NGƯỜI
VIỆT TỊ NẠN TẠI CAMPUCHIA
ĐANG
CẦN ĐƯỢC TÁI ĐỊNH CƯ NƯỚC THỨ BA
Mục Sư Ngô Hoài Nở
Trước hết, chúng tôi dâng lời
cảm tạ Đức Chúa Trời là Đấng chúng tôi phục vụ, bởi
ơn thương xót và sự cứu giúp của Ngài đã cho phép tôi
và gia đình tôi đến được bến bờ bình yên. Chúng tôi
cũng không quên có lời cám ơn chân thành về sự giúp đỡ
của văn phòng Cao Ủy Tị Nạn Liên Hiệp Quốc ( UNHCR) tại
Phnom Penh, đã hổ trợ về mặt pháp lý, thừa nhận qui chế
tị nạn, cho phép chúng tôi định cư nước thứ ba và cũng
giúp cho về mặt an ninh, đời sống trong thời gian chúng tôi
còn đang tạm cư trên lãnh thổ Campuchia, chúng tôi cũng cám
ơn hết thảy anh chị em tranh đấu vì nền dân chủ đích
thực cho Việt Nam, trong và ngoài nước, cũng đã có quan tâm,
giúp đỡ trong khi chúng tôi gặp nạn, chúng tôi cũng đặc
biệt cám ơn Chính Phủ Hoa Kỳ đã đồng ý đón nhận, tạo
điều kiện để chúng tôi được quyền sinh sống trên đất
nước của quí vị như là quê hương thứ hai, với lời chúc
tốt lành nhất, với lời cảm ơn chân thành nhất, tôi xin
trân trọng gởi đến tất cả quí vị!
Tôi đến văn phòng Cao Ủy
Tị Nạn LHQ tại Phnom Penh, thủ đô của Campuchia tị nạn
ngày 16/2/2007. Đến ngày 27/05/2008 nghĩa là gia đình tôi đã
trải qua hơn 15 tháng nơi đất khách, quê người! Sau thời
gian dài, tôi và gia đình tôi đã chính thức được đặt
chân trên đất nước Hoa kỳ, chấm dứt những ngày tháng
phải luôn đối mặt với bao nguy hiểm, khi còn trên lãnh thổ
Campuchia.
Trong một thời gian dài sống
tại đây, tôi có cơ hội tiếp cận với những người có
trách nhiệm, tiếp xúc với người dân bản xứ và với tình
hình thực tế tại đất nước này, tôi đồng cảm và nhận
thức sâu xa về thực trạng của người Việt tị nạn tại
Phnom Penh.
Qua những trải nghiệm, những
hiểu biết thực tế, tôi kêu gọi Bộ Ngoại Giao các nước,
Liên Hội, Hiệp Hội, Ủy Hội, Ủy Ban và những cá nhân,
tổ chức có liên quan đến người Việt tị nạn, hãy nhanh
chóng hành động, giúp đỡ người Việt tị nạn tại đây
cách đặc biệt, để họ sớm được văn phòng Cao Ủy Tị
Nạn LQH cho phép họ được rời khỏi đất nước này, được
định cư nước thứ ba, có được một nơi ở ổn định,
an toàn, qua đó, họ có cơ hội xây dựng lại cuộc sống
cho chính bản thân và con cháu họ trong tương lai.
Thưa quí vị! Tất nhiên là
có nhiều lý do để tôi cất lên lời kêu gọi trên, nhưng
trong phạm vi trình bày, tôi tạm tóm gọn trong 3 lý do chính
và xin quí vị quan tâm:
1/ Họ phải đối đầu với
nguy hiểm từ Việt Nam.
2/ Họ phải đối mặt với
khó khăn trong cuộc sống.
3/ Họ phải đối phó với
tương lai không lối thoát.
1/ Họ phải đối đầu với
nguy hiểm từ Việt Nam:
Ai trong chúng ta cũng biết quá
rõ rằng thành phố Phnom Penh cách Việt Nam chưa đầy 150 km,
có nghĩa rằng việc qua lại biên giới thì không mấy gì khó
cho ngành công an, mật vụ khi có cần. Bên cạnh đó, thành
phố Phnom Penh cũng không lớn, nhất là trung tâm thành phố,
chỉ lượn một vòng là hết chổ để đi! Chính vì thế những
người Việt tị nạn dù đã được cấp qui chế tị nạn,
dù được bảo vệ từ văn phòng Cao Ủy Tị Nạn, nhưng cũng
luôn cảm thấy không được an toàn vì không được cho vào
các trại tị nạn ( Có 3 trại tị nạn, nhưng chỉ cho phép
người sắc tộc tạm cư mà không cho phép người kinh), cho
nên người kinh buộc phải sống trộn lẫn với người dân
bản xứ quanh vùng! Hơn sáu tháng đầu gia đình tôi 4 người
phải sống trong một căn phòng chưa đầy 12 m2.. Không có lệnh
tạm giam hay quản chế, nhưng tự mình ra lệnh cho mình, mình
tự giam mình, mình tự quản chế mình, không thể tự do ra
ngoài, chỉ vì những người trên đường phố kia, ai biết
người nào là công an mật vụ, người nào là người dân
thật sự của Campuchia!
Trong quá khứ, đã có những
người từng bị công an mật vụ Việt Nam sang bắt cóc. Như
cách đây nhiều năm, gần chục người thuộc đảng Nhân Dân
Hành Động đang khi họ ở trong nhà trọ ban đêm, thì công
an Việt Nam mặc thường phục ập vào, bí mật mang về nước
và những người này đã bị giam giữ trong những nhà tù khắc
nghiệt, bị kêu án nặng nề và có nhiều người đã ngã
gục trong nhà tù xã hội chủ nghĩa! Rồi sau đó, vào tháng
7/2002 Thầy Thích Trí Lực ( Người tị nạn) đã bị kéo vào
xe, trong khi đang trên đường đi quanh khu vực chợ Orussay và
bị đưa về Việt Nam, trong khi chính phủ Campuchia không hề
hay biết! Sự việc tương tự xảy ra đối anh Lê Trí Tuệ
sang xin tị nạn ngày 11/4/2007 và đến ngày 06/5/2007 thì đã
mất tích bí mật, và những người sống gần anh Tuệ, đều
cho rằng anh đã bị mật vụ Việt Nam mang về nước, nhưng
cho đến ngày hôm nay người ta vẫn chưa biết tin tức chính
xác về tình trạng của anh ! Kế đến nhà sư Tim Sakhorn, người
Khmer Nam Bộ là trụ trì chùa Phnom Den thuộc huyện Kiri Vong,
tỉnh Takeo, Campuchia bị mất tích ngày 30/06/2007, sau đó ai
cũng biết rằng ông đã bị bắt cóc đem về Việt Nam! Gần
đây nhất là vụ bắt cóc mục sư A-Đung mà báo đài đã
đưa tin, và hiện giờ ông và gia đình đang bị quản thúc
ở quê nhà! Còn biết bao vụ khác mà người ta không biết,
chưa biết và những nạn nhân đó phải âm thầm trả cái
giá đau thương trong ngục tù, chết lần mòn trong tuyệt vọng,
chỉ vì theo đuổi một hệ tư tưởng khác với hệ tư tưởng
Mác-Lê mà đảng CSVN đang lần mò, cố gắng thực hiện trong
cơn mê của mình!
Chính vì lực lượng mật vụ
VN luôn luôn đe dọa, chính vì luôn luôn đối đầu với nguy
cơ bị bắt về VN, nên những nhà dân chủ, những nhà bất
đồng chính kiến, những người phản kháng, những người
là thành viên của những đảng đối lập, khi rơi vào hoàn
cảnh phải sống lưu vong hay tị nạn tại Campuchia đều phải
sinh hoạt âm thầm, hạn chế ra đường, mỗi khi có nhu cầu
đi lại trên đường phố thì đều luôn cảnh giác! Luôn phải
ngó chừng, mỗi khi có một xe 4 bánh nào đó chạy quá gần
mình! Luôn giựt mình khi có ai đó nói quá lớn tiếng, dù
rằng âm thanh đó chỉ phát ra cách tình cờ từ một ngôi
nhà lân cận!
Vô tình, đất nước Campuchia
giống như một nhà tù khác cho những người Việt tị nạn
tại đây. Sống thì vẫn sống đó! Nhưng mất đi quyền tự
do đi lại, dù rằng không ai cấm! Sống thì vẫn sống đó!
Nhưng ngay cả quyền tự do ngôn luận cũng dường như đã
bị tước đoạt, dù chính phủ Campuchia không chủ trương
bịt miệng người dân. Vì sao? Chỉ vì nếu có ai đó lên
tiếng, nếu có ai đó viết bài hay có lời phát biểu nào
mang bóng dáng của sự phản kháng, mà đảng CSVN cho là nguy
hại đến chế độ, thì đều nằm trong tầm ngắm của những
kẻ bắt cóc chuyên nghiệp, được đào tạo, huấn luyện
từ các trường chuyên nghành của công an VN. Những người
tị nạn nơi đây dù không bị đem ra tòa như linh Mục Nguyễn
Văn Lý, nhưng họ cũng đã bị bịt miệng. Dù không bị kêu
án 3 hay 4 năm tù giam như Luật Sư Nguyễn Văn Đài hay Luật
Sư Lê Thị Công Nhân, nhưng những người Việt tị nạn này,
đã bị chôn vùi cuộc đời họ cùng với con, với cháu họ
trong hàng chục năm qua, cũng có những người đã quằn quại
kéo lê cuộc đời mình trong nhà tù xa lạ hơn 17 năm rồi,
mong có được chút ánh sáng của vùng đất tự do, nhưng than
ôi! Cái ánh sáng đó chỉ là cái bóng mờ mịt trên cuộc
đời của những người Việt tị nạn tại Campuchia!
2/ Họ phải đối mặt với
khó khăn trong cuộc sống.
Trong thời gian đầu sống tại
đây, tôi thật ngạc nhiên vì có nhiều người Việt nhập
cư bất hợp pháp từ VN sang, nhưng khi hỏi đến, thì họ
luôn trả lời những câu rất gần giống nhau, như " Dạ, em
sinh ra tại đây", "Dạ, em là người Khờ Me Khọm ( Khmer Krom)",
"Dạ, ba mẹ em sinh sống ở đây lâu rồi"…v…v…. không
ai dám nhận mình là người VN, những người nhập cư lậu
thường nói được tiếng Khờ Me, và họ chỉ sử dụng tiếng
Việt với người Việt nào đó khi họ tạm tin được. Cũng
có nhiều người thật tình, họ khuyên chúng tôi cố gắng
học tiếng Khờ Me để không bị phân biêt đối xử trong
sinh hoạt thường ngày! Có những anh em đồng niềm tin họ
cũng nói thẳng với chúng tôi rằng người Khờ Me thật ra
không ưa thích gì người Việt ( tất nhiên không phải tất
cả!), nhưng trong tình yêu Chúa, họ không phân biệt Việt
Nam hay Khmer.
Tôi đã cố ý truy tìm lý do,
thì được hiểu khá rõ ràng đó là do quân đội VN đã từng
tràn vào, chiếm đóng trên đất nước Campuchia, Bộ đội
VN từng hà hiếp họ, đối xử bất công với họ và đã
gây bao đau thương, làm hằn sâu vết thù trong lòng của những
người dân bản xứ! Trong những năm chiến tranh, quân đội
VN đóng trại trong các làng quê Campuchia, bộ đội VN đã xử
dụng quyền lực, súng ống, uy hiếp họ, bắn phá tài sản
họ, cướp gà, vịt, heo từ làng này, rồi buộc làng khác
nuôi cho đến khi lớn đủ, sau đó bộ đội VN đến bắt
đem về! Bộ đội còn buộc nông dân Campuchia gieo trồng, cày
cấy, chăm sóc lúa cho quân đội VN, đến khi thu họach thì
cũng buộc người nông dân phải bỏ công cắt lúa, bỏ công
đập lúa, bỏ công khuân vác về cho kho quân đội, mà người
dân campuchia không hưởng được bất cứ quyền lợi nào!
Bộ đội dùng súng bắn phá những trái dừa trên cây, bắn
phá hoa màu, bắn trâu, bắn bò của dân Campuchia để ăn liên
hoan. Và chính tai tôi cũng nghe thuật lại những việc mà tôi
không thể nào cầm được nước mắt của mình, đó là những
người lính CSVN còn bắt trói cả nhà người Campuchia, thực
hiện việc hãm hiếp những em gái còn non trẻ, dưới sự
chứng kiến đau lòng của người cha, người mẹ thì có thứ
gì độc ác hơn!
Ôi! Chính vì đó, những nổi
căm giận mà người dân campuchia mang nặng trong lòng làm sao
nguôi được! Thậm chí cho đến ngày nay, những người lớn
vẫn nhắc cho con, cho cháu họ hiểu biết về những đau thương
này, những bộ phim chiến tranh VN- Campuchia vẫn con lưu hành
trong dân chúng, những vết thương hận thù dân tộc vẫn rướm
máu, thử hỏi làm sao người dân Campuchia có thể đối xử
bình thường với người Việt sinh sống tại đây, nói chung,
và những người Việt tị nạn tại đây, nói riêng! Tôi biết
chính phủ campuchia cũng cố gắng hàn gắn lại những đổ
vỡ của chiến tranh, nhưng chính phủ không có khả năng hàn
gắn những đổ vỡ đã gãy đổ trong lòng người dân bản
xứ. Chính vì thế, những người Việt tị nạn đương nhiên
lại phải đối mặt với những khó khăn từ sinh hoạt cộng
đồng, không chỉ vì bất đồng ngôn ngữ, nhưng chính vì
những vết thương mà người campuchia vẫn còn đau, dù thời
gian đã trôi qua nhiều thập niên rồi! Vết thương đó chưa
được chữa lành và nổi đau đó vẫn đang phát tán, dù âm
ỉ, nhưng người Việt tị nạn có thể cảm nhận và đang
phải gánh chịu hậu quả, mà quân đội VN đã gây ra!
Thưa quí vị! Trong thời điểm
vừa qua thì người Việt tị nạn tai Phnom Penh được giải
quyết đi nước thứ ba quá ít ỏi, chỉ đếm trên đầu ngón
tay! ( Trừ những người sắc tộc thiểu số Việt Nam trong
các trại tị nạn). Còn khoảng 70 người Việt, vẫn đang
phải cố tồn tại trong xã hội Campuchia đầy khắc nghiệt,
để chờ một phép lạ nào đó xảy ra, hay tình thương của
ai đó từ cộng đồng người Việt khắp nơi trên thế giới.
Họ đang trông chờ nơi những tấm lòng nhân đạo, họ hy
vọng mỗi người một tay đưa ra vớt họ khỏi nghịch cảnh
của cuộc đời, để họ có thể sống một kiếp người
như bao người khác. Mỗi ngày họ vẫn mỏi mắt trông chờ
giây phút được sống, được hưởng đầy đủ quyền, mà
Thượng Đế đã ban cho nhân loại, tất nhiên quyền đó cũng
dành cho họ!
3/ Họ phải đối phó với
tương lai không lối thoát.
Con người thường sống được
là khi người ta còn có hy vọng, những người muốn kết thúc
cuộc đời mình sớm hơn kỳ định, thường là những người
đã mất hết niềm tin. hoặc nhìn thấy tương lai chỉ là
bóng tối! Trong thực tế của người Việt tị nạn tại Campuchia,
thì họ đang phải đối diện với màn đêm của cuộc đời!
Họ đang đối diện với một tương lai không lối thoát. Để
thấu hiểu hơn hoàn cảnh của người Việt tị nạn tại
đây, chúng ta cũng cần biết một số vấn đề có liên quan
đến số phận của họ!
Hiện nay đối với người
Việt tị nạn tại Campuchia, thì Cao Ủy Tị Nạn LHQ có 3 hướng
giải quyết:
Hướng thứ nhất : Người
Việt tị nạn phải cố gắng tìm mọi cách hòa nhập vào
xã hội, cố gắng tự kiếm sống, cố gắng xây dựng lại
đời sống mình để định cư lâu dài tại chổ.
Hướng thứ hai: Trong trường
hợp mà người Việt tị nạn cảm thấy sống trên đất nước
Campuchia này khó khăn quá
( hoặc một lý do nào khác)
và tình nguyện hồi hương, thì văn phòng Cao Ủy Tị Nạn
LHQ sẽ làm việc với chính phủ VN và giải quyết cho người
tình nguyện được trở về!
Hướng thứ ba: Cao Ủy Tị
Nạn LHQ sẽ cho phép người Việt tị nạn được định cư
nước thứ ba, vì xét thấy trường hợp đặc biệt, nguy hiểm
và khần cấp!
Như đã nói ở trên, việc
cho phép người Việt tị nạn đi nước thứ ba quá hiếm!
Còn việc người Việt tị nạn xin về nước lại còn hiếm
hơn ( Vì không ai dám tin CSVN khoan hồng!). Cho nên không cần
giải thích dài dòng chúng ta cũng biết rằng, hầu hết người
Việt đến Campuchia tị nạn đều bị buộc định cư tại
chổ!
Chúng ta thử đặt ra một số
câu hỏi như : Người Việt tị nạn tại đây có an toàn không?
Người Việt tị nạn tại đây có an tâm sống với người
dân bản xứ không? Người Việt tị nạn có đầy đủ nhân
quyền ở Campuchia không? Họ đi lại có tự do không? Có thể
ra nước ngoài được không? Có được tương lai ổn định
không? Có thể "an cư lạc nghiệp" không? Con cái họ có tương
lai tươi sáng không?
Và xin thưa với quí vị rằng
câu trả lời chung cho tất cả những câu hỏi trên là KHÔNG.
Cha, mẹ không lối thoát vì
ở lại thì khó khăn, nguy hiểm! Về nước ư? Đây lại là
con đường không bao giờ dám nghĩ đến! Còn con đường đi
nước thứ ba thì mù mịt, có cố gắng nằm mơ cũng không
thể thấy được! Trong khi tinh thần bất ổn thì cuộc sống
lại bấp bênh, vì Cao Ủy Tị Nạn LHQ tại Campuchia thường
chỉ hổ trợ tài chánh trong 6 tháng, cũng có những trường
hợp 1 năm, nhưng rồi chính sách cắt giảm tài chánh đối
với người Việt tị nạn tại đây đã đẩy những người
tị nạn vào hành trình phiêu lưu cuộc sống, buộc họ phải
đối đầu với nguy hiểm để đổi lấy chén cơm, nhưng mấy
ai thành công nơi đất khách quê người này, cuộc sống vô
định, tương lai rõ ràng bị bế tắc!
Còn tương lai của các em nhỏ?
Đi học thì không hiểu gì, vì bất đồng ngôn ngữ! Có trường
Việt thì không dám cho con vào học vì sợ những tai mắt của
công an VN. Con cái lủi thủi chơi một mình vì không bạn,
chuyện ra ngoài vui chơi thì hiếm hoi, miếng bánh, viên kẹo
là nhu cầu ít được ai đáp ứng! Giáo dục thiếu, những
hiểu biết cần thiết cũng thiếu, mọi sự đều thiếu, thì
liệu tương lai của các em sẽ đi về đâu?
Kính thưa Quí Vị thân mến!
Chính vì lòng trắc ẩn đối với trẻ thơ, vì tình yêu đối
với những người cùng cảnh ngộ, đau xót cho hoàn cảnh của
những nạn nhân chế độ cộng sản. Tôi không thể nín lặng,
nên quyết định viết bài viết này, Tôi hy vọng với những
thông tin về thực trạng của người Việt tị nạn tại Campuchia,
nó có thể đánh động được lòng nhân đạo của mọi người!
Xin hãy quan tâm đến những
người chưa được bình yên!
California Ngày 26 .tháng 6 năm
2008.
Mục Sư Ngô Hoài Nở
Email : ngohoaino@gmail.com
|