Hội Nghị Bộ
Trưởng Ngoại Giao ASEAN lần thứ 43 (AMM 43) khai mạc sáng 20/07/2010
tại Hànội, ngoài những chủ đề thảo luận như hối thúc
Miến Điện mở các cuộc bầu cử tự do công bằng khả tín.
Các bộ trưởng đồng ý rằng: “Nga và Hoakỳ nên can dự
nhiều hơn vào các cuộc họp Thượng Đỉnh Đông Á”.
Hội nghị Thượng Đỉnh Đông Á (East Asian Summit- EAS) được
thành lập năm 2005 gồm 16 quốc gia vùng Châu Á Thái Bình Dương:
10 nước Đông Nam Á là Asean; 3 nước Đông Á là Nhật Bản,
Nam Hàn, Trungquốc; 2 nước Châu Đại Dương là Úc, New Zealand.
1 nước Nam Á là Ấnđộ. Ngoại trưởng Indonesia, Marty Natalegawa
cho biết: “Các nước Đông Nam Á vừa quyết định mở
rộng Hội Nghị Thượng Đỉnh Đông Á, mời Hoakỳ và Nga
tham gia. Đó là mong muốn tăng cường quan hệ với Washington
và Moscow”. Phát biểu với hãng tin Pháp AFP, một nhà ngoại
giao Đông Nam Á đã không ngần ngại xác định: “Trong
bối cảnh ảnh hưởng kinh tế và quân sự của Trungquốc
ngày càng gia tăng trong khu vực, các nước Đông Nam Á cần
phải tìm cách cân bằng thế lực đó, nếu không thì ‘một
nước duy nhất sẽ giữ vai trò thống trị”.
Nữ ngoại trưởng Mỹ,
Hillary Clinton có mặt tại Hànội trong 2 ngày 22 và 23/07/10,
để tham dự cuộc họp của ASEAN và Diễn Đàn An Ninh Khu Vực
ARF, diễn đàn đó có sự tham dự của Liên Âu và Bắc Hàn.
Vấn đề căng thẳng giữa Nam, Bắc Triềutiên sẽ chiếm ưu
tiên cao trong nghị trình. Nhưng còn việc Trungcộng dùng sức
mạnh quân sự định nuốt trọn Biển Đông, trực tiếp
đe dọa tới an ninh toàn vùng Đông Nam Á thì vẫn bị lờ
đi. Vì nước chủ trì các cuộc họp Asean và Diển Đàn An
Ninh Khu Vực hiện nay là Việtcộng, vốn không dám làm trái
ý quan thầy Trungcộng mà chỉ được áp dụng giải pháp ‘song
phương’, không được theo giải pháp ‘đa phương’, nên
Hànội không dám đề xuất việc ‘Tranh Chấp Biển Đông’
vào nghị trình của diễn đàn Quốc Tế Đa Phương này. Nhưng
trong thực tế thì Hoakỳ lại dứt khoát kéo cả Thếgiới
vào, để cùng giải quyềt vấn đề Tranh Chấp Biển Đông,
bằng giải pháp đa phương. Đây là mối xung đột trầm trọng,
tác động trực tiếp tới vận mệnh của Khối ASEAN và toàn
vùng Đông Á Thái Bình Dương. Bởi thế mới nói ASEAN đang
nằm ở Trung Tâm Cơn Lốc Quốc Tế Thời Đại.
Trong khi đó, 10 nước
Asean vẫn còn là một nắm cát rời, theo đủ mọi chế độ,
có đủ mọi khuynh hướng chính trị, đủ mọi tôn giáo chen
kẽ, trái nghịch nhau ở mỗi nước và cả vùng. Ở đó, 4
nước là Tháilan, Campuchia, Malaysia, Brunei theo chế độ Quân
Chủ Lập Hiến. 2 nước là Indonesia, Philippines theo chế độ
Cộng Hoà. 2 nước là Việtnam, Lào theo chế độ Cộng Sản.
1 nước là Miến Điện theo chế độ Quân Phiệt. 1 là nước
Singapore theo chế độ Dân Chủ Gia Trưởng. Về mặt tư tưởng,
văn hóa, tôn giáo thì 5 nước, đại đa số dân theo Đạo
Phật là Miếnđiện, Lào, Campuchia, Tháilan và trên 2/3 người
Việtnam. 3 nước đa số dân theo Đạo Hồi là Indonesia, Malaysia,
Brunei. 1 nước đa số dân theo Đạo Chúa là Philippines. 1 nước
theo Đạo Khổng là Singapore. May mà những dân theo Đạo Hồi
ở Đông Nam Á vốn ôn hòa, chỉ có một thiểu số quá khích
ở Philippines, Indonesia, không đủ sức tạo nổi phong trào
Hồi Giáo Khủng Bố khuynh đảo chính quyền. Nhưng đáng ngại
nhất là thứ chính quyền cộng sản ở Việt và Lào vẫn
còn nằm trong vòng khống chế của Trungcộng. Họ sẽ là lực
lượng xung kích của Trungcộng khi thời cơ chín mùi. Nguy hiểm
nhất vẫn là ‘đạo quân thứ 5’ của Trungcộng, vốn gồm
những người Hoa cũ và mới đã và đang xâm nhập trong vùng
Đông Nam Á, bằng nhiều hình thức, nhằm Thực Dân Hóa ASEAN
một cách tiệm tiến.
Chính vì vậy mà từ
15 năm nay, Mỹ đã phải nhập nội Việtnam cho bằng được.
Vừa để giải tỏa tâm lý của các nước Đông Á không tin
vào thiện chí của Mỹ. Vì Mỹ đã từng bỏ rơi đồng minh
nhỏ bé là Miền Nam Việtnam. Vừa hoàn thành giai đoạn chót
trong Chiến Lược Toàn Cầu của Mỹ là Diệt Phát Xít. Giải
Thực Dân. Chống Cộng Sản. Ngăn Bành Trướng. Thực hiện
kế hoạch mỗi Quốc Gia Tự Phòng Vệ lấy nền Độc Lập
của mình, để chủ động gia nhập tiến trình Kinh Tế Thị
Trường Toàn Cầu Hoá và Dân Chủ Hoá Toàn Cầu. Riêng vấn
đề Chống Khủng Bố chỉ là một vấn nạn ngoài dự trù
Chiến Lược Toàn Cầu lâu dài của Mỹ. Hiện nay ai cũng biết,
nếu Việtnam bị Trungcộng biến thành Tâytạng, Tâncuơng thì
toàn vùng Đông Nam Á sẽ bị Hán Hóa. Cũng may là Trungcộng
vì lý do tuyên truyền đề cao tinh thần Đế Quốc Đại Hán,
nhằm cho toàn quân, toàn dân Tàu ăn bánh vẽ, để quên đi
cảnh đói khổ cơ cực, tin vào tương lai huy hoàng do đảng
cộng sản Tàu dẫn dắt nước Tàu trở nên bá chủ thế giới,
thỏa mãn lòng tự tôn của các vị ‘Con Trời”. Nên họ
đã phô trương quân lực và công bố làm chủ gần hết Biển
Đông. Làm cho toàn khối ASEAN phải viện cầu tới sức mạnh
quân sự của Mỹ, Nga, Ấn…để làm đối trọng với Trungcộng
trong khu vực.
Tuy thực tế ASEAN chỉ
là vùng cát rời, nhưng nhờ Cơn Lốc Quốc Tế Thời Đại
bãi cát đó đang buộc phải quyện lại với nhau, giờ đây
chỉ cần có nước và xi măng là khối cát đó trở thành
một tảng Bê Tông vững chắc. Nước là Ý Thức Tự Do Dân
Chủ và Xi Măng là Luật Pháp Trong Sáng Nghiêm Minh. Có 2 thứ
này thì mới hóa giải được tất cả các biên giới chế
độ, những tư tưởng đối nghịch, những tôn giáo dị biệt.
Vì Luật Pháp Dân Chủ do chính các công dân của mỗi nước
tự do lựa chọn, nhằm làm kỷ cương chính trị bảo vệ
mọi giá trị tự do, tự chủ, sáng tạo và mưu tìm hạnh
phúc của mỗi Conngười, mỗi khuynh hướng chính trị, mỗi
hệ thống tôn giáo, mỗi truyền thống văn hóa, để cùng
tương dung, tương hóa tạo thành Nền Văn Hiến Viên Dung ngay
trong cuộc sống của mỗi Quốc Gia, trong sinh hoạt Toàn Khối
và chủ động gia nhập tiến trình Toàn Cầu Hóa, Tất cả
đều quy về cứu cánh tối thượng là Phụng Sự Con Người
Toàn Diện cả về Trí Tuệ và Tâm Linh hướng thượng, lẫn
Cuộc Sống Thực Tại Thăng Hóa không ngừng.
Như đã trình bày ở
phần trên, nếu Việtnam chưa Dân Chủ Hóa, vẫn trì trệ trong
chế độ Cộng Sản Độc Tài Tham Nhũng, thì không thể thoát
khỏi bàn tay khống chế của Trungcộng. Dù cho người Mỹ
có đầu tư rất nhiều, nước Mỹ có trợ giúp dồi dào cách
mấy, Quốc Tế có cấp viện, cho vay nhiều bao nhiêu, thì cũng
chỉ chui vào túi tham của lãnh tụ đảng viên có quyền có
thế Việtcộng, chứ không thể cải thiện được đời sống
toàn dân, nâng cao được dân trí và khơi dậy ý thức dân
chủ. Và như vậy mong gì đóng góp hữu hiệu cho an ninh, thịnh
vượng của toàn vùng. Vấn đề cấp thời là Việtnam cần
Tự Do Truyền Thông Báo Chí để người dân có thể tiếp
cận được với loài người tiến bộ. Phải có Tự Do Tôn
Giáo để con người tự tìm lại tâm đức đã mất nơi mình.
Phải có Tự Do Lập Hội để tự bảo vệ cuộc sống của
mình và kiểm soát hữu hiệu được hành vi của chính
quyền, khiến Lập Pháp ra Lập Pháp, Hành Pháp ra Hành Pháp,
Tư Pháp ra Tư Pháp, chứ không là bù nhìn của Cộng Đảng
như hiện nay.
Little Saigòn ngày 20/07/2010.