Hôm nay bà bộ
trưởng Ngoại giao Hillary Clinton có mặt tại Hà Nội để
tham dự cuộc họp của khối ASEAN, và chuyến đi này cũng
đánh dấu 15 năm bình thường hóa quan hệ Mỹ-Việt. Đây
cũng là quãng thời gian đánh dấu sự tăng trưởng mậu dịch
và đầu tư của đôi bên, và đó là mặt tốt. Bên cạnh
đó có những cái xấu còn tồn tại là hồ sơ nhân quyền
của Hà Nội, mà có lẽ bà Clinton sẽ đặt vấn đề trong
chuyến đi này.
Trong khi Hà Nội cố
gắng chuyển đổi nền kinh tế nhưng họ vẫn nắm chặt độc
quyền chính trị. Tiếp theo sau quãng thời gian cởi mở ngắn
ngủi trước khi được gia nhập Tổ chức Mậu dịch Thế
giới (WTO) vào năm 2007, là hàng loạt các cuộc đàn áp bắt
bớ nhắm vào các tiếng nói đối lập. Những người bị
bắt bao gồm các vị lãnh đạo của Khối 8406 như LM.Nguyễn
Văn Lý; Bỏ tù hai nhà báo tường thuật vụ PMU18 là Nguyễn
Việt Chiến và Nguyễn Văn Hải; Truy tố Blogger Nguyễn Hoàng
Hải, tức Điếu Cày vì tội chỉ trích cách hành xử của
nhà nước đối với việc nhượng đất và trước luận cứ
đòi chủ quyền biển Đông của Bắc Kinh.
Việc vi phạm luật tố
tụng đối với các vấn đề chính trị không chỉ là chuyện
nội bộ nữa, mà giờ đây còn lây lang sang cả lĩnh vực
thương mại. Hai viên chức cao cấp của hãng hàng không Qantas
(Úc) bị giữ lại 6 tháng không cho rời khỏi Việt Nam, để
điều tra vụ việc liên quan đến các hợp đồng mua xăng
dầu cho hãng; và họ chỉ mới được rời Việt Nam trở về
Úc vào đầu tháng vừa rồi.
Tòa án phúc thẩm tại
thành phố HCM mới đây đã bác bỏ đơn khiếu nại của LS.Lê
Công Định sau khi ông Định bị tuyên án 5 năm tù vì đã
gặp gỡ trao đổi với các nhà dân chủ. Ông Định, một
học giả của chương trình Fulbright, với học vị Luật từ
đại học Tulane, là một vị luật sư sáng giá trong lĩnh vực
thương mại, đại diện cho nhiều công ty nước ngoài đang
làm ăn tại Việt Nam, từng thành công trong vụ đại diện
Việt Nam kiện Bộ Thương Mại Hoa Kỳ vào năm 2003. Các nhà
đầu tư cũng đặt dấu hỏi tại sao luật sư của mình lại
bị tống giam chỉ vì "tội" dám chỉ trích chính phủ.
Bà Clinton cũng có thể
nêu câu hỏi đó với các quan chức Việt Nam khi gặp họ.
Chuyến viếng thăm này cũng sẽ là cơ hội đặt vấn đề
với Hà Nội đối với những chuyện như trấn áp dân mạng,
Bloggers, kể cả việc cấm chỉ người dân lên tiếng chỉ
trích chính phủ trên các trang mạng tư nhân trong và ngoài
nước hoặc là việc ngăn chận sử dụng trang mạng xã hội
Facebook. Bà Clinton cũng có thể nêu những trường hợp đặc
biệt như ông Định, nhất là trong lúc Hà Nội đang chuẩn
bị danh sách thả tù nhân dịp đặc xá hằng năm vào ngày
quốc khánh đầu tháng 9.
Để tạo uy tín cho mình,
bà Clinton sẽ phải đưa các vấn đề nhân quyền ra thảo
luận với các quan chức Việt Nam. Nhưng càng quan trọng hơn
nữa nếu bà phát biểu công khai những vấn đề này. Làm
được vậy thì sẽ khích lệ, ủng hộ các nhà đối kháng
Việt Nam đang đấu tranh đem lại dân chủ cho đất nước
của họ. Và như vậy sẽ tạo thế đứng cho Hoa Kỳ trong
các cuộc thương thuyết với Hà Nội. Chế độ Hà Nội mong
muốn có được mối quan hệ tốt với Hoa Kỳ để cân bằng
ảnh hưởng đang lớn mạnh của Trung Quốc trong khu vực. Như
vậy việc công khai chỉ trích về vấn đề nhân quyền củng
sẽ giảm đi. Đây là trường hợp rõ ràng nhất về vấn
đề tự do tôn giáo, mà Việt Nam là quốc gia duy nhất đã
thành công trong việc thương lượng cho phép tự do một phần
để được Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ đưa tên ra khỏi danh sách
Các Quốc Gia Cần Quan Tâm Đặc Biệt (CPC) vì vi phạm tự
do tôn giáo.
Bỏ cấm vận và bình
thường hóa quan hệ đã giúp cho nền kinh tế phát triển hơn.
Nhưng không có dân quyền thì sẽ cản trở, làm chậm đi bước
tiến của Việt Nam. Bậy giờ, thay vì ngồi chờ và mong rằng
việc mở cửa kinh tế sẽ là phép nhiệm mầu đem đến dân
chủ, thì Hoa Kỳ có thể thử giúp người Việt Nam có được
một chính phủ dân cử mà đáng lẽ họ phải có được song
hành với việc phát triển kinh tế. Vài lời phát ngôn mạnh
mẽ của bà Clinton chắc chắn sẽ là những viên đá vững
chắc cho một hướng đi đúng.
Lê Minh phỏng dịch
(Nguồn: báo
Wallstreet Journal - ngày 21/07/2010)