Ngày
15 tháng 7 năm 2011
H,
Họ là những
anh hùng không tên tuổi
Sống âm thầm trong
bóng tối mênh mông
Không bao gờ được
hưởng ánh quang vinh
Nhưng can đảm và
tận tình giúp nước...
Bốn câu đầu trong bài
“Anh Hùng Vô Danh”, trong tập thơ Hồn Việt,
của cố Giáo sư Nguyễn Ngọc Huy [trang
85] lôi cuốn tôi theo dõi các cuộc biểu
tình của lớp người trẻ, của thanh niên, sinh viên, học
sinh, những người đã thành danh hay còn đi học, ở khắp
mọi nơi, cùng mọi giới đồng bào, thuộc mọi lứa tuổi,
ở cả quốc nội lẫn hải ngoại, khởi đi từ ngày cuối
tuần, Chúa Nhựt 5.6.2011, cho đến sáu tuần lễ tiếp theo
sau đó, với niềm tin chắc chắn rằng cuộc Cách mạng Bông
Lài, với sự chủ động của lớp người trẻ, của những
anh hùng vô danh tự phát, đang có những chỉ dấu khích lệ,
như những luồng khói xuất hiện báo biểu đám lửa chuẩn
bị bùng phát thiêu rụi độc đảng độc tài đang ngự trị
non 90 triệu dân trầm luân nơi quê nhà.
Ðúng vậy, kể từ ngày
lịch sử 5.6.2011 đó, đã có nhiều ngàn người trực tiếp
tham gia biểu tình chống giặc Tàu, cảnh giác “đại họa
mất nước”, song song với vô số người ngồi trước máy
computeur theo dõi tin tức trên các mạng lưới điện tử, các
facebook, twitter... không phải theo lời kêu gọi của một tổ
chức chánh trị nào, mà xuất phát từ trang “Nhật Ký
Yêu Nước” của người trẻ nào đó, hay của nhóm trẻ
“vô danh” nào đó..., rồi ồ ạt truyền đi trên các trang
mạng xã hội, các trang blog, các diễn đàn điện tử, các
lời nhắn qua điện thoại di động... lôi cuốn nhau, lôi cuốn
nhiều ngàn người tham gia biểu tình; cho dầu Nhà nước, với
lực lượng côn an hùng hậu, tìm đủ mọi cách ngăn chặn...
như tại một số trường đại học cho phổ biến những thông
báo ngăn cản sinh viên tham gia biểu tình, đe dọa đuổi học;
như một số xí nghiệp đe dọa công nhân tham gia biểu tình...
sẽ bị trừng phạt; cho dầu công an CSVN có bằng cách này
hay cách khác đàn áp không nương tay.
Ở quốc nội, tại 2
địa điểm chánh, như tin truyền cho nhau là Hà Nội và Sài
Gòn, các cuộc biểu tình đã bộc phát mau lẹ trước sự
ngạc nhiên của dư luận và sự theo dõi cấp thời của các
cơ quan truyền thông quốc tế loan tin chính xác khắp thế
giới, với âm thanh và hình ảnh trung thực, mà mọi chối
cãi của phát ngôn viên Nguyễn Phương Nga, của Thông tấn
xã Việt cộng hay sự im lặng lạnh người của hơn 700 tờ
báo, và hầu hết các cơ quan truyền thông trong tầm kiểm
soát của Bộ Thông tin và Truyền thông Nhà nước, chỉ làm
trò cười của dư luận “không tin những gì Cộng sản nói
mà chỉ nhìn vào những gì Cộng sản làm”, theo di ngôn của
cố Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu. Lập tức nhiều tin tức
nói về các cuộc biểu tình được loan nhanh qua hầu hết
các cơ quan truyền thông quốc tế với nhiều hình ảnh tràn
ngập trên các trang web, sống động qua các Youtube, Paltalk...
và các cơ quan truyền thông không do Ðảng và Nhà nước Cộng
hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam kiểm soát.
Ghi
nhận từ các nhân chứng cho biết, tại Sài Sòn, có khoảng
trên 3000 người tham gia... Ðêm trước ngày biểu tình, nhiều
chốt chặn của an ninh đã được thiết lập xung quanh Lãnh
sự quán Trung cộng tại Sài Gòn... Các xe phá sóng điện thoại
hoạt động liên tục trong khu vực biểu tình nhằm ngăn cản
sự liên hệ hay kêu gọi, liên kết từ các nhóm biểu tình...
Theo tin từ Blog Anhbasam, trong dòng người biểu tình, người
ta cũng thấy các gương mặt quen thuộc được coi như những
người Cộng sản phản tĩnh, những “mầm già” của tiến
trình “tự diễn biến” trong hàng ngũ Ðảng và Nhà nước,
như nhà nghiên cứu Ðinh Kim Phúc, Lê Hiếu Ðằng, Nguyễn Ðình
Ðầu, Huỳnh Tấn Mẫm... Từ 9giờ sáng, đoàn biểu tình tuần
hành trên tất cả các ngả đường dẫn đến Lãnh sự quán
Trung cộng, chật kín nhiều đoạn đường, kéo dài từ Nhà
Thờ Ðức Bà đến Lãnh sự quán Mỹ...[
xem hình cuộc
biểu tình ngày 5.6.2011 tại Sài Gòn]...
Tại Hà Nội dòng
người biểu tình cũng kéo về từ các ngả Hàng Bông, Phan
Ðình Phùng, Ðiện Biên, Tràng Thi, bờ Hồ... Cũng theo nhân
chứng có khoảng 1000 đến 2000 người. Khó biết chính xác,
vì gồm nhiều đoàn khác nhau, đi từ nhiều ngả. Các đoàn
người ở khắp nơi, từ Sài Gòn đến Hà Nội, đều mang
theo cờ và các băng rôn, biểu ngữ cũng như các thông điệp,
hình ảnh, tài liệu... in trên những tờ giấy A-4 tự viết
bằng 3 thứ tiếng Việt, Anh, Hoa. Họ hát vang những bài hát
đấu tranh của Nguyễn Ðức Quang, có cả những bài hát được
các nhạc sĩ Anh Bằng và Trúc Hồ sáng tác từng được trình
bày trong các bộ DVD của Asia, được phổ biến chui ở Việt
Nam. Ðến Ðại sứ quán Trung cộng đoàn biểu tình bị chặn
nên phải chia nhỏ ra nhiều tốp, đi lòng vòng trên những
con phố kế cận. Một số tập trung tại Nhà hát lớn và
vườn hoa Lý Thái Tổ. Cũng như ở Sài Gòn, đa số những
người tham dự là giới trẻ, học sinh, sinh viên. Tuy vậy,
cũng có một số cụ cao niên và bóng dáng của vài vị sư.
Ðiểm đáng lưu ý là
tính tự phát không thể bị lợi dụng; bởi một hai ngày
trước biểu tình dư luận thấy xuất hiện những tranh cãi
về nguồn tin đảng Việt Tân đưa ra lời kêu gọi biểu tình
trùng ngày với trang “Nhật Ký Yêu Nước”, mặc dầu nó
tức khắc bị những người “chủ trương tự phát” phũ
nhận. Cũng không ai nghe lớp người trẻ tham gia biểu tình
nói rằng họ đi biểu tình do lời kêu gọi của bất cứ
đảng phái hay tổ chức chánh trị nào. Sự thật còn cho thấy
qua các chia sẻ từ các mạng xã hội, nhiều người đã tới
tham dự biểu tình từ các tỉnh thành xa. Có nhóm từ Vinh,
Thái Bình... ra Hà Nội và có những người từ miền Ðồng
bằng sông Cửu Long tới Sài Gòn.
Mấy lần sau, các cuộc
biểu tình ở Sài Gòn không xuất hiện như 2 lần trước vì
bị công an đe dọa trấn áp mạnh mẽ. Nó được biến thế
dưới hình thức ngồi để tránh sự đàn áp bắt bớ của
công an như một số hình chụp cho thấy. Tuy nguồn tin nói
rằng có người của Trung cộng chỉ đạo công an đàn áp
biểu tình chưa được phối kiểm, nhưng sự có mặt của
vài người Tàu trà trộn trong đoàn người biểu tình đã
được nhận diện như blog Nguyễn Xuân Diện cho biết.
Tại cả Sài Gòn
lẫn Hà Nội và một số nơi có các nhà đấu tranh Dân chủ
hóa Việt Nam công an đã đi từng nhà các nhơn vật nổi tiếng
để lên tiếng đe dọa sẽ bị bắt giam, hoặc hứa hẹn một
sự thỏa hiệp, để ngăn cản họ đi biểu tình, có người
nghe có người không. Nhiều văn nghệ sĩ, nhà báo, trí thức...
từng tham gia các cuộc biểu tình chống Trung Quốc vào năm
2007 đều bị triệu tập, mời lên trụ sở công an “làm
việc”, cảnh cáo họ không được tham gia cuộc biểu tình
mà chúng biết chắc sẽ có vào ngày cuối tuần. Có người
sợ sệt nghe theo chúng, nhưng cũng có người không. Với những
người cứ đi biểu tình thì chúng thẳng tay đàn áp, bắt
đưa về cơ quan hỏi cung. Ngay cả các phóng viên, nhiếp ảnh
gia của các hãng thông tấn ngoại quốc chúng cũng không tha,
như tin được hãng thông tấn AFP cho biết:
“Trong số
những người bị bắt có một phóng viên quay phim nguời Việt
của đài truyền hình Nhật Bản NHK”.
Còn theo AP thì:
“Một phóng
viên truyền hình thuộc Associated Press Television News đang quay
phim cảnh biểu tình cũng bị công an vũ trang dùng vũ lực
đẩy lên xe buýt. Một phóng viên người Việt khác làm việc
cho tờ báo Asahi Shimbun của Nhật cũng bị câu lưu”
[hình công an mặc thường
phục bắt giữ một người biểu tình gần Ðại sứ quán
Trung cộng tại Hà Nội, và cảnh bên trong xe bus chở người
bị bắt ngày 10/7/2011. Hình: AP].
Ðiều này đã khiến ông
Phil Robertson, Phó giám đốc phụ trách Châu Á của tổ chức
Human Rights Watch, ngày 11.7.2011, lên tiếng chỉ trích CSVN Việt
Nam đã để cho công an bắt giữ ít nhất 10 người tham gia
cuộc biểu tình trước Ðại sứ quán Trung cộng ở Hà Nội,
ngày10.7.2011.
Ðồng thời, ngày 12.7.2011,
đại diện của Ủy ban Bảo vệ Nhà báo (CPJ) đặc trách Ðông
Nam Á, ông Shawn Crispin, nhận định rằng: “Phóng viên không
phải là những quân cờ để Cộng sản Việt Nam mặc cả
với Trung cộng”. Ông kêu gọi “Việt Nam đáng lý ra nên
để cho ký giả tự do thu thập thông tin về các cuộc biểu
tình phản đối Trung cộng”.
Có sự trùng hợp rất
đáng ghi nhận là theo tin của Thông tấn xã Việt cộng cho
biết thì ngày 11.7.2011, tức 1 ngày sau khi công an trấn áp
đoàn biểu tình lần thứ 6 tại Hà Nội, ngay tại Hà Nội,
Bộ Công an đã tổ chức mít tinh kỷ niệm 65 năm ngày Truyền
thống Lực lượng An ninh Nhân dân (12/7) và đón nhận Huân
chương HCM. Dịp này, Ðảng và Nhà nước đã tặng Tổng cục
An ninh I và Tổng cục An ninh II Huân chương HCM để ghi nhận
những đóng góp to lớn vào “sự nghiệp cách mạng của Ðảng”.
Cũng dịp này Ðảng và Nhà nước đã trao tặng Huân chương
Quân công Hạng Nhất cho Trung tướng Trần Ðại Quang, Ủy
viên Bộ Chính trị, Thứ trưởng Bộ Công an [vừa được
cử nhiệm chức Bộ trưởng Công an, thay thế Lê Hồng Anh];
Huân chương Quân công Hạng Ba cho Trung tướng Tô Lâm, Trung
tướng Lê Quý Vương, Ủy viên Trung ương Ðảng, Thứ trưởng
Bộ Công an và Thiếu tướng Nguyễn Ðức Minh, Phó Tổng cục
trưởng Tổng cục An ninh I.
Ðiều này cho thấy Ðảng
và Nhà nước đã thêm lần nữa tìm cách mua chuộc công an
để chúng chỉ biết “còn đảng còn mình”; như trước
đó, một ngày trước ngày tòa xử Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà
Vũ [4.4.2011], tức ngày 3.4.2011, tin từ “vietnamnet.vn”
cho biết tại Saigon, Bộ Công an đã tổ chức long trọng buổi
lễ để Nguyễn Tấn Dũng thay mặt lãnh đạo Ðảng và Nhà
nước trao “Huân chương Quân công hạng Nhất tặng Ðại
tướng Lê Hồng Anh, Bộ trưởng Bộ Công an; Thượng tướng
Nguyễn Văn Hưởng, Thứ trưởng Bộ Công an; Trung tướng Bùi
Văn Nam, Thứ trưởng Bộ Công an; Huân chương Quân công hạng
Nhì và hạng Ba tặng 1 tập thể và 4 cá nhân khác”. Dịp
này Dũng cũng trao tặng “Huân chương chiến công cho 2 tập
thể và 9 cá nhân của Bộ Công an”. Ðồng thời 4 tập
thể và 26 cá nhân khác cũng nhận được bằng khen của Thủ
tướng Dũng nói:
“Những phần
thưởng cao quý trên là ghi nhận của Nhà nước về những
nỗ lực không ngừng của tập thể Bộ Công an nói chung trong
những năm qua về thành tích bảo vệ an ninh tổ quốc, tấn
công, đấu tranh, ngăn chặn, phá bỏ mọi âm mưu, hoạt động
‘diễn biến hòa bình’ của các thế lực thù địch, phản
động nhằm giữ gìn và phát triển xã hội chủ nghĩa. Trong
những thành tích đó phải kể đến là chiến công của chuyên
án C509 đã đấu tranh, phá bỏ âm mưu chống phá và bắt giữ
nhiều phần tử chống phá nhà nước như: Lê Công Ðịnh,
Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Thăng Long, Nguyễn Tiến Trung...”
Ðây là cách Ðảng và
Nhà nước tìm cách mua chuộc các thành phần được coi như
lãnh đạo hàng đầu công an để chỉ thị tập thể này năng
động đàn áp quần chúng ủng hộ Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà
Vũ; đồng thời chỉ đạo Chánh án Nguyễn Hữu Chính “nhắm
mắt” xử cho xong bản án đã được “bỏ túi”, bất cần
đó là hành động vi phạm luật pháp, bất kể mọi sự phản
đối có thể dấy lên từ bất cứ phía nào.

Trở lại chuyện
biểu tình, ở hải ngoại, nhiều cuộc biểu tình cũng đã
xuất hiện trước các Tòa Ðại sứ và Lãnh sự quán của
Trung cộng và CSVN, lên án Trung cộng xâm lăng Việt Nam và
lên án sự khiếp nhược của CSVN ở khắp các quốc gia có
người Quốc gia Việt Nam lưu cư, từ Hoa Kỳ đến Âu châu,
Úc châu, Canada... mà thành phần tham dự cũng có rất đông
lớp người trẻ với sự năng động chống đối sự xâm
lăng của Trung cộng và tội lỗi của CSVN đã hành xử như
những Thái thú chỉ biết tuân hành các quyết định của
Trung cộng, qua bức biếm họa của Babui, trên ÐCVOnline, với
lời chú: “Gia nhà, quốc nước, quỳ trước, lạy sau”;
nó chứng thực sự trái ngược với thái độ quả cảm của
Philippines khi đương đầu với Trung cộng trên biển đông.

Ðiển hình như tại
Úc châu, cho dầu thời tiết lạnh xuống 3 độ âm, nhưng sáng
ngày Thứ Bảy 9.07.2011 cũng có hơn 2000 ngàn người Việt tại
Úc châu tề tựu về thủ đô Canberra biểu tình trước tòa
Ðại sứ CSVN và Trung Cộng. Dịp này, cô Nguyễn Thị Uyên
Phương [xem hình],
một dược sĩ trẻ tuổi đến từ bang Queensland, đã đại
diện giới trẻ lên tiếng xác quyết rằng Hoàng Sa Trường
Sa là của Việt Nam, theo đúng những điều được ghi trong
sử sách. Hướng về phía tòa đại sứ Trung cộng, cô dõng
dạc lên án các hành động man rợ của nhà cầm quyền Trung
cộng qua các hành động bắn giết ngư dân Việt, cắt cáp
tàu thăm dò dầu khí Bình Minh 2... ngay trong lãnh hải Việt
Nam... Cô cũng như lên án thái độ bạc nhược của CSVN.

Tin tức dồn dập về
6 lần biểu tình đã qua [có thể còn có
thêm những lần biểu tình khác nữa vì bài viết này được
hoàn tất trước ngày cuối tuần dự trù có các cuộc biểu
tình như đã xảy ra] cho thấy nhiều người
trẻ xuất hiện như những anh hùng chấp nhận đương đầu
với bạo lực để kêu đòi Hoàng Sa Trường Sa là của Việt
Nam, để lên án Trung cộng xâm lăng Việt Nam; đồng thời
cũng để lên án sự khiếp nhược của Ðảng và Nhà nước
Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam lúc nào cũng đứng về
phía Trung cộng trong cuộc tranh chấp ở biển đông, như sự
xuất hiện của Phan Nguyên, người trong hình bị công an chìm
vác chạy ra khỏi cuộc biểu tình ngày 12.6.2011, sau đó đã
trần tình trên Facebook, trả lời BBC..., được coi như anh
hùng “hữu danh”, được người chứng kiến nói rằng:
“Tôi không
bao giờ quên cái buổi sáng ngày 12.6 ấy, khi mọi người đang
lạnh sống lưng, thì Nguyên và hai người bạn của mình thản
nhiên bước ra bày tỏ thái độ chống hành động bá quyền
của Trung cộng, ngay giữa một rừng công an. Họ thản nhiên
bước vào cuộc biểu tình nóng bỏng và thản nhiên đối
mặt với mọi bất trắc chỉ với một lẽ giản đơn rằng...
đó chỉ là một việc phải làm của một công dân...”
Bên cạnh những anh hùng
được biết tên, được nêu tên, còn có vô số anh hùng vô
danh rạo rực theo dõi các cuộc biểu tình, như trường hợp
Nguyễn Tiến Nam đưa lên Diễn đàn “danlambao” nói rằng:
“Khi nghĩ
lại cảnh tượng hào hùng của đoàn tuần hành trước nhà
hát lớn, mình đã khóc khi nghe cậu bạn trẻ đọc bản tuyên
cáo về biển đông. Ôi thanh niên Việt Nam! Thế hệ tương
lai của Việt Nam, mình đã lầm, họ không chỉ biết online
hẹn hò chat chit, chơi game... mà họ còn có một tinh thần
bất khuất, sẵn sàng chấp nhận những gì đang đợi họ
phía trước. Chủ nhật tuần tới đây không biết cuộc tuần
hành có được diễn ra hay không nhưng mình sẽ vẫn đi...”
Chính
điều này đã khiến CSVN sợ hơn cả sợ những tổ chức
có thể huy động được đông đảo người dân, như các tôn
giáo, để tìm cách ngăn chặn trước, mà điển hình đầu
tiên là chúng đã bắt Mục sư Phạm Ngọc Thạch [xem
hình], thuộc Hội Thánh Tin Lành Mennonite
Việt Nam. Ông bị công an Sài Gòn bắt đưa đi vào tối thứ
Bảy 25-6-2011, bị tra tấn đánh đập trong đồn Công An Phường
26 Quận Bình Thạnh, Sài Gòn. Theo lời Mục sư Nguyễn Hồng
Quang cho biết “Mục sư Phạm Ngọc Thạch đang đi ở khu
Hàng Xanh thì công an VC tông vào xe của rồi một toán công
an VC rất đông xông vào còng tay và đánh đập rồi đưa vào
đồn công an Phường 26, Quận Bình Thạnh, Sài Gòn. Mục sư
Cư nghe chuyện chạy về nhà chở bà Nụ là vợ Mục sư Thạch
đến đồn công an để hỏi lý do tại sao công an bắt Mục
sư Thạch, nhưng công an không cho vào. Ðứng bên ngoài, Mục
sư Cư, vợ Mục sư Thạch, và rất đông dân chúng nghe tiếng
rên xiết và kêu la cầu cứu của Mục sư Phạm Ngọc Thạch
từ bên trong đồn công an: “Nó giết tôi! Nó giết tôi!”
[http://freevietnews.com/fvnpost/3a62].
Sau đó, tin được Mặc
Lâm, biên tập viên RFA, cho biết vào lúc 21 giờ ngày 5.7.2011,
sau 9 ngày bị bắt giữ, Mục sư Phạm Ngọc Thạch đã được
thả về nhà, nhưng phải ký giấy làm việc tiếp tục với
công an. Trong cuộc phỏng vấn của Mặc Lâm, Mục sư Phạm
Ngọc Thạch cho biết:
“Họ bắt
tôi vì kêu gọi mọi người dân xuống đường biểu tình
tuần hành chống Trung Quốc. Tôi nhận là tôi có dán giấy
kêu gọi có nội dung: Hoàng Sa-Trường Sa là của Việt Nam.
Toàn dân cùng nhau tuần hành khắp nơi, lớn nhỏ tuỳ theo
hoàn cảnh. Chỉ tập hợp thôi chứ chưa nói tới chuyện biểu
tình. Tập dượt để chuẩn bị tinh thần để mà chống giặc
ngoại xâm tại vì tàu Bình Minh, Viking bị cắt cáp hai lần
nên mình thấy cũng bức xúc. Vào ngày 18 tháng 6 là ngày Việt
Nam chọn làm ngày “Bảo vệ biển đảo” thì Thủ tướng
Nguyễn Tấn Dũng cũng có nói nhân dân ta đủ dũng khí hợp
lực giữ gìn biển đảo nên tôi nghĩ tờ giấy tôi lượm
ngoài đường là tốt nên tôi photo ra, tôi dán lên thôi. Tôi
chỉ nghĩ đơn thuần là mình góp phần nhỏ trong việc thể
hiện lòng yêu nứơc thì đó là quyền và lợi ích của mỗi
công dân. Tôi nghĩ đơn giản như vậy thôi”.
Song song với yếu tố mua
chuộc công an để khích lệ chúng cuồng si chuyện “còn đảng
còn mình”, mạnh tay đàn áp các cuộc biểu tình, các thành
phần chống đối, các nhà đấu tranh Dân chủ hóa Việt Nam...
Ðảng và Nhà nước cũng rút kinh nghiệm cuộc cách mạng lật
đổ độc tài ở Romania, kinh nghiệm cái chết đẫm máu của
nhà độc tài Ceaucescu và vợ là Elena năm 1989, với sự phẫn
nộ của quân đội, đặc biệt là kinh nghiệm cuộc cách mạng
Bông Lài ở Ai Cập với sự can dự êm thấm của quân đội,
đưa nhà độc tài Hosni Mubarak ra khỏi quyền lực độc tài
vào đầu năm 2011 vừa qua, nên Ðảng và Nhà nước đã mau
lẹ để Nguyễn Tấn Dũng ban hành quyết định bổ nhiệm
chức vụ, thăng quân hàm cấp tướng cho cán bộ cấp cao trong
bộ đội Việt cộng; và cho Quân ủy Trung ương và Bộ Quốc
phòng tổ chức trao quyết định đó cho các đương sự vào
ngày 3.7.2011, để mong các cấp chỉ huy trực tiếp các đơn
vị quân đội vừa được ban ơn sẽ vì quyền lợi riêng
không chống lại Ðảng và Nhà nước.ợ Thành phần được
thụ hưởng này gồm có:
-
Trung tướng Nguyễn Thành
Cung, Phó chủ nhiệm Tổng cục Chính trị được bổ nhiệm
giữ chức vụ Thứ trưởng Bộ Quốc phòng;
-
Trung tướng Lương Cường,
Chính ủy Quân khu 3 được bổ nhiệm giữ chức vụ Phó chủ
nhiệm Tổng cục Chính trị;
-
Thiếu tướng Ðào Duy Minh,
Chính ủy Quân khu 5 cũng được bổ nhiệm giữ chức vụ Phó
chủ nhiệm Tổng cục Chính trị;
-
Thiếu tướng Nguyễn Thanh
Thược, Phó chính ủy Quân khu 3 được bổ nhiệm giữ chức
vụ Chính ủy Quân khu 3;
-
Thiếu tướng Ðinh Văn
Cai, Chủ nhiệm Chính trị Quân khu 9 được bổ nhiệm giữ
chức vụ Chính uỷ Quân khu 9;
-
Thiếu tướng Nguyễn Sỹ
Thăng, Phó Chính uỷ Quân khu 1 được bổ nhiệm giữ chức
vụ Chính ủy Quân khu 1;
-
Ðại tá Trần Quang Phương,
Chủ nhiệm Chính trị Quân khu 5 được bổ nhiệm giữ chức
vụ Chính ủy Quân khu 5 và được thăng quân hàm cấp thiếu
tướng;
-
Ðại tá Ðỗ Căn, Chủ
nhiệm Chính trị Quân khu 3 được bổ nhiệm giữ chức vụ
Phó chính uỷ Quân khu 3 và được thăng quân hàm thiếu tướng.
Tin được Thông tấn xã
Việt cộng cho biết: “Chúc mừng các tướng lĩnh vừa được
bổ nhiệm, Ðại tướng Phùng Quang Thanh, Bộ trưởng Quốc
phòng, bày tỏ mong muốn trên cương vị chủ chốt của đơn
vị, các tướng lĩnh luôn phát huy vai trò là hạt nhân lãnh
đạo trong xây dựng mối đoàn kết thống nhất, luôn luôn
giữ vững ngọn cờ đoàn kết của Ðảng trong quân đội;
chăm lo xây dựng tổ chức Ðảng, cơ quan chính trị các cấp
trong sạch vững mạnh, đơn vị vững mạnh toàn diện hoàn
thành tốt mọi nhiệm vụ được giao”.
Ðiều này khiến dư
luận nhớ lại bài viết của Dương Thu Hương có đoạn kết
được trích lại như sau:
“Ðể giữ được non sông, để có thể là người Việt
mà không trở thành đám thiểu số khiếp nhược của một
vương quốc khác, chúng ta không thể tiếp tục dung dưỡng
một chính quyền bán nước, một chính quyền đã ngang nhiên
cắt đất, cắt biển cống cho phương Bắc, đã nhục nhã
biến ngọn cờ Thăng Long ngàn năm thành một mảnh vải vụn
xén ra từ cái váy hồng Bắc Kinh. Chúng ta không thể bảo
vệ được Tổ quốc nếu tiếp tục nuôi giữa lòng dân tộc
mình một con rắn độc, cũng như Vua An Dương Vương xưa đánh
mất non sông vì trót đẻ ra và trót yêu thương đứa con gái
phản tặc có tên là Mỵ Châu. Với tất cả các hành vi nhục
nhã mà họ đã làm, chế độ Hà Nội giờ đây đã chính
thức trở thành một thứ Mỵ Châu.
Tuy
nhiên, Mỵ Châu xưa là một người đàn bà xinh đẹp nhưng
ngu dốt, kẻ luỵ tình nông nổi nên tội bán nước của cô
ta còn được người đời khoan dung. Tại đền thờ Cổ Loa
có hai tượng đá, tượng đá ngoài sân là biểu tượng Mỵ
Châu nằm gục mặt xuống đất mà bất cứ ai đi qua cũng
phải đạp một cái lên lưng và nhổ một bãi nước bọt
để trừng phạt “con Mỵ Châu bán nước”. Còn tượng đá
trong đền, tựa như một người đàn bà cụt cổ phủ vải
đỏ thì lại được hương khói do lòng đồng cảm với “Mỵ
Châu khờ dại và lụy tình”. Dân Việt vốn không cuồng
tín, họ phân biệt rõ ràng mọi sự, bên kia chữ lý còn đọng
chữ tình.
Nhưng
nàng Mỵ Châu ngây thơ, khờ dại đã chết từ mấy ngàn năm
trước, còn chính quyền Mỵ Châu bây giờ không một chút
khờ dại mà cũng chẳng luỵ tình ai, nó chỉ luỵ cái túi
tiền của chính nó. Mọi tính toán của nó chỉ nhằm tu tạo,
xây đắp quyền lợi bản thân, cũng như con thú chỉ có một
đam mê duy nhất là liếm cho mượt bộ lông của chính nó
mà thôi.
Mỵ
Châu ngày nay là một con đĩ già trơ trẽn, trần truồng nằm
dạng háng sẵn cho phương Bắc.
Người
dân Việt phải chém cụt đầu con đĩ ấy, trước khi nó kịp
trao hết nỏ thần vào tay giặc nếu chúng ta không muốn lặp
lại số phận bi thảm của An Dương Vương.
Dân
tộc Việt không thể làm được điều ấy, nếu quân
đội không đứng lên cùng với họ.
Quân
đội, những người lính của nhân dân, các anh còn ngủ đến
bao giờ?”
Chỉ mới qua mấy
cuộc biểu tình ngắn ngủi, từ quốc nội đến hải ngoại,
dư luận đã thấy cuộc chuyển lửa cách mạng ngoạn mục
từ thế hệ già, sang thế hệ trung niên, và thế hệ trẻ,
có trình độ kỹ thuật cao, theo đà tiến mau của điện tử,
trên khắp các lãnh vực truyền thông tân tiến, nên sự sụp
đổ của độc đảng độc tài, hay nói rõ hơn là sự sụp
đổ của Cộng sản Việt Nam, chỉ còn là chuyện thời gian.
Nếu công an nhờ các
cuộc biểu tình này mà chúng trắc nghiệm khả năng đối
phó với bạo loạn có thể xảy ra; thì cũng qua đó, tuổi
trẻ tiếp nối lửa đấu tranh Dân chủ hóa Việt Nam cũng
trắc nghiệm được khả năng tuyệt vời của cuộc nối kết
các lực lượng tự phát cách mạng, như cuộc cách mạng Bông
Lài đã thành công ở Tunisia, rồi sau đó thành công ngoạn
mục ở Ai Cập và nhiều nơi khác ở Phi châu và Trung đông.
Từ đó, bỏ qua vài
thất bại nhứt thời để hiểu sự im lặng phần nào của
lớp người trẻ chưa bước xuống đường chỉ là thái độ
“chờ xem”, thái độ nghiền ngẫm, để cuộc trắc nghiệm
tuyệt vời của lớp người trẻ đợi đúng thời cơ tiến
lên làm lịch sử, không chút mưu toan quyền danh lợi lộc.
Ðó là cuộc cách mạng tuyệt vời của những “anh hùng
vô danh”…
……những anh hùng
không tên tuổi
Sống âm thầm trong
bóng tối mênh mông
Không bao gờ được
hưởng ánh quang vinh
Nhưng can đảm và
tận tình giúp nước...
…như lời thơ hào hùng
của cố Giáo sư Nguyễn Ngọc Huy hơn nửa thế kỷ trước.
Hẹn con thư sau,
Giáo Già