30/04/1975
NGÀY VIỆT NAM BỊ MẤT TỰ DO
MỘT
VẾT HẰN SÂU TRONG TÂM TƯ HOAKỲ
Lý Đại Nguyên
Ngày 30 tháng 4 năm 1975
kết thúc cuộc chiến tranh hiểm hóc tại Việtnam. Trên danh
nghĩa là cuộc ‘chiến tranh Quốc Cộng’ của Việtnam, do
Bắc Việt Cộng Sản thực hiện cuộc xâm lăng Miền Nam, qua
công cụ của họ là Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền
Nam. Nhưng thực tế nó là một cuộc ‘chiến tranh thế giới
thu nhỏ’, do Hoakỳ làm chủ soái về phiá Thế Giới Tự
Do và Thế Giới Cộng Sản đứng ẩn mặt sau lưng Cộng Sản
Bắc Việt. Chính vì vậy mà dư luận quốc tế và kể cả
dư luận của người Mỹ cũng chỉ nhìn thấy Hoakỳ là thế
lực quốc tế hiện diện và điều khiển toàn diện, quyết
định tối hậu của vận mệnh cuộc chiến tranh quái ác tại
Việtnam. Nên 30/04/1975 là ngày Việtnam mất tự do đã thành
một vết thương hằn sâu trong tâm thức Hoakỳ, mỗi khi chính
quyền Mỹ tham dự vào cuộc chiến nào trên thế giới thì
dư luận Mỹ, và người Mỹ, ngay lập tức liền nghĩ tới
sự sa lầy của Mỹ tại cuộc chiến Việtnam. Thế giới kết
tội cho Mỹ là ‘bỏ rơi Đồng Minh’ của mình, từ đó
nghi ngờ thiện chí của Mỹ. Tuy thực tế lịch sử nhân loại
đã chứng minh rằng, chính do cuộc chiến Việtnam, và do Mỹ
để cho cộng sản nuốt trọn Việtnam đã là một yếu tố
quan trọng khiến Liênxô sụp đổ, mà Mỹ không phải tốn
một viên đạn nào ở đó. Thế giới thoát khỏi cảnh ‘chiến
tranh lạnh’, buớc sang tiến trình kinh tế thị trường ‘toàn
cầu hóa’ và ‘dân chủ hóa toàn cầu.
Hoakỳ, tuy với danh nghĩa
là ‘bảo vệ tự do cho Miền Nam Việt Nam’. Nhưng thực tế
không phải là để tiêu diệt Việtcộng cho Miền Nam, mà để
Mỹ Hoá cuộc chiến tranh Việtnam, nhằm đẩy Quốc Tế Cộng
Sản vào thế ‘Huynh Đệ Tương Tàn’. Chính vì biết rõ
Liênxô, Trungcộng đang lâm vào thế không đội trời chung.
Sau khi Stalin chết, tại đại hội khóa 20 của cộng đảng
Liênxô, Khurushchev đọc Báo Cáo Chính Trị hạ bệ thần tượng
Stalin, Mao Trạch Đông, quyết liệt chống ‘phong trào xét
lại’ này, với mưu đồ không che dấu là lên ngôi lãnh tụ
của toàn thế giới cộng sản, thay chỗ của Stalin. Nga, Tầu
công khai chống nhau từ đó. Hồ Chí Minh đã ma mãnh, cho Lê
Duẩn đi với Liênxô, đích thân Hồ đi với Trungcộng để
vừa kéo 2 đàn anh đang trong thế thù địch sinh tử với nhau
vào chi viện cho cuộc xâm lăng của Cộng Sản Việt Nam, vừa
không phải lựa chọn đứng về phía Nga hay Tàu. Như vậy
trên bản chất của vấn đề là cả 3 phe trong Quốc Tế Cộng
Sản: Liênxô, Trungcộng và Việtcộng sẽ phải tìm thế cách
khai thác cuộc xâm lăng đó sao có lợi nhất cho mình. Phía
Thế Giới Tự Do, Mỹ loại những trở ngại cho công cuộc
‘Mỹ hoá’ chiến tranh Việtnam, dù trở ngại đó là Tổng
Thống Việt Nam Cộng Hoà, Ngô Đình Diệm, hay là ngay Tổng
Thống Hợp Chúng Quốc Hoakỳ, John F. Kennedy đều bị hy sinh
mạng sống cho việc tiến hành cuộc chiến quái gở này. Trong
cuộc chiến, các vị tư lệnh chiến trường của Mỹ, không
được quyền đánh thắng hay quyền thua. Có nghĩa là phải
để cho cuộc chiến kéo dài cho tới khi đạt được mục
tiêu chính trị. Chính vì vậy đã làm cho cuộc chiến diễn
biến trong tình trạng ‘sa lầy’ làm cho trên 58 ngàn binh
sĩ Mỹ tử trận, hàng mấy trăm ngàn lính chiến Việtnam Cộng
Hoà bị hy sinh, hàng triệu lính Việtcộng bỏ mình, và nhiều
triệu dân chúng Việtnam thương vong, với bao nhiêu của cải
đổ vào cuộc chiến. Khiến cho phong trào phản chiến tại
Mỹ bùng lên mãnh liệt, buộc các chính khách dù là ‘diều
hâu’ cách mấy cũng nghĩ tới giải pháp hòa bình.
Sau cuộc tổng tấn công
Tết Mậu Thân 1968 của Việtcộng vào các đô thị Miền Nam,
để thỏa mãn mơ ước ‘giải phóng Miền Nam’ của Hồ
Chí Minh bị thảm bại, trước sự phản công ngoạn mục của
Quân Đội Việt Nam Cộng Hoà. Lực lượng du kích, cán bộ
nằm vùng của Giải Phóng Miền Nam hầu như bị tiêu vong.
Quân đội Bắc Việt vào thay thế. Cộngsản Bắc Việt nắm
trọn quyền chủ động tại chiến trường Miền Nam và trong
các cuộc thương thuyết. Hồ Chí Minh chết tức tưởi, quyền
hành hoàn toàn lọt vào tay Lê Duẩn thân Liênxô. Tổng thống
Dân Chủ Mỹ, Lyndon B. Johnson xem như đã đưa cuộc chiến cán
mức cần thiết, ông không ra tranh cử. Tổng thống Cộng Hòa
Mỹ, Richard Nixon đắc cử, tiến hành giải pháp hòa bình.
Hội nghị Paris chuyển động. Năm 1971, Mỹ đẩy Trung Hoa Quốc
Gia – Đàiloan ra khỏi Liên Hiệp Quốc, đưa Trungcộng vào
thay thế, sau khi Mao Trạch Đông đã thực hiện cuộc ‘Cách
Mạng Văn Hóa’, kể từ ngày 05/08/1966, loại hết các đối
thủ chính trị, để nắm toàn quyền tại Trungcộng nhằm
bắt tay với Mỹ. Ngày 21/02/1972, Nixon gặp Mao tại Bắckinh,
ngày 28/02/1972 Nixon và Chu Ân Lai ký Thông Cáo Chung Thượng
Hải. Mỹ, Tầu liên minh với nhau để chống Liênxô. Cuộc
chiến tai quái Việtnam xong nhiệm vụ.
Hiệp Định Paris chấm
dứt chiến tranh Việtnam có hiệu lực từ 8 giờ sáng ngày
28/01/1973, để cho Mỹ rút quân, còn quân Bắc Việt không bị
rút về Bắc. Do vậy chiến tranh giữa Cộngsản và Quốcgia
vẫn tiếp diễn tại Miền Nam. Ngày 19/01/1974 Trung cộng chiếm
quần đão Hoàngsa dù lúc đó quân đội Mỹ chưa rút hết
khỏi Việtnam. Tổng thống Nixon chủ trương “Việtnam hóa
chiến tranh”. Nhưng chính ông đã bị mất chức vào ngày
08/08/1974 bởi chủ trương này. Ngày 30/04/1975 Việtcộng chiếm
đóng Sàigòn, để rơi chiếc mặt nạ Dân Tộc Chủ Nghĩa
Chống Ngoại Xâm, Giành Độc Lập, xuất hiện với bột mặt
thực Cộng Sản Duy Vật Cực Đoan, trung thành với Chủ Nghĩa
Xã Hội trả thù rửa hận, coi người Miền Nam là ‘ngụy
quân, ngụy quyền, và nguỵ dân., tha hồ đàn áp, đầy ải
kẻ thua, cướp đoạt tài sản, nhà cửa, ruộng đất, khiến
hàng triệu người phải bỏ nước liều chết vượt biên
tìm tự do. Cuối cùng loại luôn thứ công cụ của chúng là
Mặt trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam và chính phủ lâm
thời Cộng Hoà Miền Nam Việt Nam, để thống nhất Viêtnam
gọi tên là: Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, dưới
sự lãnh đạo Độc Tài Toàn Trị của đảng Cộng Sản Việt
Nam. Trung thành với Liênxô. Chống lại Trungcộng. Bắt thanh
niên Việtnam phải hy sinh ‘làm nghĩa vụ quốc tế’ đánh
Khmer Đỏ đàn em Trungcộng tại Campuchia. Trungcộng tràn quân
sang Việtnam dậy cho Việtcộng ‘một bài học’. Đúng là
cả Liênxô, Trungcộng, Việtcộng và Cộngsản khắp nơi đều
rơi vào chiếc bẫy ‘Huynh Đệ Tương Tàn’ của Mỹ. Trungcộng
trở mặt với dân Trung Hoa trong vụ đàn áp tại Thiên An Môn.
Mỹ không mất một viên đạn nào mà khối Đông Âu được
giải thoát. 1991 Liênxô sụp đổ. Điều đau buồn nhất là
Việtcộng không nhân cơ hội ngàn năm một thuở này thoát
ra khỏi ảnh hưởng của cộng sản đã hết thời, mà lại
quay về thần phục Trungcộng. Để học thứ chế độ ‘nửa
dơi, nửa chuột’. Rồi bị hiến đất, dâng biển, cúng tài
nguyên, tạo điều kiện cho Trungcộng thôn tính trọn vẹn
Việtnam và toàn vùng Đông Nam Á. Năm 1995, Mỹ quyết định
quay lại Việtnam. Việtcộng coi đây là chiếc phao cứu hộ.
Nhưng lại không dám Dân Chủ Hoá chế độ để dựa vào dân,
phát huy thế chủ động dân tộc trong mặt trận ngoại giao
quốc tế. Vẫn ‘bổn cũ soạn lại’ là ‘đu dây’, giữa
Mỹ với Tầu, như thời Hồ Chí Minh, giữa Tầu với Nga. Nhưng
một khi Tầu thoả hiệp để ngồi được vào chiếu thứ
hai ăn chia với Mỹ, thì Việtcộng phải làm tôi hai chúa,
mà kẻ trực tiếp ra lệnh đầy gian tham, ác ý là Trungcộng.
Dù sao nhân kỷ niệm ngày 30/04 cũng phải lưu ý Mỹ rằng:
Ngày nào Việtnam chưa có tự do, ngày ấy vết hằn nhức nhối
vẫn còn nặng chĩu trong tâm thức Hoakỳ.
-
Lý Đại Nguyên - Little
Saigon ngày 26/04/2011.
PHÁT
SÚNG ÂN HUỆ CHO THẦN TƯỢNG
HỒ
CHÍ MINH CỦA CỘNG SẢN VIỆT NAM
Lý Đại Nguyên
Để chuẩn bị cho đại
hội đảng cộng sản khóa XI, Việtcộng đã ra sức đánh
bóng lại ‘thần tượng’ Hồ Chí Minh, bắt toàn đảng,
toàn dân phải học tập ‘đạo đức’, ‘tư tưởng’ của
họ Hồ và chủ nghĩa Mác-Lênin. Trong khi đó, một cuộc hội
họp ở Hànội ngày 07/10/2010 của 20 đảng viên trí thức
kỳ cựu, từng ở hàng lãnh đạo đảng, chính phủ, quân
đội đã công khai góp ý với đảng rằng: “Đường lối
kiên định chủ nghĩa Mác-Lênin là sai lầm, giả dối, nguy
hiểm…Kiên định Chủ Nghĩa Xã Hội cũng là sai lầm giả
dối…đã thất bại phá sản hiển nhiên. Chủ Nghiã Xã Hội
trước mắt và tương lai, gắn liền với Kinh Tế Thị Trường
thì chưa ai hình dung ra sao, làm sao thực hiện được!? Đây
là một quan niệm ảo tưởng viển vông, lừa dối, không khoa
học”. Nhưng hầu như tất cả đều không đả động
gì tới ông Hồ Chí Minh. Thế rồi đại hội XI của cộng
đảng Việtnam vẫn kiên định chủ nghĩa Mác Lênin và tư
tưởng Hồ Chí Minh, nhằm tiến lên Chủ Nghĩa Xã Hội tại
Việtnam.
Hiện nay, trước sự
bừng lên phong trào chống Trungcộng xâm lăng trong quân đội
và dân chúng, Việtcộng đã tung ra một luận điểm cho rằng:
“Trungcộng
đã không còn trung thành với chủ nghiã Mác-Lênin nữa, mà
chỉ nêu lên chủ trương “Xã Hội Chủ Nghĩa đặc thù Trungquốc”.
Nên Việtnam mới đề cao “Chủ Nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng
Hồ Chí Minh” trong nghị quyết nhằm khẳng định độc lập
tính giữa 2 đảng và 2 dân tộc”. Nhưng thật là trớ
trêu, ngày 15/04/11, trong buổi gặp giữa Nguyễn Phú Trọng
tổng bí thư Việtcộng với Quách Bá Hùng phó chủ tịch quân
ủy trung ương Trungcộng, họ Quách đã đề cao chủ nghĩa
Mác-Lênin. Trong thông cáo viết: “Trungquốc và Việtnam
sẽ luôn trân trọng tinh thần hữu nghị truyền thống giữa
hai bên, được các cố lãnh đạo cộng sản Hồ Chí Minh và
Mao Trạch Đông và các nhà lãnh đạo khác của hai nước ở
các thế hệ sau vun đắp”.
Nói về cái gọi là
‘tư tưởng Hồ Chí Minh’ thì trong VIẾT CHO MẸ VÀ QUỐC
HỘI của Nguyển Văn Trấn có đoạn: “Trong Báo Cáo Chính
Trị của Hồ Chí Minh (ở đại hội đảng khóa II) có câu:
“Về lý luận Đảng Lao Động Việt Nam theo chủ nghĩa Mác-Lênin,
lấy tư tưởng Mao Trạch Đông làm kim chỉ nam”. Nguyễn
Văn Trấn phản ảnh riêng với Hồ Chí Minh: “Có đồng
chí còn nói: Hay ta viết ‘tư tưởng Mao Trạch Đông và tư
tưởng Hồ Chí Minh có phải hay không!”. Hồ Chí Minh vội
vàng gạt phắt đi: “Không, tôi không có tư tưởng ngoài
tư tưởng chủ nghĩa Mác-Lênin”. Rõ ràng là họ Hồ đã
thú nhận mình là người không có tư tưởng, và cũng không
dám nhận đứng ngang hàng với Mao Trạch Đông, mà chỉ nhận:
“Tôi
chỉ có phương pháp để giải quyết thỏa đáng từng vấn
đề của ta. Như tôi thường nói ‘lạt mềm buộc chặt’
đó là phương pháp cột cái gì đó của tôi. Mà cho đến
phương pháp như vậy thì cũng do sự chỉ biểu của phương
pháp biện chứng. Chớ còn tư tưởng là quan niệm về vũ
trụ, về thế giới, về xã hội con người thì tôi chỉ là
học trò của Mác, Angghen, Lênin, chớ làm gì tôi có tư tưởng
ngoài triết học Mác”.
Đối với trật tự
của quốc tế cộng sản thì Hồ Chí Minh tỏ ra cung kính là
thế, nhưng đối với các đàn em và người Việtnam thì họ
Hồ lại ra sức đánh bóng mình, kể cả việc công khai cầm
nhầm tác phẩm của người khác. Dưới bút hiệu Trần Dân
Tiên do Hồ Chí Minh viết, tự ca tụng mình, tự nhận là tác
giả của tác phẩm BẢN ÁN CHẾ ĐỘ THỰC DÂN PHÁP- Le procès
de la colonisation Francaise, xuất bản năm 1925-1926 tại Paris Pháp,
dưới bút hiệu Nguyễn Ái Quốc, vốn là 3 tác giả họ Nguyễn
Yêu Nước cùng viết. Đó là các ông Nguyễn Thế Truyền,
Nguyễn An Ninh, Nguyễn Đắc Lộc, trong nhóm Le Patriot của các
cụ Phan Châu Trinh, Phan Văn Trường. Họ là trụ cột của
tờ báo VIỆT NAM HỒN. Khi bút hiệu Nguyễn Ái Quốc được
nhiều người biết tiếng, nhiều tổ chức yêu nước của
các dân tộc thuộc điạ muốn gặp. Theo cụ Mai Lâm Nguyễn
Đắc Lộc chủ nhiệm tờ tuần báo Tân Dân ở Saigon trước
đây kể lại: “Vì không muốn để cho những người cốt
cán bị mật thám Pháp theo rõi, cụ Phan Châu Trinh quyết định
để cho Nguyễn Tất Thành, thợ chụp ảnh, nhận là Nguyễn
Ái Quốc đi giao dịch”. Từ đó Nguyễn Ái Quốc tức
Hồ Chí Minh sau này, mới có dịp bỏ hàng ngũ dân tộc chạy
theo quốc tế cộng sản. Rồi vẫn cứ nhận mình là tác giả
Nguyễn Ái Quốc của Bản Án Chế Độ Thực Dân Pháp.
Gần đây, trên các diễn
đàn đã phổ biến rộng rãi một tài liệu video của INA -
Viện Quốc Gia Pháp còn lưu trữ tài liệu âm thanh, hình ảnh
về: Hồ Chí Minh trả lời phỏng vấn bằng tiếng Pháp, tháng
06/1964. Được ông Nguyễn Ngọc Quỳ khám phá ra vô số
những lỗi sơ đẳng về văn phạm Pháp ngữ. Chỉ trả lời
có 6 câu hỏi ngắn gọn, mà Hồ Chí Minh đã phạm 9 lỗi văn
phạm. Ông Nguyễn Ngọc Quỳ đặt câu hỏi: “Làm
sao với khả năng chừng đó mà có thể viết được cuốn
Le procès de la colonisation francaise?”. Nhà văn Thụy Khuê
đã sưu khảo cùng nội dung và kết luận là:“Hồ Chí
Minh chưa đọc quyển Bản Án Chế Độ Thực Dân Pháp, nói
gì đến là tác giả”. Thực ra, một người lang bạt
giang hồ như Hồ Chí Minh, xuất thân từ bồi tàu, thợ chụp
ảnh, học ngoài đường phố, học trong đấu tranh, học trong
các lớp huấn luyện cán bộ cộng sản quốc tế, không xuất
thân từ học đường, khoa bảng thì dù có thông minh cách
mấy, cũng không thể viết được tác phẩm bằng tiếng Pháp,
mà có thể chỉ nói được ‘tiếng bồi’, đúng với tầm
mức như ông đã trả lời cuộc phỏng vấn sai văn phạm nêu
trên .
Thế nhưng điều đáng
nói ở đây, là các nhà trí thức, học giả, ký giả Pháp,
và sau này, kể cả Mỹ nữa, đã từng tiếp xúc với Hồ
Chí Minh lại cố tình quên đi cái quá khứ cộng sản đặc
sệt của ông ta, mà cứ cột chặt ông ta vào với cái tên
Nguyễn Ái Quốc, để rồi ca tụng ông ta là một ‘nhà ái
quốc chân chính’. Phải chăng trong thời điểm chiến tranh
lạnh, người Pháp không muốn nhận mình thua trước phong trào
cộng sản quốc tế, mà chỉ nhận mình thua trước cuộc Kháng
Chiến Dân Tộc của Việtnam do Hồ Chí Minh, một nhà ‘yêu
nước’ lãnh đạo. Mặc dù, thực tế, khi Hồ Chí Minh được
chia một nửa nước Việtnam đã triệt để áp dụng chủ
nghĩa cộng sản tại Miền Bắc. Nhận lệnh Liênxô, Trungcộng
thực thi cuộc Cải Cách Ruộng Đất, tiêu diệt tận gốc
rễ tinh thần, cơ cấu Làng Xã Tự Chủ truyền thống
của dân tộc Việtnam. Rồi phân công ra, đích thân Hồ Chí
Minh luồn cúi Tầucộng, Lê Duẩn làm đầy tớ Liênxô để
nhận viện trợ tiến đánh Miền Nam Việtnam, trong khi Liênxô,
Trungcộng đang ở thế chống nhau. Rồi phản chiến Mỹ cũng
thổi ông Hồ lên tận mây xanh. Chính vì thế mà khi Mỹ bắt
tay xong với Trungcộng. Chiến tranh Việtnam đối với Mỹ hết
tác dụng. Khi đó Hồ Chí Minh đã chết. Việtcộng chiếm
trọn Việtnam. Lê Duẩn cầm quyền, đương nhiên Việtnam lọt
vào ảnh hưởng của Liênxô chống lại Trungcộng. Liênxô
sụp đổ, bọn Việtcộng lại quay sang thần phục Tầucộng.
Từ đó ‘thần tượng Hồ Chí Minh’ lại được phục hồi.
Vậy, khi khám phá ra việc Hồ Chí Minh ‘chôm’ tác phẩm
Bản Án Chế Độ Thực Dân Pháp, đúng là phát súng ân huệ
cho ‘thần tượng Hồ Chí Minh’ của cộng sản Việtnam.
-
Lý Ðại Nguyên –
Little Saigòn ngày 19/04/2011.
|