Kính
tặng chú Trương Văn Sương Và Gia Quyến
Ca
Ngợi thím, Nam Xương thiếu phụ thời CS độc tài toàn
trị
NguyễnThu Trâm
Kính nhờ quý vị chuyển
giùm bài Thu Trâm để ca ngợi những Nam Xương Thiếu Phụ
sống trong thời đại CS độc tài toàn trị mà thím Trương
Văn Sương là nhân vật điển hình cho tất cả vợ người
tù CS. Nhân đây, Thu Trâm xin cám ơn nhà thơ Dương Thanh Phong
về tập thơ "Tình Người Hoả Ngục" được nhà thơ viết
trong ngục tù CS bằng máu và nước mắt mà Thu Trâm lấy bỏ
vào bài viết mình cho thêm phần gía trị. Nhà thơ, sinh tại
tỉnh Ninh Bình, lúc 14 tuổi đã tham gia kháng chiến chống
Pháp. Vì căm ghét CS nên nhà thơ bị VMCS bắt nhốt tù. Thân
phụ nhà thơ, cụ Tiên Chỉ Nguyễn Hưũ Điến, là một trong
những người đầu tiên bị tù VMCS tại trại Lý Bá Sơ vì
đã phản đối trực diện HCM về phong trào "Trưng Thu Thuế
Nông Nghiệp" và "Cải Cách Ruộng Đất". Nhưng may mắn thay
nhờ phúc đức tổ tiên, nhà thơ và cụ thân sinh đã thoát
khỏi hầm sâu ngục tối VMCS vào Nam. Nhưng ngày 1/11/1963 là
cụ ra đi về miền cực lạc (vì ngày ấy cụ bị bịnh tim
khi thấy binh biến thì CS sẽ vào chiếm Nam chăng?) Cụ đi
sớm còn hơn gặp anh già gỉa nhân gỉa nghĩa HCM còn hơn là
nô lệ CS "Mà tháng Tám chỉ là ngày vong quốc."
Kính thư,
Nguyễn Thu Trâm
* * *
Theo dự định, Thu Trâm
và Trần Văn Huy tháp tùng các vị Thượng Tọa như
Thích Thiện Minh, Thích Nhật Ban...tham dự đại lễ truy
niệm cố Đệ tứ Tăng thống Thích Huyền Quang tại tu viện
Nguyên Thiều ở Bình Định, nơi ngài bị quản chế cho đến
khi viên tịch.
Thật bất ngờ khi xe
vừa tới Long Khánh! Thu Trâm nhận được điện thoại của
anh Nguyễn Ngọc Quang về tù nhân bất khuất Trương Văn
Sương. Theo tuổi tác Thu Trâm nên gọi ông ấy (lớn tuổi
hơn ba mình mà) là bác nhưng gọi bác thấy sao giống cháu
ngoan bác Hồ “cẩu sực xí” nên gọi là chú cho trẻ
trung. TT rất vui mừng khi hay tin chú được đoàn tụ với
gia đình. Thu Trâm hoan hỉ - thày Huyền Quang hoan hỉ... nhà
thơ Dương Thanh Phong, hội trưởng hội Cựu Tù Nhân Cải
Tạo Suối Máu, cũng hoan hỉ - nên đi thăm chú và rinh
vài câu của “Ngục Sĩ” viết trong tù đem tặng cho
chú thơm râu:
Tay không họng súng
đối đầu
Hiên ngang anh bước,
tiểu hầu phải kinh
Anh đi, vương vấn,
chút tình
Dù hèn cũng phải
gắn mình nước non Anh đi, cho kẻ sống còn
Dù sao cũng đánh
một đòn não cân
Lên đầu đảng
chúng bất nhân
Kiêu hùng, anh xứng
xa gần mến danh
Phần vì muốn đến
an ủi chú, phần thì anh Quang đang bị án quản chế nếu
có gì thì...chị Trang và hai cháu nhỏ sẽ... nên TT quyết
định hỗ trợ anh Quang đi thăm tù nhân lương tâm đạt
kỷ lục lâu năm.
Chúng tôi tới Sóc Trăng
lúc 2 giờ sáng 13/07/2010. Tiếp chúng tôi là con dâu lớn,
vợ anh Trương Văn Dũng. Bước vào nhà chúng tôi không cầm
được nước mắt. Sợ anh Quang cười “khi dễ” khi
thấy những giọt nước mắt thương cảm của mình nên TT
lén quay mặt đi nơi khác bất chợt thấy anh Quang cũng “mít
ướt” giọt dài giọt ngắn. Tưởng mình rươm rướm
tí ti là “nhi nữ thường tình” và cũng tưởng anh
Quang là người cứng rắn, ai ngờ đâu anh ấy lại “tồ
tồ” trôi cửa trôi nhà người ta.
Vợ anh Dũng- gương mặt
ngoài 50 (sau khi thăm hỏi tôi mới biết chị ấy mới 34 tuổi)-
mời chúng tôi ngồi xuống manh chiếu rách. Vợ Dũng tâm sự
với Thu Trâm. Từ ngày về làm vợ anh, chị chưa từng một
lần biết mặt cha chồng. Cảm thông sự đau khổ của
cha trong ngục tù và sự mòn mỏi trông đợi của mẹ nên
chị rất hiếu thảo với mẹ và thương yêu chồng. Lúc
chú đi tù...
Đứa lớn nhất,
ngác ngơ, đời chửa
Hiểu bao nhiêu được
bữa ngô, khoai?
Đứa con nhỏ, nhất
miệt mài
Oe-oe sữa mẹ biết
ai là người
Cha tù tội từ
hồi mở mắt
Vất vả nhiều,
mẹ ngặt nghèo thêm
Lất lây ngày, tháng,
năm liền
Nuôi tù cũng phải
gạo tiền nào không?
(Tình Người Hỏa
Ngục-Dương Thanh Phong)
Anh Dũng hàng ngày đi
kéo xe lôi có khi được 30 ngàn hôm nào nhiều lắm được
50 ngàn cuộc sống chật vật khó khăn. Mỗi lần anh đi thăm
nuôi cha mất hết một tuần thì vợ con anh ở nhà uống nước
lã trừ cơm. Chỉ để thấy chú Sương:
Phút thăm nôn nóng
bào hao
Phút thăm rạng rỡ
nét hào hơn xưa
Phút thăm tự hào:
Phút thăm đôi chút
tự hào
Phút thăm dạy dỗ
biết bao nhiệt tình
Con phải nghĩ sinh
linh tổ quốc
Không làm điều
nhơ nhuốc tổ tông
Để trau dồi ý chí:
Vẫn giữ vững
lòng son, ý sắt
Vẫn tuyệt tin chúng
ắt suy tàn
(Tình Người Hỏa
Ngục-Dương Thanh Phong)
Anh Quang, chân bị đ
au, ngồi co ro ôm chân vì trúng mưa bị lạnh. TT, tựa lưng
vào vách tường, nói anh Quang: “Lúc đi trên xe em mệt mỏi
quá tính tới nhà chú, em sẽ lên võng đánh một giấc tới
sáng. Ai ngờ!!! Tới đây manh chiếu không có mà nằm!!! hoàn
cảnh gia đình chú thê thảm quá!!!”. Đêm nay, có lẽ những
người Việt Nam yêu chuộng tự do dân chủ trên toàn thế
giới sẽ không tài nào ngủ được nên chúng tôi hàn huyên
tâm sự tới sáng.
Vợ anh Dũng cho biết
ngày trước có cái xe đẩy đi bán bánh. Lúc anh Dũng bệnh
gia đình phải bán chiếc xe đẩy đi để chữa trị. Ngày
mẹ mất không có tiền lo đám tang nên đành quấn xác mẹ
trong manh chiếu rách nằm đó.
Thím Sương
Sương lạnh lẽo đêm
thâu canh trắng
Lòng quạnh hiu xa
vắng mênh mông
Tối tăm mù mịt
bóng chồng
Gợi hình càng
tưởng nỗi trong tủi hờn
Lệ đã cạn đòi
cơn não ruột
Hơi đã tàn cố
nuốt đắng cay
Cổ kim chưa thấy
nạn này
Nam Xương thiếu
phụ đêm ngày còn hơn
(Tình Người Hỏa
Ngục-Dương Thanh Phong)
………………………………………
Lết lê nhưng vẫn
đèo bòng thăm nuôi
Sao mà những ngược
xuôi chạy mãi
không lúc nào thoải
mái tâm tư
Xưa kia chồng cũng
nằm tù
Có đâu lại quá
ngất ngư thế này
Chàng yêu nước
đọa đầy vì nước
Thiếp yêu chàng
giữ được lệ rơi
Nhiều lần đã
cách xa rời
Nước non vẫn cứ
nhớ lời nước non
Lần này cũng mỏi
mòn trông ngóng
Chàng trở về
nấp bóng tùng quân
Vợ chồng con cái
ân cần
Sống trong đói
khổ mà gần hơn xa
(Tình Người Hỏa
Ngục-Dương Thanh Phong)
Chú Sương
……………………………….
Phũ phàng, mưa gíó
vì ai???
Cô phòng sương lạnh,
đêm dài canh thâu
Gíó lùa vách
gợi sầu nhắc thảm
Tiếng dế kêu sao
lãng ngày xanh
Thì thào gió thoảng
bên mành
Như hôn người nhớ,
như dành đoạt hơi
Nhìn chăn gối,
mỉa lời âu yếm
Nhắc tân hôn, như
hiện lòng ngây!!!
Tên thêu quyện những
bấy chầy
Mầu tuy phai lạt,
dạ này vẫn tươi
Nhìn bức ảnh chụp
đôi trên vách
Lòng bâng khuâng
xa cách biệt ly
...............................................
Gợi hình anh để
bước tiến lên
Uyên ương xa cách
duyên tiền
Mà nay hậu vận
gắn liền bên nhau
Sao to lớn trong mầu
tưởng tượng
Nét kiêu hùng đã
đượm tình thương
Lược thao xem đã
khác thường
Anh về là hết nhiễu
nhương giặc thù Thím Sương dạy các con:
Nuôi các con mẹ đổ
mồ hôi
Cha thì vất vả
ngược xuôi
Rừng sâu, hang ổ,
núi đồi ngày đêm
Mưa gió cũng không
mềm tâm trí
Tuyết sương nhiều
nào kỵ địch quân
Súng gươm cẩn
mật vì dân
Xóm làng bảo vệ,
xả thân khử tà
Giặc tiêu thổ,
phá nhà, cướp đất
Giết người nhiều,
xác vất ngập đường
Ta thì vun vén tình
thương
Nhà xây gạo phát,
ruộng vườn an dân
Nên không sao cáng
đáng việc nhà
Liền lương gởi
đó xót xa!!!
Khiêm nhường cũng
chỉ đủ qùa nuôi con
(Tình Người Hỏa
Ngục-Dương Thanh Phong)
Con dâu - Cháu nội
- Thu Trâm
Con gái chú Sương năm
30 tuổi từ giã cuộc đời vì bị chứng “khối u não”
bỏ lại hai đứa con thơ dại trong đùm bọc lẫn nhau của
những người thân sống cơ cực kiếp người “. “Gia
bần tri hiếu tử” cổ nhân dạy chẳng sai!!! Gia đình
chú, anh em rất thương yêu đùm bọc lẩn nhau. Hàn huyên
tâm sự đến sáng lúc nào không hay.
Nhà tắm & nhà
bếp cho người chất phác thật thà.
6 giờ sáng Trương Văn
Tài, con trai út, đến nhà anh Dũng đợi đón cha. Anh Tài tâm
sự: “Nhà nghèo khổ. Phải làm lụng vất vả đói no thất
thường. Thường khi, nay đến nhà người này “ăn chực”
và mai đến nhà người khác “chực ăn” để dành tiền
đi học nghề. Vì mình nghèo nên ai cũng khinh rẻ. Cuộc sống
không khác gì con vật”. Nghe anh kể, tôi rớt nước mắt
thương. TT muốn nói với anh nhưng lại ngẹn không cất
thành lời được, muốn thét lên nhưng không thành tiếng
: “Anh Tài ơi! Tại anh sinh ra làm con của nghĩa sĩ trung
liệt nên anh chịu nhiều đắng cay nghiệt ngã”. Nhà
thơ Dương Thanh Phong đã viết về hoàn cảnh gia đình
mình, gia đình chú Sương, và bao nhiêu gia đình người
tù như sau:
Cháo rau nấu những
bữa thường
Bút nghiên nào được
một đường nhất tâm
Nhà ghép bằng
giấy cứng Bao năm những âm thầm chịu đựng
Không phút nào được
xứng kiếp người
Sống như chó, lợn
thế thôi
Toàn dân cũng chẳng
hơn đời ta đâu!!!
(Tình Người Hỏa
Ngục-Dương Thanh Phong)
Anh ấy thắc thỏm
cha mình về tới đâu rồi nên phone anh Dũng. Lúc anh Dũng
chuyển phone vào tay chú Sương, tôi nghe rõ tiếng cán bộ
áp tải căn dặn anh Dũng: “Nếu là Tài thì cho nói chuyện.
Ngoài ra, không được nói chuyện với bất cứ người nào
khác.’’. Nghe được tiếng chú Sương trong điện
thoại, chúng tôi-bốn người có mặt trong nhà- khóc rất nhiều
làm hai đứa con anh Dũng đang ngủ giật mình thức giấc.
Con gái anh Dũng năm nay được 10 tuổi học lớp bốn. Cháu
ốm yếu nhỏ con.
Khi anh Quang liên lạc
với anh Dũng thì được biết xe áp tải chú Sương mới tới
Đà Nẳng và chú Sương bị mệt nên TT cùng anh Quang bắt
xe đi An Giang thăm quý vị tu sĩ Phật Giáo Hòa Hảo Truyền
Thống. Lần đầu tiên gặp quý tu sĩ, anh Quang cảm tài
mến đức nên thêm một đêm nữa chúng tôi không ngủ được
vì mải trò chuyện cùng quý thầy cho tới sáng.
TT hỏi anh Quang: “Anh
có biết bài hát Người Chết Trở Về của cố nhạc sĩ Trần
Thiện Thanh không?”
Anh Quang: “Biết bài
này ông viết cho các chiến sĩ Biệt Động Quân QLVNCH.”
TT: “Em sẽ viết bài
Người Chết Trở Về”.
Anh Quang: “Sao trùng
ý anh vậy? Anh cũng có ý định viết Người Từ Địa Ngục
Trở Về.”.
Quay lại Sóc Trăng ngày
14/07, chúng tôi được anh Tài cho biết công an đang bao vây
nhà chú Sương và anh ấy khuyên nên chờ bên ngoài. TT nóng
lòng bảo anh Quang ngồi đây em đi tí nữa sẽ trở về rồi
đi bộ vào nhà chú Sương. Dặn như vậy vì anh đang bị
quản chế có chuyện gì bất trắc cho anh thì TT không
biết ăn nói làm sao với chị Trang vợ anh và hai cháu
nhỏ. Trước đây khi anh bị tù, TT cũng đã thăm viếng
an ủi chị và các cháu hoàn cảnh rất đáng thương...
lần này anh bị đi tù thì thiệt là “Nàng về nuôi
cái cùng con. Để anh đi trẩy nước non Cao Bằng”.
Anh Quang “tồ tồ” đâu có biết:
Nắm lấy vợ, bắt
chồng tôi tớ
Buộc chân chồng,
khiến vợ phải kinh
Tạo nên nhục cảnh
vô hình
Khiến người người
xum họp gia đình trong mơ
(Tình Người Hỏa
Ngục-Dương Thanh Phong)
Đi
ngang qua nhà, TT nghe tiếng khóc lóc đầy nhà với hình ảnh
cha con đoàn tụ cảm động đối nghịch với hình
ảnh cán bộ công an có thái độ vô cảm lạnh lùng. Chú
Sương lo chúng tôi bị liên lụy nên không muốn gặp chúng
tôi. Chúng tôi gọi phone anh Nguyễn Khắc Toàn; Anh liền
phone giải thích với chú ấy rằng chúng tôi chấp nhận
bất trắc nên chú ấy mới về gặp chúng tôi tại nhà.
Anh Toàn là người lớn nên lối vì khi xưa trước 30/04/1975
anh và chú Sương là hai người lính trên hai chiến tuyến
đối nghịch “We are soldiers”. Khi ấy, anh đi B vào Nam
“kháng chiến chống Mỹ cứu nước”. Vào Nam nhận
ra sự dối trá nhưng anh không bước ra làm hồi chánh
viên vì sợ liên lụy cho thân nhân ngoài Bắc. Khi miền
nam lọt vào tay CS “Ba mươi năm ta mới gặp nhau...cờ
sao ta đang tung bay...thôi hết rồi những năm đau thương...”.
Nhưng anh, Nguyễn Khắc Toàn, nhận ra CS chiếm miền Nam
chỉ để:
Dân tàn lại, thực
thi nước nhược
Đoạt ngôi trời
lắm chước ma vương
Để mà chà đạp
cương thường
Để mà tạo dựng
con đường ngu dân
Chiếm miền Nam
thánh thần tự đại
(Tình Người Hỏa
Ngục-Dương Thanh Phong)
Gây ra:
Biết bao nhiêu tội
ác nào cùng
Nói lời, toàn
những thủy chung
Việc làm, nào
cũng đồ hung ác thần
Triệu người bị
giam cầm đói khổ
Bao nhiêu trẻ đã
mồ côi
Bao nhiêu trẻ đã
cõi đời chửa ra
Người bệnh hoạn
cũng là tù tội
Kẻ tật nguyền
cũng hội trong lao
Cụ gìa hơi thở
phều phào
Trẻ con măng sữa
cũng vào cùm gông
(Tình Người Hỏa
Ngục- Dương Thanh Phong)
Còn nữa nè:
Rừng sâu, núi thẳm,
đất liền
Sông sâu biển rộng
liên miên xác người
Ôi lãnh hải! Đời
đời xây dựng
Ôi Nam quan! Sừng
sững uy nghi
Mà nay, chúng nhẫn
tâm thì dâng hiến
Cho thổ phỉ vô
thần phương Bắc
(Tình Người Hỏa
Ngục)
Bởi không chịu sống
Hèn nên anh Toàn đã bị ở tù để trở thành bạn,
đồng chí của chú Sương. Ở tù anh cũng không chịu
lùi bước từ bỏ lý tưởng:
Rồi cứ thế anh
dựng lên bao liên hệ
Đem binh thù định
kế phản quân thù
Đem tâm tư dân chúng
phản “mùa thu”
Mà tháng Tám chỉ
là ngày vong quốc
(Tình Người Hỏa
Ngục)
Ra tù, anh tận tâm
tận lực vận động cho chú Sương.
Chú vẫn kiên cường
và bất khuất như chú trả lời phỏng vấn đài RFA. TT cảm
thương sự thiệt thòi bất hạnh cho cá nhân và gia đình
chú. “Người xưa đâu tá... người xưa đâu tá”. Những
đồng chí thuộc tổ chức chú nhiều người còn sống
ở hải ngoại giầu có đã có lo gì, giúp gì cho chú
và gia đình chú chứ???
Đấu tranh cho đẫm
máu đào
Để mà được
tiếng anh hào hư danh
(Tình Người Hỏa
Ngục-Dương Thanh Phong)
Sau đây là cuộc chuyện
trò ngắn ngủi giữa chúng tôi như người trong gia đình:
Thu Trâm: “Lúc nghe tin
được phóng thích chú có cảm nghĩ gì không?”
Chú Sương: “Hơi bất
ngờ vì chú nghĩ là mình sẽ sống nơi nầy cho đến chết.
Sau khi về nhà chú mới biết vợ chú chết!!!Nhà cửa tan nát
hết rồi!!!”
Thu Trâm: “Cả thế
giới nầy đang quan tâm và chú xứng đáng được tổ quốc
ghi ơn chú là anh hùng bất khuất.”
Chú Sương: “Bản thân
chú buồn chuyện gia đình nhưng cũng rất vui vì giới trẻ
ý thức và dám dấn thân Đấu Tranh Tự Do dân Chủ.”
Thu Trâm: “Chú tính
khi nào xin phép đi Sài Gòn chữa bệnh?”
Chú Sương: “Không có
tiền làm sao chữa bệnh hả cháu.”
Anh Quang: “Anh an tâm
chữa bệnh chuyện tiền bạc để anh em tụi em vận động
giúp đở anh.”
Thu Trâm: “Chú an tâm
đi bây giờ chú không cần lo lắng vấn đề tài chính. Cái
chính bây giờ là chú nên nghỉ ngơi. Chuyện đấu tranh là
chuyện của tuổi trẻ.”
Chú Sương- cầm trên
tay giấy “Tạm Đình Chỉ Chấp Hành Án”- bước ra
khỏi trại còn hô vang “ Đả Đảo Cộng Sản” . Chú kể
với tôi chú thường tâm niệm trong tù: “Cả đời
Trương Văn Sương nầy cho tới chết chỉ đấu tranh cho tự
do dân chủ”. Tên chú đáng được ghi vào thanh sử
và chú xứng đáng nhận giải nhân quyền.
Thay lời kết:
Gió đông-nam đang
tăng cường cổ võ
Kéo mây trời, rầm
rộ tấn công thành
Sấm dồn vang như
gọi lửa vây quanh
Mà biển cả, sóng
dồn nhanh đất Việt
Dù đói khổ, con
người nào sợ chết
Còn mỉm cười
như hiểu biết oai trời
Từng phút giây,
mong mỏi chỉ thế thôi!
Bão rửa sạch,
nước trôi dòng uất hận
Đã đọng ứ ba
mươi năm dơ bẩn
Cỏ cây cằn, lương
thực ngậm ngùi căm!
Người khôn cầm
giọt lệ lúc ăn, nằm
Mong mỏi mãi, bão
thăm hờn, rửa tủi!
Lũ cáo khỉ, mặt
mày đang bi lụy
Co ro trong hang núi
lúc đường cùng
(Bão-Tình Người
Hỏa Ngục-Dương Thanh Phong
viết tại trại tù
cải tạo Xuân Phước 01/1980)
Kính tặng,
Nguyễn Thu Trâm
Bình Dương, ngày
21 tháng Bảy năm 2010
|