Ngày
16 tháng 5 năm 2011
H,
Sáng ngày 2.5.2011, tất
cả các đài truyền hình và truyền thanh thế giới đều có
breaking news phát đi trực tiếp lời Tổng thống Obama cho biết
Osama bin Laden đã bị toán Biệt kích người nhái Hoa Kỳ Navy
Seals tấn công và giết chết, trước đó mấy giờ đồng
hồ, tại Abbottabad, một thị trấn nằm ở phía bắc Thủ
đô Islamabad của Pakistan, vào đêm 1 tháng 5 theo giờ địa
phương. Ông nói:
“...Sau
nhiều ngày tháng theo dõi và biết chắc ông ta đang ở đâu,
hôm nay tôi ra lịnh mở cuộc tấn công Osama bin Laden. Một
toán biệt kích nhỏ đã hành động một cách đẹp mắt và
can đảm và đã giết được Osama bin Laden và chiếm giữ xác
anh ta. Tôi xin nhắc lại rằng Hoa Kỳ không tuyên chiến với
Hồi giáo. Osama bin Laden không phải là một lãnh tụ Hồi gíáo.
Ông ta chỉ là một tên khủng bố. Cái chết của ông ta đánh
dấu một bước thắng lợi của chúng ta trong cuộc chiến
chống khủng bố...”
Theo AP, bốn trực thăng
Mỹ khởi hành từ căn cứ không quân Ghazi ở phía tây bắc
Pakistan. Mục tiêu của phi đội này là một ngôi nhà ba tầng
cách một trường quân sự tại thị trấn Abbottabad. Theo thông
tin tình báo mà quân đội Mỹ nhận được từ tháng 8 năm
ngoái thì đó là ngôi nhà mà trùm khủng bố Osama bin Laden
trú ẩn [xem hình lâu đài tại thị trấn Abbottabad của Pakistan,
nơi Osama Bin Laden bị hạ sát].
Ngay khi Tổng thống Obama
loan tin bin Laden bị giết chết nhiều người dân Mỹ tập
trung bên ngoài Tòa Bạch Ốc, ở Thủ đô Washington, bày tỏ
sự vui mừng. Ðồng thời đám đông cũng reo hò mừng rỡ
tại Quảng trường Times Square ở New York, hôm 2-5-2011
[Hình bên ngoài Bạch
Ốc và ở Times Quare]
Hãng thông tấn Ba Lan
PAP cho biết, ngoài bin Laden, còn có 3 người khác bị thiệt
mạng, trong đó có một con trai của ông ta. Có nguồn tin cho
biết mấy chục năm trước chính CIA đã đào tạo dựng bin
Laden [54 tuổi] với mục đích phục vụ cho cuộc chiến chống
lại Afghanistan. Về sau, bin Laden lại cầm đầu mạng lưới
khủng bố quốc tế Al Qaeda quyết liệt chống Mỹ. Chính y
là thủ phạm nhiều vụ tấn công khủng bố, trong đó có
vụ đánh sập 2 tòa Tháp Ðôi ở New York, ngày 11.9.2001, dẫn
tới sự thiệt mạng của hơn 3000 thường dân. Còn nhớ, trong
chiến dịch tranh cử tổng thống vào năm 2008, ông Obama từng
cam kết rằng nếu đắc cử, ông sẽ ra lệnh cho quân đội
giết chết bin Laden. Giờ đây cam kết của ông đã được
thực hiện.
Trong lúc Hoa Kỳ và toàn
thể dân chúng trên thế giới tự do vui mừng đón nhận
tin trùm khủng bố Osama bin Laden bị tiêu diệt, và lên tiếng
chúc mừng nước Mỹ; thì CSVN im lặng, đợi đến mấy ngày
sau, 3.5.2011, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Nguyễn Phương Nga
mới lúng túng lên tiếng trong một tuyên bố ngắn gọn, dưới
dạng “trả lời câu hỏi của phóng viên” [nhưng không dám
nói là phóng viên nào], rằng:
“Việt Nam
phản đối chủ nghĩa khủng bố và lên án các hoạt động
khủng bố dưới mọi hình thức. Những kẻ khủng bố phải
chịu trách nhiệm về những hành động của mình và cần
phải bị nghiêm trị.”
Sau đó, chẳng những không
ai nghe CSVN đề nghị “nghiêm trị khủng bố” như thế nào,
mà cũng không ai thấy Nguyễn Phương Nga nói gì thêm nữa chuyện
“nghiêm trị khủng bố”; vì nói gì nữa, khi “khủng bố
là sở trường của CSVN”, và “im lặng trước khủng bố
quốc tế” cũng là sở trường của Nguyễn Phương Nga. Do
đó, mọi người không ai ngạc nhiên khi thấy ngày 13.5.2011
khủng bố xảy ra theo tin được Mai Vân đưa lên đài RFI,
trước sự “im lặng” sở trường của CSVN:
“11
ngày sau cái chết của Osama bin Laden, một vụ khủng bố kép
đã làm rung chuyển thành phố Shabqadar, miền Tây Bắc Pakistan
vào hôm nay, 13.05.2011. Ðã có ít nhất 80 người thiệt mạng,
trong đó khoảng 70 người là lính trẻ. Vụ tấn công tự
sát nhắm vào trung tâm huấn luyện lực lượng bán quân sự
của cảnh sát. Kẻ khủng bố trà trộn vào đám đông đã
cho nổ quả bom mang trên người, khi những người lính trẻ
đang lên xe buýt [xem hình]. Ðây là vụ khủng bố đẩm máu
nhất tại Pakistan trong năm nay. Taliban đã hứa trả thù cho
bin Laden, và họ đang thực hiện lời hứa.”
Trong khi đó, đồng nhịp
với khủng bố quốc tế, CSVN không ngừng tiến hành các đợt
khủng bố mới nhắm vào người H’mong ở huyện Mường Nhé,
tỉnh Ðiện Biên, nằm ngay 3 biên giới Việt Nam, Lào và Trung
quốc.
Nhà cầm quyền CSVN cấm nhà báo đến Mường Nhé để săn
tin trung thực những gì đã và đang xảy ra, để phát ngôn
viên Nguyễn Phương Nga độc quyền phổ biến tin có lợi theo
đúng quan điểm “không có khủng bố” của Ðảng
và Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam. Các hãng
tin quốc tế chuyên săn tin ngoài luồng, qua những cách moi
tin sở trường, đã khiến nhiều tin tức được dồn dập
phố biến ngược lại với sự chạy chối của Nguyễn Phương
Nga. Từ đó, ngày 11.5.2011, phóng viên Ðức Tâm của đài RFI
viết rằng:
“Theo tổ
chức Ðoàn kết Kitô giáo Thế giới, (Christian Solidarity Worldwide
[CSW]), trong cuộc biểu tình của người H’mong có 130 người
đã bị bắt giữ và quân đội vẫn tiếp tục được điều
động lên tỉnh Ðiện Biên, để phong tỏa nơi mà những người
H’mong, thuộc một giáo phái, đã biểu tình và bị giải
tán hồi tuần trước. Mặc dù chính quyền Việt Nam tuyên
bố tình hình huyện Mường Nhé đã yên ổn, nhưng các cơ
quan truyền thông và tổ chức bảo vệ nhân quyền, đấu tranh
cho tự do tín ngưỡng vẫn tiếp tục đưa tin về cuộc biểu
tình của người H’mong. Hôm 10.05.2011, hàng ngàn người, chủ
yếu là phụ nữ và trẻ em, đã bị đưa về bản quán, nhưng
hiện vẫn còn khoảng 3000 người tụ tập biểu tình. Vẫn
theo nguồn tin của CSW, có hai người cầm đầu giáo phái đã
chạy trốn vào rừng và bị quân đội bắn chết. Trong khi
đó, giới phóng viên và ngoại giao nước ngoài vẫn không
được phép lên tỉnh Ðiện Biên. Ðiện thoại liên lạc với
khu vực này bị cắt. Ðiều đáng lo ngại là những người
còn tụ tập biểu tình ở huyện Mường Nhé phải sống trong
hoàn cảnh bị cô lập, bên ngoài không thể vào được, điều
kiện vệ sinh tồi tệ, quân đội hiện diện đông đảo.
Chính quyền Việt Nam cho biết có ba trẻ nhỏ đã thiệt mạng...
Theo tổ chức Ðoàn kết Kitô giáo Thế giới thì Tây Bắc
là một trong những nơi mà quyền tự do tôn giáo bị bóp nghẹt
nhất Việt Nam... Ðại diện CSW, ông Andrew Johnston, kêu gọi
chính phủ Việt Nam tự kiềm chế và bảo đảm các quyền
của những sắc dân thiểu số trong thời điểm căng thẳng
hiện nay. Ông cũng kêu gọi cộng đồng quốc tế gây áp lực
buộc Việt Nam tôn trọng các quyền tự do tôn giáo của công
dân”.
Do vậy, đứng về phía
Nhà nước, đến nay có ít nhất hai điều có thể khắng định
được. Ðó là:
-
Ðã có xảy ra xáo trộn
tại Mường Nhé;
-
Nó được xác nhận
qua chuyến công cán đặc biệt của Phó Thủ tướng Trương
Vĩnh Trọng, được nhà nước đưa lên Tây Bắc, không có
phóng viên nào được tháp tùng để làm tin.
Do đó, dư luận chỉ được
ông xác nhận hôm Thứ Ba với Thông tấn xã Việt Nam rằng:
“Mặc dù
là vụ tụ tập đông người, gây rối, nhưng vẫn được
giải quyết trong hòa bình. Tất cả đồng bào bị lôi kéo,
dụ dỗ đều đã trở về quê quán.”
Nói thì như vậy,
nhưng thực tế đã không phải vậy. Vì làm sao “giải
quyết trong hòa bình” khi có rất đông lực lượng quân
đội được điều động tới đó, máy bay trực thăng cũng
ồn ào bay tới đó. Mặc dầu nhà nước vẫn tiếp tục ngăn
cấm không cho báo chí đến khu vực có xảy ra biểu tình;
nhưng theo sự xác nhận của một cư dân địa phương với
đài RFA thì đã có rất đông bộ đội, và thậm chí cả
trực thăng quân đội cũng được triển khai trong khu vực
này. Nó khiến phát ngôn viên Bộ ngoại giao Nguyễn Phương
Nga phải thú nhận với báo chí tại Hà Nội rằng “chỉ
có 1 em bé thiệt mạng do điều kiện vệ sinh kém”.
Trong lúc người nghe không rõ “điều kiện vệ sinh kém”
nào đã làm cho 1 em bé chết, thì một bản tin được hãng
thông tấn Ðức DPA trích dẫn lời của giới chức chính quyền
địa phương xác nhận “có 3 em nhỏ thiệt mạng”.
Ngoài ra, nguồn tin ghi
nhận được ngay từ hai địa phương Ðiện Biên Phủ của
Việt Nam và Phongsali của Lào cho biết “Bộ đội Việt
Nam giết thêm 14 người H’mong và hằng trăm người bị mất
tích”. Nguồn tin này nói rằng:
“Nhiều
trung đoàn bộ đội chiến đấu của Quân đội Nhân dân Việt
Nam được đổ về một tỉnh then chốt của miền Bắc Việt
Nam, để tấn công và bắt hằng ngàn người H’mong theo Thiên
Chúa giáo, Tin Lành và người theo thuyết Duy linh, đang biểu
tình đòi hỏi nhân quyền, tự do tôn giáo, cải cách đất
đai và chấm dứt việc đốn cây và phá rừng bất hợp pháp.
Mười bốn (14) người H’mong gốc Việt được xác nhận
là bị giết trong cuộc xung đột qua đêm giữa lính bộ binh
CSVN và những người biểu tình gốc Việt Nam, thuộc chủng
tộc H’mong. Tối thiểu là có 63 người biểu tình bị thiệt
mạng kể từ khi cuộc biểu tình lớn bắt đầu tuần rồi
với nhiều người tham gia nhưng ôn hoà xảy ra, theo Trung tâm
Phân tích Chính sách Công cộng (CPPA), những tổ chức phi chính
phủ của người H’mong, và những nguồn tin từ Lào, H’mong
và Việt Nam, ở dọc theo biên giới Việt, Lào [Xem
hình Tướng Trần Quang Khuê, Phó Tham Mưu trưởng Quân đội
Nhân dân Việt Nam, người đưa các trung đoàn cơ giới và
máy bay trực thăng loại tấn công đến để tấn công và
săn lùng người Hmong biểu tình ở tỉnh Ðiện Biên. Nguồn
hình CPPA]. Nước Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa
Việt Nam đã thông báo là họ chận khu vực người H’mong
biểu tình không cho các nhà báo độc lập và các hãng thông
tấn quốc tế tới đó. Họ cấm nhà báo đưa tin liên quan
đến hằng ngàn người biểu tình, và liên quan đến việc
nhà nước đưa hàng ngàn bộ đội đến vùng này để chấm
dứt những cuộc tụ tập công khai phản đối nhà nước trong
những ngày qua”.
Nguồn tin cũng viết thêm:
“Với cái
cớ hoàn toàn sai lạc, và tin tức sai trái, các tướng lãnh
quân đội ở Hà Nội đã gởi thêm lính đến để tấn công
và bắt giữ người H’mong yêu chuộng tự do của chúng tôi,
họ tiếp tục lên án một cách sai lầm với sự xuyên tạc
sự thật và thông tin sai lạc, nhưng cùng lúc họ cũng từ
chối không cho phép các nhà báo và các hãng truyền thông độc
lập được phép viếng thăm người H’mong ở Việt Nam, là
những người đã biểu tình chống bất công, chống khốn
khổ và sự truy bức vì lý do tôn giáo.”
Dịp này, Giám đốc Ðiều
hành tổ chức Người H’mong Tiến bộ, có trụ sở ở Hoa
Thạnh Ðốn, D.C., bà Christy Lee đặt vấn đề:
“Tại sao
lãnh đạo Ðảng Cộng sản Việt Nam sợ sự thật về lý
do tại sao người dân biểu tình ở tỉnh Ðiện Biên nhằm
đòi hỏi cho sự cải cách và thay đổi thực sự và có ý
nghĩa ở Việt Nam?... Người H’mong gốc Việt và người Việt
Nam ở tỉnh Ðiện Biên và dọc theo biên giới Việt, Lào ở
miền Bắc Việt Nam đã nói với chúng tôi là người dân nghèo
họ đơn giản kêu gọi nhà nước Hà Nội, và các Ủy viên
Bộ Chính trị Trung ương Ðảng thiết lập lại công lý và
những nhân quyền căn bản cho người dân Việt Nam, và người
thiểu số, ở tỉnh Ðiện Biên.”
Ngoài ra, Giám đốc Ðiều
hành của CPPA, có trụ sở ở Hoa Thạnh Ðốn, ông Philip Smith,
nói:
“Hôm
nay, các nguồn tin địa phương đã báo cáo là các trung đoàn
mới của Quân đội Nhân dân Việt Nam được đưa về đây
bằng xe và xe tải nhà binh, đến những khu vực biểu tình
của người H’mong ở tỉnh Ðiện Biên từ những con đường
chính đưa đến khu vực này bao gồm đường chiến lược
số 6 và đường 42... Bên cạnh xe tải, xe bọc sắt, còn có
“quân vận đến vùng này bằng máy bay trực thăng cũng như
máy bay trực thăng M-8 có gắn súng liên thanh để tấn công
và săn đuổi người Hmong ở khu vực cao nguyên... [Xem
hình một người tị nạn Hmong bị cảnh sát bắt thảy lên
xe cưỡng bức hồi hương từ biên giới Thái Lan... Nguồn
hình: AFP/Getty Images’]. Vào sáng sớm, năm
người biểu tình H’mong, 3 đàn ông và 2 đàn bà, đã bị
bắn chết bởi xe bọc sắt khi họ bỏ trốn vùng biểu tình,
trên đường 42, không may đâm sầm vào một trung đoàn cơ
giới của Quân đội Nhân dân Việt Nam mới được điều
vào vùng này”.
Mặt khác, trên lãnh vực
bất dung tôn giáo, Amnesty International [tổ chức Ân xá
Quốc tế] đã nhiều lần lên tiếng yêu cầu CSVN tôn trọng
quyền tự do tín ngưỡng của người dân, nhất là những
người sắc tộc đi theo đạo Tin Lành ở miền núi. Báo cáo
viên Janice Beanland của Ân Xá Quốc Tế nhắc đến diễn biến
mới nhất liên quan đến người H’mong ở miền Bắc:
Dù không nhận
được nhiều thông tin về vụ việc ở Ðiện Biên, cũng chưa
thể kiểm chứng tin tức về người chết, và rất đông người
bị bắt ở đó; tuy nhiên Amnesty International vẫn nghĩ nếu
Việt Nam cho phép báo chí đến địa phương để đưa tin một
cách công khai thì vẫn hay hơn là dùng quân đội để giải
tán vụ tập hợp của người H’mong rồi phong toả khu vực
đó. Việt Nam không tôn trọng quyền tự do tín ngưỡng của
các đạo giáo trong nước, nhưng điểm đáng quan ngại nhất
là khu vực Tây Nguyên và các dân tộc miền núi, nơi mấy
trăm người Thượng vẫn còn bị giam giữ từ 2001 khi biểu
tình đòi quyền lợi và tự do tôn giáo. Ðến giờ Amnesty
International vẫn nhận được báo cáo là công an cảnh sát
địa phương tiếp tục đàn áp, sách nhiễu, đe dọa, bắt
giữ, buộc từ bỏ đức tin đối với người Thượng theo
đạo Tin Lành. Có thể nói nhân quyền của người sắc tộc
Tây Nguyên đã và đang bị chà đạp một cách nghiêm trọng”.
Ngoài ra, trong phần phản
hồi bài “Chuyện khủng bố ở Việt Nam”, đăng trên
ÐCV ngày 5.5.2011, lúc 19:45, tác giải DILINH có đề cặp tới
trường hợp khủng bố vô cùng khủng khiếp của CSVN. Ông
viết: “...CSVN GIẾT 7 TRẺ EM HỌC GIÁO LÝ BẰNG ÐÓNG CỌC
VÀO TAI”: Trong hồi ký “Deliver us from Evil”, Bác sĩ Tom Dooley
kể lại:
“Bảy học
sinh và thầy giáo bị lôi ra khỏi lớp. Tất cả bị bắt
ngồi xuống đất và hai tay bị trói gập ra sau lưng. Hai nguời
công an đi đến từng đứa trẻ. Một nguời dùng hai tay kèm
chặt lấy đầu đứa bé, nguời kia đặt chiếc đũa bằng
tre đóng mạnh sâu vào hai lỗ tai, tiếng kêu la thất thanh
vang dội cả làng, máu trào ra lênh láng...”...
Mặt khác, chuyện “khủng
bố trắng”, và nô lệ giặc Tàu, cũng được thể hiện
qua bài viết được sinh viên Trịnh Kim Ðức Doanh cho đăng
trên (danlambao) ngày 9.5.2011 tường thuật lại “Chuyến tham
quan Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam”, viết rằng:
“Họ cốt
gieo vào thế hệ trẻ lòng căm thù Pháp, Mĩ, lòng tôn sùng
đảng cộng sản, và lòng thù hận với người Việt
hải ngoại. Họ cố tình làm lu mờ lịch sử chống
Trung Quốc trong mấy ngàn năm, gây tội ác với dân tộc ở
trong tình cảnh đất nước đang lâm nguy trước sự bành trướng
của Trung Hoa Cộng Sản” [Người trích in
đậm và gạch dưới].
Chuyện
khủng bố được CSVN nhắm vào người H’mong ở Mường Nhé
khiến người theo dõi thời cuộc nhớ tới những chuyện khủng
bố chúng nhắm vào người dân Việt trong thời chúng tiến
hành cuộc xâm lăng Miền Nam Việt Nam, mà tới nay được nhiều
người coi như chuyện “xưa rồi Diễm”, không đáng lập
lại; nhưng làm sao quên được khi vết thương vẫn còn rỉ
máu, khi cảnh máu đổ thịt rơi vẫn bầy nhầy trên từng
trang sử máu
[Xem hình một chiếc xe đò
bị lật do mìn của CS gài tại Phú Yên tháng 2.1964],
nhứt là những trang sử đó vẫn còn in dấu hằng năm, đúng
ngày sanh của Hồ Chí Minh là bọn khủng bố thi nhau lập thành
thích “dâng Bác” bằng những chuyện khủng bố, bằng việc
đặt mìn các xe đò lưu thông trên các trục lộ, bằng những
trái đạn pháo kích vào các thành phố, bất kể có ít hay
đông dân cư trú, khiến ngày sanh của một tội phạm của
dân tộc thành ngày chết của nhiều người vô tội [Xem
sách Hồ Chí Minh Tội Phạm Nhân Quyền của Nguyễn Ngọc Huy
& Trần Minh Xuân, Mekong-Tỵnạn xuất bản 1992].
Thực tế cho thấy
sau 36 năm hoàn tất cuộc xâm lăng Miền Nam bằng bạo lực
và lừa đảo, bằng khủng bố kinh hoang, bằng cuộc “khủng
bố trắng” trong các trại tù cải tạo, các vùng kinh tế
mới, các chuyện lừa lọc bắt giữ và bắn chìm các tàu
vượt biên...; họ vẫn tiếp tục hành động khủng bố của
mình bằng nhà tù, bằng còng số 8 thông qua điều 88 và 79
của bộ Luật Hình Sự, khiến những nhà đấu tranh Dân chủ
hóa Việt Nam bị bắt giữ, bị cầm tù như các ông Lê Công
Ðịnh, Nguyễn Tiến Trung, Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Thăng Long,
Vi Ðức Hồi, Phạm Thanh Nghiên... Nhiều người ra tù rồi
vẫn bị quản chế và khủng bố gắt gao như Nguyễn Văn Ðài,
Lê Thị Công Nhân, LM Nguyễn Văn Lý, Phạm Hồng Sơn, Trần
Khải Thanh Thủy, Cù Huy Hà Vũ... v..v... Ðó là sự tiếp tục
chủ nghĩa khủng bố vô cùng khủng khiếp nhưng lại là “chuyện
thường ở huyện”.
Ðến
cả những người tìm đường đào thoát ra hải ngoại cũng
bị khủng bố khi chúng cho công an chận hết các lối truy
lùng để bắt cóc, thủ tiêu, hay giam cầm ở đâu đó không
ai biết được, như trường hợp ông Lê Trí Tuệ [xem
hình], mà theo tin được đài VOA phát
đi ngày 18.5.2007 cho biết:
“Hôm thứ
năm, 17.5.2001, một giới chức của cơ quan tị nạn Liên Hiệp
Quốc cho biết một nhân vật bất đồng chính kiến Việt
Nam đang được Liên Hiệp Quốc bảo trợ ở Campuchia đã bị
mất tích. Bản tin hôm thứ sáu của Nhật báo Campuchia trích
thuật thông tin từ Tổ chức Human Rights Watch có trụ sở tại
New York cho biết ông Lê Trí Tuệ, 29 tuổi đã chạy trốn sang
Campuchia hồi tháng 4 giữa lúc chính phủ tiến hành chiến
dịch bắt bớ các nhà hoạt động dân chủ ở Việt Nam. Là
một lãnh đạo công đoàn, ông Lê Trí Tuệ đã bị chính phủ
Việt Nam theo dõi vì đã lưu hành các lá thư và các khiếu
nại trên mạng đòi có tự do và dân chủ hơn ở Việt Nam.
Người phát ngôn Cao ủy Liên Hiệp Quốc về người tị nạn
(UNHCR) bà Inge Sturekenboom cho biết ông Lê Trí Tuệ được Cao
ủy Liên Hiệp Quốc về người tị nạn coi là một nguời
cần được quan tâm và ông đã xin tị nạn thông qua cơ quan
của bà. Bà Sturkenboom cho biết bạn bè của ông Tuệ đã tới
văn phòng Cao ủy Liên Hiệp Quốc về người tị nạn và thông
báo về việc mất tích của ông Tuệ và văn phòng Cao ủy
cũng đã thông báo về vụ việc với chính phủ Campuchia. Bà
Sturkenboom nói rằng Cao ủy Liên Hiệp Quốc về người tị
nạn đã đề nghị chính phủ Campuchia tìm kiếm ông Tuệ và
họ vô cùng quan tâm đến vấn đề này. Người phát ngôn
Bộ Nội vụ Campuchia, Thượng tướng Khieu Sopheak nói rằng
ông có biết về vụ việc nhưng ông không thể cung cấp thêm
thông tin về vụ mất tích hay liệu bộ nội vụ có tiến
hành điều tra hay không. Ðại sứ Việt Nam tại Campuchia, ông
Trịnh Bá Cầm cũng nói rằng ông không có thông tin gì về
ông Lê Trí Tuệ”.
Mới
đây, chuyện Blogger Ðiếu Cày, tức nhà báo Nguyễn Hoàng Hải,
cũng là một trường hợp khủng bố tinh vi. Chúng đã dựng
đứng chuyện “trốn thuế” để bắt ông và đưa
ra tòa xử tù ông 30 tháng, từ năm 2008, vì ông đã dám cùng
bằng hữu kêu đòi “Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt
Nam” trong các cuộc biểu tình ngay giữa thành phố Sài
Gòn khiến bọn cầm quyền ở Bắc Kinh đô hộ Việt Nam phẫn
nộ ra lịnh cho đám Thái thú ngồi ở Bắc bộ phủ Hà Nội
bắt giam ông.
Trong tù chúng khủng
bố ông đủ điều, đến ngày mãn hạn tù, ngày 20.10.2010,
người nhà và bạn bè đến cổng nhà tù đón ông thì chúng
lại tiếp tục khủng bố ông, bằng cách giam tiếp ở một
trại giam khác, để điều ta về một tội danh được dựng
đứng khác là “tuyên truyền chống phá nhà nước”.
Chuyện này đã khiến
tổ chức Ân Xá Quốc Tế lưu tâm theo dõi, thu thập:
“Sáu tháng
qua không một ai nhìn thấy hay gặp Nguyễn Hoàng Hải. Có nghĩa
ông ta vẫn ở trong tù nhưng gia đình không được phép thăm
nuôi hoặc tiếp tế thực phẩm hay thuốc men và cũng không
rõ ông đang bị giam nơi nào. Ðây là một trong những thí
dụ khiến Amnesty International có thể khẳng định nhà cầm
quyền Việt Nam đã không thể bảo vệ cũng như không tôn
trọng quyền làm người của người dân trong nước họ”.
Ðiều này cũng được
vợ ông là bà Dương Thị Tân viết thư cầu cứu; và một
lần nữa Ân Xá Quốc Tế bày tỏ những quan ngại về sức
khỏe của Ðiếu Cày khi ông bị ngăn cấm không được nhận
thực phẩm và thuốc men. Tổ chức này nói thêm rằng:
“Lần cuối
cùng mà con trai ông được gặp ông là ngày 19 tháng 10 năm
2010 tại trại giam Xuân Lộc, tỉnh Ðồng Nai, một tỉnh phía
Ðông Nam bộ. Lúc đó, ông đã hết hạn bản án tù giam 2
năm rưỡi vì tội gian lận thuế, một tội danh được tin
rằng xuất phát từ ý đồ chính trị của nhà cầm quyền.
Tuy nhiên, nhà cầm quyền Việt Nam vẫn tiếp tục giam giữ
ông và công an đã thông báo cho gia đình rằng ông bị tiếp
tục giam giữ để điều tra theo điều 88 của Bộ Luật Hình
Sự năm 1999 về tội tuyên truyền chống nhà nước. Kể từ
tháng 10.2010, thân nhân và luật sư của ông Nguyễn Hoàng Hải
đã 13 lần yêu cầu được thăm và cố gắng gửi thực phẩm,
thuốc men và ít tài chính cho ông ta. Nhưng cơ quan an ninh từ
chối mọi yêu cầu.
Không ai có
thể biết ông Hoàng Hải hiện đang bị giam giữ ở đâu,
tình trạng giam giữ và sức khỏe của ông Hoàng Hải ra sao.
Thân nhân và bạn bè rất quan ngại và lo lắng cho tình trạng
an toàn của ông Hoàng Hải.
Ðiều kiện
nhà tù ở Việt Nam nói chung khắc nghiệt, ăn uống thiếu
thốn và sự chăm sóc sức khỏe bị hạn chế; tù nhân phải
phụ thuộc vào nguồn tiếp tế từ chính gia đình của họ.
Vào năm 2009,
ông Hải bị chuyển đến một trại giam cách rất xa Tp.HCM,
sau đó ông còn bị biệt giam nhiều tháng nữa. Việc này đã
tạo nhiều khó khăn cho gia đình khi họ đi thăm và tiếp tế
cho ông. Tù chính trị bị biệt giam rất dễ bị tra tấn và
ngược đãi.
Ông Nguyễn
Hoàng Hải là đồng sáng lập viên của Câu Lạc Bộ Nhà Báo
Tự Do được thành lập vào năm 2007, các bài viết của ông
đã chỉ trích các chính sách của Trung Quốc đối với Việt
Nam và ông cũng tham gia vào những cuộc biểu tình ôn hòa.
Ông đã công
khai chỉ trích chính sách của chính phủ trước khi bị bắt
vào tháng Tư năm 2008 và đã lên tiếng cho nhân quyền tại
Việt Nam trong blog của mình.
Vào tháng 5/2009,
Nhóm Hoạt Ðộng về Giam Cầm Tùy Tiện của Liên Hiệp
Quốc đã cho rằng việc bắt giam ông là tùy tiện vì thiếu
cơ sở theo luật quốc tế.
Nguyễn Hoàng
Hải là một tù nhân lương tâm.
Hãy viết ngay
bằng tiếng Anh, tiếng Việt hay bằng ngôn ngữ của bạn:
-
Ðòi hỏi nhà cầm nguyền
thả ngay lập tức và vô điều kiện cho ông Nguyễn Hoàng
Hải;
-
Kêu gọi nhà cầm quyền
cho ông Nguyễn Hoàng Hải được gặp gia đình, luật sư và
bác sĩ;
-
Ðòi hỏi nhà cầm quyền
cam đoan rằng ông Nguyễn Hoàng Hải không bị tra tấn hay ngược
đãi trong tù.
Xin gởi lời
kêu gọi trước ngày 21 tháng 6 đến:
-
Bộ Trưởng Công An Lê
Hồng Anh
44 Ðường Yết
Kiêu, Hà Nội,Việt Nam
Fax : + 844 3942
0223
-
Bộ Trưởng / Phó Thủ
Tướng Phạm Gia Khiêm
01 Ðường Thất Ðạm,
Quận Ba Ðình, Hà Nội,Việt Nam
Fax : + 844 3823 1872
Email : bc.mfa@mofa.gov.vn”
Tổ chức Ân Xá Quốc Tế cũng không quên nhắc lại trường
hợp khủng bố Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ khi công an
dựng dứng “2 bao cao su đã qua sử dụng” để lấy
cớ bắt giam, rồi khủng bố trắng tại phiên tòa đáng lý
ra viên chánh án phải là tội phạm bị xét xử bằng chính
luật pháp của Nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam.
Ðiều đặc biệt cũng không được quên là Ðảng và Nhà
nước đã khủng bố giáo dân Công giáo Cồn Dầu, Ðà Nẵng;
khiến họ phải gánh chịu khủng bố khi bị cảnh sát CSVN
vũ trang thẳng tay trấn áp, chỉ vì họ có chuyện tranh chấp
đất đai với chính quyền địa phương. Hàng chục người
bị thương. Gần sáu chục người bị bắt, bị tạm giam,
hai người bị kết án từ 9 đến 12 tháng tù giam, nhiều người
khác bị tước quyền công dân. Khoảng bốn chục tín đồ
đã phải chạy sang Thái Lan xin tỵ nạn.
Nhưng cái khốn nạn
của CSVN đã lên đến tuyệt đỉnh khi chúng đẩy chuyện
khủng bố lên mức “hơn cả tuyệt vời” là lúc nhân
mùa kỷ niệm cuộc “khủng bố trắng” 30.4.1975, được
chúng nhắc lại hằng năm như một chiến tích phi thường,
khiến toàn dân Miền Nam không ai không là nạn nhơn của khủng
bố. Cái tuyệt đỉnh đó là năm nay chúng hãnh diện tiến
hành việc vinh danh khủng bố.
Trước đây, người
dân ở Rạch Giá không quên tên Việt Cộng đặt mìn giật
sập cầu đúc Rạch Gía vào giữa ban ngày, làm mấy chục
người chết, được CSVN vinh danh là “anh hùng sông Cái Lớn”.
Ðến sau ngày 30.4.1975 một ứng cử viên Ðại biểu là kẻ
có thành tích giật sập cầu năm nào!... để một lần nữa
“vinh danh kẻ khủng bố”. Ðặc biệt năm nay
CSVN cho đăng lại bài “Tôi ám sát người sắp làm thủ
tướng Sài Gòn” của Vũ Quang Hùng nhằm vinh danh chiến
công khủng bố hiển hách của 2 biệt động Sài Gòn là Hùng
và Châu. Sau đây là nguyên văn bài viết được đăng trên
báo Dân Việt:
Tôi
ám sát người sắp làm Thủ tướng Sài Gòn
(Dân Việt)
- Trưa 10.11.1971. Một tiếng nổ long trời tại ngã tư Cao Thắng
- Phan Thanh Giản khiến ông Nguyễn Văn Bông, Giám đốc Học
viện Quốc gia Hành chính, người chuẩn bị nắm chức Thủ
tướng (ngụy) chết tại chỗ.
Nó
được báo Nông Thôn Ngày Nay [NTNN là tờ báo liên kết
với Dân Việt] đăng lại với lời “trân trọng giới thiệu
bài viết của ông Vũ Quang Hùng, người đã theo dõi, lên phương
án tấn công và trực tiếp dự trận đánh này”.
Vào cuộc
Trung tuần
tháng 10 năm 1971, ngay sau khi nhận lệnh của cấp trên về
mục tiêu cần diệt là Giáo sư Nguyễn Văn Bông, việc đầu
tiên là tôi điểm lại tất cả anh chị em trong Ðội do tôi
(Vũ Quang Hùng, bí danh Ba Ðiệp) làm Ðội trưởng. Ðội trinh
sát võ trang mang bí số S1 hoạt động nội thành Sài Gòn-Chợ
Lớn thành lập chưa đầy một năm, gồm 11 người (kể cả
tôi).
Tôi nhớ
dặn dò của đồng chí Tám Nam - Phó ban An ninh T4 (tức
khu vực Sài Gòn-Gia Ðịnh): “Ðể bảo đảm bí mật, chúng
ta sẽ đặt cho mục tiêu bí số G.33. Cần giữ bí mật đến
phút chót và theo tin tức tình báo, G.33 đang chuẩn bị lên
nắm ghế Thủ tướng. Nếu G.33 đã nắm chức, sẽ rất khó
hành động vì khi ấy việc bảo vệ ông ta sẽ khác hẳn.
Và nếu tình huống này xảy ra, cách mạng có thể gặp khó
khăn hơn bởi Nguyễn Văn Bông là một trí thức có uy tín
và chính quyền ngụy chuyển từ quân sự sang dân sự mọi
diễn tiến sẽ có lợi cho địch”.

Giáo
sư Nguyễn Văn Bông là Thạc sĩ công pháp quốc tế đầu tiên
của Việt Nam, tốt nghiệp tại Pháp, đang nắm chức Giám
đốc Học viện Quốc gia Hành chính, đồng thời là Chủ tịch
Phong trào Cấp tiến, một tổ chức chính trị chống cộng.
Tôi quyết
định tự mình trinh sát mục tiêu, đề ra phương án hành
động. Mặt khác, tôi chuẩn bị vũ khí để thực hiện trận
đánh.
Sau khoảng
nửa tháng bám sát mục tiêu, tôi hầu như nắm chắc quy luật
đi lại của G.33: Buổi sáng ra khỏi nhà hơi thất thường,
có khi không tới chỗ làm. Nhưng hễ đã vô Học viện Quốc
gia Hành chính là thế nào ông ta cũng rời Học viện lúc 11
giờ 45 để trở về nhà. Lộ trình từ Học viện về nhà
cũng không bao giờ thay đổi: Theo đường Trần Quốc Toản
(nay là 3.2), quẹo phải qua Cao Thắng, đến ngã tư Phan Thanh
Giản (nay là Ðiện Biên Phủ) thì rẽ trái.
Tôi cũng
nói thêm về việc bảo vệ ông Bông vào thời gian này.
Ông di chuyển trên xe hơi Ford Falcon màu đen. Ngồi trên xe hơi
luôn có một cận vệ. Chạy theo bảo vệ xe hơi của ông thoạt
đầu có hai xe gắn máy, nhưng từ sau khi báo chí đăng tin
ông có thể lên nắm chức Thủ tướng, số xe gắn máy tăng
lên từ ba tới bốn chiếc, mỗi xe đều chở đôi.
Ðầu tháng
11.1971. Tôi trình bày vắn tắt ba phương án hành động rồi
gửi về căn cứ đặt tại An Phước, Bến Tre. Ðã đến lúc
tìm người cụ thể bắt tay hành động. Tôi gặp Năm Tiến
- Ðội phó S1, trao đổi tình hình và yêu cầu, hỏi anh ta
có dám “vào trận” hay không, tuy vẫn chưa cho biết đối
tượng cũng như phương án tấn công nhằm bảo đảm bí mật.
Năm Tiến hăng hái nhận lời, nói Tư Xá, một trinh sát trong
đội, cũng đang nóng lòng chờ xuất quân.
Cũng cần
nói thêm, lúc này tôi đã có 6 trái lựu đạn “da láng”,
thêm khẩu Colt 45. Cho nên, trong thư gửi về căn cứ tôi viết
nếu chấp nhận phương án ba (ném lựu đạn, mìn DH vào xe
của G.33 tại ngã tư Cao Thắng - Phan Thanh Giản) và chỉ cần
gửi cho tôi trái DH khoảng 5kg.
Trên nhất
trí duyệt phương án 3, đồng ý cả đề xuất nhân sự, hẹn
tôi ngày, giờ cụ thể đón giao liên để nhận mìn định
hướng.
Tình huống
ngoài dự kiến
Tôi cũng
tính toán thật chính xác thời gian khoảng từ khi tháo
chốt đến khi lựu đạn nổ, thừa đủ thời gian cho trinh
sát thoát thân. Vậy là trong óc tôi hình thành cách cấu tạo
khối chất nổ: Vì trinh sát hóa trang làm sinh viên nên sẽ
hết sức tiện lợi khi mang theo cặp da, trong đó chứa vừa
lựu đạn, vừa trái DH. Tôi quyết định luôn “ngày D”
để báo cáo về căn cứ: Ðó là ngày 9.11.
Vừa nhận
trái DH từ căn cứ gửi lên, tôi mua ngay một cặp da và cuộn
dây kẽm, mang về gác trọ bắt tay vào việc. Ba lựu đạn
da láng cùng trái DH gọn gàng nằm trong cặp. Tuy đã dùng nhiều
sợi dây thun cột càng lựu đạn, tôi vẫn chỉ tháo bỏ chốt
chính, và dự định khi trao cho Năm Tiến, tôi sẽ dặn kỹ
anh ta chỉ kéo bỏ chốt phụ ngay trước giờ hành động.
Riêng trái lựu đạn dùng làm “ngòi”, tôi chỉ thay chốt
phụ bằng cọng dây kẽm, chốt chính vẫn giữ lại, và việc
này cũng phải chờ đến phút chót.
Ðến ngày
8 tôi mới nói với Năm Tiến đối tượng cần tấn công cũng
như toàn bộ kế hoạch. Cặp da chứa chất nổ và khẩu Colt
45, tôi sẽ trao cho Năm Tiến vào 9 giờ sáng ngày hôm sau, vừa
đủ thời gian để anh và Tư Xá kiểm tra kết cấu chất nổ
và cách sử dụng. Tôi hẹn gặp Năm Tiến tại một quán cà
phê, rồi mới đưa anh ta tới địa điểm cất giấu vũ khí.
Tiếp theo Năm Tiến sẽ gặp Tư Xá trao đổi lại toàn bộ
sự việc và liền đó hai người bắt tay làm nhiệm vụ...
Nhưng thật bất ngờ, vào phút chót Năm Tiến báo tin Tư Xá
xin rút, và cả anh ta cũng rút luôn vì không mấy tin tưởng
thành công của trận đánh.
Lúc này
lòng tôi rối bời. Các đồng chí trong căn cứ sẽ nghĩ
sao? Kế hoạch đã lên nay không thực hiện, không lẽ chỉ
là một ý nghĩ viển vông, lý thuyết suông? Nếu không nhanh
chóng thực hiện phương án, qua ít ngày nữa, ông Bông lên
nắm chức Thủ tướng, khi ấy nếu muốn diệt mục tiêu chắc
chắn phải trở lại từ đầu, kể cả khâu trinh sát.
Lúc này
tôi không có ai để bàn bạc, tham khảo ý kiến, mà phải
hoàn toàn chịu trách nhiệm về quyết định của mình. Cuối
cùng tôi quyết định tiếp tục hành động. Vấn đề là
tìm người thực hiện cụ thể.
Trong đội
trinh sát S1 thực tế tôi chỉ còn lại Châu. Nguyên là sĩ
quan quân đội, đương nhiên Châu quen với lựu đạn, súng.
Và đây là điều hết sức thuận lợi nếu anh ta làm trinh
sát số hai - người quăng chất nổ.
Còn trinh
sát số một - người chạy xe gắn máy chở trinh sát ném lựu
đạn? Phải thành thực nhận định, không ai thuận lợi bằng
tôi: Biết rành cũng như nắm vững quy luật đi lại của đối
tượng; và hơn hết, đã quen với con hẻm dẫn ra khỏi hiện
trường. Vả lại, tôi cũng không thể tìm đâu ra người trong
thời gian cấp bách.
Tôi lập
tức tìm gặp Châu. Rút kinh nghiệm Năm Tiến, tôi chưa vội
trao đổi cụ thể với Châu, mà chỉ hỏi anh dám tham gia một
trận đánh tại nội thành có thể nguy hiểm đến tính mạng
hay không? Tôi nhớ Châu chỉ hỏi lại ngoài anh ta ra còn ai
cùng dự trận, và khi tôi trả lời còn một người nữa là
tôi, anh đồng ý ngay. Tôi hẹn sáng ngày mai, lúc 10 giờ trưa,
sẽ gặp lại anh giao nhiệm vụ và vũ khí cùng lúc, để thực
hiện luôn vào buổi trưa cùng ngày...
Ðúng 10
giờ sáng hôm sau, ngày 10.11.1971, tôi chở Châu đến nơi cất
giấu vũ khí. Tại đây, tôi kể lại toàn bộ tình hình cho
Châu nghe, từ chỉ thị của cấp trên, việc trinh sát đối
tượng, phương án đánh, đến vũ khí sử dụng. Chỉ đến
khi Châu hỏi “vậy vũ khí đâu?”, tôi mới lôi cặp da ra.
Tôi mở
cặp da, để Châu tận mắt thấy trái mìn DH và 3 lựu đạn
da láng, trong đó 2 đã được rút chốt chính và cột bằng
dây thun, trái thứ 3 còn nguyên chốt chính trong khi chốt phụ
đã được thay bằng cọng dây kẽm và đầu kia của dây kẽm
xuyên qua cặp da, cột vào quai xách.
Còn khẩu
Colt 45, tôi giắt vào bụng mình để Châu không bị trở ngại
khi hành động và khi chạy, dặn vạn bất đắc dĩ Châu mới
thọc tay vào bụng tôi, rút ra sử dụng.
11 giờ
15, tôi chở Châu lên đường. 11 giờ 25, tôi tấp xe vào
quán nước đối diện Học viện. Còn Châu xách cặp làm bộ
đứng chờ xe buýt tại trạm gần quán.
11 giờ
40, tôi trả tiền. Ðúng 11 giờ 45, phía trong Học viện có
bóng người chuyển động về hướng xe hơi. Dù cố trấn
tĩnh, tim tôi vẫn đập rộn ràng. Tôi lập tức rời quán,
lên Honda, nổ máy, chạy chầm chậm. Châu đã thấy tôi, bước
đến sát mé đường. Ba-ri-e ngoài cổng Học viện hạ xuống,
chiếc Ford Falcon lao ra rất nhanh, đến nỗi tôi vừa dừng
xe đón Châu thì xe hơi đã quẹo ra đường Trần Quốc Toản;
và khi Châu lên ngồi trên yên sau Honda thì xe hơi đã vượt
qua xe tôi, 3 xe gắn máy chở đôi bám theo.
Không hiểu
sao lúc này tôi lại tự nhiên hết hồi hộp mà thanh
thản một cách kỳ lạ. Tôi tự nhủ không nên chạy
sau xe Ford Falcon, vì có thể sẽ bị đám cận vệ phát hiện,
nên tăng ga. Chiếc Honda 67 lướt rất êm, vừa tới ngã ba
Cao Thắng đã qua mặt xe hơi.
Honda vẫn
chạy trước xe hơi khoảng 5-6m, và cách ngã tư Cao Thắng -
Phan Thanh Giản chừng 15m thì đèn tín hiệu giao thông chuyển
sang màu đỏ. Tôi dừng Honda để Châu bước xuống, còn tôi
vòng Honda qua bên kia đường, đầu xe nhắm ngay con hẻm, gài
số một. Phía trước mặt tôi, hơi chếch về bên mặt, là
tấm kiếng lớn của một xe hủ tíu-mì. Tôi quan sát phía
sau qua tấm kiếng lớn này.
Châu vừa
xuống xe thì chiếc Ford Falcon cũng vừa ngừng. Châu tấp vô
lề, vòng ra phía sau xe hơi, quăng cặp da xuống ngay gầm xe
bên phải, rồi nhanh như chớp, chạy băng qua đường. Ðúng
lúc Châu chuẩn bị nhảy lên ngồi trên yên Honda thì một
tiếng nổ long trời lở đất vang lên, cùng với cột lửa
khói vụt bốc lên cao từ chiếc Ford Falcon. Một làn hơi mạnh
thổi tạt đến tận chỗ tôi vừa lúc Châu tót lên yên và
tôi lập tức siết tay ga, nhả tay côn hết sức nhịp nhàng.
Chiếc Honda như muốn cất cao đầu, lao nhanh vào con hẻm...
Khoảng
nửa giờ sau ngồi trong gác trọ, nghe Ðài Phát thanh Sài Gòn
thông báo Giáo sư Bông đã bị ám sát, chết tại chỗ, tôi
mới trấn tĩnh trở lại...
Vũ
Quang Hùng
Nguồn:
Nguyenvantuan.net
Bài báo này được
CSVN cho đăng trên trang web của Dân Việt và VietNamNet để
bày tỏ nỗi hân hoan và hãnh diện của tác giả khi kể chuyện
ám sát Giáo Sư Nguyễn Văn Bông như một thứ vinh danh công
tác khủng bố của Ðảng và Nhà nước Cộng hòa Xã hội
Chủ nghĩa Việt Nam. Nhưng, ngay sau đó, nó đã gây nên một
số phản ứng mạnh mẽ trong dư luận, cho rằng: “Ðã
đi khủng bố lại còn khoe trên báo.” Phải chăng vì vậy
mà VietNamNet xóa bỏ ngay bài này, nhưng Dân Việt và một số
báo khác vẫn còn.
Ðiều cần lưu ý là bài viết của Vũ Quang Hùng [xem
hình] nêu trên đã từng được tên khủng
bố này khoe khoang thành tích khủng bố của mình 10 năm trước,
qua bài viết được đăng trên báo Pháp Luật TP HCM, số Xuân
2001, trang 22, có tên là “Nhờ Luật Sư Bào Chữa Tôi Thoát
Án Tử Hình”. Nó đã được trích đăng lại trong cuốn
Di Cảo Giáo sư Nguyễn Văn Bông [Mekong-Tỵnạn
tái bản, in lần thứ 3, 2009, trang 270-285];
xin được trích đăng lại để tiện so sánh và theo dõi:
Luật sư
Phạm Thụy Hùng nhận lời bào chữa cho tôi. Miễn phí. Hoàn
toàn không phải do tòa chỉ định. Cũng không phải vô cớ.
Anh Thụy Hùng quen biết tôi đã từ rất lâu, có thể nói
là người anh của tôi từ những năm tôi còn là một chú
nhóc mới chín-mười tuổi ở Hải Phòng.
Nên khi
mẹ tôi ngỏ ý nhờ anh Thụy Hùng bào chữa cho tôi, anh
nhận lời ngay. Về sau, khi tòa đã tuyên án, anh mới kể vơí
mẹ tôi: “Thằng Ngọc ngồi ghế công tố là bạn học khá
thân, cùng khóa với con ở trường Luật. Biết con nhận cãi
cho em Hùng, nó khuyên con từ chối vì biết trước sau em Hùng
sẽ lãnh án tử hình. Luật sư có thân chủ lãnh án tử xui
xẻo, khó kiếm khách hàng lắm. Nhưng sao con bỏ không cãi
cho em Hùng được!”
Thật tình
khi đó tôi cũng nghĩ mình sẽ chịu án tử. Với vụ ám sát
Giáo sư Nguyễn Văn Bông, người sắp nhậm chức Thủ tướng,
quả rất khó khăn.
[Ghi
lại cho rõ chú thích từ hình: Ảnh trên: Chiếc xe của
Nguyễn Văn Bông sau khi bị nổ lựu đạn (ảnh trên báo Ðiện
Tín ngày 11-11-1971). Ảnh dưới: Anh Lê Văn Châu (người mang
kính cận bên trái) và anh Vũ Quang Hùng (áo trắng, không mang
kính bên phải) đang bị giải ra Tòa án Mặt trận Quân sự.
Anh Châu hiện là cán
bộ báo Tuổi Trẻ (VC), tác giả Vũ Quang Hùng hiện là cán
bộ Biên tập báo Pháp Luật (VC) TP Saigon (HCM), anh Huân hiện
là Luật sư trong Luật sư đoàn (VC) TP Saigon (HCM)]
Và
tôi được đưa ra Tòa án Mặt trận Quân sự nằm ở bến
Bạch Ðằng. Cùng ra tòa chung với tôi là một số đồng chí
đồng đội, trong đó có Lê Văn Châu và Phan Thanh Huân. Trong
vụ này tôi là người trinh sát mục tiêu, lên phương án ám
sát, cấu tạo chất nổ đựng trong một cặp da và dùng xe
gắn máy chở Châu thực hiện vụ ám sát. Châu quăng cặp
táp có chứa lựu đạn và chất nổ ngay gầm xe hơi của ông
Bông. Còn Huân, theo cáo trạng, là người cung cấp lựu đạn
để tôi cấu tạo thành mìn cho vụ ám sát này. [Tôi nhấn
mạnh “theo cáo trạng”, vì trên thực tế chuyện cung cấp
vũ khí khá ly kỳ, nhưng không thuộc phạm vi bài này].
Phiên xử
trở nên gay cấn và hấp dẫn nhất khi các luật sư lên tiếng
biện hộ. Anh Thụy Hùng mở đầu rất hay, xoáy vào một tình
tiết khiến các quan tòa bối rối.
- Theo các
nhân chứng trực tiếp nhìn tận mắt vụ ám sát miêu
tả lại, hung thủ quăng cặp da chứa chất nổ vào gầm
xe Giáo sư Bông là một thanh niên trạc 30 tuổi, mặc quần
tây màu nâu, áo sơ-mi trắng, sau khi quăng cặp chạy một quãng
khoảng mười mét mới nhảy lên yên sau xe Honda 67.
Không một
nhân chứng nào khai thanh niên này đeo kiếng cận. Trong
khi ấy Lê Văn Châu bị cận thị từ thuở nhỏ, thường xuyên
mang kiếng cận sáu độ. Xin hỏi quý tòa, một người cận
thị sáu độ, bỏ kiếng ra có thể quăng cặp da một cách
chính xác, rồi chạy thật nhanh, luồn lách giữa bao nhiêu
xe cộ để thoát thân hay không? Ðề nghị nếu cần, quý tòa
cho giám định lại độ cận của bị cáo Lê Văn Châu để
tìm ra sự thật.
[Thực ra
cảnh sát Tổng nha khi bắt Lê Văn Châu đã buộc anh lột
kiếng cận ra và tịch thu. Nhân chứng do cảnh sát dựng lên,
nên sau khi nhận diện Châu lúc bị bắt, đã cứ thế khai
thật khớp về nhân dạng, quần áo, tuổi tác; có điều lại
quên không để ý đến việc Châu bị cận thị nặng!]
Vậy là
anh Thụy Hùng đã dùng Lê Văn Châu để gỡ cho tôi. Luật
sư bào chữa cho Châu (do tòa chỉ định) tỏ ra khá thích thú
về ‘phát hiện’ mới này và nhân đó xoáy sâu vào việc
cận thị của thân chủ ông ta. Tuy nhiên, đó chưa phải là
điểm bất ngờ thú vị nhất.
Ðiểm này
dành cho luật sư Bùi Chánh Thời, do gia đình thuê bào chữa
cho Phan Thanh Huân. Trước khi bị bắt, Huân là Thiếu úy Biệt
động quân, đơn vị đang đóng bên Cambodge. Luật sư Thời
lên tiếng:
- Vào ngày
10 tháng 11 năm 1971, thân chủ của tôi không thể nào có mặt
tại Sài Gòn, ở con hẻm đường Kỳ Ðồng để giao lựu
đạn cho bị cáo Hùng theo như cáo trạng ghi. Lý do rất đơn
giản là vì vào đúng ngày đó, thân chủ tôi đang tham gia
hành quân ở Cambodge. Bằng chứng cụ thể là ố Luật sư
rút từ tập hồ sơ của mình ra một tờ giấy, dõng dạc
đọc nguyên văn [tôi không nhớ nguyên văn mà chỉ nhớ nội
dung]: “Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn Biệt động quân...
xác nhận ngày..., tháng..., năm..., Thiếu úy Phan Thanh Huân
ố số quân... thuộc Ðại đội... Tiểu đoàn... đang cùng
đơn vị hành quân tại tỉnh... Nay xác nhận, ký tên và đóng
dấu Thiếu tá Tiểu đoàn trưởng”. Xin trình quý tòa công
văn này.
Luật sư
Thời trịnh trọng cầm tờ giấy gửi lên chánh án, và nói
tiếp, giọng hùng hồn hẳn lên: “Như vậy thân chủ của
tôi đã có chứng cứ ngoại phạm không thể chối cãi, vì
không thể cùng lúc Phan Thanh Huân có mặt tại chiến trường,
đồng thời có mặt tại Sài Gòn, giao vũ khí cho bị cáo Hùng
theo như bản cáo trạng đã ghi!”
Ðúng là
một tình huống hoàn toàn ngoài dự liệu của tất cả mọi
người, từ chánh án, thẩm phán đến công tố viên. Cả cảnh
sát điều tra, dự thẩm hẳn cũng không ai lường được chuyện
bất ngời xảy ra. Nhưng chẳng lẽ một giấy xác nhận có
chữ ký, con dấu như vậy lại không có giá trị pháp lý để
xác nhận cho một sĩ quan trực thuộc đơn vị về một vấn
đề hết sức quan trọng?
Ðến đây,
tôi xin mở ngoặc: thân phụ của Huân nguyên là Thiếu tá
Biệt động quân, Chỉ huy trưởng Trung tâm Huấn luyện Phú
Bài ở vùng I. Năm 1963, do bất mãn với chế độ độc tài
Ngô Ðình Diệm, ông xin nghỉ nhưng vẫn còn uy tín nên khi
Huân bị bắt lính, ông xin cho Huân qua Biệt động quân làm
‘lính kiểng’ (thực tế chỉ lo về quân y). Khi Huân bị
bắt ông đã ‘chạy thuốc’ cho con ông ố tức tờ giấy
xác nhận ‘đang ở chiến trường’ ấy. Ðó là liều thuốc
cực mạnh, có ‘ép phê’ thấy rõ.
Chờ
chánh án đọc xong công văn, gật gù và chuyển qua thẩm phán
ngồi kế bên. Luật sư Phạm Thụy Hùng như đã tìm được
đúng chìa khóa mở bung cánh cửa, xoáy vào vấn đề mấu
chốt để bào chữa cho tôi:
- Thưa quý
toà, như vậy Phan Thanh Huân không thể trao vũ khí cho thân
chủ của tôi theo cáo trạng. Và như vậy, thân chủ của tôi
lấy đâu ra vũ khí để cấu tạo cặp da, sử dụng trong vụ
ám sát Giáo sư Bông? Ðã không có vũ khí làm sao thân chủ
tôi có thể là thủ phạm trong vụ ám sát chính trị này?
Vụ
án xoay chuyển làm các công tố viên và quan tòa lúng
túng thấy rõ. Bởi theo luật tố tụng thời bấy giờ
Tòa án Mặt trận Quân sự không thể trả vụ án
về cơ quan cảnh sát để điều tra lại từ đầu vì
phát hiện tình tiết mới; mà hễ đã xét xử là phải tuyên
án. Cho nên chỉ sau khoảng nửa tiếng nghị án, phán quyết
của tòa là tôi và Lê Văn Châu nhận án tù chung thân; riêng
Phan Thanh Huân chỉ bị 18 tháng tù giam. Nhưng bản án của
Huân đúng là chỉ tuyên cho có lệ, vì không thể nào với
cáo buộc tội danh ‘cung cấp vũ khí cho Việt cộng’ mà
mức án lại nhẹ hều như vậy. Hơn nữa, trên thực tế tính
từ ngày bị tạm giữ, Huân đã ở tù quá 18 tháng.
Vậy là
chỉ vài ngày sau, làm xong thủ tục, Phan Thanh Huân ung
dung ra về. Còn Lê Văn Châu và tôi chẳng bao lâu bị đưa
ra Côn Ðảo, nhưng chỉ hơn một năm sau, chúng tôi đã được
tự do kể từ ngày 30-4-1975.
Trong bài báo nêu trên,
tên khủng bố Vũ Quang Hùng cho biết lý do Giáo sư Bông bị
ám sát là do chỉ thị của Tám Nam, phó ban An ninh T4 (tức
khu vực Sài Gòn-Gia Ðịnh)”, mà Tám Nam là Thái Doãn Mẫn,
sau này là đại tá Phó Giám đốc Công an Thành phố Sài Gòn.
Tám Nam nói “Nếu để Giáo sư Bông nắm chức Thủ tướng
thì chúng sẽ gặp khó khăn, bởi vì Giáo sư Bông là một
trí thức có uy tín khiến Chính quyền Quốc gia chuyển từ
quân sự sang dân sự sẽ có lợi cho địch”.
Như
trên đã ghi, do phản đối của dư luận VietNamNet đã xóa
bỏ bài này, nhưng Dân Việt và một số báo khác vẫn còn.
Ðiều đó cho thấy những kẻ chủ trương khủng bố vẫn
cương quyết vinh danh khủng bố; và báo Dân Trí [một
trang mạng rất ăn khách, nhất là trong giới trẻ, học sinh,
sinh viên] hãnh diện cho đăng bài vinh
danh Trịnh Thị Thanh Mão [xem hình],
người từng có thành tích khủng bố, kẻ đã đánh bom ám
sát từ năm 14 tuổi.
Bài báo giới thiệu
“ký ức hào hùng” của bà Mão, cư dân làng Hà Xá,
Triệu Phong, Quảng Trị, nói rằng vào năm 1964, khi đó chỉ
mới 14 tuổi, Mão [xem hình]
đã quyết định tiếp bước bố và anh trai đi theo con đường
cách mạng. Trong số những mục tiêu bị Mão tiêu diệt, có
cả “1 xe của viên quận trưởng Hương Trà”. Năm
18 tuổi, Mão được kết nạp vào đảng CSVN, tham gia đoàn
ngũ Nhân dân tự vệ, được làm trung đội phó. Năm 20 tuổi
[1970] được giao nhiệm vụ ám sát Tổng Thống Nguyễn Văn
Thiệu, nhưng súng không nổ, vụ ám sát hụt trôi qua không
ai biết... Ðến năm 1971 Mão được chuyển lên chiến khu và
được bầu làm Phó Bí thư Ðảng ủy Triệu Ái... Tháng 4.1972,
trong một cuộc tấn công để giải phóng thành cổ Quảng
Trị, Mão bị trúng đạn và bị thương rất nặng, không chiến
đấu được, phải chuyển ra hậu phương miền Bắc để chữa
trị và an dưỡng... Về sau, Mão nói: “Mình may mắn hơn
đồng đội là còn sống vì vậy còn chút sức nào tôi còn
phục vụ cho sự nghiệp cách mạng của Ðảng”..
Giáo Sư Bông bị tên
khủng bố Vũ Quang Hùng giết, vì CSVN nhận thấy, qua miệng
của Tám Nam: “Nếu Giáo sư Nguyễn Văn Bông trở thành
Thủ tướng, miền Nam Việt Nam sẽ khá hơn”. Do vậy,
“Cuộc xâm lăng Miền Nam của Cộng sản Bắc Việt sẽ
khó thành tựu”. Bây giờ vinh danh Vũ Quang Hùng cũng là
cách vinh danh khủng bố, vinh danh chủ trương giết
chết tất cả mọi thành phần có thể trở thành trở lực
cho việc cai trị đất nước bằng độc đảng độc tài;
vinh danh những kẻ liều mạng khủng bố giết chết mọi người
tài có thể đưa đất nước tiến bộ trước đây, bây giờ
và mai sau. Ðiều này khiến dư luận thấy rõ chân tướng
khủng bố của CSVN, nên bài viết của Vũ Quang Hùng
bị gõ bỏ khỏi VietNamNet.
Nhưng, bài báo vinh danh
cô giái khủng bố Trịnh Thị Thanh Mão vẫn còn nguyên trên
Dân Trí. Nó cho thấy CSVN lúc nào cũng vinh danh những
kẻ trung thành với Ðảng, cho dầu kẻ đó thất học,
chỉ cần biết tuân lịnh Ðảng, cho dầu có phải nhúng tay
vào máu, giết người để lập thành tích, phục vụ cho sự
nghiệp cách mạng của Ðảng, bất kể đó là sự nghiệp
“đểu” khiến cả nước triền miên trong đói nghèo, lạc
hậu...
Không biết tới nay,
có bao nhiêu người nói được câu nói cuối cùng của Mão
trong khi sự nghiệp cách mạng sau 36 năm hoàn tất cuộc xâm
lăng miền Nam của Cộng sản Bắc Việt chỉ là sự nghiệp
đưa đất nước, hay rõ hơn là Miền Nam Việt Nam, từ chỗ
phồn vinh ngang hàng các quốc gia phồn vinh trong vùng Ðông
Nam Á Châu chẳng những xuống hàng bệ rạc của các quốc
gia nghèo đói nhứt thế giới, mà còn bước vào thời
đại “đồ đểu” tệ hại nhứt loài người.
Ðã vậy, trong lúc nhân
loại chủ trương diệt trừ khủng bố thì CSVN
lại chủ trương tiến hành khủng bố và vinh danh khủng
bố, một hành động được đánh giá là khốn
nạn hơn cả khốn nạn.
Hẹn con thư sau,
Giáo Già