Bài
Mới Nhất
Chụp Mũ
Mùa Xuân Đen
Máu và nước mắt
trên lưng Trường Sơn.
|
Bình
Luận - Thời Sự
DỰA
VÀO SỨC DÂN NƯƠNG THẾ QUỐC TẾ
ĐƯA
VIỆT NAM THOÁT KHỎI TAY TẦU CỘNG
Lý Đại Nguyên
Cuộc biểu tình
của người dân Hànội lần thứ 8, ngày Chủ Nhật 24/07/2011,
đánh dấu một khúc quanh mới trong tiến trình vận động
sức mạnh yêu nước của toàn dân, trong công cuộc chống
xâm lăng, bảo vệ dân quyền, chủ quyền dân tộc, toàn vẹn
lãnh thổ và biển đảo của tổ quốc Việtnam. Nó không còn
thu hẹp trong một con phố có tòa đại sứ Tầucộng nữa,
mà nó đã mở rộng ra giữa lòng thủ đô Hànội, quanh hồ
Gươm lịch sử, để cho dân chúng nhiệt tình, hào hứng tham
gia mỗi lúc một đông hơn, khiến cho toàn thể người Việt
trong, ngoài nước nức lòng, cho dư luận quốc tế thấy được
sức mạnh dân chúng trong cuộc đấu tranh chính nghĩa, văn
minh, bất bạo động này, cho chính kẻ xâm lăng biết rằng
họ không thể dùng bất cứ mưu lược, biện pháp và hành
vi nào có thể thôn tính nổi Việtnam. Cứ với cái đà đó,
các cuộc biểu tình từ giờ trở đi càng ngày càng lớn mạnh,
nó sẽ trở thành một điểm tựa chính trị để cho nhà cầm
quyền Hànội bạo dạn hơn trong việc ứng phó với bọn ‘bành
trướng Bắckinh’, nếu họ thực tâm muốn thoát khỏi tầm
tay Tầucộng.
Chẳng là ngay khi Quốc
Hội bù nhìn ngày 25/07/11, theo nghị quyết của Đại Hội
Đảng XI, bầu Trương Tấn Sang 62 tuổi, vào chức chủ tịch
nước Việtcộng, nhiệm kỳ 5 năm, với 97,4% số phiếu. Trong
bài phát biểu trước Quốchội, Trương Tấn Sang với cương
vị nguyên thủ quốc gia đã khẳng định: “Kiên quyết
bảo vệ độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ
của đất nước…sẽ tìm cách giải quyết các tranh chấp
biển đảo với Trungquốc thông qua các biện pháp hoà bình”.
Ông kêu gọi: “Sức mạnh quần chúng và quốc tế để
bảo vệ chủ quyền của Việtnam trên biển Đông”. Với
báo chí, Trương Tấn Sang nói rõ hơn: “Đây là kết quả
của các cuộc đấu tranh của rất nhiều nước nhỏ. Tuy nhiên
giữa các nước lớn và nước nhỏ có những khác biệt. Việtnam
là một nước nhỏ vì thế cần phải dựa vào sức mạnh
quần chúng vào cộng đồng thế giới, vào công ước của
Liên Hiệp Quốc1982 về luật biển để bảo vệ biển đảo
và khu vực đặc quyền kinh tế của mình”. Trương Tấn
Sang thêm rằng: “Chính phủ sẽ báo cáo trước quốc hội
về vấn đề biển Đông, và quốc hội sẽ quyết định trong
phạm vi quyền hạn của mình về việc đưa ra nghị quyết
liên quan”. Sau khi nhận chức, Trương Tấn Sang đọc bản
đề cử Nguyễn Tấn Dũng vào chức thủ tướng nhiệm kỳ
tới. Nguyễn Tấn Dũng 62 tuổi, đã được quốc hội bù nhìn
Việtcộng, hôm nay 26/07/11, bầu tiếp tục giữ chức thủ
tướng Việtcộng, thêm một nhiệm kỳ 5 năm 2011-2016, với
94% số phiếu. Trước kỳ Đại Hội Đảng vừa qua, Nguyễn
Tấn Dũng đã phải đấu đá quyết liệt với đối thủ chính
trị là Trương Tấn Sang, nhưng nhờ được sự ủng hộ của
bộ máy Côngan, Quânđội và lực lượng Tàichánh, nên Nguyễn
Tấn Dũng đã giữ nổi vị thế. Nguyễn Tấn Dũng mới đây
đã bổ nhiệm được tướng Đỗ Bá Tỵ vào chức Tổng Tham
Mưu. Tướng Ngô Xuân Lịch vào chức Tổng Cục Chính Trị
quân đội. Tướng Trần Đại Quang làm bộ trưởng Công an,
thay cho Lê Hồng Anh. Nguyễn Sinh Hùng vốn là phó thủ tướng
thường trực của nội các Nguyễn Tấn Dũng được đưa lên
làm chủ tịch quốc hội. Xem vậy thế lực của cánh Nguyễn
Tấn Dũng ngày càng lớn mạnh.
Trong khi đó Nguyễn Phú
Trọng, tuy giữ vai trò lãnh đạo đảng, nhưng cái đảng ấy
lại là đồng chí ruột thịt, tay sai cho bọn Tầucộng xâm
lược, đang bị toàn đảng, toàn quân, toàn dân căm ghét,
do đó Nguyễn Phú Trọng chẳng dám tuyên bố như Nguyễn Tấn
Dũng: “Cương quyết không để mất một tất đất nào
vào tay nước ngoài”. Hay như Trương Tấn Sang: “Cương
quyết bảo vệ độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ
của đất nước”. Mà đến việc xã giao truyền
thống giữa 2 đảng cộng sản anh em, là công khai sang thăm,
chào hỏi giới cầm đầu Bắckinh, khi mới nhận chức tổng
bí thư cũng không dám, vì sợ bị lộ mặt tay sai của Tầucộng,
vậy, nói gì đến khả năng và tư thế lãnh đạo chính trị
nữa. Nhưng Nguyễn Tấn Dũng cũng đã mất nhiều uy tín do
quyết định cho phép Tầucộng khai thác bauxite ở Tâynguyên
và trách nhiệm về tập đoàn Vinashin. Để xem, 3 phe Nguyễn
Tấn Dũng, Trương Tấn Sang, Nguyễn Phú Trọng bên nào sẽ
làm chủ tình thế trong những ngày sắp tới. Nói mà không
sợ lầm là, nếu phe nào, dù trong đảng, hay ngoài dân, mà
biết ‘Dựa vào sức mạnh toàn dân, nắm bắt đúng thế
quốc tế’, để đưa Việtnam thoát khỏi sự khống chế
của Tầucộng thì phe đó sẽ thắng lợi.
Vào đúng ngày 20/07/2011,
sau 10 năm đàm phán, các giới chức cấp cao của khối ASEAN
và Tầucộng đã đạt được thoả thuận sẽ hoàn tất quy
tắc hướng dẫn thi hành Tuyên Bố Ứng Xử ở Biển Đông
vào cuối năm nay, thì Nhân Dân nhật báo, cơ quan ngôn luận
của đảng cộng sản Trunghoa cho rằng: “Mỹ nên đứng
ngoài những căng thẳng do tranh chấp Biển Đông”. Theo
báo đó: “Bóng dáng mối đe dọa tiềm ẩn đối với biển
Hoa Nam - tức Biển Đông – là hình ảnh một cường quốc
lớn khác, đó là Hoakỳ”. Đích thực Tầucộng sợ sự
quyết liệt can dự vào Biển Đông của Mỹ, nên mới đấu
dịu với ASEAN nhằm mua thời gian. Trước khi sang phó hội
Diễn Đàn Khu Vực ASEAN tại Bali, Indonesia, ngoại trưởng Mỹ,
Hillary Clinton ngày 18/07/11 đã tới Ấn Độ, và có đề cập
tới tình hình Biển Đông. Theo nhận định của phân tích
gia Nga, Sergey Balmasov trong bài báo Sự Thật trên mạng, với
tựa đề: “Ấn Độ và Hoakỳ bảo vệ Việtnam trước
Trungquốc”. “Viêtnam từ nay không còn cô đơn trong cuộc
tranh chấp lãnh hải với Bắckinh”. “Trong tương lai gần
các tầu chiến Ấnđộ sẻ tiến vào biển Đông”. Cuối
tháng 6 vừa đây, từ New Delhi có tin là hải quân Ấnđộ
sẽ bố trí thường trực tại vùng biển mà Bắckinh gọi
là NamTrung Hoa - tức là Biển Đông Việtnam. Thế nên, tại
hội nghị Bali, ngoại trưởng Mỹ tỏ ra hòa hoãn hơn mọi
khi, bởi Mỹ đang ở thế thượng phong.
Nhưng không biết do sức
mạnh nào, hôm 25/07/11, phát biểu trước nghị viện Philippines,
trong thông điệp gửi quốc dân, tổng thống Phi, Benigno Aquino
tuyên bố: “Nước này sẵn sàng sử dụng sức mạnh quân
sự để bảo vệ chủ quyền quốc gia ở vùng Tây Philippines”.
Với giáo sư thỉnh giảng thuộc đại học Keiko, Nhậtbản
được Kyodo trích dẫn, nhận định là “Quân đội, lực
lượng ngư chính, hàng hải, tuần duyên của Trungquốc sẽ
không thay đổi lập trường, cũng như trong quá khứ họ đã
làm, và họ sẽ vẫn tỏ ra quyết đoán về chủ quyền”.
Chuyên gia này cho rằng: “Nhậtbản cần quan tâm đến
những diễn tiến trong hồ sơ Biển Đông và nên phát triển,
hợp tác, giúp đỡ các nước như Indonesia, Việtnam, Philippines
trong lãnh vực tuần duyên, bến cảng”. Xem vậy ngoài
việc hạm đội Mỹ, hải quân Ấn, Nhật, Úc cũng có mặt
tại Biển Đông, nhằm ngăn sự làm hỗn của Tầucộng. Thế
quốc tế đã sẵn sàng giúp Việtnnam, Liệu Hànội đã dám
dứt khoát loại bỏ cái đảng cộng sản chết tiệt đi, rồi
dựa vào sức mạnh toàn dân để cứu nước hay không? Hoặc
là vẫn ngu muội cấm đoán biểu tình, đàn áp dân chúng,
như đưa linh mục Nguyễn Văn Lý trở lại nhà tù, nhằm răn
đe những người đòi Tự Do Dân Chủ, để sẽ nhận lấy
số phận của bọn độc tài như ở Bắc Phi, Trung Đông hiện
nay.
-
Lý Đại Nguyên
– Little Saigon ngày 26/07/2011.
|
|