Khủng
bố: Xưa và nay
Lê Minh
Hôm 1/05 vừa qua, sau gần
10 năm lẩn trốn để tránh sự truy lùng của Hoa Kỳ và các
nước đồng minh, tên trùm khủng bố Osama Bin Laden bị biệt
hải Hoa Kỳ truy sát và giết chết tại tư gia của hắn, tại
một thành phố nhỏ phía đông bắc Hồi quốc.
Từ hôm đó đến nay
hơn tuần lễ, câu chuyện Osama Bin Laden bị biệt hải Hoa kỳ
hạ bị sát là câu chuyện được bàn tán sôi nổi, đề cập
nhiều nhất trên các trang tạp chí, websites, diễn đàn. Người
người đều cho rằng thế giới từ nay được bớt đi một
tên trùm khủng bố gian ác.
Theo Wiki và nhiều websites
khác thì “Khủng bố” được định nghĩa là hành động
phá hoại tài sản, gây thương vong hoặc dưới bất cứ hình
thức nào, bất chấp thiệt hại nhân mạng, miễn là có thể
gây bất ổn, hoang mang, sợ hãi cho cá nhân, cộng đồng, tổ
chức, chính phủ, nhằm đạt mục tiêu chính trị, tôn giáo.
Từ xưa nay, nạn khủng
bố chưa bao giờ chấm dứt. Trong những năm gần đây, nạn
khủng bố của những nhóm hồi giáo cực đoan phát triển
đã lôi kéo cả thế giới vào cuộc chiến chống lại chúng.
Khủng bố không chỉ xảy ra tại những nước như Irag, Afghanistan,
Hồi quốc,... mà còn có thể xảy ra tại các nước Tây Phương
hay bất cứ nơi nào trên thế giới.
Trở lại với không
khí cả thế giới vui mừng sau khi được biết Bin Laden bị
hạ sát, thì chính phủ nhà nước CHXHCNVN, cũng có ý kiến
thông qua lời phát biểu của nữ phát ngôn nhân Nguyễn Phương
Nga. Tại buổi họp báo hôm 3/05 khi được hỏi về phản ứng
của Việt Nam trước cái chết của Bin Laden, bà Nga đã trả
lời một cách chung chung: “Việt Nam phản đối chủ nghĩa
khủng bố và lên án các hoạt động khủng bố dưới mọi
hình thức. Những kẻ khủng bố phải chịu trách nhiệm về
những hành động của mình và cần phải bị nghiêm trị”.
Nói vậy chứ không phải
vậy, bởi vì chỉ vài ngày trước đó, trong loạt bài “mừng
chiến thắng 30/04”, nhiều báo chí trong nước hí hửng đăng
tự truyện của một số “Khủng bố Việt Cộng”, trong
đó có cả câu chuyện khủng bố ám sát Giáo sư Nguyễn Văn
Bông.
Thật ra cái chết thảm
thương của vị đại giáo sư tài ba Nguyễn Văn Bông cũng
nằm trong số phận muôn ngàn nạn nhân của khủng bố Việt
Cộng.
Nạn khủng bố của
Việt Cộng đã có từ lâu, có từ thời ông Hồ Chí Minh mới
đem chủ nghĩa cộng sản vào Việt Nam. Các vụ ám sát khủng
bố do các đảng viên, cán bộ cộng sản thực hiện đã xảy
ra từ những năm tháng trước thời điểm 1945. Từ sau thời
điểm 8/1945 thì các vụ ám sát, khủng bố lại diễn ra với
hình thức quy mô, rộng lớn hơn.
Những đối thủ chính
trị của các đảng phái khác khi bị ám sát thì được chụp
cho cái mũ “Việt gian, phản động” hay “tay sai”. Đây
là những thủ thuật được dùng để che mắt quần chúng
và giúp kẻ nhận nhiệm vụ ám sát có thể ra tay dễ dàng,
dã man và dứt khoát hơn.
Những năm tháng trong
cuộc chiến kháng Pháp, các cuộc thanh trừng, khủng bố vẫn
diễn ra từ Nam chí Bắc, không những chỉ đối với các phe
phái đối lập, mà còn xảy ra đối với chính các đồng
chí trong cùng nội bộ.
Ngay khi cuộc chiến này
chưa chấm dứt, Đảng CSVN đã vâng lời quan thầy Trung Quốc
tiến hành cuộc Cải Cách Ruộng Đất “long trời lở đất”.
Hàng trăm ngàn người bị chết oan. Nạn nhân, ngoài các tầng
lớp nông dân, tư thương, trí thức, còn có cả các đảng
viên CS trung kiên. Tại các cuộc đấu tố, có nhiều người
nông dân vì bị đe dọa, khủng bố tinh thần, bị buộc phải
điểm mặt chỉ tên, tố giác những tội trạng không hề
xảy ra. Sự khủng bố và cách đối xử tàn ác của chính
quyền cộng sản non trẻ ở miền Bắc đã khiến cho người
dân miền Bắc khiếp sợ. Điều đó lý giải tại sao hàng
triệu người miền Bắc sẵn sàng bỏ tất cả để chạy
trốn vào Nam năm 1954.
Nạn khủng bố có chấm
dứt sau năm 1954 ở miền Nam không? Thưa không.
Sau 1954 thì cộng sản
tiếp tục “cuộc cách mạng giải phóng miền Nam” bằng
mọi giá, cho dù phải “đốt cháy cả dãy Trường Sơn”,
hoặc phải nướng hàng triệu thanh niên vào cuộc chiến.
Trong những năm của
cuộc chiến này, người dân miền Nam đã quá quen thuộc với
cảnh đấp mô, gài mìn, liệng lựu đạn vào chỗ đông người
của các tên “Đặc công Việt Cộng” mà người miền Nam
vẫn quen gọi chúng là “Khủng bố Việt Cộng”. Cái tên
này quả là không sai, bởi vì các tên khủng bố Việt Cộng
thường tiến hành các các vụ đánh lẻ tẻ mà chúng gọi
là đánh du kích bằng cách chôn mìn, gài lựu đạn vào chợ
búa, nơi hội họp, đường xá, bệnh viện, trường học,...
bất kể nơi nào miễn là có thể gây sát thương nhiều nhất,
khiến dân chúng sợ hãi phải tránh xa những nơi đó. Nạn
nhân của những vụ khủng bố còn là những tư thương, gia
đình không chịu đóng thuế hay không đóng thuế đầy đủ
cho ban kinh tài Việt Cộng. Những ai dám đi khai báo với chính
quyền thì bản thân và gia đình đều bị khủng bố VC truy
sát đến cùng để làm gương cho những người khác.
Phú Yên (2/1964) -
Cảnh một chiếc xe đò và chiếc xe lam bị lật do mìn của
VC
Những khủng bố do VC
gây ra trong thời chiến, kể ra thì có hàng ngàn, không thể
gom hết vào một vài trang giấy, nhưng danh
sách một số vụ điển hình thì cũng có thể tìm thấy
trên một số trang mạng. Ngoài những vụ ám sát đặt mìn
lẻ tẻ để giết những chính khách, trí thức, nhà báo, thương
gia, thì phải kể đến một số vụ nổi bật về tính chất
tàn ác một thời được báo chí trong và ngoài nước nhắc
đến như Vụ đánh bom nhà hàng nổi Mỹ Cảnh (6/1965);
Vụ thảm sát đồng bào Thượng tại Dak
Sơn, Đắc Lắc (12/1967); Vụ thảm sát Tết Mậu Thân tại
Huế (2/1968); Vụ thảm sát tại sân
vận động Quy Nhơn (1/1972); Vụ pháo kích trường tiểu
học Cai
Lậy Định Tường (3/1974). Ghê tởm hơn cả là nhờ “sự
sáng tạo cao độ” trong công tác “giết địch” nên những
khủng bố VC đã nghĩ ra cách đánh bom kép để giết thêm
đợt 2 khi nhân viên cứu thương, cảnh sát đến hiện trường
để cứu người, như trường hợp đánh bom kép một số rạp
hát (rạp hát Trưng Vương, Quy Nhơn), nhà hàng nổi Mỹ Cảnh,...
Thế cho nên một cựu
quân nhân Mỹ từng tham chiến tại Việt Nam, ông Bill
Laurie khi đem so sánh thời gian và tính chất giết người
của khủng bố VC với bọn khủng bố Al-Qaeda, đã thốt lên
rằng“Việt Cộng chính là sư tổ của bọn khủng bố”
(“mother of all terrorism!”).
Đó là nói đến khủng
bố VC “thời xưa”. Vậy thời nay Việt Cộng có còn khủng
bố dân lành nữa không? Xin thưa: vẫn còn!
Sau 1975, đặc công VC
tuy hết còn pháo kích, đặt mìn, liệng lựu đạn vào dân
lành nữa nhưng CSVN vẫn sử dụng nhà tù và lực lượng chỉ
biết “còn Đảng còn mình” để làm phương tiện khủng
bố người dân. Nghe nói đến “học tập cải tạo” thì
ai cũng sợ. Bị kêu lên gặp chính quyền địa phương hoặc
đồn công an để “làm việc” thì ai cũng lo âu. Ngoài ra
ngày nay công an còn biết sử dụng côn đồ để trấn áp
dân oan, đánh đập những nhà bất đồng chính kiến.
Khủng bố vẫn tồn
tại sau cái chết của trùm Osama Bin Laden. Nhưng thế giới
vẫn tiếp tục truy lùng những tên khủng bố để đem ra xét
xử. Trong khi đó nạn khủng bố tại Việt Nam vẫn tiếp diễn.
Huỳnh Phi Long, kẻ
đánh bom nhà hàng nổi
Mỹ Cảnh 6/1965.
|
Vũ Quang Hùng, kẻ
đánh bom giết chết vị giáo sư khả kính Nguyễn Văn Bông
11/1971.
|
Vũ Hoàng Hà, kẻ
liệng lựu đạn vào lửa trại tại sân vận động Quy Nhơn
1/1972.
|
Những tên khủng bố
VC thời nay thì ngày càng hung tợn hơn, trong khi những tên
khủng bố VC “năm xưa” vẫn huênh hoang, khoe khoang những
tội ác của mình mà không hề tởm lợm chút nào.
Xét cho cùng, bọn khủng
bố thời xưa và nay đều có chung sở thích bệnh hoạn là
thích khoe khoang, khoác lác thành tích giết người của chúng.
Úc Châu ngày 12/05/2011
Lê Minh
|