Công
lý đang ở đâu ?
Nguyễn Thị Hoài
Bắc
Kính nhờ Quý Cơ Quan Truyền
Thông giúp lên tiếng.
Kính thưa Quý vị độc
giả.
Quý vị thường nghe
dân oan bị chiếm đất, chiếm nhà. Quý vị thường nghe người
dân bị đối xử bất công... nhưng tại Việt Nam còn nhiều
những trường hợp mà công lý dường như chưa bao giờ đến
được.
Tôi tên là : Nguyễn
Thị Hoài Bắc. Điện thoại số : 0975.887.168. Email là : Touyen2929@yahoo.com.
Lá thơ này xin gởi đến quý vị trường hợp của tôi, một
người đã bị Bác sỹ Nguyễn Đức Hinh – Phó giám đốc
Bệnh viện phụ sản Trung ương cố ý hãm hại cướp đi thiên
chức làm mẹ, sinh con và đang đi tìm công lý.
(Hinh bác sỹ Nguyễn
Đức Hinh trên mạng Vietland)
Tôi bị mắc bệnh u
nang buồng trứng 2 bên. Trước khi tôi đến khám bệnh và
mổ tại Bệnh viện phụ sản Trung ương, tôi đã đi khám
bệnh ở 5 cơ sở y tế có uy tín ở Hà nội, cả 5 cơ sở
y tếnày đều chẩn đoán là tôi bị u nang buồng trứng 2
bên.
Ngày 23/12/2006 tôi đến
khám bệnh tại Bệnh viện phụ sản Trung ương ở Hà nội,
bác sỹ Nguyễn Đức Hinh khám lâm sàng cho tôi và chẩn đoán
là tôi bị u nang buồng trứng 1 bên –bên phải. Bác sỹ Hinh
ghi vào sổ y bạ của tôi chỉ định mổ nội soi để bóc
tách khối u. Sau đó bác sỹ Hinh chỉ định cho tôi đi siêu
âm buồng trứng tại Bệnh viện phụ sản Trung ương. Kết
quả siêu âm tại đây cũng là u nang 2 bên buồng trứng. Đây
là điều sai phạm đầu tiên của ông Hinh. Ông đã chẩn đoán
sai bệnh tình bệnh nhân.
Sai phạm thứ hai là
việc bác sỹ Hinh làm khống Biên bản hội chẩn trước ca
mổ của tôi. Buổi tối trước ca mổ, tất cả các bệnh
nhân đều phải đi hội chẩn, chỉ riêng một mình tôi khôngđược
hội chẩn trước ca mổ vì ông Hinh không cho người gọi tôi
đi hội chẩn. Ông Hinh đã làm khống Biên bản hội chẩn
của tôi, vì vậy tất cả các y bác sỹ trong bệnh viện không
ai biết việc ông Hinh đã cố ý làm sai lệch hồ sơ bệnh
án của tôi.
Bệnh viện phụ sản
Trung ương cũng thế đã đưa cho tôi ký khống Giấy Cam Kết
trước khi mổ - tôi xin nói rõ hơn : Giấy cam kết trước
khi mổ là một tờ giấy in sẵn, khi họ đưa cho tôi ký họ
để trống một vài chỗ chưa điền vào. Sau khi tôi đã ký
xong họ mới điền thêm thông tin vào những chỗ để trống
đó.
Sai phạm thứ ba của
bác sỹ Hinh là trong ca mổ cho tôi ngày 4/ 01/ 2007, bác sỹ
Hinh không tiến hành mổ nội soi bóc tách khối u như đã chỉ
định mổ trong sổ y bạ của tôi. Bác sỹ Hinh chưa đem mẫu
bệnh phẩm của tôi đi làm xét nghiệm giải phẫu bệnh sinh
thiết để biết được khối u lành tính hay ác tính (ung thư),
bác sỹ Hinh vội vàng tiến hành mổ phanh và cắt luôn 2 bên
buồng trứng, cắt hoàn toàn tử cung và mạc nối lớn của
tôi. Hậu quả là tôi mất đi khả năng sinh con. Quý vị đều
biết đối với người phụ nữ, thiên chức làm mẹ là điều
quan trọng và thiêng liêng nhất.
Tôi xin phép được trình
bày rõ hơn về ca mổ của tôi. Trong ca mổ, lúc tôi đã bị
hôn mê, bác sỹ Hinh tiến hành soi ổ bụng và ông ta cho rằng
đã phát hiện ra tôi bị u nang buồng trứng 2 bên. Bác sỹ
Hinh nói với các bác sỹ cùng ca mổ rằng : “Hôm đầu
tiên tôi đến khám bệnh chỗ ông ta, tôi bị u nang buồng
trứng 1 bên, đáng lẽ tôi mổ sớm hơn nhưng vì tôi bị hành
kinh nên ông ta hoãn lại không mổ cho tôi. Vậy mà chỉ sau
1 tuần hoãn mổ khối u của tôi đã phát triển thành u 2 bên
buồng trứng và rất to nên ông Hinh nghi ngờ tôi bị u buồng
trứng ác tính.” ( Như tôi đã trình bày bên trên đã
có 5 cơ sở y tế chẩn đoán là tôi bị u nang buồng trứng
2 bên.)
Tôi được biết bác
sỹ Hinh đã cho dừng ca mổ lại và cho gọi bác sỹ giải
phẫu bệnh lên làm xét nghiệm nhanh ngay tại phòng mổ. Chỉ
trong khoảng 30 phút và xét nghiệm trong phòng mổ không có
các thiết bị máy móc làm xét nghiệm, chủ yếu chỉ dựa
trên lời nói của bác sỹ Hinh và bằng quan sát, bác sỹ làm
xét nghiệm đã kết luận sai cho rằng “K biểu mô có độ
ác tính cao.”
Dựa trên kết quả xét
nghiệm sai, bác sỹ Hinh đã cùng các bác sỹ Hội chẩn ngay
tại phòng mổ và họ đã đưa ra quyết định cắt hoàn toàn
tử cung, 2 buồng trứng và mạc nối lớn của tôi trước
khi đem mẫu bệnh phẩm đi làm xét nghiệm giải phẫu bệnh
sinh thiết.
Theo tôi nghĩ, việc làm
này của ông Hinh chính là màn kịch lừa đảo do ông Hinh đạo
diễn để hãm hại tôi. Trong lần đầu tiên tôi đến khám
bệnh bác sỹ Hinh, tôi có nói với bác sỹ Hinh rằng : “Tôi
sắp xây dựng gia đình và chưa sinh con lần nào.” Việc
bác sỹ Hinh cắt bỏ 2 bên buồng trứng, cắt hoàn toàn tử
cung và mạc nối lớn của tôi trước khi đem mẫu bệnh phẩm
đi làm xét nghiệm có khác gì việc một ông quan tòa xử án
tội phạm: “Đem chặt đầu phạm nhân trước, sau đó
mới hỏi cung thẩm vấn.”
Trước khi phẫu thuật
tại Bệnh viện phụ sản Trung ương, mẫu xét nghiệm máu
CA 12.5 của tôi ghi rõ tôi không có tế bào ung thư. Phần chẩn
đoán trước mổ ghi là: U buồng trứng (có nghĩa là u lành
tính. Nếu trong máu đã có tế bào ung thư thì phải ghi là
: K buồng trứng.)
Mọi quy trình làm xét
nghiệm giải phẫu bệnh sinh thiết hoàn toàn bằng máy móc
phải đủ thời gian là 7 ngày mới kết luận được là khối
u lành tính hay ác tính. Không phải chỉ trong vòng 30 phút như
bác sỹ Hinh và bác sỹ giải phẫu bệnh đã làm.
Căn cứ vào Phiếu xét
nghiệm giải phẫu bệnh sinh thiết của tôi, cả phần nhận
xét đại thể và lẫn phần nhận xét vi thể không tìm thấy
tế bào ung thư trong mẫu bệnh phẩm. Nhưng vì bác sỹ Hinh
đã cắt 2 buồng trứng, cắt hoàn toàn tử cung và mạc nối
lớn của tôi nên Bệnh viện phụ sản Trung ương đã ghi vào
phần Kết luận của Phiếu xét nghiệm giải phẫu bệnh sinh
thiết này là : “Ung thư biểu mô tuyến dạng nội mạc 2
bên buồng trứng “ để hợp thức hóa hồ sơ bệnh án.
Khi tôi bị kết luận
sai trái là ung thư buồng trứng tại Bệnh viện phụ sản
Trung ương, tôi xin chuyển sang Bệnh viện K Trung ương điều
trị hóa chất. Trước khi truyền hóa chất cho tôi, Bệnh viện
K cho tôi đi làm xét nghiệm máu cũng không tìm thấy tế bào
ung thư trong máu của tôi, điều này thể hiện trong phần
ghi chẩn đoán lúc bắt đầu vào Bệnh viện K của tôi như
sau : ”K buồng trứng sau phẫu thuật triệt căn tại Bệnh
viện phụ sản.“
Tuy thế, bệnh viện
K Trung ương lại không nói thật cho tôi biết là tôi không
bị ung thư buồng trứng vì họ sợ tôi kiện Bệnh viện phụ
sản Trung ương như vậy sẽ làm ảnh hưởng đến uy tín của
ngành y tế nên họ vẫn chỉ định cho tôi truyền hóa chất
như một bệnh nhân ung thư. Hóa chất là một loại thuốc
rất nặng, rất độc và nguy hiểm, thuốc lẽ ra để tiêu
diệt tế bào ác tính (mà tôi không có), lại tiêu diệt tế
bào lành tính như vậy rất tổn hại đến sức khỏe của
tôi. Sau khi truyền hóa chất xong, tôi thấy đau đớn khắp
toàn thân, tôi vật vã mấy ngày trời không ăn, không ngủ
được, lúc nào cũng có cảm giác buồn nôn nên cứ ăn vào
lại nôn ra hết.
Sau khi điều trị hóa
chất xong tại Bệnh viện K, tôi bị suy sụp rất lớn về
sức khỏe và tinh thần nên hơn một năm trời tôi ốm đau
hết bệnh này sang bệnh khác. Tôi bị mắc bệnh bướu cổdo
rối loạn nội tiết, hiện nay bệnh bướu cổ của tôi vẫn
chưa điều trị khỏi. Những ngày tháng tôi mổ u buồng trứng
tại Bệnh viện phụ sản Trung ương rồi sau đó truyền hóa
chất ở Bệnh viện K là những tháng ngày khủng khiếp nhất
trong cuộc đời tôi. Tôi đã sống trong sự đau khổ, tuyệt
vọng và tôi đã bị đau đớn cả về thể xác lẫn tinh thần.
Về trường hợp tôi
bị truyền hóa chất mặc dù không hề bị ung thư, theo suy
nghĩ của tôi, có lẽ trong ngành y tế ở Việt nam họ có
luật bất thành văn: Nếu anh chẩn đoán bệnh cho bệnh nhân
sai, tôi không nói ra, ngược lại nếu tôi chẩn đoán bệnh
cho bệnh nhân sai anh cũng không nói ra. Bệnh nhân đọc bệnh
án họ không hiểu gì cả, nếu không ai nói ra thì bệnh nhân
sẽ không thể biết được, điều này được thể hiện rõ
nhất trong trường hợp của tôi.
Sai phạm nghiêm trọng
và rõ nhất là bác sỹ Hinh là bác sỹ phụ sản nhưng ông
ta lại can thiệp vào việc chẩn đoán và điều trị bệnh
ung thư buồng trứng cho tôi. Như vậy là ông ta đã vượt
quá phạm vi trách nhiệm và trình độ chuyên môn của một
bác sỹ phụ sản. Nghiêm trọng hơn nữa là quy trình phẫu
thuật mà ông Hinh áp dụng trong ca mổ của tôi không đúng
với phác đồ điều trị bệnh ung thư buồng trứng tại Bệnh
viện K Trung ương là Bệnh viện chuyên khoa ung thư đầu ngành
tại Việt nam.
Phác đồ điều trị
ung thư buồng trứng tại Bệnh viện K được tiến hành như
sau: Mổ nội soi để bóc tách khối u, sau đó mang mẫu bệnh
phẩm đi làm xét nghiệm giải phẫu bệnh sinh thiết. Nếu
kết quả xét nghiệm là khối u ác tính thì bác sỹ của Bệnh
viện K sẽ chỉ định cho bệnh nhân truyền hóa chất. Hóa
chất được truyền trực tiếp vào mạch máu sẽ có tác dụng
tiêu diệt tế bào ung thư nhanh và hiệu quả, đồng thời
ngăn chặn tế bào ung thư di căn sang các cơ quan khác của
cơ thể. Sau khi truyền 6 đợt hóa chất xong, nếu xét nghiệm
máu của bệnh nhân ổn định thì bác sỹ của Bệnh viện
K lại chỉ định cho bệnh nhân đi tia xạ. Quá trình tia xạ
sẽ có tác dụng tiêu diệt tế bào ung thư triệt để hơn.
Sau quá trình tia xạ, nếu xét nghiệm máu của bệnh nhân tốt
thì bác sỹ của Bệnh viện K sẽ cho bệnh nhân nghỉ một
thời gian để bồi dưỡng sức khỏe sau đó cho tiến hành
mổ lại để cắt bỏ 2 buồng trứng, tử cung và mạc nối
lớn của bệnh nhân đi để tránh cho tế bào ung thư phát
triển trở lại. Việc mổ lại này Bệnh viện K gọi là phương
pháp mổ an toàn trước khi cho bệnh nhân xuất viện. Việc
mổ cắt bỏ 2 buồng trứng, tử cung và mạc nối lớn của
bệnh nhân tại Bệnh viện K là công việc cuối cùng của
quá trình điều trị bệnh ung thư buồng trứng.
Trái ngược với phác
đồ điều trị bệnh ung thư buồng trứng tại Bệnh viện
K, Bệnh viện phụ sản Trung ương là bệnh viện không có
chức năng điều trị ung thư, bác sỹ Hinh không phải là bác
sỹ chuyên khoa ung thư, ông Hinh đã tiến hành cắt 2 buồng
trứng, tử cung và mạc nối lớn của tôi ngay từ lần mổ
đầu tiên khi chưa đem mẫu bệnh phẩm đi làm xét nghiệm
để biếtđược khối u lành tính hay ác tính. Cách thức phẫu
thuật mà ông Hinh áp dụng trong ca mổ của tôi là vi phạm
vào quy trình mổ u nang buồng trứng.
Việc ông Hinh mổ cho
tôi như vậy, tôi không hề được thông báo trước ca mổ,
gia đình tôi cũng không yêu cầu ông Hinh mổ cho tôi như vậy.
Đây hoàn toàn là chủ ý của ông Hinh, ông tađã đánh lừa
cả đồng nghiệp, đánh lừa cả bệnh nhân, ông ta cố ý
hãm hại tôi chứ không phải là chẩn đoán nhầm bệnh …..
Tôi cho rằng việc làm
như trên của ông Hinh là hành động có chủ ý – đây là
một sự lừa đảo về y học. Những hành động của ông
Hinh là hành động độc ác, dã man, vô đạo đức, vô lương
tâm … Ông Hinh đã vi phạm vào y đức, y môn của người
thầy thuốc một cách nghiêm trọng. Ông Hinh đã cố ý hủy
hoại thân thể và cướp đi hạnh phúc suốt đời của tôi.
Ông Hinh làm cho tôi mất đi khả năng làm mẹ, sinh con – đó
là sự mất mát, đau khổ to lớn nhất đối với người phụ
nữ mà không có gì bù đắp được… Hành động này của
ông Hinh cần phải bị dưluận xã hội lên án và phải bị
pháp luật trừng trị thích đáng để ngăn chặn những hành
động như vậy xảy ra đối với các bệnh nhân khác.
Những việc làm vô trách
nhiệm của bác sỹ Hinh đã hủy hoại thân thể và cuộc đời
tôi, nó gây cho tôi một cú sốc rất mạnh về tinh thần,
giảm sút nhiều về sức khỏe ….. Tôi đau buồn quá, suy
sụp tinh thần, tôi ốm đau hết bệnh nọ sang bệnh kia. Hơn
một năm trời tôi đi điều trị hết bệnh viện này sang
bệnh viện khác. Hiện nay, tôi vẫn đang mắc bệnh bướu
cổ do rối loạn nội tiết chưa điều trị khỏi. Từ một
người bình thường sau ca mổ tôi trở thành một phế nhân.
Tôi đã mất đi khả năng làm mẹ sinh con, là điều quan trọng
và thiêng liêng nhất của người phụ nữ.
Tôi đã gửi đơn kiện
ông Hinh đến Thanh tra Bộ Y Tế nhưng Thanh tra Bộ y tế đã
bao che cho ông Hinh và Bệnh viện phụ sản Trung ương nên họ
đã sửa chữa, làm khống, làm giả mạo hồ sơ bệnh án của
tôi lưu tại Bệnh viện. Sau đó họ gửi cho tôi bản Kết
luận thanh tra với nội dung là ông Hinh đã chẩn đoán và
chỉ định phẫu thuật cho tôi là đúng. Bằng chứng là hồ
sơ bệnh án gốc mà tôi đang giữ và hồ sơ bệnh án giả
của tôi lưu tại Bệnh viện hiện nay rất nhiều chỗ không
khớp nhau.
Tôi đã gửi Đơn khiếu
nại của tôi tới Đại biểu Quốc hội thành phố Hà nội
2 lần. Đại biểu Quốc hội họ không có biện pháp gì can
thiệp giải quyết cho tôi mà họ chỉ gửi cho tôi 2 Phiếu
chuyển đơn khiếu nại của tôi tới ông Bộ trưởng Bộ
Y tế. Cho đến hiện nay, tôi không nhận được văn bản trả
lời nào của ông Bộ trưởng Bộ y tế về việc trả lời
2 đơn thư mà Đại biểu Quốc hội họ đã chuyển tới.
Ngành y tế ở Việt
nam không chỉ lạc hậu, kém phát triển mà nó còn rất nhiều
tiêu cực, làm phiền hà cho người bệnh. Những người bệnh
bị ốm đau đã là quá khổ sở nhưng nếu như họđến Bệnh
viện khám chữa bệnh mà họ không có tiền “ bồi dưỡng
riêng ” cho y tá, điều dưỡng và bác sỹ thì họ sẽ bị
đối xử không tốt và gặp nhiều phiền hà, rắc rối…
Trường hợp của tôi,
đã phải chi phí khá nhiều tiền để chọn một dịch vụ
y tế chất lượng tốt nhất ở Hà nội và chọn bác sỹ
có tiếng mổ cho mình. Nhưng không thể ngờ được rằng ông
bác sĩ mổ cho tôi đã cố ý hãm hại tôi. Tôi xin nói thêm
rằng trước khi đến khám và mổ ông Hinh, tôi không hề quen
biết ông ta nên giữa tôi và ông ta không có thù oán gì cả.
Tôi nghe có người nói rằng ông Hinh mổ tốt nên tôi sử
dụng dịch vụ của Bệnh viện phụ sản Trung ương. Rồi
tôi yêu cầu Bệnh viện được khám bệnh và mổ với bác
sỹ Hinh. Điều này nghĩa là việc bác sỹ Hinh cố ý hãm hại
tôi không phải vì thù oán cá nhân, mà tôi cho rằng đây là
một hành động vô đạo đức, vô lương tâm và đã vi phạm
vào y đức, y môn của người thầy thuốc một cách nghiêm
trọng.
Ở Việt nam, vấn đề
y đức của những người hành nghề y tế là một vấn đề
nhức nhối của toàn xã hội. Có lẽ trong ngành y tế ở Việt
nam họ có luật bất thành văn là họ thông đồng, bao che
cho nhau từ trên xuống dưới nếu ai đó vô tình hay cố ý
mắc sai phạm nên họ đã che mắt được các cơ quan chức
năng. Điều này được thể hiện rõ nhất trong trường hợp
của tôi. Ông Hinh đã cho người đến nói với tôi rằng :”Bọn
bệnh viện phụ sản Trung ương nó mổ đẻ chết cả 2 mẹ
con trên bàn mổ mà không làm sao cả ”. Điều này càng
khẳng định rõ hơn sựbao che cho nhau trong ngành y tế. Chính
vì sự bao che cho nhau như vậy nên các cơ quan chức năng không
thể kiểm soát, ngăn chặn và đẩy lùi những tiêu cực trong
ngành y tế. Hơn nữa, việc xử phạt những sai phạm trong
ngành y tế ở Việt nam còn quá nhẹ nên không có tính hiệu
quả… Vì những nguyên nhân như vậy nên người dân Việt
nam luôn là nạn nhân của những tiêu cực trong ngành y tế.
Ông Hinh đã phá hỏng
cả cuộc đời tôi. Tôi đã mất hết tất cả. Ông Hinh đã
làm cho tôi mất đi khả năng làm mẹ, sinh con và mất hết
hạnh phúc suốt đời của người phụ nữ. Tôi không biết
cuộc sống của tôi sau này sẽ ra sao. Tôi không thể cam lòng
khi kẻ hãm hại tôi không bị pháp luật trừng trị. Ông Hinh
còn cho nhiều người đến đe dọe sẽ trả thù tôi nếu tôi
đi kiện ông ta.
Điều làm tôi hết sức
ngạc nhiên là khi tôi đến gặp một vài phóng viên báo chí
và luật sư để nhờ họ giúp đỡ tôi đưa vụ việc này
ra công luận và pháp luật giải quyết nhưng họ đã biết
trước về vụ việc của tôi rồi – ( khi đó tôi chưa đăng
bài của tôi lên mạng ). Cách nói chuyện của họ lại hoàn
toàn bênh vực cho ông Hinh nên tôi phỏng đoán là ông Hinh
đã đến gặp họtrước tôi. Thậm chí ông Hinh còn cho người
thăm dò xem tôi nhờ luật sư nào bảo vệ quyền lợi cho tôi,
ông ta tìm cách mua chuộc luật sư của tôi, như vậy khi ra
tòa tôi sẽ bị thiệt thòi không được bảo vệ quyền lợi.
Ông Hinh còn nhờ chị Hà cư trú tại phòng 45 và 46 nhà D2
– tập thể Nguyễn Công Trứ - quận Hai Bà Trưng – Hà nội
đến gặp tôi và tuyên bố trước với tôi rằng : "Nếu tôi
kiện ra tòa ông Hinh sẽ thắng kiện, ông ta vẫn có chức,
có quyền như cũ, còn tôi sẽ không được bồi thường một
xu nào cả."
Vì tôi có đầy đủ
bằng chứng về những việc làm sai trái của ông Hinh nên
ông ta giở mọi thủ đoạn để hãm hại thân thể và đe
dọa tính mạng của tôi. Ông Hinh tìm mọi cách để thủ tiêu
bằng chứng, thủ tiêu nhân chứng để ông ta thoát khỏi sự
trừng phạt của pháp luật. Ông Hinh đã mua chuộc bạn bè,
người quen của tôi, ông ta nhờ họ rủ tôi đi ăn uống,
biết đâu để ông ta đầu độc tôi nhưng tôi cảnh giác
không đi. Ông Hinh thấy làm cách này không được, ông ta lại
nhờ họ rủ tôi đi lễ xa hoặc đi chơi xa ra khỏi địa bàn
Hà nội để ông ta có thể bố trí những vụ tai nạn giao
thông nhưng tôi cảnh giác không đi đâu xa cả.
Thậm chí ông Hinh còn
mua chuộc được cả nhà sư để khuyên can tôi không nên kiện
ông ta. Nhà sư nói với tôi rằng :”Ông Hinh có chức vụ
to quá nên không thể xử lý kỷ luật ông ta được.“ Tôi
không đồng ý với ý kiến của nhà sư. Nhà sư thấy thái
độ của tôi kiên quyết muốn kiện ônh Hinh, nhà sư đe dọa
tôi :”Nếu đi kiện ông Hinh, chưa kiện được ông ta thì
đã chết.” Câu nói như trên của nhà sư càng chứng tỏ
sự bất nhân, bất nghĩa và bản chất độc ác, dã man mất
hết nhân tính con người của ông Hinh.
Ông Hinh cho người đe
dọa tôi rằng :”Các đồng nghiệp của ông ta sẽ làm mọi
việc để bảo vệ danh dự cho ông ta.” Ông Hinh còn nhờ
một người khác đến nói với tôi rằng : “Việc tôi đi
kiện ông Hinh như là việc con kiến đi kiện củ khoai, những
người có thẩm quyền họ sẽ không thèm đọc đơn của tôi”.
Những câu nói như trên
chứng tỏ rằng ông Hinh cậy mình có chức, có quyền, có
tiền nên quá coi thường pháp luật. Ông Hinh đem chức quyền
của ông ta ra để uy hiếp tôi. Ông Hinh nghĩ rằng việc ông
ta hãm hại tôi không ai dám động đến ông ta. Chính vì suy
nghĩ này nên ông ta mới dám làm những việc thất đức như
vậy.
Ông Hinh thuê bọn sát
thủ nhiều lần đâm ô tô, xe máy vào tôi nhưng thành. Ông
Hinh có âm mưu lừa tôi đến những chỗ vắng vẻ hoặc đến
Bệnh viện để bắt cóc, đầu độc, tiêm thuốcđộc hãm
hại tôi nhằm mục đích: “ giết người, diệt khẩu “
hoặc biến tôi thành người mắc bệnh về thần kinh để
tôi không kiện được ông ta nữa.
Ông Hinh đã cố ý hãm
hại tôi, ông ta đã hủy hoại thân thể và hạnh phúc suốt
đời của tôi, ông ta đe dọa tính mạng của tôi. Không chỉ
có thế, ông Hinh còn ngấm ngầm phá hoại công việc làm ăn
của tôi nên hiện nay tôi không dám đi làm vì tôi đề phòng
ông ta hãm hại tôi. Đã hơn 4 năm nay tôi không đi làm kiếm
tiền sinh sống được. Kể từ ngày 4/ 01/ 2007 tôi mổ u buồng
trứng ông Hinh, tôi không bị ung thư mà lại trở thành một
phế nhân. Tôi đã phải điều trị hóa chất nửa năm trời
tại Bệnh viện K. Tôi đã tiêu tốn rất nhiều tiền của
vào việc điều trịbệnh không đúng này, đúng là “ tiền
mất, tật mang “.
Trước những sự đe
dọa tính mạng và thân thể đối với tôi như vậy, tôi đã
2 lần gửi đơn đến Công an quận Hai Bà Trưng là nơi tôi
đang cư trú nhờ cơ quan Công an giúp đỡ can thiệp bảo vệ
sự an toàn tính mạng và thân thể cho tôi nhưng họ gửi văn
bản trả lời tôi là vụ việc của tôi không phải thuộc
thẩm quyền giải quyết của cơ quan công an mà thuộc thẩm
quyền giải quyết của Bộ y tế. Sau đó tôi trực tiếp mang
đơn đến gặp phó chỉ huy Công an quận Hai Bà Trưng nhờ
can thiệp giúp đỡ nhưng một nữ công an ngồi tiếp dân cùng
phó chỉ huy Công an quận trả lời bằng miệng với tôi rằng
:” Bao giờ ông Hinh trực tiếp đến đe dọa tính mạng chị
thì chúng tôi mới can thiệp.” Tôi thấy cách giải quyết
và trả lời người dân của công an quận Hai Bà Trưng như
vậy là vô trách nhiệm vì không có kẻ giết người nào lại
đến báo trước cho người bị hại cả.
Vì Công an quận Hai Bà
Trưng không có biện pháp can thiệp giúp đỡ tôi nên tôi lại
gửi đơn đến Công an Thành phố Hà nội nhờ can thiệp giúp
đỡ nhưng tôi lại nhận được Giấy báo tin của họ gửi
cho tôi là vụ việc của tôi không phải thuộc thẩm quyền
giải quyết của cơ quan công an mà thuộc thẩm quyền giải
quyết của Bộ y tế. Nếu sự đe dọa tính mạng của tôi
do Bộy tế giải quyết thì Bộ y tế họ vừa là bị cáo,
vừa là quan tòa hay họ vừa là người đá bóng, vừa là người
thổi còi ?
Vì sự làm ngơ vô trách
nhiệm của cơ quan Công an nên bọn sát thủ càng có những
hành động đe dạo tính mạng tôi một cách trắng trợn và
nguy hiểm hơn. Hiện nay, tôi rất ít đi rađường, tôi chỉ
thỉnh thoảng đi bộ ra chợ ở gần nhà mua đồ ăn hoặc
tôi đi bộ mua một số đồ dùng ở gần nhà lúc trời vẫn
còn sáng và đường đông người qua lại vậy mà mỗi khi
tôi đi bộ rađường, bọn sát thủ định đâm xe vào tôi
nhiều lần, điều đặc biệt là bọn chúng toàn định đâm
vào tôi từ phía sau lưng vì nếu đâm đằng trước mặt thì
tôi nhìn thấy và tránh được.
Tôi đang kiện ông Hinh,
ông ta tìm mọi cách ngăn cản tôi để tôi không kiện được
ông ta. Ông Hinh còn thuê lưu manh lấy cắp hồ sơ y tế của
tôi để thủ tiêu bằng chứng nhưng rất may là không lấy
được bản gốc. Ông Hinh thấy rằng việc đầu độc, đâm
xe, lấy cắp hồ sơ y tế đều không thành, ông ta cho người
đến đe dọa tôi sẽ phóng hỏa, đốt nhà tôi để thủ tiêu
bằng chứng, thủ tiêu nhân chứng.
Ông Hinh chưa lấy cắp
được hồ sơ y tế của tôi mà đã cho người đe dọa tôi
trên mạng Diễn đàn pháp luật Việt nam là ông ta sẽ kiện
tôi vì tội phỉ báng, bôi nhọ danh dự của ông ta. Nếu ông
Hinh lấy cắp được hồ sơ y tế của tôi và thủ tiêu hết
bằng chứng thì ông ta sẽ khép tôi vào tội danh gì nữa ?
Xem ra làm một người dân lương thiện sống trong một “
nhà nước pháp quyền của dân, do dân, vì dân “ tại Việt
nam thật là không sống nổi. Tôi không làm gì vi phạm vào
luật pháp của Việt nam, vậy mà cuộc sống của tôi hiện
nay không bằng một người tù bị quản chế. Tôi bị mất
nhân quyền. Thậm chí, quyền sống đơn giản, tối thiểu
nhất của một con người tôi cũng không có được. Tôi không
dám đi làm vì sợ bị ông Hinh hãm hại tôi, ngay cả khi tôi
đi bộ ra đường nhiều lần còn suýt bị xe đâm. Tôi đến
nhờ các cơ quan chức năng bảo vệ nhưng họ không có biện
pháp nào can thiệp giúp tôi.
Pháp luật ở Việt nam
không giống như ở các nước khác trên thế giới : Một người
dân thấp cổ, bé họng đi kiện một cơ quan quyền lực hay
một người có chức, có quyền – nếu như người dân oan
có đầy đủ bằng chứng cho đơn kiện của mình thì thường
xảy ra kết cục là đơn kiện của người dân oan này bị
các cơ quan có thẩm quyền giải quyết họ lờ đi không giải
quyếtđơn kiện – ví dụ như vụ việc của tôi, tôi kiện
ông Hinh đã gần 3 năm nay nhưng chưa có một cơ quan nào giải
quyết vụ việc của tôi.
Không phải chỉ có một
mình trường hợp của tôi như vậy – khi tôi đi đến các
cửa công quyền kiện ông Hinh, tôi đã chứng kiến có rất
nhiều người dân oan cũng bị các cơ quan công quyền lờ đi
không giải quyết đơn kiện của họ. Điển hình nhất là
trường hợp bà Đỗ Bích Ngọc, trước đây là bác sỹ Bệnh
viện E – Hà nội. Bà bị ngành y tế trù dập, bà về hưu
đã hơn 20 năm nay mà không có lương hưu, bà cũng đã kiện
ngành y tế hơn 20 năm nay mà vẫn không được giải quyết.
Ngoài ra còn rất nhiều người dân oan khác cũng khiếu kiện
kéo dài rất nhiều năm mà vẫn không được giải quyết.
Nhưng ngược lại, khi
người dân vi phạm vào pháp luật – nếu có đầy đủ chứng
cứ cấu thành tội phạm thì ngay lập tức bị xét xử rất
nghiêm khắc. Tôi rất hoài nghi không rõ pháp luật tại Việt
nam có đúng là pháp luật của một nhà nước pháp quyền
xã hội chủ nghĩa của nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân
không hay pháp luật này chỉ bảo vệ sự đặc quyền, đặc
lợi của nhà cầm quyền ? Tôi chưa tìm ra được câu trả
lời cho câu hỏi này. Tôi đang đi tìm công lý nhưng không
biết công lý đang ở đâu trên đất nước Việt nam xã hội
chủ nghĩa này.
Tôi cảm thấy mình rất
cô đơn và đơn độc trong cuộc đấu tranh đòi công bằng
và công lý cho mình. Tôi là một người phụ nữ ốm yếu,
bệnh tật phải đơn độc đấu tranh với ông Nguyễn Đức
Hinh và đồng bọn của ông ta là những người có tiền và
thế lực, họ dùng mọi thủ đoạn để hãm hại thân thể
và đe dọa tính mạng tôi để :” giết người, diệt khẩu”.
Tôi nhờ công luậnủng hộ tôi để tôi đấu tranh đòi công
lý cho tôi và để ngăn chặn tội ác này xảy ra với những
người khác.
Tôi đã gửi khoảng
30 đơn thư khiếu nại về những việc làm sai trái của bác
sỹ Nguyễn Đức Hinh tới 19 cơ quan chính quyền, pháp luật,
thông tấn báo chí đã gần 3 năm nay ( có cơ quan tôi gửi
đơn thư đến 2 – 3 lần ) và tôi đã gửi đơn thư qua mạng
Internet tới hơn 20 báo điện tử trong Quốc nội ( có nơi
tôi gửi 2 – 3 lần ) nhưng cho tới hiện nay không một cơ
quan nào đứng ra giải quyết vụ việc này cho tôi và không
một cơ quan nào lên tiếng bảo vệ lẽ phải, công lý, bảo
vệ sự an toàn tính mạng và thân thể cho tôi.
Tôi cũng đã gửi Đơn
khiếu nại của tôi tới Thanh tra Chính phủ ngày 20 / 02 / 2009
và gửi Đơn khiếu nại tới Bộ nội vụ ngày 24 / 02 / 2009
nhưng cho đến hiện nay tôi không nhận được văn bản trả
lời nào của 2 cơ quan này.
Tôi không thể nào hiểu
nổi, ông Hinh chỉ là Phó giám đốc của một bệnh viện,
ông ta không thể lấy một tay mà che hết được cả bầu
trời như vậy được. Ông Hinh không thể thao túngđược tất
cả các cơ quan công quyền, báo chí, luật sư và tòa án …
như vậy được. Có lẽ có một người nào đó rất có thế
lực đứng đằng sau ông ta và bao che cho ông ta.
Tôi đưa thông tin về
vụ việc này của tôi lên mạng Internet để cho nhiều người
biết và cảnh giác, để tránh những sự việc đau lòng và
đáng tiếc như trường hợp của tôi xảy ra đối với những
người khác. Đây cũng là - Lời kêu cứu của tôi gửi tới
các cơ quan chính quyền, pháp luật, thông tấn báo chí và
các Quí vị đọc giả trên mạng Internet – Tôi nhờ công
luận giúpđỡ tôi lên tiếng bảo vệ lẽ phải, công lý,
bảo vệ sự an toàn tính mạng và thân thể cho tôi và yêu
cầu các cơ quan chức năng của Việt nam giải quyết vụ việc
tôi khiếu nại những việc làm sai trái của bác sỹ Nguyễn
Đức Hinh một cách công bằng và đúng pháp luật.
Xin cảm ơn quý vị đã
quan tâm.
Hà nội, ngày 17 tháng
5 năm 2011
Nguyễn Thị Hoài
Bắc
Hồ sơ y tế đính kèm:
|