Bài
Mới Nhất
Chụp Mũ
Mùa Xuân Đen
Máu và nước mắt
trên lưng Trường Sơn.
Những Trận
Đánh Không Tên
Trong Quân
Sử tập 2.
Thơ chiến đấu của Hải Triều,
Lê Khắc Anh Hào, Ý Yên,
Trần Thúc Vũ.
|
Bình
Luận - Thời Sự
Thư
Cho Con
CSVN
Lúng Túng Ðối Phó Với “Tự Phát” Thời Cách Mạng @
Giáo Già
Ngày
19 tháng 8 năm 2011
H,
Tin được phóng
viên Thanh Trúc của đài RFA loan đi ngày 18.8.2011 cho biết “Truyền
thông trong nước hôm nay loan tin Ủy Ban Nhân Dân thành phố
Hà Nội ra thông cáo yêu cầu chấm dứt biểu tình tự phát,
ám chỉ những cuộc biểu tình chống Trung Quốc diễn ra mỗi
Chủ nhật từ đầu tháng Sáu đến nay... Một đoạn trong
thông cáo viết rằng ‘trong những ngày gần đây các thế
lực chống đối trong và ngoài nước đã và đang kêu gọi,
kích động, hướng dẫn quần chúng biểu tình, tuần hành
gây mất an ninh ở thủ đô’.”
Tin cũng nói thêm:
Từ Hà Nội, blogger Nguyễn Trí Thanh, phát biểu rằng thông
cáo này là vi phạm Hiến pháp 1946, xúc phạm nặng nề đến
lòng yêu nước của nhân dân Việt Nam:
“Bản
thân tôi rõ ràng không bị ai kích động. Nếu thực sự có
người kêu gọi hay kích động tôi đi biểu tình tôi nghĩ
chính phủ Việt Nam nên cám ơn người ấy làm thức dậy lòng
yêu nước và nhất là ý thức về biển, đảo và đất tổ
của Việt Nam.”
Thêm nữa, ông Vũ
Quốc Ngữ, một người tuần nào cũng đi biểu tình ở Hà
Nội và đã có lần bị công an bắt, nói rằng chừng nào
còn biểu tình chống Trung Quốc chừng đó ông còn tiếp tục
tham dự:
“Tôi
nghĩ tôi vẫn tiếp tục tại vì chúng tôi biểu tình yêu nước
trong ôn hòa và không có gì sai trái cả, để thử xem nhà
cầm quyền đối xử với chúng tôi như thế nào. Bây giờ
những người biểu tình tự động hẹn nhau mà không cần
trang mạng nào nữa. Ngoài những người chưa biết thôi chứ
biết rồi họ cứ tiếp tục đi.”
Thông
báo của Ủy ban Nhân dân thành phố Hà Nội còn cho hay có
một số người nước ngoài đã lợi dụng các cuộc biểu
tình yêu nước của đa số người tham gia để chống đối
Ðảng, Nhà nước, kích động hận thù dân tộc, chia rẻ quan
hệ Việt Trung, tập hợp lực lượng gây mất ổn định chính
trị. Còn nhớ, hồi đầu tháng này, Giám đốc Công an Hà
Nội, Trung tướng công an Nguyễn Ðức Nhanh [xem hình người
áo trắng], tuyên bố trong cuộc họp báo là “chính quyền
không có chủ trương trấn áp người biểu tình”. Vẫn
theo lời ông Nhanh, “chủ trương của công an là tuyên truyền,
giải thích, vận động để giải tán người biểu tình chứ
không có việc đàn áp hay bắt bớ”.
Cũng trên đài RFA,
tiếp theo bản tin của Thanh Trúc, phóng viên Khánh An viết
rằng:
“Thông
báo này đã gây ra phản ứng dữ dội trong các nhóm thanh niên
yêu nước đã tham gia biểu tình và trên các trang blog và mạng
xã hội... Có ý kiến cho rằng thông báo của UBND TP Hà Nội
vừa đưa ra vào ngày hôm qua (18/8) yêu cầu phải chấm dứt
các cuộc biểu tình trên địa bàn thành phố có thể được
xem tương đương như một “cú đạp” chính thức, công khai
đầu tiên đối với phong trào biểu tình tại thủ đô”.
Ðối với những người
đã từng có kinh nghiệm bị đánh đập, trấn áp thì thông
báo này không thể ngăn trở họ tiếp tục xuống đường
để thể hiện lòng yêu nước. Tiến Nam là một trong số
đó. Anh nói:
“Nam
cũng sẽ xuống đường cùng mọi người. Cho dù có chịu bất
kỳ sự đàn áp hay bắt bớ nào, Nam cũng xuống đường cùng
mọi người.”
Cho dầu thông cáo
của Hà Nội đưa ra như một dấu hiệu cho thấy bọn CSVN
chuẩn bị đàn áp cuộc biểu tình ngay sau khi Diễn đàn danlambao
và một số diễn đàn khác loan tin kêu gọi tiếp tục biểu
tình vào ngày 21.08.2011 sắp tới, với nội dung:
“Lần
hẹn thứ 11 của những công dân Việt Nam Yêu Nước”, thời
gian được đề nghị là 08 giờ 30 ngày Chủ Nhật 21.08.2011
và địa điểm tập trung gồm Hà Nội: Khu vực Hồ Gươm -
Chân tượng đài Lý Thái Tổ, Chân tượng đài Quyết Tử
cho Tổ Quốc Quyết Sinh, Quảng trường Ðông Kinh Nghĩa Thục;
Sài Gòn: Công viên 23/9, đường Phạm Ngũ Lão; và ở bất
kỳ mọi nơi, mọi thời khắc, bằng nhiều hình thức”.
Tuy nhiên, nhìn chung,
chưa ai biết được cuối tuần này cuộc biểu tình có được
tiến hành hay không. Nếu có, số người tham dự sẽ đông
hay ít hơn mấy lần trước. Nhưng, cho dầu thế nào, dư luận
cũng được nghe Nguyễn Ðình Ấm nói trên danlambao rằng:
“Chỉ
có tham gia vào các cuộc biểu tình mới gặp được những
người tâm huyết nhất với non nước Việt Nam. Bởi vì, không
có lòng yêu nước, thương nòi thực sự thì không hơi đâu
mà bỏ ra cả buổi, cả ngày để lang thang trên các con phố
dưới trời hè ngột ngạt, bụi bậm, ồn ào đầy rẫy hiểm
nguy...”
Nó cũng khiến Người
Buôn Gió [http://nguoibuongio1972.multiply.com/journal/item/378/378]
lên tiếng cho rằng:
“...Về
phía các đấu sĩ nhân dân, sau nhiều lần liên tiếp tham gia
đầy đủ các giải đấu vật hàng tuần, dường như họ
dự định tạm nghỉ dưỡng sức, chào mừng ngày quốc khánh
sắp tới. Thông báo trở lại sân đấu đầy quyết tâm của
chính quyền Hà Nội đã khiến đội tuyển nhân dân yêu nước
phải nỗ lực thi đấu một trận đầy quyết tâm trước
khi nghỉ ngơi”.
Phương Bích [http://xuandienhannom.blogspot.com/2011/08/phuong-bich-thuat-chuyen-toi-qua-cong.html]
cũng nói:
“Tôi
xác định rất rõ ràng, mọi người đi là tôi cũng đi. Vả
lại tôi cũng muốn biết lần này họ sẽ làm quyết liệt
là như thế nào? Cái bài túm cổ, bẻ tay tống lên xe, rồi
đem ra thả ở Mỹ Ðình xem chừng không thiêng nữa rồi. Nếu
lần này bắt thì chắc không phải vài chục như lần trước,
bởi vì biết đâu lần này, tất cả người biểu tình lên
xe buýt theo nhau – cùng một tội cả mà – sẽ có tới vài
trăm thì sẽ như thế nào nhỉ. Huy động bao nhiêu xe buýt
đây? Rồi hậu của việc đó sẽ dẫn đến phản ứng như
thế nào của người dân và dư luận thế giới?...”
Có
điều rất đáng lưu ý là Thông cáo của Ủy ban Nhân dân
thành phố Hà Nội không có số theo thông thường phải được
ghi trên thông cáo. Nó lại có tới 2 con dấu: một ở trên
đầu [góc trái] và một ở dưới cùng [góc phải, lờ mờ
không đọc được]. Nó cũng không có chữ ký của bất cứ
ai [xem phóng ảnh đính kèm]. Do vậy, một số trí thức có
thế giá trong hàng ngủ CSVN, và nhiều nhơn vật nổi tiếng
gồm các ông Nguyễn Trọng Vĩnh, Nguyễn Quang A, Nguyên Ngọc,
Ngô Ðức Thọ, Nguyễn Huệ Chi, Chu Hảo, Lê Ðăng Doanh, Nguyễn
Xuân Diện, Nguyễn Lân Thắng, Nguyễn Chí Tuyến, Phạm Văn
Chính, Nguyễn Anh Tuấn, Nguyễn Vũ Vỹ, Vương Toàn Thức, Trịnh
Kim Tiến, Nguyễn Tiến Nam, Lê Dũng, Lê Hồng Hạnh, Vũ Triệu
Bảo Ngọc, Nguyễn Chí Ðức đã gởi ngay kiến nghị đề
ngày 18.8.2011 gởi Chủ tịch UBND TP Hà Nội và các Bộ trưởng
Bộ Công An và Bộ Tư Pháp nói rằng:
“Chúng
tôi, những người biểu tình và ủng hộ biểu tình chống
việc Trung quốc gây hấn tại biển Ðông, ký tên dưới đây,
căn cứ Ðiều 53 Hiến pháp 1992 (công dân có quyền kiến nghị
đến cơ quan nhà nước), xin gửi đến Qúi vị Kiến nghị
với những nội dung sau đây:
Ngày 18/08/2011,
Ủy ban nhân dân Thành phố (UBNDTP) Hà Nội có thông báo
không số, không có người ký, không có căn cứ Pháp
luật. Theo thông báo này, yêu cầu chấm dứt biểu tình tự
phát trên địa bàn Hà Nội, và đưa ra một số nhận định
sai lệch. Chúng tôi kịch liệt phản đối thông báo này vì:
1- Thông
báo này trái Pháp luật, không có căn cứ pháp luật,
không được ban hành theo những thủ tục hành chính thông
thường và đặc biệt không có người ký để xác định
cá nhân chịu trách nhiệm. Thông báo này không có hiệu lực
pháp lý.
2- Thông
báo này đã cản trở một quyền công dân được Hiến pháp
qui định và đảm bảo: Quyền biểu tình (theo điều 69 Hiến
pháp 1992).
3- Thông
báo này trái với tuyên bố trước đó của một Ủy
viên UBND TP Hà Nội: không chủ trương đàn áp người biểu
tình yêu nước (Trung tướng Nguyễn Ðức Nhanh – Giám đốc
Công An TP Hà Nội, ngày 02/08/2011).
4- Thông
báo này cho rằng biểu tình tự phát đã gây ảnh hưởng xấu
đến trật tự an toàn xã hội, đến hình ảnh Thủ đô...
Thực tế những cuộc biểu tình tự phát đều diễn ra ôn
hòa trật tự, là hình ảnh đẹp về lòng yêu nước của
công dân Việt Nam giữa Thủ đô Hà Nội được bạn bè Quốc
tế ghi nhận, dư luận Quốc tế đánh giá cao.
5- Chúng
tôi khẳng định không một thế lực thù địch nào của nước
Việt Nam có thể lợi dụng lòng yêu nước của chúng tôi,
như suy diễn trong thông báo này. Yêu cầu làm rõ ý mập mờ
có tính chất chụp mũ rất nguy hiểm rằng những cuộc biểu
tình yêu nước của quần chúng có liên quan tới “các thế
lực chống đối nhà nước” trích thông báo: “Những ngày
gần đây, lợi dụng tình cảm yêu nước của nhân dân, các
thế lực chống đối nhà nước Việt Nam trong và ngoài nước
đã và đang kêu gọi, kích động, hướng dẫn quần chúng
biểu tình, tuần hành gây mất an ninh trật tự ở Thủ đô.”?
6- Những
người ký tên Kiến nghị yêu cầu làm rõ ai, bộ phận nào
trong Ủy ban Nhân dân TP Hà Nội quyết định ra thông báo này?
Ðể
đảm bảo thực hiện một quyền công dân cho những người
yêu nước Việt Nam, chúng tôi đề nghị Qúi vị xem xét lại
nội dung và tính pháp lý của thông báo trên, và hủy bỏ
ngay lập tức thông báo này vì trái Hiến pháp và không có
căn cứ pháp luật.
Những
người ký tên vào Kiến nghị phản đối thông báo trái pháp
luật của UBNDTP Hà Nội cấm thực hiện Quyền biểu tình
theo Hiến pháp”.
Có điều rất đáng
lưu ý là theo dõi các cuộc biểu tình ở Hà Nội trong 2 tháng
qua, công an cố truy tìm người lãnh đạo hoặc tổ chức nào
đứng ra tổ chức; người tham dự được trả bao nhiêu tiền...
khi chúng hỏi cung những người bị bắt giữ trong đoàn biểu
tình, ai cũng vậy, lần nào cũng vậy; ngay cả những đảng
viên cộng sản bị chúng bắt giữ và hành hung. CSVN rất sợ
những tổ chức chánh trị, tổ chức dân oan ở khắp các
địa bàn các thành phố..., những cá nhơn có uy tín trong quần
chúng... nhứt là những tổ chức có khả năng huy động đông
đảo quần chúng, đặc biệt là các công đoàn và các tôn
giáo...; thành phần có thể giúp họ tiến hành các cuộc biểu
tình tiếp theo sau việc chống Tàu cộng xâm lăng Việt Nam;
đó là biểu tình chống công an đánh chết người, chống
nhà cầm quyền cướp đất dân oan cho cán bộ và bọn đầu
cơ địa ốc làm giàu, chống tham nhũng..., chống độc đảng
độc tài..., đòi đa đảng, đòi tự do dân chủ pháp trị...
Do
đó, để dằn mặt trước, chúng đã gấp rút cho tổ chức
các phiên tòa xử các nhơn vật chống đối Ðảng và Nhà
nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, đồng thời bắt
giữ những người có uy tín trong hàng ngủ các tôn giáo như
bắt giữ Mục sư Phạm Ngọc Thạch [xem hình] thuộc Hội Thánh
Tin Lành Mennonite Việt Nam, tối thứ Bảy 25-6-2011. Ông bị
tra tấn đánh đập trong đồn Công An Phường 26 Quận Bình
Thạnh, thành phố Sài Gòn. Sau 9 ngày bị giam cầm, ông được
thả về nhà lúc 21 giờ ngày 5.7.2011 nhưng phải ký giấy làm
việc tiếp tục với công an. Trong cuộc phỏng vấn của Mặc
Lâm, Mục sư Phạm Ngọc Thạch cho biết:
“Họ
bắt tôi vì kêu gọi mọi người dân xuống đường biểu
tình tuần hành chống Trung Quốc. Tôi nhận là tôi có dán
giấy kêu gọi có nội dung: Hoàng Sa-Trường Sa là của Việt
Nam. Toàn dân cùng nhau tuần hành khắp nơi, lớn nhỏ tuỳ
theo hoàn cảnh. Chỉ tập hợp thôi chứ chưa nói tới chuyện
biểu tình. Tập dượt để chuần bị tinh thần để mà chống
giặc ngoại xâm tại vì tàu Bình Minh, Viking bị cắt cáp hai
lần nên mình thấy cũng bức xúc. Vào ngày 18 tháng 6 là ngày
Việt Nam chọn làm ngày “Bảo vệ biển đảo” thì Thủ
tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng có nói nhân dân ta đủ dũng
khí hợp lực giữ gìn biển đảo nên tôi nghĩ tờ giấy tôi
lượm ngoài đường là tốt nên tôi photo ra, tôi dán lên thôi.
Tôi chỉ nghĩ đơn thuần là mình góp phần nhỏ trong việc
thể hiện lòng yêu nứơc thì đó là quyền và lợi ích của
mỗi công dân. Tôi nghĩ đơn giản như vậy thôi”.
Với Phật giáo, ngày
15.8.2011, chắchùa Giác Minh ở thành phố Ðà Nẵng bị
phong tỏa toàn diện trong ngày lễ Vu Lan Báo Hiếu, nội
bất xuất ngoại bất nhập. Hôm Chủ nhật 14.8.2011, Công an
ngăn cấm bất cứ ai đến chùa dự lễ Vu Lan Rằm tháng bảy.
Bên cạnh đó, Thiên
Chúa giáo cũng bị CSVN tận tình chiếu cố. Trong các ngày
30/7, 2/8 và 3/8 vừa qua, tám thanh niên công giáo được coi
như thành phần ưu tú có khả năng huy động quần chúng đã
bị công an các thành phố Hà Nội, Sài Gòn và Vinh bắt giữ.
Việc bắt giữ hàng loạt này dẫn đến câu hỏi phải chăng
những việc làm hồi gần đây của Dòng Chúa Cưu Thế đã
làm hệ thống an ninh nhà nước không hài lòng, dẫn tới việc
bắt giữ các thành phần trẻ cộng tác với nhà Dòng, hầu
chặt đi những tinh hoa mà Dòng Chúa Cứu Thế đã xây dựng
lâu nay. Vụ bắt giữ hàng loạt giáo dân trong một giáo phận
làm người ta nhớ lại thời gian bách hại Thiên Chúa Giáo
trước đây, cũng tại giáo phận Vinh nơi truyền thống bỏ
mình vì đạo đã ăn sâu vào từng giáo dân.
Ðiều
đáng nói là trong cả 10 lần biểu tình từ Sài Gòn đến
Hà Nội, đa số là nam nữ thanh niên sinh viên học sinh tự
phát tham dự theo lời kêu gọi trên các diễn đàn điện tử,
trên facebook, twitter, cell phone.... Thành phần trí thức tự
phát cũng ngày càng đông hơn. Họ công khai vai trò của mình
từ việc kêu gọi, tập hợp lực lượng tới việc đi đầu
trong các cuộc biểu tình. Hình ảnh được phổ biến cho thấy
Tiến sĩ Nguyễn Quang A, Giáo sư Nguyễn Huệ Chi, nữ Luật
sư Nguyễn Thị Dương Hà... luôn đi đầu trong tốp biểu tình.
Bên cạnh đó là nhà văn Nguyên Ngọc đã bay từ Ðà Nẵng
ra Hà Nội để tham gia biểu tình [xem hình Nguyễn Huệ Chi
và Nguyên Ngọc đứng giữa 2 em áo vàng], cũng giống như lần
trước Blogger Mẹ Nấm, tức Như Quỳnh, từ Nha Trang ra chung
tay với giới trẻ Hà Nội... Kế đến là Tiến sĩ khảo cổ
Nguyễn Hồng Kiên, nhà văn Vũ Ngọc Tiến, nhạc sĩ Nguyễn
Trọng Tạo, Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện... Khi về lại quê
nhà Mẹ Nấm đã viết:
“Lỡ
hẹn với cuộc biểu tình đầu tiên ở Sài Gòn bởi một
lý do “lãng nhách”... Lần ra Hà Nội vừa rồi, tôi không
để “thoát” một lần trực tiếp tham gia biểu tình khi
có cơ hội... Tôi đã đi biểu tình, đã tiếp xúc với những
người cùng tham gia... ‘Sơn hà nguy biến, xin đừng VÔ CẢM’
một thầy giáo già đã mang câu này trong hành trình đi biểu
tình. Bác ấy nói với tôi, bác không phải ở Hà Nội, nhưng
bác vẫn về đây để tham gia biểu tình, bởi trong số những
người học trò của bác, nay đã có người làm trong Bộ Chính
trị, và họ dường như chẳng quan tâm mấy đến sự an nguy
của dân tộc mình. Với tôi, điều này lại là câu trả lời
cho sự băn khoăn (nếu là băn khoăn) của ai rằng ‘biểu
tình để làm gì, để được gì..? ’
’ Ngồi viết hàng trăm câu khẩu hiệu
hay ho, phản biện, phản bác nhiều ý kiến theo quan điểm
cá nhân thì không thể sánh với một bước chân trong cuộc
tuần hành để thể hiện lòng yêu nước thật sự. Hãy xuống
đường đi các bác ạ. Tuổi trẻ họ nhìn các bác, làm theo
các bác và quan trọng là đất nước sẽ lớn mạnh. Một
điều không thể không nói ra, đó là ai đó còn băn khoăn
thì không biết vô tình hay cố ý đã xúc phạm những người
đi biểu tình. Và không những thế, còn tự xúc phạm chính
mình”.
Cũng cần ghi nhận
thêm là, trong một lá thư được Ðỗ Xuân Thọ gởi cho con
tên Hải Minh, đề ngày 23-7-2011, tại Hà Nội, được gởi
đăng trên Diễn đàn danlambao, người cha này viết:
“...Ngày
mai trong cuộc biểu tình chống Trung Quốc bố vẫn mang biểu
ngữ “CÙNG CHUNG TAY XÉ TRUNG QUỐC THÀNH NHIỀU QUỐC GIA ÐỘC
LẬP” để đánh vào tử huyệt của lũ bành trướng Ðại
Hán Bắc Kinh. Con biết không, khi bố kêu gọi như thế, câu
khẩu hiệu làm Bắc Kinh khiếp đảm và làm tất cả các dân
tộc láng giếng của Trung Quốc hỡi lòng hởi dạ. Câu khẩu
hiệu này làm tăng thêm sức mạnh của các dân tộc khác Hán
ở Trung Hoa đang quyết tâm ly khai khỏi Trung Quốc... Trung Quốc
càng bành trướng ra bên ngoài thì bên trong càng yếu!!!...
Các lực lượng ngầm của Mỹ, Nhật, Ấn Ðộ, Nga, EU... đều
muốn xé Trung Quốc thành nhiều mảnh...”
Ðiều
này đã khiến dư luận nhớ lại bài viết nói về việc “Xé
Nước Tầu Làm Năm Mảnh” của nhà bình luận Nguyễn
Xuân Nghĩa cho biết ngày 25 Tháng Hai vừa qua, một số giới
chức Hoa Kỳ đã có một phiên họp nguyên ngày về tình trạng
nội loạn của Trung Quốc - và về những hậu quả cho Hoa
Kỳ... Trong phần hội luận bàn tròn tác giả ghi nhận: “Hơn
hai chục năm trước, chúng ta đã bị bất ngờ khi Liên bang
Xô viết sụp đổ. Năm nay, chúng ta lại bị bất ngờ khi
Trung Ðông có biến. Căn cứ trên những phân tách và trao đổi
từ buối sáng cho đến trưa nay của quý vị học giả về
những chuyện gì đang xảy ra tại Trung Quốc, có lẽ ta cần
tự hỏi: Liệu mình có bị bất ngờ lẫn nữa không nếu
như Trung Quốc bị khủng hoảng?” Tác giả ghi nhận thêm:
“Cho đến nay, chúng ta chỉ tập trung chú ý vào vùng duyên
hải trong khi đa số diện tích còn lại là nơi sinh sống của
các sắc tộc thiểu số, thí dụ như Tân Cương hay Tây Tạng...
Những người lãng mạn đã có thể tưởng tượng đến một
kịch bản, hay một âm mưu của Hoa Kỳ, nhằm xé Trung Quốc
làm năm mảnh! Chuyện ấy có đúng hay không thì chúng ta chưa
thể biết... Duy có một điều đáng chú ý là người Mỹ
đã bàn đến chuyện “khi nước Tầu có loạn”.... Nếu
nhớ đến chữ “lộng giả thành chân”, ta có thể kết
luận: ‘nghi quá!.. ’.”
Ðây không phải
là chuyện mới vì nó cũng đã được 3 tác giả Mai Thanh Truyết,
Trần Minh Xuân, Phan Văn Song nói qua trong tác phẩm “Từ
Bauxite đến Uranium” do Mekong-Tỵnạn xuất bản năm 2009.
Khi nước
Tàu có loạn, khi nước Tàu bị xé làm năm mảnh... cũng là
khi Ðại họa Mất nước Việt Nam bị đập tan...
Trở lại với
những chuyển biến dồn dập lạc quan, trong thời gian qua,
dư luận không thể không nhớ tới câu viết của Vũ Ðông
Hà:
“Tội
ác lớn nhất của một triều đại không hẳn là đốt sách,
giết người hay làm cho đất nước trở nên nghèo khó, mà
là làm cho cả một dân tộc trở nên hèn nhát, ích kỷ và
mê muội”.
Ðể từ đó
nhận thấy dân tộc đang trở mình, chứng minh
mình không hèn nhát, không ích kỷ, không mê muội.
Nó chứng minh cả khối dân tộc của đôi ba thế hệ
đồng hành, từ đông đảo trí thức lão thành đến
đông đảo thanh niên, sinh viên, học sinh đã thành danh hay
còn chuyên cần trong lớp học... Tất cả cùng tự phát
bước lên đương đầu với bạo lực, đập tan đại họa
mất nước, khiến CSVN phải lúng túng đối phó, lúng túng
lùi bước trước sự lớn mạnh của tự phát nhờ sự truyền
mau qua ký hiệu @, qua internet, facebook, twitter, Cell phone...
Ðúng hơn đó là cuộc Cách mạng @ đã từng làm
thành cuộc Cách mạng Bông Lài ở Tunisia, làm thành Mùa
Xuân Ai Cập... mà thành tựu ngoạn mục đang ló dạng ở
đầu đại lộ Binh Minh Tự do Dân chủ Pháp trị
trên quê hương Việt Nam.
Hẹn cho thư sau,
Giáo Già
|
|