Tổ
chức Phóng viên Không Biên giới nêu đích danh
Nguyễn
Phú Trọng là Hung Thần của Tự do Báo chí
Lê Minh phỏng dịch
TBT ĐCSVN Nguyễn Phú
Trọng là Hung thần của tự do báo chí
Đại hội đảng tổ
chức từ ngày 10 đến 19 tháng Giêng năm 2011 đã bầu Nguyễn
Phú Trọng làm Tổng Bí Thư ĐCSVN. Trước đây Trọng từng
chuyên ngành công tác đảng từ năm 1967 đến 1996, và từng
là biên tập rồi Tổng biên tập Tạp chí Cộng sản, cơ quan
ngôn luận của Đảng CSVN.
So với vị tiền nhiệm,
người mà chỉ trong vòng mấy tháng đã có thành tích kết
án cả trăm năm tù đối với các Bloggers, và những ai lên
tiếng chỉ trích chế độ, thì Trọng có lẽ sẽ không thua
kém gì. Công điểm đầu tiên của Trọng là bản án 7 năm
tù dành cho TS.Cù Huy Hà Vũ trong phiên tòa chóng vánh ngày 4/04/2011
với tội danh tuyên truyền chống phá nhà nước, trong khi ông
Vũ chỉ có mỗi tội là cổ súy hệ thống chính trị đa nguyên
đa đảng thông qua các ý kiến đóng góp trên mạng và hệ
thống thông tấn báo chí nước ngoài.
Tổng cộng có 18 công
dân mạng bị bắt giam với tội danh tương tự. Bác sĩ Nguyễn
Đan Quế, một phóng viên độc lập hiện đang đối mặt với
khả năng có thể bị cầm tù vì đã kêu gọi hưởng ứng
tinh thần đấu tranh dân chủ của Cách mạng Hoa Lài lan rộng
ở nhiều nước Trung Đông. Linh mục Nguyễn Văn Lý, một tu
sĩ công giáo và cũng là một chiến sĩ đấu tranh nhân quyền,
có thể bị đưa trở lại nhà tù vì những hoạt động báo
chí trên mạng của ngài. Trọng nắm quyền tối thượng, có
thể phủ quyết cả Thủ tướng và Chủ tịch nước để
đưa ra những điều luật ngăn cản, bắt bớ, kiểm duyệt,
bất chất những lời khuyên can của cộng đồng quốc tế.
http://en.rsf.org/spip.php?page=predateur&id_article=37304
Trung Đông: các hung
thần của tự do báo chí bắt đầu bị lật đổ
Các nhân vật trụ cột
của những guồng máy đàn áp, các lãnh đạo chính trị của
các chế độ thù địch với các quyền dân sự và thành viên
các tổ chức vận động chống lại việc sử dụng bạo lực
đối với nhà báo - Họ đều là những hung thần của tự
do báo chí. Họ kiểm duyệt báo chí.
Bấm
vào để xem chân dung của 38 hung thần báo chí
Năm nay có tất cả 38
hung thần báo chí. Nổi bật nhất là nhóm ở Bắc Phi và Trung
Đông, nơi đã có những biến động dữ dội xảy ra trong
những tháng gần đây. Những thay đổi quan trọng trong danh
sách hung thần báo chí năm 2011 là do những biến động tại
các quốc gia Ả-Rập. Các đầu lãnh đều rơi rụng. Trước
tiên là Tổng thống Tunisia Zine el-Abidine Ben Ali, bị buộc phải
từ chức hôm 14 tháng Giêng, tạo cơ hội cho dân chúng Tunisia
tìm kiếm cho mình những chọn lựa dân chủ.
Hung thần khác là Ali
Abdallah Saleh, Tổng thống Yemen, bị người dân nước mình
xuống đường chống đối bằng hằng loạt các cuộc biểu
tình, hoặc Tổng thống Syria Bashar al-Assad đã phản ứng lại
các cuộc biểu tình bằng những cuộc đàn áp đẫm máu, thì
cũng sẽ rơi rụng thôi. Còn lãnh tụ cách mạng Muammar Gaddafi
của Libya giờ đây là lãnh tụ của bạo lực, trấn áp dân
mình thẳng tay mà không cần biết lý do. Còn vị vua của Bahrain
là Ben Aissa Al-Khalifa thì sao?, một ngày nào đó cũng sẽ phải
trả lời trước nhân dân mình về cái chết của bốn nhà
hoạt động nhân quyền đã chết trong trại tạm giam, kể
cả một người sáng lập tờ báo đối lập, và những hoạt
động đàn áp những người biểu tình đòi dân chủ.
Tự do báo chí vẫn luôn
là mối ưu tư hàng đầu của người dân trong khu vực này.
Mặc dầu rất mong manh nhưng đó là những nhân nhượng đầu
tiên của các chính quyền chuyển tiếp và cũng là những thành
công đầu tiên của cuộc cách mạng.
Danh sách các tội danh
liên quan đến tự do báo chí trong suốt cuộc cách mạng mùa
Xuân của khối Ả Rập cứ tăng dần lên: tìm cách ngăn chận
các phóng viên nước ngoài, bắt bớ và giam cầm, trục xuất,
ngăn cấm liên lạc kết nối, đe dọa và trù dập. Những
kẻ quyết tâm ngăn cấm tự do báo chí tại 4 quốc gia Syria,
Libya, Bahrain và Yemen, không chỉ dừng lại ở việc giết người.
Những người thiệt mạng gồm có Mohamed Al-Nabous bị những
tay bắn sẻ của chính phủ bắn chết tại thành phố Benghazi
của Libya hôm 19/03, và hai nhà báo bị lực lượng an ninh giết
chết tại Yemen hôm 18/03.
Hiện đang có hơn 30
trường hợp bị tạm giam tùy tiện tại Libya và cũng khoảng
chừng ấy số phóng viên nước ngoài bị trục xuất. Những
phương pháp tương tự cũng được áp dụng tại Syria, Bahrain
và Yemen bởi vì nhà cầm quyền các quốc gia này ra sức ngăn
cấm, giữ một khoảng cách để các nhà báo không thể tường
thuật gì được.
Báo chí không thể nào
đóng góp gì được trong các cuộc xung đột này, bởi vì
những chế độ độc tài này hiện thân đã là đối nghịch
với tự do báo chí, đã kiểm soát tin tức và thông tin bởi
vì đó là kế sách sống còn của chế độ.
Việc các phóng viên
bị nhà cầm quyền ngăn cấm hoặc bị kẹt giữa lằn đạn
từ những người đấu tranh và từ các lực lượng an ninh,
đã nhắc nhở chúng ta rằng họ luôn phải đối diện với
hiểm nguy để hoàn thành trách vụ trong việc đưa tin.
Do yêu cầu của công
việc cần phải có mặt tại địa đầu và nhiều khi là ngay
tại nơi xảy ra bạo động, đã khiến cho nhiều nhà báo thiệt
mạng kể từ đầu năm nay. Tổ chức Phóng viên Không Biên
giới chia sẻ sự ra đi của phóng viên người Đức anh Lucas
Melbrouk Dolega. Anh bị cảnh sát bắn trái lựu đạn cay trúng
người hôm 17/01 và đưa đến tử vong 3 ngày sau đó; và anh
Tim Hetherington, một nhiếp ảnh gia người Anh làm việc cho
Vanity Fair và Chris Hondros một nhiếp ảnh gia người Mỹ làm
việc cho Getty Images đã bị đạn pháo giết chết tại thành
phố Misrata của Libya hôm 20/04.
Phần còn lại của
thế giới
Ở Á Châu, một số
nhà lãnh đạo các chế độ độc tài được thay thế nhưng
vẫn là bình mới ruợu cũ. Tại Miến Điện, tướng Thein
Sein thay thế tướng Than Shwe lãnh đạo chính phủ (ở xứ
này hiện có 18 phóng viên bị cầm tù). Tại Việt Nam, Đảng
Cộng sản chọn Nguyễn Phú Trọng lên thay thế Nông Đức
Mạnh (ở quốc gia này hiện có 18 công dân mạng bị giam cầm).
Trong trường hợp tại 2 quốc gia này, hung thần mới lên thay
thế hung thần cũ. Họ là lãnh đạo của những chế độ
chuyên sử dụng biện pháp tù đày để kiểm duyệt và không
mong gì có cởi mở chính trị. Những chế độ độc tài sắt
máu này đeo đuổi một thể chế độc đảng để duy trì
quyền lợi phe cánh, cũng đang bắt đầu lo sợ trước các
cuộc cách mạng dân chủ hiện đang xảy ra trên thế giới.
Làn sóng cách mạng từ
mùa Xuân Ả Rập hiện đang ảnh hưởng đến các chính sách
mà Chủ tịch Hồ Cẩm Đào của Trung Quốc và Tổng thống
Ilham Aliyev của Azerbaijan vẫn đang theo đuổi bây lâu nay. Họ
sợ rằng những "con vi trùng" này có thể lây lan nhanh. Hơn
30 nhà đối kháng, luật sư và hoạt động nhân quyền đã
bị bắt giam biệt tích ở Trung Quốc. Không ai có thể biết
họ đang ở đâu và cái gì đang xảy ra đối với họ. Một
trong những nạn nhân mới nhất là nghệ sĩ nổi tiếng Ai
Wei Wei. Chẳng ai biết ông ta bị giam ở nơi nào. Nhà cầm
quyền Azerbaijan cũng áp dụng chiến thuật tương tự để
trấn áp phe đối lập và báo chí vì họ theo gương các nước
Ả Rập dự trù tổ chức những cuộc biểu tình tại thủ
đô Baku. Các nhà hoạt động trên mạng Facebook bị bắt giam.
Các phóng viên của tờ báo đối lập Azadlig bị bắt cóc
và bị đe dọa. Nhiều phóng viên tường thuật cuộc biểu
tình bị bắt và bị đánh đập. Mạng internet bị cắt đứt.
Những hung thần khác
cũng không hổ danh với thâm niên của mình. Issaias Afeworki
ở Eritrea, Gurbanguly Berdymukhamedov ở Turkmenistan và Kim Nhất
Chính ở Bắc Hàn vẫn là lãnh đạo của những xứ độc
tài toàn trị trên thế giới. Sự tàn ác của họ càng ngày
càng tăng. Đó là những chế độ trung ương tập quyền sắt
máu, với các cuộc thanh lọc và khẩu hiệu tuyên truyền khắp
mọi nơi, tuyệt đối không có chỗ dung thân cho bất kỳ sự
tự do nào.
Những hung thần của
Iran: Mahmoud Ahmadinejad, được tái cử chức tổng thống vào
tháng 6 năm 2009, và Ali Khamenei, vị lãnh tụ tối cao, chính
là kiến trúc sư của những cuộc đàn áp đối lập thẳng
tay theo kiểu nhà độc tài Stalin.
Hơn 200 phóng viên và
Bloggers đã bị bắt kể từ tháng 6 năm 2009. 40 người vẫn
còn bị cầm tù và khoảng 100 người đã phải trốn khỏi
quốc gia này. Khoảng chừng 3,000 nhà báo hiện đang thất nghiệp
bởi vì nhiều tòa soạn bị đóng cửa hoặc bị ép buộc
không thuê mướn họ. Tổ chức Phóng viên Không Biên giới
kêu gọi Liên Hiệp Quốc cử một đặc sứ nhân quyền đến
Iran ngay lập tức, để theo dõi việc thực thi nghị quyết
do Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc (UNHRC) được biểu
quyết hôm 24/03.
Ở phía bên kia bờ Đại
Tây Dương cũng có thêm một khuôn mặt mới vào danh sách các
Hung Thần của Tự do Báo chí. Đó là Miguel Facussé Barjum, nhà
độc tài quân sự của xứ Honduras, có gốc địa chủ, đã
liên tục trấn áp báo chí đối lập kể từ sau cuộc đảo
chánh vào tháng 6 năm 2009. Trong số đó phải kể đến một
đài radio địa phương, đã từng can đảm chống lại các
thế lực làm ăn và chính trị trong một cuộc chiến không
cân sức được ví như người hùng tí hon chống lại anh chàng
khổng lồ.
Hồi quốc và Cote
d'Ivoire - 2 quốc gia sắp được vào danh sách trong năm tới
Tổ chức Phóng viên
Không Biên giới sẽ tiếp tục đi sâu vào vấn đề các tổ
chức tội phạm có liên can đến việc vi phạm quyền tự
do báo chí. Báo cáo đầu tiên trong vấn đề này của ấn
bản ra tháng 3 năm 2011, sẽ đề cập đến chuyến đi sắp
tới đến Mexico của Cao Ủy Nhân Quyền LHQ Navanethem Pillay.
Trong năm 2010, có 7 phóng viên đã bị giết tại Mexico.
Bạo động cũng là một
vấn đề chính ở Hồi quốc, đã khiến cho 14 phóng viên thiệt
mạng chỉ trong vòng chỉ hơn một năm. Quốc gia này vẫn là
nơi hành nghề nguy hiểm nhất trên thế giới của báo chí.
Các tổ chức thông tin báo chí tại những khu vực nguy hiểm
nhất cần phải có những cơ chế thích hợp để giúp các
phóng viên tránh khỏi những hiểm nguy luôn rình rập đe dọa.
Ở Mexico và Hồi quốc,
cũng như tại Phi Luật Tân, việc bảo vệ báo chí rất lỏng
lẽo vì kẻ vi phạm không hề bị phạt. Thái độ dửng dưng
của các quan chức địa phương, sự tự tung tự tác của
các băng đảng và nạn tham nhũng đã khiến cho những vụ
vi phạm không bao giờ được điều tra tới nơi tới chốn.
Tự do báo chí không thể tiến triển nếu người ta không
kiên quyết đấu tranh triệt để với nạn dung dưỡng.
Đối với hoạt động
mạng Internet, tổ chức Phóng viên Không Biên giới sẽ kiên
quyết bảo vệ tính độc lập của nó vì hiện có nhiều
quốc gia dự tính đưa ra các điều luật kiểm soát. Phóng
viên Không Biên giới cũng rất quan tâm đến những áp lực
đang gia tăng, với những cường độ khác nhau tùy theo từng
chế độ, đang toan tính áp đặt một chế độ kiểm duyệt
và điều phối lên các công ty internet, nhất là các nhà cung
cấp dịch vụ mạng.
Tin tức gần đây cho
thấy, Côte d'Ivoire tiếp tục trở thành trung tâm điểm đáng
lưu ý của Phóng viên Không Biên giới bởi vì nhà cầm quyền
đã liên tục theo dõi, kiểm soát báo chí trong suốt 2 vòng
bầu cử ở xứ này vào tháng 10 và 11 năm ngoái. Từ những
cuộc tấn công cánh phóng viên nhà báo ủng hộ ứng viên
tổng thống Alassane Ouattara cho đến việc đe dọa những ủng
hộ viên của Laurent Gbagbo. Tổ chức Phóng viên Không Biên
giới đã theo dõi tình hình và vẫn tiếp tục giám sát sau
khi ứng viên Alassane Ouattara lên nắm nhiệm sở từ đầu tháng
4 năm nay.
Ở Thổ Nhĩ Kỳ (là
quốc gia mà Tổ chức Phóng viên Không Biên giới đã có một
cuộc viếng thăm vào tháng 4 năm nay), vấn đề không chỉ
nằm ở chỗ là những luật lệ hà khắc, đặc biệt là bộ
luật chống khủng bố và an ninh quốc gia, mà còn có cả những
thói quen làm bậy của các ông tòa, thẩm phán, do thiếu kiến
thức về điều tra báo chí. Điển hình mới nhất là trường
hợp nhốt tù Ahmet Sik và Nedim Sener, là hai phóng viên đã điều
tra và tường thuật vụ Ergenekon và việc điều hành của
lực lượng cảnh sát và hệ thống tư pháp.
Ở khu vực tự trị
người Kurd phía bắc Iran, các lực lượng an ninh của chính
phủ lưỡng đảng cầm quyền đã mạnh tay đối với những
người biểu tình mới đây và trong số đó phóng viên vẫn
là những nạn nhân đầu tiên.
Ở Việt Nam, càng ngày
càng có nhiều phóng viên, công dân mạng bị bắt giữ và
truy tố. Nhà cầm quyền Việt Nam đang rập khuôn người anh
cả Trung Cộng trong cách cai trị và đàn áp. Tổ chức Phóng
viên Không Biên giới tiếp tục giám sát tình hình tại Trung
Quốc và Iran, là hai quốc gia đang đày đọa các phóng viên
nhà báo.
Sự im lặng của cộng
đồng quốc tế đối với nhiều quốc gia như Azerbaijan, Việt
Nam, Eritrea và các chế độ độc tài Trung Á (đặc biệt là
Turkmenistan và Uzbekistan) là một sự đồng lõa và là điều
đáng trách. Chúng tôi thúc giục các chính thể dân chủ hãy
chấm dứt việc giấu mình đằng sau bức bình phong quyền
lợi kinh tế và chính trị.
http://en.rsf.org/maghreb-et-moyen-orient-thirty-eight-heads-of-state-and-03-05-2011,40204.htm
|