xử, đuợc chuyển đến tòa dưới sự
bảo vệ gắt gao như hai lần xuất hiện truớc đây của ông.
Nhưng luợt này, ông phải nghe những nguời khác kể tội mình.
Đại tá Williams đã
có thể sống hai cuộc đời cùng một lúc - một kẻ chuyên
rình rập bắt mồi để thỏa mãn ham muốn dâm dục vào ban
đêm, trong khi ban ngày ăn mặc quân phục chỉnh tề nghiêm
trang chào kính, ban hành lệnh lạc cho thuộc cấp và trịnh
trọng đón chào các bậc thuợng khách uy quyền - nhưng làm
cách nào ông có thể quân bình trọng lực vẫn còn là một
câu hỏi chưa đuợc trả lời.
Andy Lloyd, anh trai của
Jessica Lloyd, một nạn nhân bị Russull Williams giết hại, nêu
lên một câu hỏi đơn giản nhưng không kém phần hùng hồn:
“Làm cách nào? Tại sao? Làm sao mọi chuyện đó có thể xảy
ra?” Gia điình của Jessica Lloyd mong rằng những buổi điều
trần sắp diễn ra sẽ trả lời đuợc câu hỏi đó.
Dĩ nhiên đó cũng là
cảm nghĩ của gia đình của nạn nhân thứ hai, Hạ sĩ Marie-France
Comeau, 37 tuổi, phục vụ trong Căn Cứ Trenton duới quyền của
đại tá Williams, và đồng thời cũng là cảm nghĩ của hai
phụ nữ bị Williams tấn công dã man nhưng không giết, cảm
nghĩ của những khổ chủ phái nữ đã bị Williams đột nhập
vào nhà và ăn cắp đồ lót, cảm nghĩ của thuợng cấp nhìn
ở Williams như là cấp lãnh đạo tương lai của quân đội.
Sau cùng, đó cũng là cảm nghĩ của 3,000 quân nhân, dân chính
phục vụ ở Căn Cứ Trenton mà mãi cho đến giờ phút ông
bị bắt, họ vẫn còn một mực tuân lệnh ông và nhìn ông
như một tấm gương sáng, một mẫu mực binh nghiệp đáng
noi theo.
Ngay sau khi đại tá Williams
bị bắt hồi tháng Hai, chức vụ chỉ huy truởng Căn Cứ Trenton
đã được trao lại cho một nguời mới là đại tá Dave Cochrane.
Phát ngôn nhân của Căn Cứ là nữ đại úy Annie Morin tuyên
bố với các phóng viên: “Mọi công việc đã trở lại bình
thuờng.” Một nữ đại úy khác là Jennifer Jones tiếp lời:
“Mọi chuyện tiếp diễn một cách chuyên nghiệp êm xuôi.”
Mặc dù quân nhân đồn trú trong căn cứ quan tâm theo dõi và
muốn biết số phận của đơn vị truởng cũ ra sao, nhưng
tờ nội san The Contact của đơn vị không loan tin gì về vụ
xử.
Cuộc điều trần đuợc
dự trù sẽ kéo dài trong bốn ngày. Chỉ việc đọc bản cáo
trạng dài dằng dặc liệt kê các tội danh của đại tá Williams
không thôi cũng mất rất nhiều thì giờ. Một khoảng thời
gian khác cũng đuợc dành ríêng ra để đọc các bản công
bố của nạn nhân sống sót và thân nhân gia đình của hai
nạn nhân đã chết. Phải trình bày đầy đủ như vậy, quan
tòa Robert Scott và chính can phạm Williams mới có thể nhận
thức mức độ hậu quả đau khổ lớn lao như thế nào qua
các tội ác đó.
Andy Lloyd phải bỏ ra
nhiều ngày để suy nghĩ và viết ra bản tuyên bố của riêng
mình. Andy cho biết: "Căn bản là tôi muốn cho ông ta biết
những hành động của ông ta đã ảnh huởng đến cuộc sống
hàng ngày của chúng tôi như thế nào. Tôi muốn cho ông ta
biết ông ta đã làm tổn thương người khác nhiều đến chừng
nào.” Andy Lloyd tâm sự rằng việc phải ngồi lắng
nghe từng chi tiết của hành động của Đại tá William tuờng
trình tại tòa án sẽ khiến cho ông rất đau đớn nghĩ tới
cái chết thảm thương của em gái mình, nhưng sự hiểu biết
cặn kẽ hết mọi việc sẽ giúp cho anh trực tiếp đối mặt
với hoàn cảnh này. Nạn nhân sống sót và gia đinh nạn nhân
đã bị sát hại đuợc các thám tử điều tra tiếp xúc và
thông báo truớc về những gì sẽ đuợc tiết lộ tại tòa
án để họ chuẩn bị sẵn tinh thần và tránh sửng sốt,
mặc dù không thể tránh khỏi sự đau lòng. Andy Lloyd
nói: “Việc làm nầy cũng giống như sự bù lấp khoảng trống.
Không có gì khổ cho bằng phải luôn luôn lo nghĩ về một
chuyện gì đó mà mình không biết là đang lo nghĩ về cái
gì. Ít ra có mặt ở phiên xử để cho mình có chuyện gì
đó để lo nghiĩ, mặc dù điều nầy nghe có vẻ hơi kỳ cục
và nghịch lý.” Lloyd tiếp: “Chúng tôi không trông đợi
ở ông ta một lời tạ lỗi. Chúng tôi chỉ muốn biết tất
cả sự thật và những gì đã thực sự xảy ra, thế thôi.”
Vụ án nầy trở thành
tin trang nhất của báo chí khắp thế giới vì cuộc sống
hai mặt hiển nhiên của một sĩ quan cao cấp có địa vị
đáng kính như Đại tá Williams. Tham gia quân lực Canada từ
năm 1987, ông đuợc coi là một ngôi sao đang lên đầy triển
vọng cho chức vụ chỉ huy cao hơn. Truớc khi thuyên chuyển
về chỉ huy Căn Cứ Trenton, ông đuợc ca ngợi là một phi
công xuất sắc đáng tin cậy, từng được cử đưa đón Nữ
hoàng Elizabeth II và Công tuớc Edinburgh của Anh quốc, Thủ
tuớng Chính phủ Canada, cựu quan Toàn Quyền và các viên chức
cao cấp trong những chuyến đi công tác chính thức của họ.
Hiệu ứng sóng vỗ
lan bờ
Tuy mọi nguời ở đây
đều biết chuyện ấy rồi thế nào cũng đến nhưng sự chính
thức nhận tội của đại tá Williams vẫn tạo ra một làn
sóng lan truyền trong đám đông. Vị chỉ huy cũ của Căn Cứ
Trenton đã thừa nhận ông là một kẻ giết nguời. Nhiều
tội danh khác của ông vẫn còn đang được đọc ra tại tòa
án. Rồi đây khi vụ kiện sắp kết thúc trong vài ngày nữa
theo như dự trù, ông ta sẽ lãnh án tù chung thân. Chính thức
ông ta sẽ mất cấp bậc và cương vị trong quân đội; và
Quân Lực Canada sẽ tìm cách đòi ông ta hoàn trả tiền lương
CAN$12,000 một tháng mà ông đã lãnh kể từ khi bị bắt hồi
tháng Hai 2010. Ông cũng mất đi cấp bậc của ông duới nhãn
quan của tờ báo National Post: ông trở thành "Williams" trong
các bài tuờng thuật chứ không còn là "Đại tá Williams" nữa,
theo như qui luật báo chí ấn định.
Gục mặt cúi đầu
Tầm
mức tội ác do Williams gây ra quá nhiều và quá lớn lao đến
nỗi nguời nữ thư ký tòa án đọc liên tục trong nhiều phút
mà chỉ mới đuợc một nửa, giọng đọc của bà nghe có
vẻ đã căng thẳng và nhuốm mệt. Danh sách các vụ đại
tá Williams lẻn vào nhà mân mê, hôn hít rồi ăn trộm đồ
lót phụ nữ, nhìn trộm, bày tỏ hành vi thèm muốn dâm dục,
thủ dâm, v.v. lần lượt đuợc xuớng lên giữa tòa trong khi
can phạm suốt buổi đứng thẳng cúi đầu yên lặng lắng
nghe, hai tay khoanh truớc ngực. Còn đâu hình ảnh của một
đại tá uy nghi. Dọc theo tuờng quanh phòng xử, hàng loạt
cảnh sát có mặt, kể cả vị nữ cảnh sát trưởng Cory McMullan,
để sẵn sàng can thiệp nếu có bất trắc xảy ra, sẵn dịp
chứng kiến vụ án kinh khủng nhất tại thành phố Belleville.
Hai nhân viên cảnh sát lực lưỡng chực chờ ngồi hai bên
can phạm. Ngoài ra còn có hai bản đồ lớn đặt trên giá
vẽ ở phía truớc của căn phòng. Một bản đồ là của khu
vực Vịnh Quinte nơi Williams khởi đầu một loạt hành vi tội
lỗi vào năm 2007, bản đồi kia là khu vực Ottawa, nơi các
vụ xâm nhập gia cư và phạm tội của Williams tiếp diễn.
Phòng xử không còn một
ghế trống và chật kín nguời. Truớc khi danh sách trên được
đọc, quan tòa cất tiếng hỏi có phóng viên ngoại quốc nào
hiện diện trong phòng xử không; nếu có thì hô lên trình
diện. Một nữ phóng viên của đài truyền hình NBC đã đứng
lên. Cô đuợc hỏi là cô có đồng ý về những cấm đoán
tuyệt đối không được trực tiếp gửi tin đi từ phòng
xử và chụp ảnh trong phòng xử hay không. Cô đồng ý.
Thẩm phán Scott quan ngại
rằng nhân viên các hãng truyền thông ngoài nuớc có thể vuợt
quá tầm trừng phạt nếu như họ vi phạm lệnh cấm.
Đồi bại
Công tố viên lưu ý
trước với mọi nguời trong phòng xử về tính chất phơi
bày ghê rợn khủng khiếp của các tang chứng. Ông nói những
tội ác dâm dục đồi bại của Williams qua những hình ảnh
do chính can phạm ghi thu quá trắng trợn vượt ngoài sức tưởng
tượng của mọi nguời sẽ đuợc trưng bày và chiếu lại
trong phòng xử. Ông khuyến cáo mọi nguời nên tự lượng
định xem có đủ sức chịu đựng chứng kiến những hình
ảnh đó hay không. Có một bức ảnh ông ta tự chụp cảnh
ông ta đang thủ dâm trên giường của một đứa bé gái 12
tuổi là láng giềng của ông ta với chiếc quần lót màu hồng
của đứa bé quấn quanh dương vật cương cứng. Ông ta lưu
lại trong phòng phạm truờng cả giờ đồng hồ, hoàn toàn
trần truồng. Những người trong nhà không hề hay biết sự
đột nhập của ông ta và hành vi dâm dục của ông ta.
Bệnh mê nhiếp ảnh
tà dâm
Phụ tá công tố Robert
Morrison nói rằng Williams chụp hàng ngàn bức ảnh và tỉ mỉ
xếp thành hồ sơ ngăn nắp vào hai ổ đĩa cứng máy tính
đuợc ông ta giấu trên trần nhà của tầng hầm ngôi nhà
ông ta ở Ottawa.
Chỉ có một phần nhỏ
của toàn bộ suu tập hình ảnh này đuợc trình chiếu truớc
tòa, có lẽ khoảng vài trăm tấm, trong đó có ảnh chụp cái
chết của Hạ sĩ Marie-France Comeau.
Nguời ta không khỏi
so sánh vụ nầy với các tội ác khủng khiếp của Paul Bernado,
một con quỉ dâm dục giết nữ sinh gớm ghiếc khác trong lịch
sử tội ác ở Canada 15 năm về truớc. Williams đã khai với
tòa rằng ông ta nhắm mục tiêu trộm nhà của những phụ
nữ truởng thành và hấp dẫn, nhưng bằng chứng cho thấy
nhiều vụ đột nhập gia cư của ông ta có cả phòng ngủ
và đồ lót của trẻ em gái.
Cộng thêm cho mức độ
rùng mình ghê sợ mãnh liệt của các vụ nầy, những bức
ảnh trình chiếu đầu tiên là của một nguời hàng xóm có
đứa con gái là một nguời bạn gia đình; cháu gái này chính
là người trông coi con mèo tên Curio của vợ chồng Williams
mỗi khi họ vắng nhà lâu ngày và đuợc Williams trao cho một
chìa khóa căn nhà nghỉ hè của ông ta.
Mặc dù bị ghép tất
cả 86 tội, Williams đột nhập trộm đồ lót phụ nữ tổng
cộng là 48 ngôi nhà khác nhau - 25 ở Tweed và 17 ở Ottawa. Chỉ
có 17 nhà bị trộm báo cáo với cảnh sát, có nghĩa là phần
lớn các vụ xâm nhập gia cư của ông ta hầu như ít bị ai
để ý vì xảy ra vào ban đêm, sau nửa đêm.
Những hình ảnh sống
động trình chiếu ở tòa nếu ở vào một hoàn cảnh khác
sẽ mang tính cách khá khôi hài. Một ông đại tá đuợc mọi
nguời kính trọng, to lớn bệ vệ lại cố ép mình để mặc
vào chiếc nịt ngực và chiếc quần lót màu cam tươi rói
của trẻ con. Trong bối cảnh của những tội ác này, trong
gian phòng ngủ của một bé gái 11 tuổi đuợc trang trí theo
chủ đề Cô Nguời Cá Nhỏ, không ai có thể nghĩ đến sự
nguy hiểm rình rập chờn vờn của ông ta đang từ từ leo
thang tăng dần. Dương vật của ông ta quấn chiếc quần lót
nhỏ thò ta là một trong nhiều hình ảnh rõ ràng là của ông
ta, một số chụp trong gương.
Phản ứng của Williams
Trong lúc các hình ảnh
trình chiếu, Williams thỉnh thoảng ngẩng đầu liếc nhìn một
thoáng vài giây xong lại gục đầu nhìn xuống. Ngay cả các
phóng viên kỳ cựu, một số từng tường thuật phóng sự
tội ác của cặp Bernardo và Homolka 15 năm truớc, nói rằng
họ chưa hề thấy bất cứ điều gì ghê khiếp và kỳ hoặc
như thế này. Và ngay cả tác giả của một cuốn sách sắp
tung ra về Williams cũng nói rằng ông kinh ngạc bởi những
gì chúng ta đang thấy.
Cảm giác đuợc an
ninh
Williams xông vào nhà
qua cửa sổ mở, cửa buớc ra hiên, đẩy cửa sổ tầng hầm
và cạy ổ khóa. Ông ta khai với tòa là có một lần, ông
ta phải mất 30 phút mới chọc mở đuợc một ổ khóa cửa
truớc của một ngôi nhà ở Ottawa. Vậy mà chẳng có ai để
ý phát giác. Đôi khi chủ nhà sau đó nhận thấy một khóa
bị hỏng trên một cửa sổ hoặc cửa ra vào nhưng vẫn không
gọi cảnh sát, trừ khi họ nhận ra một cái gì đó đã bị
lấy mất. Một nạn nhân sau đó nói với cảnh sát, "Lúc bấy
giờ trong cộng đồng ai cũng có cảm giác đuợc an ninh."
Phòng xử được xem
một ảnh khác. Đặc biệt lần nầy có thể đại tá Williams
đột nhập vào nhà nguời ta trong giờ làm việc và chưa kịp
thay quần áo. Hình cho thấy trong khi bên ngoài ông ta vẫn còn
mặc quần xanh đậm và áo so-mi xanh nhạt giống như quân phục
Không Quân, nhưng bên trong lại mặc quần lót phụ nữ màu
hồng và có vết bẩn. Hình còn ghi rõ ngày tháng là 21 tháng
Tám năm 2008. Ủy viên công tố cho biết tuy ông không thể
quả quyết nhưng những màu sắc y phục đó phù hợp với
đồng phục thông thuờng của Không Quân Canada.
Theo dõi nguợc lại
những nguời đang theo dõi mình
Trong số hàng ngàn hình
ảnh mà nhân viên điều tra tìm thấy đuợc lưu trữ tỉ mỉ
cẩn thận trong máy tính của Williams là ảnh chụp màn hình
của trang web của cảnh sát Ottawa tuờng trình về các vụ
đột nhập được trình báo cho cảnh sát. Ông ta cũng thích
ghi rõ lại tên họ của sở hữu chủ của các món đồ lót
mà ông ta đánh cắp và cũng chụp ảnh cả bằng tốt nghiệp
trung học, sổ thông hành, tập chi phiếu của họ nữa. Williams
ăn cắp đồ lót phụ nữ nhiều đến nỗi phải đem đi đốt
bớt hai lần ở một cánh đồng ngoại ô Ottawa và làm lại
từ đầu bộ suu tập đồ lót khác.
Trong phiên tòa ngày kế
tiếp, nhân chứng chính và quan trọng nhất của công tố viện
là Trung sĩ Lực luợng Cảnh sát Tỉnh bang Ontario (OPP) Jim Smith
điều trần. Ông là nguời trực tiếp lấy khầu cung Đại
tá Russell Williams một cách khéo léo hồi tháng Hai sau khi Williams
trở thành một nghi can trong vụ Jessica Lloyd mất tích. Jim Smith
làm cho Williams sau cùng phải thú nhận hết mọi tội lỗi
trước những bằng chứng quá hiển nhiên không thể chối
cãi.
Cuộc lấy khẩu cung:
Vỏ quít dầy gặp móng tay nhọn
Cuộc thẩm vấn ắt
hẳn mang đầy kịch tính vì thoạt đầu khi Williams được
mời bước vào gian phòng nhỏ để được lấy khẩu cung,
ông ta còn chứng tỏ đầy nét hiên ngang, tự tin và kiêu hãnh
của một sĩ quan cao cấp trong quân đội. Có lẽ ông ta nghĩ
một con người đầy mưu lược như ông ta sẽ dễ dàng đối
phó và qua mặt điều tra viên cảnh sát. Nhưng buổi thẩm
vấn kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ đã đưa ông ta đi
dần đến chung cuộc thảm bại chẳng khác nào một ván bài
phé mà bên phía cảnh sát đã biết rõ con bài tẩy của ông
ta. Trung sĩ Jim Smith tài tình chiếu ván cờ bí khi trưng ra
bằng cớ dấu vết bánh xe, dấu giày tìm thấy ở hiện trường
chính là những dấu vết xe và giày của Williams. Nét tự tin
của ông ta biến mất và được thay thế bằng vẻ nao núng
bức rức và chịu khuất phục. Trung sĩ Jim Smith của OPP đã
dồn Đại tá Russell Williams vào con đường cùng không lối
thoát. Chuyện phải đến đã đến: ông ta khoanh tay trước
ngực và cúi đầu nhục nhã thú nhận mình chính là một con
quái vật ác quỉ chuyên đi rình mò tìm con mồi để hãm hiếp
rồi giết hại.
Trong lúc thẩm vấn Williams,
Smith được các cộng sự từ một gian phòng khác bí mật
mớm cung cấp các tin tức, dữ kiện chứng cớ mới mà toán
điều tra vừa khám phá thêm qua máy nghe gắn kín trong tai.
Thỉnh thoảng Smith cũng giả vờ cho Williams nghỉ xả hơi đứng
lên đi đi lại lại cho giãn gân cốt hoặc giải khát nhưng
thật ra là để đi thu thập và minh xác dữ kiện.
Ngoài sức tưởng
tượng
Mọi
người trong phòng xử im phăng phắc theo dõi video chiếu trên
hai màn ảnh. Khi chiếu đến đoạn kể lại ông ta đã giết
chết Jessica Lloyd như thế nào, Williams khai: “Khi tôi dùng
cây đèn pin giáng mạnh vào sau đầu Jessica, tôi có thể cảm
nhận được sọ của cô ấy vỡ ra.” Và người ta nghe tiếng
khóc phát ra từ nhóm thân nhân gia đình Jessica trong phòng xử.
Williams kể lại ông ta đã trói và hiếp hai phụ nữ như thế
nào, đã làm cách nào để bắt Jessica phải thực hiện trò
khẩu dâm cho ông ta. Đó là cách tròng cái cà vạt vào cổ
Jessica và hăm dọa nếu cô không làm cho ông ta thỏa mãn, ông
ta sẽ siết chặt cho cô nghẹt thở. Gia đình Jessica lại một
phen rùng mình vì chi tiết ghê rợn đó.
Williams vẫn ngồi cú
rủ trong hộp dành cho can phạm suốt buổi trình chiếu video.
Một người bạn của nạn nhân quá cố Jessica quá uất ức
nên đã hét to và gọi ông ta là đồ dã man mọi rợ. Cô bạn
đó thách thức Williams nên bày tỏ phép lịch sự tối thiểu
là hãy ngẩng mặt lên và nhìn thẳng vào mắt cô khi cô nói
chuyện với ông ta. Chừng đó Williams mới giữ thẳng đầu
nhìn thân nhân bạn bè của Jessica lần lượt bộc lộ cảm
nghĩ đau đớn mất mát của họ, hành động của Williams đã
ảnh hưởng sâu xa đến cuộc đời họ như thế nào.
Sự thú tội của Williams
về hàng loạt các vụ xâm nhập gia cư, trộm cắp và làm
những hành vi dâm dục đồi bại tại phạm truờng như thủ
dâm, hôn hít, liếm láp quần lót bẩn, v.v. khiến cảnh sát
tiến hành cuộc điều tra để kiểm chứng. Cảnh sát tiếp
xúc với các nạn nhân và kể lại cho họ về những vụ đó,
đến chừng đó nhiều khổ chủ mới ngỡ ngàng và há hốc
sửng sốt.
Càng ngày càng làm
tới
Phiên điều trần đi
đến một lúc vô cùng hồi hộp là khi Williams cạy cửa vào
một ngôi nhà có ba cô gái từ độ tuổi từ 12, 19 và
25 cư ngụ.
Đeo găng tay vào, Williams
chụp hình tất cả các trang cuốn album ảnh của thiếu nữ
19 tuổi. Kế đến ông ta chụp một bức thư của bác sĩ chứng
nhận tuổi 12 của cô gái trẻ nhất.
Ông ta lấy đồ lót
của cô bé này, chụp ảnh các bằng cấp, cởi quần và thủ
dâm, xong gõ chữ “MERCI” lên màn hình máy điện toán của
cô bé. Cô đọc thấy nó vào ngày hôm sau.
Chừng nào mới kết
thúc đây?
Mỗi sự việc mới có
vẻ như tà dâm hơn, tồi bại hơn lần trước đó, cho đến
điểm mà nó khó có thể để mô tả ra trên một diễn đàn
công cộng. Như trong một lần bắt gặp hai chiếc quần lót
màu hồng và sọc màu xanh lá cây có dính rõ vết máu trong
phòng ngủ của một thiếu nữ 15 tuổi, Williams bị lôi cuốn
vào một cơn điên cuồng bệnh hoạn. Ông ta chụp 70 bức ảnh
của mình đang ngửi, liếm và mặc hai quần lót đó; và thêm
12 tấm ảnh khác ông ta xuất tinh lên nó.
Mặc dù truớc đó đã
xem hàng chục và hàng chục bức ảnh trước đó, bộ ảnh
mới chiếu này đã tạo ra hàng loạt những tiếng ồ lên
kinh ngạc từ mọi nguời có mặt trong phòng xử trong khi can
phạm Williams cúi đầu trong nhục nhã.
Hình ảnh đồi trụy
của Williams lên mặt báo
Vì đây là một vụ
hình sự đặc biệt độc đáo, giới truyền thông đua nhau
bám sát phiên xử và không ngại tung lên trang nhất những
hình ảnh đồi trụy khó có thể tưởng tượng của can phạm
Williams. Mặc dù báo chí chỉ làm nhiệm vụ thông tin có bổn
phận cung cấp càng đầy đủ tin tức chi tiết càng tốt
để thỏa mãn sự tò mò hiểu biết cho độc giả, mặc dầu
việc làm nầy không vi phạm luật pháp qui định nhưng tính
chất trắng trợn bẩn thỉu của những hình ảnh trên trang
nhất đã khiến cho nhiều độc giả đạo đức cảm thấy
bàng hoàng khó chịu.
Họ nêu lên vấn đề
sự phơi bày những hình ảnh đồi trụy đó ra trước công
chúng ở mọi lứa tuổi liệu đó có phải là một việc làm
cần thiết và khôn ngoan hay không. Phản ứng của độc giả
khá mạnh đối với tờ báo Toronto Star, tờ báo lớn được
cho là đứng đắn và có uy tín. Rất nhiều độc giả viết
thư gửi về tòa soạn bày tỏ sự bất mãn của họ và cho
rằng tờ báo đã tự hạ phẩm giá xuống ngang hàng với một
tờ báo lá cải chuyên đăng tin giật gân câu khách một cách
rẻ tiền.
Nhiều người quan tâm
đến nỗi đau đớn mất mát và đời tư bị xúc phạm của
những gia đình nạn nhân. Không ai muốn nỗi đau và đời
tư của mình bị làm đề tài cho báo chí bươi móc và phân
tích từng chi tiết ghê rợn trước thiên hạ.
Thân bại danh liệt,
từ một sĩ quan được trọng vọng với tương lại ngời
sáng chờ đón trước mắt trở thành một con quỷ mất hết
lương tri phạm tội ác ghê tởm, trường hợp của đại tá
Williams luôn khiến cho các nhà phân tâm học phân vân tự hỏi
phải chăng khoa học đã thất bại trong việc khám phá những
phức tạp của đầu óc con người để nó mãi vẫn là một
chốn nhân gian không thể hiểu.
-
Phan Hạnh – Nguyễn
Thanh Hoàng
|