Khác với những
lần bầu cử quốc hội và hội đồng nhân dân các cấp những
lần trước, lần này trong dịp bầu cử quốc hội khóa 13,
nhà nước CSVN và khối truyền thông trong nuớc đã tạo ra
một không khí ồn ào hơn. Với những nhận định, quan tâm,
phỏng vấn cử tri và phỏng vấn ứng viên rất sôi nổi.
Ngoài ra, cũng có những đóng góp ý kiến đóng góp từ những
đại biểu quốc hội đương nhiệm và tiền nhiệm với những
kinh nghiệm, nhằm hướng dẫn các ứng viên mới về cách
vận động, chức năng và bổn phận của một đại biểu
khi ứng cử và khi đắc cử một cách rõ ràng. Tuy vậy, đại
đa số người dân vẫn cho rằng tất cả chỉ là bánh vẽ,
có nói gì chăng nữa cũng chỉ là những giọt rượu cũ được
trút sang một chiếc bình mới, chẳng có gì đặc biệt đáng
qua tâm.
Nhìn vào hình thức cuộc
bầu cử khoá 13 sắp tới đây, người ta có thể thấy được
một sự cải tiến khá hấp dẫn như lời khuyến cáo của
ông Nguyễn Sĩ Dũng, phó Chủ nhiệm văn phòng quốc hội CSVN.
Theo kinh nghiệm, ông Dũng cho biết “khi tiếp xúc với cử
tri, nếu các ứng viên trình bày đường lối, chủ trương
hành động của mình theo kiểu học thuộc bài, cử tọa có
thể vỗ tay, hoan nghênh, nhưng chưa chắc cử tri sẽ dồn phiếu
cho những người ăn nói lưu loát, hấp dẫn người nghe, vì
lý thuyết và thực hành khác xa nhau rất nhiều”. Điều
này không sai, nhưng trên thực tế chính ông Dũng cũng đang
nói toàn lý thuyết, bởi lẽ ai cũng biết cử tri dưới chế
độ CS chưa bao giờ quan tâm việc phải dồn phiếu cho ai,
vì họ thừa biết lá phiếu của họ chỉ là một sự trang
trí cho chế độ, thực chất danh sách ứng viên đắc cử
đã có sẵn, không thể thay đổi trong chính sách “Đảng
cử, dân bầu” trong suốt dòng lịch sử CSVN. Hơn nữa,
dưới chế độ độc tài toàn trị CSVN chưa bao giờ có được
thế “Tam quyền phân lập”, mà chỉ là “Tam quyền phân
công”. Hành pháp, Tư pháp và Lập pháp đều là những cơ
quan thi hành chỉ thị của đảng, họ không thể lên tiếng
hành động theo lẽ phải hay nguyện vọng của người dân.
Như vậy, các ứng viên có hay, có giỏi hay có khôn khéo mấy
chăng nữa trong vận động, cũng chỉ nói cho vui, giống như
một diễn viên trong vở kịch, khi sân khấu đã khéo màn thì
“cốt khỉ lại hoàn cốt khỉ”. Do đó, tại sao những ứng
viên chỉ cần học thuộc bài, khỏi cần phải quan tâm đến
trình độ cử tri, cũng chẳng cần quan tâm đến việc phải
thực hiện đúng những gì đã “trả bài” trước cử tri.
Cũng trong những nhận
định về vai trò đại biểu quốc hội hay “hội đồng nhân
dân” các cấp, đa số dư luận cho rằng những người thực
sự có tài, có tâm huyết với đất nước, muốn lo cho dân
được một cuộc sống ấm no, muốn nhân quyền và nhân phẩm
của người dân được tôn trọng thì họ lại không dám đệ
đơn xin ứng cử với một số lý do điển hình như không
đủ điều kiện để được đề bạt, dù có vận động
để được đề bạt cũng khó lòng mà đắc cử. Hơn nữa,
dù những người này có khôn khéo luồn lách để đi qua được
hai cửa aỉ đề bạt và đắc cử chăng nữa thì khi chắc
chắn họ sẽ trở thành một “ông phỗng” nơi nghị trường,
nếu họ không muốn trở thành tội nhân của chế độ với
những tội danh điển hình như "âm mưu lật đổ chế độ"
hay "tiết lộ bí mật nhà nước",v,v...
Nhìn vào hoàn cảnh đất
nước dưới chế độ độc tài, toàn trị CSVN từ hơn 60
năm qua với miền Bắc và 36 năm qua với miền Nam, chắc chắn
không ai có thể ngộ nhận CSVN là một tập đoàn cai trị
có ý thức và giác ngộ để đưa đất nước và con người
hướng thượng, mà chỉ toàn thấy đưa cả một đất nước
và dân tộc hướng hạ đến tận cùng.
Nếu một người nào
đó cho rằng những đại biểu quốc hội hay các hội đồng
nhân dân các cấp được quyền nói lên tiếng nói trung thực
từ những tư duy của họ để tranh đấu quyền lợi cho dân,
thì thử hỏi tại sao những bất công vẫn tràn lan, càng ngày
càng tăng, chưa bao giờ thấy giảm. Và nếu nói rằng các
đại biểu không phải là một công cụ để đảng CSVN xử
dụng như con rối, thì chẳng lẽ tất cả đã bị mù hết
sao mà họ không thấy những bất công, băng hoại của xã
hội. Biết bao nhiêu oan khiên đã và đang ngự trị trên từng
nẻo đường đất nước, quốc hội và các đại biểu đã
thấy gì và làm gì? Đây là một câu hỏi lớn và không có
câu trả lời từ nhiều thập niên từ khi các đại biểu
xuất hiện. Cũng chính vì thế người dân đã mất hết niềm
tin nơi hệ thống cầm quyền, chẳng ai thèm quan tâm.
Nhìn lại thập niên
vừa qua, từ những việc dâng đất, biển cho Trung cộng
qua hai hiệp định “Phận định lãnh thổ và lãnh hải”
do Lê Công Phụng Ký trong hai năm 1999 và 2000; Hiện tượng
mất Hoàng Sa và việc cho Trung cộng “thuê dài hạn” 300
ngàn Hecta đất thuộc 10 tỉnh biên giới phiá bắc, thậm chí
ngư dân Việt Nam bị Trung cộng bắt giữ, hành hạ và sát
hại, quốc hội cũng có làm được gì ? Đó là đối ngoại,
còn lại đối nội thì lại quá nhiêu khê, người dân phải
ngụp lặn trong một xã hội rối beng như một đống rác,
ai là người quan tâm và giải quyết? Lãnh vực y tế thì,
lạc hậu, bất công. Giáo dục suy đồi, bằng cấp đem rao
bán như mớ rau, ký cá, xã hội rẫy tệ đoan, tôn giáo bị
trù dập, bắt bớ, cầm tù bừa bãi tùy tiện... Một vấn
đề đặc biệt đã trở thành một câu chuyện dài nhiều
tập với tự đề “Dân oan” vẫn tiếp diễn suốt mấy
chục năm qua, quốc hội và đại biểu các cấp có thấy không?
Nếu thấy thì họ đã làm được gì để giúp đỡ cho những
người dân khốn cùng đang lang thang “khiếu kiện” vì nhà,
đất, ruộng vườn của họ đã bị cướp đi một cách trắng
trợn chưa từng thấy trong lịch sử nhân loại.
Thực ra, nếu nói rằng
quốc hội CSVN hoàn toàn chỉ biết im lặng cúi đầu “nín
thở qua sông” thì không đúng hẳn, họ cũng có lên tiếng,
lên tiếng một cách lác đác như những những chiếc lá thu
cuối mùa. Hơn nữa sự lên tiếng của họ cũng phải được
chỉ thị từ đảng để tạo ra một bình phong dân chủ che
mắt thế gian, giống như cảnh “:cỡi ngựa xem hoa” cho vui,
cuối cùng cũng chẳng có gì ảnh hưởng đến ai. Điều này
có lẽ ai cũng nhìn thấy qua hiện tượng ồn ào như họp
hành khuyến cáo nhà nước ngưng thực hiện dự án cho nước
ngoài khai thác Bauxite, ngưng các hợp đồng cho nước ngoài
thuê rừng dài hạn, làm ảnh hưởng đến an ninh lãnh thổ,
chủ quyền quốc gia, tác hại đến môi trường,v,v..
Tất cả, rộ lên như
một trái bóng rồi lại xẹp lép để đi vào quên lãng một
cách rất ư là tự nhiên.
Tóm lại, dưới chế
độ độc tài, toàn trị CSVN, đại biểu quốc hội hay đại
biểu hội đồng nhân dân các cấp chẳng khác nào những công
cụ cuả đảng, đảng giựt dây nhảy muá cho vui, đồng thời
dùng làm bình phong ra chuyện dưới chế độ CSVN vẫn ció
dân chủ, người dân vẫn được chọn người đại diện
để bảo vệ nhân phẩm và quyền lợi của họ. Điều này
chỉ có thể bịp được quốc tế, tạo điều kiện để
một số nước có lý do chính đáng để bang giao qua quyền
lợi của họ, nhưng đối với người dân Việt thì không
thể. Chính vì vậy, tại sao suốt mất chục năm qua dưới
chế độ CSVN, người dân không quan tâm đến sự bầu chọn
“người dại diện”, mặc dù đảng và nhà nước cố tạo
sự sổi nổi để gây chú ý, nhưng tất cả vô hiệu. Bởi
lẽ ai cũng biết, dưới một chế độ lạc hậu, độc tài,
toàn trị như CSVN thì muôn đời chẳng bao giờ có thể giác
ngộ thay đổi để thăng hoa đất nước và dân sinh. Dù có
tạo sự kiện ồn ào ra sao chăng nữa, thì cũng không ra ngoài
câu tục ngữ “Mười voi không được một bát mước xáo”.
Muốn người dân quan tâm, hăng hái tham gia sự lựa chọn người
đại diên cho họ, chỉ khi nào quyền làm người của họ
thực sự được tôn trọng, lúc đó sự lựa chọn của họ
mới có giá trị và những đại diện họ đã tin bầu ra cũng
sẽ được quyền tự do bảo vệ họ. Muốn được như thế,
đảng và nhà nước CSVN phải ra đi, trả lại tự do, dân
chủ cho toàn dân. Ngược lại, một ngày CSVN còn tồn tại,
ngày đó người dân vẫn phải lầm lũi đi trong bóng tối
của nhân loại và cũng chẳng thèm quan tâm đế hệ thống
cai tri, ngoài sự cảnh giác và sợ sệt cho bản thân.
-
Phạm Thanh Phương
(Úc Châu)