Tháng
Tư là tháng nhiễu sự
Bình Sơn
Đối với người Mỹ,
trước hết đầu tháng Tư có ngày cá tháng Tư (April fool).
Người ta nói như thật, nhưng coi chừng là xạo đó. Tin là
chết một cửa tử.
Kế đến tháng Tư là
tháng cuối của thời gian khai thuế. Anh nào biết chắc mẽm
là khai thuế sẽ lấy tiền lại thì đã khai từ đầu tháng
Giêng và dĩ nhiên tiền thuế về từ lâu . Đến tháng Tư
thì nó đã biến thành xe, giường ngủ, áo quần đẹp
hay đã xong một tuần du hí. Còn lại những người chưa khai
là có vấn đề. Khai thế nào cho có lợi, khai thế nào giảm
được tiền đóng thêm. Nên tháng Tư là tháng suy tư, động
não.
Tháng Tư cũng là tháng
mà trẻ em rất thích vì có ngày Easter đi nhặt trứng. Những
cái trứng nhiều màu sắc có chứa kẹo làm trẻ em mê mẫn
không cần biết đến cái nghĩa thật sự của ngày Easter.
Tháng Tư có ngày Earth
là ngày của trái đất. Năm nay vì khí hậu bất thường nên
ngày này cũng được mọi người chú ý nhiều hơn.
Riêng đối với người
Việt tha hương thì tháng Tư là tháng mất nước. Tháng của
nước mắt và phân ly. Đôi lúc muốn quên nhưng không thể
nào quên được. Những hồi ức như những bóng ma cứ lởn
vởn kéo về đầy ấp tràn lan và làm người ta muốn khóc.
Có người nói hãy quên
đi quá khứ, tha thứ là tự cho chính mình niềm hạnh phúc.
Nhưng thật ra, người Việt tha hương có bắt tội ai đâu
bởi vì chính mình đã bị quá khứ của mình nghiền
nát, sâu xé mỗi khi tháng Tư lại về.
Người lính già bên
ly cà phê đắng, ngồi lại với nhau nhắc chuyện đóng đồn,
xung trận, lái tàu, lái máy bay. Người di tản nhắc chuyện
trên chiếc trực thăng, trên con tàu Trường Xuân hay trên chiếc
USS Midway. Người vượt biên kể chuyện đời mình trên những
chiếc ghe định mệnh. Mỗi người mỗi tâm sự mỗi quay quắt
khôn nguôi.
Bạn đừng trách những
người lính già hô hào chống công. Có người nói: “chỉ
hô hào suông thôi, chứ làm gì được ai, già sắp xuống lỗ
rồi mà còn chống gì nữa”. Bạn nói như vậy là bạn tự
phản bội lấy bạn, nếu bạn là người Việt chạy qua đây
với bất cứ hình thức nào. Bởi vì bất cứ người Việt
nào qua Mỹ với danh xưng Tị Nạn Cộng Sản thì đều là
những người chống Cộng cả. Có chống Cộng bạn mới liều
chết ra đi, có chống Cộng bạn mới tìm đủ mọi cách để
vượt thoát. Có chống Cộng sản bạn mới được các nước
Tự Do cho tị nạn. Cả thế giới sửng sốt khi chứng kiến
cả triệu người Việt Nam, bất kể mạng sống như chỉ mành
treo chuông chạy trốn Cộng Sản.
Bạn còn nhớ bạn đã
nói gì khi găp phái đoàn. Trong hồ sơ qua Mỹ, cũng như nhập
Quốc Tịch Mỹ cũng đều có ghi câu hỏi “Bạn có gia nhập
Đảng Cộng Sản không?”. Tôi tin chắc các bạn đều ghi
NO. Vì hẳn bạn biết đây là nước Tự Do chống Cộng Sản.
Vậy thì nhìn những
người lính đáng tuổi cha, ông mặc quân phục đi diễn hành,
đi biểu tình tôi xin các bạn đừng cười chê họ. Dù họ
không còn vẽ oai hung, cường tráng như xưa, dù họ không còn
nhịp nhàng theo những bước chân, nhưng trong họ là cả
một bầu trời Việt Nam thân yêu trong đó. Họ đã bỏ cả
cuộc đời và sinh mạng trong thời chiến.lẫn thời bình.
Họ đã từng chịu đói, chịu khát, chịu mọi cực hình để
được sinh tồn . để được sống và để nói với bạn
rằng: “Chúng tôi không khuất phục Cộng Sản, và chúng tôi
đã làm đúng nhiệm vụ của một người mang danh nghĩa chống
Cộng”. Họ qua đây và đã đem theo một thế hệ mới. Một
thế hệ VN thứ hai đã đem lại nhiều tự hào cho
dân tộc chúng ta, và cho cả đất nước mà họ tạm dung.
Mỗi người Việt Nam
lưu vong qua đây đều mang trong người mẫu chuyện thương
đau của đời mình. Có câu chuyện san sẻ được nhưng cũng
có câu chuyện thương tâm, nghẹn ngào không dám tâm sự cùng
ai. Một nỗi niềm riêng sống để bụng chết đem theo. Và
do đó, họ có thái độ quyết liệt chống đối tất cả
những gì họ thấy là do Cộng Sản đề ra. Bạn yên bình
qua đây bằng máy bay. Bạn được gia đình bảo lãnh. Bạn
không có ký ức đau thương của họ thì bạn cũng nên thông
cảm cho họ. Đây là nước Tự Do, họ có quyền nói lên những
gì họ nghĩ theo đúng luât pháp. Bạn đừng vì họ mà dị
ứng với lá cờ mà bạn từng yêu quý, kính cẩn nghiêm chào
mỗi khi hành lễ ngày xưa.
Thử hỏi nếu không
có lá cờ vàng, thì ta nói gì với con, cháu và thế hệ tiếp
nối khi ta qua đây. Ta nói với con ta, là người Việt Nam phải
biết yêu quê hương và bảo vệ truyền thống dân tộc. Cháu
sẽ hỏi cái gì tượng trưng cho quê hương. Chả lẽ bạn
chỉ lá cờ đỏ sao vàng mà bạn đã bị nó đánh cho tan nhà
nát cửa, tứ tán phân ly hay sao. Bạn chào lá cờ vàng có
nghĩa là bạn chào những Anh Hùng vị quốc vong thân. Những
tiền nhân có công dựng nước và giữ nước. Đơn giản chỉ
có vậy mà thôi.
Có người nói bây giờ
nước ta đã thay da đổi thịt rồi, cái gì cũng mới lạ,
hoành tráng và theo kịp trào lưu. Vâng, tôi cũng thấy như
thế, chính tôi cũng choáng ngợp trước sự thay đổi, tôi
cũng không nhận ra con đường, căn nhà ngày xưa, tôi từng
ở và lớn lên. Nhưng bạn có nhớ ra rằng đã 36 năm rồi
không? 36 năm cho một đứa bé mới ra đời thì giờ cũng đã
có vợ có con là,một người trung niên già giặn. 36 năm đổi
đời thì người dân nghèo được gì? Những căn nhà chọc
trời đó của ai? 36 năm Liên sô, Trung Cộng, Bắc Hàn, Cu ba
giúp gì cho đất nước VN. Hay những sự thay đổi đó là
đến từ những đất nước Tự Do chân thật hiền hoà ,muốn
mưu cầu sự ấm no, giàu mạnh cho con người. 36 năm biết
bao nhiêu tiền bạc mồ hôi nước mắt của đội ngủ người
di tản đổ về VN cho cha mẹ, vợ con, cho bà con xóm giềng,
cho nhà chùa, tu viện, cho em bé lang thang, cho người già đói
khổ, cho người cùi ở tận hang cùng, núi non. 36 năm bao nhiêu
tỉ đô la trải dài từ Nam ra Bắc xây cầu, đào giếng, xe
lăn cho người tàn tật, mái nhà cho người nghèo, thuốc men
cho người bệnh.
Ôi! tháng Tư cả nước
ăn mừng chiến thắng, mà hiện nay cả nước đều âm ỉ
chiến tranh. Một nỗi lo sợ bao trùm cả nước, lan ra hải
ngoại, Biển đông, đất liền từng phần bị cắt, bị chia
cho Trung quốc một cách bí mật. Những hợp đồng cho mướn
đất dài hạn như cho không. Dân bị cướp đất, cướp nhà,
cướp cả nghĩa trang để bán để chia cho cán bộ. Dân đen
bây giờ hết đường chạy trốn nên đành phải vùng lên
biểu tình chống đối. Tiếng than khóc vang trời cao khác gì
tiếng than khóc của những người di tản 36 năm về trước.
Tháng Tư, bạn có ngậm
ngùi không? 36 năm về trước bạn đã thấy gì, bạn đã làm
gì? Bây giờ bạn đang làm gì cho ngày 30 tháng Tư lịch sử.
Tôi xin bạn hãy dành một phút cúi đầu tưởng niệm những
vị Anh Hùng đã hy sinh trong ngày Sài Gòn bị bức tử, cầu
nguyện cho những người dân, người lính đã bỏ mạng dưới
mưa đạn của quân địch, những người đã bỏ mạng trên
đường vượt biển đào thoát khỏi bàn tay tàn sát của Cộng
Sản, hay những cái chết oan khiên của những tù nhân Công
Sản trong trại cải tạo.
Tháng Tư là tháng không
vui trong mọi gia đình. Như một lời kêu gọi của một người
trẻ, biết chia xẻ cái buồn chung cả dân tộc,hãy mặc đồ
đen trong ngày 30 tháng Tư. Tôi nghĩ đó cũng là một ý nghĩ
rất hay cho chúng ta để nhớ về đất nước trong ngày tang
tóc đó.
Đừng tranh luận nữa
bạn ạ! Ai đúng ai sai thì cũng đã qua rồi. Lịch sử đã
sang trang. Đọc lại để nghiền ngẫm và rút kinh nghiệm sống
cũng như làm tài liệu chính xác cho lịch sử VN sau này.
Hãy trả lại sự công bằng cho những người đã thật sự
vì nước vì dân, đã quên mình vì quê hương dân tộc.
Hãy thật vô tư mà nhìn
về đất nước ngày trước, hiện nay, và những hiểm họa
sắp đến. Có một cái gì đổi mới bất thường, chấp vá,
lố lăng làm cho người có lòng với đất nước bất
an, trăn trở. Không ai có thể giúp nước VN bằng chính con
người VN, nhất là người VN trong nước. Đừng phê phán người
nước ngoài quá khích, vì bản thân họ không thể làm gì
khác hơn là lên tiếng phản đối để đánh động dư luận
thế giới, để kìm hảm bớt sự đàn áp, bóc lột, và sự
vung tay quá đà của một chế độ. Bởi họ đã biết rõ
bằng kinh nghiệm của chính bản thân họ là người ngoại
quốc, lúc nào cũng làm những gì lợi cho đất nước họ
trước tiên, dù phải hy sinh một nước khác.
Tháng Tư, ai cũng muốn
làm một cái gì cho đất nước. Muốn san sẻ những suy nghĩ,
tâm tư của một người vong quốc bỏ nước ra đi. Khúc phim
quá khứ quay mãi cũng mờ đi nhưng khúc phim hiện tại làm
người ta thêm suy nghĩ. 36 cái tháng Tư đã qua rồi mà
sao tháng Tư năm nay vẫn ray rứt khôn nguôi.
Tháng Tư là tháng thật
buồn!
Bình Sơn
(Tự Do Dân Bản
online)
|