Ngày 9/12/2007
một cuộc biểu tình của Sinh viên VN để bày tỏ lòng yêu
nước và phản đôi Trung cộng xâm chiếm lãnh thổ VN đã
diễn ra trước Tổng Lảnh sự quán TC tại Sàigòn.
Nguyễn thành Tài, phó
Chủ tịch của cái gọi la thành phố HCM đã tiếp xúc với
các anh chị sinh viên này để khuyên họ tự chế và giải
tán, với luận điệu “để Đảng và nhà nước lo”.
Cái hình ảnh làm chúng
ta vô cùng xúc động khi một cô SV đứng lên chất vấn người
lãnh đạo Thành phố,người đại diện cho cả một chế độ.
-Tại sao chúng tôi biểu
tình phản đối TQ xâm chiếm lãnh thổ VN và bày tỏ lòng
yêu nước thì các ông lại cho Công an ngăn cản ?
Cô gái đó nói trong
nước mắt, nhưng đó không phải là những giọt nước mắt
hèn yếu mà đó là những giọt nước mắt lưu xuất từ một
trái tim yêu nước nồng nàn , từ lòng tự hào dân tộc của
tuổi trẻ VN. Cái hình ảnh này gợi nhớ đến hình ảnh hào
hùng của chàng thanh niên VN Trần Quốc Tuấn, tay bóp nát trái
cam lúc nào không hay biết khi không được tham dự Hội nghị
Diên Hồng vì còn quá trẻ. Sau đó TQT đã đơn phương tập
hợp một đạo quân để giúp nhà Trần chống quân xâm lược
từ phương bắc,và người thanh niên yêu nước dũng cảm đó
đã đi vào lịch sử hào hùng của dân tộc và hơn nữa được
tôn vinh là một vị Thánh.
Cái hình ảnh nhỏ bé
với giọng đầy nước mắt của cô SV hoàn toàn tương phản
với hình ảnh của Lê Dũng người phát ngôn của Bộ Ngoại
giao VN trong cuộc họp báo để thanh minh với quan thầy, đó
là hình ảnh của một quan chức lạnh lùng và vô cảm với
lời lẽ lưỡi gỗ thường trực ,trình diễn môt thứ quan
điểm nhu nhược cố hữu trong quan hệ với Bắc Kinh ,và cũng
vô cùng bất nhã, bất kính với đồng bào trong nước khi
cho cuộc biểu tình ôn hoà để bày tỏ lòng yêu nước
thương dân của SV VN phản đối Trung Cộng xâm lược là “tụ
tập tự phát”.
Trong chế độ độc
tài toàn trị tại VN thì “tự phát”cũng đồng nghĩa với
bất hợp pháp.
Thật mĩa mai và đau
xót vô cùng vì trên thế giới này không một quốc gia nào
từ cổ chí kim (ngoại trừ các nước Cộng sản) lại đặt
vấn đề về việc biểu tình ôn hoà để bày tỏ lòng yêu
nước khi đất nước bị xâm chiếm là có hợp pháp hay không.
Khi đất nước bị ngoại
xâm mà phải chờ đợi sự bật đèn xanh của Đảng CS và
Bộ Chính trị để được bày tỏ lòng yêu nước hay sao?
Và chờ đến bao giờ?
Và mới đây hai ngày
chúa nhật 5/6 và 12/6 . Trước sự lộng hành của Trung cộng
trên lãnh hải Vn,nhân dân VN (nhất là giới trẻ) lại một
lần nữa xuống đường phản đối mưu đồ xâm lược của
Bắc Kinh tại hai đầu đất nước Hà nội và Sài gòn.
Lần này CSVN khôn khéo
hơn năm 2007 vì nhiều lý do, trong đó tất nhiên có ảnh hưởng
của chấn động từ cuộc Cách mạng Hoa lài ở Bắc Phi và
Trung đông, với sự can thiệp bằng quân sự vào Libya của
Hoa kỳ và NATO để bảo vệ công lý và người dân.
Trước thái độ cứng
rắn của Hoa kỳ và Phương Tây ủng hộ nhân dân các nước
độc tài đứng lên đấu tranh đòi dân chủ,CSVN phải thận
trọng khi muốn xữ dụng vũ lực (như từ trước đến nay
họ vẫn làm), vì họ nhận thức được rằng xữ dụng vũ
lực để đàn áp người dân là cách tự sát nhanh nhất. Cho
nên họ phải chấp nhận nhượng bộ để nhân dân VN được
bày tỏ thái độ và lòng yêu đất nước của mình. Nhưng
VC cũng rất lo sợ quan thầy quở trách nên họ tìm mọi cách
để hạn chế tối đa sự bùng phát của người dân (bằng
chứng là đã có nhiều vụ bắt bớ, hành hung,trấn áp tinh
vi và cả thô bạo đã xãy ra trong và sau những cuộc biểu
tình).
CSVN đang ở vào cơn
bỉ cực, để người dân tự do bày tỏ lòng yêu nước thì
họ sẽ mất quyền kiểm soát,vì họ biết rằng lòng yêu
nước sẽ dẫn đường và thôi thúc nhân dân VN hướng đến
chế độ dân chủ ,vì chỉ có chế độ dân chủ mới khả
năng bảo vệ đất nước hửu hiệu nhất. Dân chủ sẽ là
chọn lựa tự nhiên và duy nhất trong tình thế hiện nay.
Còn nếu đàn áp người
dân, không cho họ thể hiện lòng yêu nước của mình thì
CSVN sẽ lộ nguyên hình là tập đoàn bán nước,cho nên một
giải pháp nữa vời đã được CSVN lựa chọn như chúng ta
đã thấy, nhưng giải pháp nữa vời này sẽ nhanh chóng đi
vào bế tắc trong thời gian tới đây khi Tàu cộng đẩy mạnh
ý đồ thôn tính biển Đông (trong đó có vùng biển và tài
nguyên của VN).
CSVN sẽ phải đối đầu
với dân tộc vì họ phải lựa chọn giữa dân tộc và quan
thầy.
Biển Đông sẽ nỗi
sóng thần, và chỉ có lòng yêu nước chân chính mới có thể
tồn tại được.
Từ ngày CSVN cướp được
chính quyền,áp đặt sự cai trị độc tôn lên đất nước
thì người dân VN đã mất hết mọi quyền căn bản ,kể cả
quyền được yêu nước. Đảng CSVN độc tôn lãnh đạo và
quản lý từ con người( như hộ khẩu) đến đất đai (như
sổ vàng sổ đỏ). Đảng CS toàn quyền quyết định mọi
việc,muốn đi đâu ,ở đâu ,làm gì phải xin phép. Đất đai
do nhà nước quản lý(thực chất đất đai ở VN là của hương
hoả của đảng CS họ tùy nghi xữ dụng, nhân dân chỉ được
ở tạm trên đó mà thôi).Còn những tài nguyên khác như rừng,biển
,sông suối,dầu mỏ khí đốt, than đá, đất hiếm, vàng bạc,
đồng nhôm, titan, trong lòng đất là của đảng CS và họ
độc quyền quản lý và khai thác để làm giàu cho bản thân
và tập đoàn CS.
Nhà nước độc chiếm
quyền thông tin xuất bản, độc quỳền về những lĩnh vực
kinh tế trọng yếu và hái ra tiền như Bưu chính viễn thông,Hàng
không , Hoả xa, Điện lực và nhiều lãnh vực khác.
Độc quyền quản lý
và phân phối tài nguyên quốc gia,những ai cúc cung phục vụ
cho chế độ thì được chia phần, những ai lên tiếng đấu
tranh cho tự do , dân chủ, nhân quyền , công lý sẽ bị phong
toả , cô lập đàn áp. Độc quyền trong việc điều hành
đất nước, độc quyền trong việc hoạch định tương lai
dân tộc, và bây giờ CSVN còn muốn độc quyền yêu nước
và độc quyền chống ngoại xâm !?.
Thực chất đảng CSVN
có thật tâm yêu nước không?
Chúng ta điểm qua một
số sự kiện từ 1945 đến nay.
Thoả hiệp với Thực
dân Pháp để đàn áp tiêu diệt các đảng phái quốc gia và
những người yêu nước, Ký Hiệp định Sơ bộ Fonteinbleau;
hiệp định Geneve chia hai đất nước, 1958 dưới sự chỉ
đạo của ông Hồ Chí Minh và Bộ Chính trị, Phạm văn Đồng
lúc đó là Thủ tướng ký Công hàm công nhận chủ quyền
của Trung cộng trên 2 quần đảo Hoàng sa và Trường sa; Hiệp
định phân chia biên giới trên bộ và trên biển CSVN đã nhượng
cho Trung cộng rất nhiều đất đai cùng biển cả để mưu
tìm sự hậu thuẩn về chính trị từ nhà cầm quyền
Bắc kinh; CSVN cúi đầu lặng yên khi Hải quân TC bắn
giết ngư dân VN ngay trên lãnh hải của mình ,và khi Trung cộng
ngang nhiên tuyên bố thành lập thành phố Tam sa (bao gồm cả
Trường sa và Hoàng sa của VN,hậu quả tất yếu của Công
Hàm 1958) thì CSVN lại ưởm ờ phản ứng chiếu lệ bằng
cái luận điệu nhàm chán,củ rích, vô liêm sỉ và vô trách
nhiệm.
VN là một dân tộc anh
hùng có truyền thống yêu nước và chống ngoại xâm, điều
này đã được chứng minh qua mấy ngàn năm lịch sử. Hôm
nay nhà cầm quyền CSVN không bảo vệ được đất nước và
nhân dân,thì vẩn như truyền thống mấy ngàn năm trước khi
đất nước bị ngoại xâm thì ngọn lửa yêu nước lại cháy
bùng lên, không một thế lực nào ngăn cản được. Người
dân VN đã xuống đường và sẽ tiếp tục xuống đường
để bày tỏ lòng yêu nước của mình.
Hôm nay người dân VN
đã nhận thức được vấn nạn của dân tộc là chế độ
cộng sản; nhận diện được ai là người thực tâm yêu nước;
ai là kẻ phản bội đất nước.
Người dân VN đang nhận
thức lại để tìm ra hướng đi cho dân tộc và đất nước
trước tham vọng bành trướng của Trung cộng để bảo vệ
chủ quyền và độc lập dân tộc; sự chọn lựa Dân chủ
là tất yếu của lòng yêu nước đích thực và chân chính.
Huỳnh Ngọc Tuấn.
Email : quangda1959@gmail.com