Trong tất cả
các sự kiện chính trị nổi bật tại Việt Nam năm 2009, có
lẽ vụ Luật Sư Cù Huy Hà Vũ làm đơn kiện Nguyễn Tấn Dũng,
Thủ Tướng nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam là
sự việc đem lại nhiều ngạc nhiên nhất, và mang tính chất
quan trọng nhất. So sánh với các việc Dân Oan khiếu kiện,
Công An đến xúc Dân Oan và tống trở về quê, Nguyễn Tấn
Dũng đi Mỹ xin xỏ thất bại rồi sang Tầu, nhận lệnh của
đàn anh để về nước lột lon một loạt năm viên tướng
chỉ huy tại quân khu trọng yếu nhất của chế độ vì nghi
ngờ họ “chống Tầu”, hay vụ nhà nước ăn cướp đất
đai của Tam Tòa và Thái Hà … thì vụ một Luật Sư dám kiện
người lãnh đạo cao cấp nhất của Nhà Nước có tính chất
rộng lớn hơn, và mạnh mẽ hơn. Nhiều bài báo đã phân tích
vấn đề này với sự phân rẽ rất rõ rệt. Một số cho
rằng người Luật Sư công chính mang trái tim can đảm này
đã hiên ngang thay mặt cho 80 triệu người Việt Nam để tẩy
lại lịch sử đã bị bôi đen vì chế độ. Một số khác
lại cho rằng Luật Sư Hà Vũ là miếng mồi mà chế độ đưa
ra để nhử các nhà đấu tranh khác lộ diện.
Đến đầu năm 2011,
vụ xử án Cù Huy Hà Vũ 7 năm tù làm cho cả thế giới phẫn
nộ. Từ Hoa Kỳ sang Âu Châu, đâu đâu cũng lên án chế độ
Cộng Sản này như một nhóm người mọi rợ chỉ có vũ khí
mà không nhân tình.
Để tìm hiểu thêm về
vấn đề mang tính cách lạ lùng và mới mẻ này, nhân dịp
kỷ niệm 5 năm Khối 8406, tôi xin trình bày lại cuộc phỏng
vấn Luật Sư Cù Huy Hà Vũ được thực hiện trước khi Cù
Huy Hà Vũ bị bắt.
Với giọng nói mạnh
mẽ và lưu loát, Luật sư Cù Huy Hà Vũ đã trả lời người
viết bài này một cách rất nhiệt tình.
Để trả lời câu hỏi
về dư luận hải ngoại đang xôn xao về sự kiện anh làm
đơn kiện chính Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng đã vi phạm
luật pháp khi ký giấy cho phép Trung Cộng được khai thác
Bâu xít ở Tây Nguyên, anh cho biết là vào ngày 16 tháng 6 năm
2009, anh đã đâm đơn kiện Thủ Tướng Nguyễn tấn Dũng ra
tòa án Hà Nội khi Nguyễn Tấn Dũng với vai trò Thủ Tướng
ra quyết định trái pháp luật cho phép Trung Quốc được thăm
dò, khai thác, và chế biến Bâu Xít tại Tây Nguyên và các
vùng khác. Sở dĩ anh làm việc này là vì chính quyền Việt
Nam nói chung và Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng nói riêng đã
làm việc hoàn toàn khuất tất. Cụ thể là chưa bao giờ báo
cáo với Quốc Hội mặc dù đã có quyết định từ năm 2004.
Việc làm của Nguyễn Tấn Dũng đã gây ra nhiều hậu quả
vô cùng xúc động, tai hại cho đất nước. Trước hết, là
dẫn đến sự có mặt đông đảo của người Trung quốc tại
Việt Nam một cách không kiểm soát, dẫn đến khả năng xâm
lược của người nước ngoài, đặc biệt là dẫn đến việc
ngoại bang chiếm mất nóc nhà Tây Nguyên. Từ thời Pháp, đã
có câu: “Ai chiếm được Tây Nguyên, sẽ làm chủ cả Việt
Nam”. Vậy mà Nguyễn Tấn Dũng đã ký quyết định số 167
để cho hàng chục ngàn người Trung Hoa tràn vào Tây Nguyên
bất chấp hàng ngàn nhân sĩ yêu nước đã ký kiến nghị
phản đối. Trang mạng Bô xít Việt Nam, tiếng nói mới trong
chính trường xã hội Việt Nam, đã nêu lên thực trạng đáng
phẫn nộ về vấn đề này.
Theo Luật sư Cù Huy Hà
Vũ, đây là lần đầu tiên người dân Việt Nam đã quá phẫn
nộ, tập hợp cả hàng nghìn người phản đối chính phủ,
Nhà Nước, và Đảng trong việc sai trái này. Ngoài ra còn có
ba lá tâm thư của Đại Tướng Võ Nguyên Giáp, một công thần
của chế độ, cũng kiến nghị phải hủy bỏ việc khai thác
bô xít này.
Anh cũng cho biết là
sau khi các kiến nghị được gửi đi, cả Quốc Hội, Đảng,
và Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng đã bỏ ngoài tai, không thèm
để ý. Giáo Sư Nguyễn Huệ Chi đã gửi thư thống thiết
yêu cầu chấm dứt việc khai thác bô xít nhưng Quốc Hội,
Đảng và Thủ Tướng cũng không thèm trả lời, không thèm
đọc, không thèm để ý đến tất cả mọi kiến nghị. Đây
là một sự xỉ nhục không phải chỉ với Quốc Hội, mà
còn là sự xỉ nhục với nhân dân, với lòng yêu nước của
nhân dân. Vì thế, để đối phó với thái độ khinh mạn
nhân dân này, anh phải đứng ra tự làm đại diện cho hàng
chục triệu người Việt Nam trước nguy cơ mất nước, tác
hại đến đời sống dân chúng ở Tây Nguyên, nơi mà Đảng
vẫn nói là phải lo chăm sóc cho đời sống nhân dân được
ấm no. Từ trước, anh vẫn nghĩ Đảng và Nhà Nước làm việc
vì quyền lợi của dân tộc, tưởng rằng họ vẫn lo cho nhân
dân, nhưng trước thái độ bất chấp và đầy khinh bỉ với
trí thức của Đảng, anh biết rằng không phải thế, nên
anh quyết định phải dùng trình độ tư pháp để khởi kiện
buộc Thủ Tướng phải ra quyết định chấm dứt việc khai
thác bô xít này.
Để trả lời câu hỏi
về những nguyên nhân khác khiến anh kiện Thủ Tướng, anh
cho biết ngoài nguy cơ mất nước, còn nguy cơ môi trường
bị hủy hoại, và phá hoại bản sắc dân tộc. Người Tây
Nguyên vẫn sống hiền hòa tại đây từ trăm ngàn năm, nay
phải di dời để sống trong những khu tập trung, thì sẽ mất
hết bản sắc riêng của họ. Cho nên, anh đã dựa vào Hiến
pháp để khởi kiện Thủ Tướng. Đầu tiên, anh khẳng định
việc khai thác bô xít vi phạm nghiêm trọng luật môi trường.
Khi khai thác bô xít, họ đã bất chấp mọi nguyên tắc căn
bản, không hề có đánh giá môi trường chiến lược mà cho
tập đoàn kinh tế gián điệp kia khai thác không giới hạn.
Việc khai thác này lại chỉ gắn liền với lợi ích cá nhân
của một số Đảng Viên mà thôi, trái với quy định về
quốc phòng, và không hề nhắc nhở đến ý kiến đóng góp
của các nhà khoa học. Thứ hai, đe dọa đến đời sống của
các người bộ tộc. Theo luật di sản văn hóa, những người
Tây Nguyên không thể bị xua đuổi như những loài sinh vật.
Tóm lại, quyết định của Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng
là hoàn toàn sai phạm, phải xét lại, và phải cân bằng môi
trường và bản sắc dân tộc trước khi quyết định.
Với câu hỏi về thái
độ của nhà cầm quyền đối với anh sau khi anh gửi đơn
thưa kiện đi, anh cho hay là sau khi đâm đơn kiện Thủ Tướng,
một hành vi tư pháp chưa từng xẩy ra, những người lãnh
đạo Đảng và Việt Nam cho rằng đây là một hành động
thách thức chính quyền. Cô Phạm Đoan Trang, một nhà báo,
đã viết một bài liên hệ đến vụ việc này liền bị cơ
quan anh ninh bắt giữ. Anh phải can thiệp hết sức mình, yêu
cầu trả tự do cho cô Phạm Đoan Trang ngay lập tức vì cô
không phạm tội gì cả. Sau đó, cách đây 10 ngày, anh đã
gặp cô và nhà giáo Phạm Toàn, (ông này sau đó cũng bị cơ
quan an ninh xét hỏi), cô Đoan Trang đã cho anh biết là cơ quan
an ninh cho rằng việc anh kiện Thủ Tướng là việc vô cùng,
vô cùng nguy hiểm cho chế độ, cho rằng đó là hành vi thử
thách quyền lực chính quyền, hành vi xâm phạm an ninh nguy
hiểm nhất. Anh nói: “Người ta cho rằng tôi quả là lấy
bàn tay che mặt trời của Đảng”. Sau khi nhận đơn, tòa
án Hà Nội trả lại đơn, nói không có thẩm quyền. Anh đưa
lên Tòa Án tối cao, cũng không nhận giải quyết, nói rằng
không có quy định nào cho phép kiện Thủ Tướng. Anh nói rằng
Hiến Pháp đã cho phép như thế. Anh là một công dân, anh kiện
công dân Nguyễn Tấn Dũng vi phạm pháp luật. Anh sẽ không
kiện Nguyễn Tấn Dũng nếu Nguyễn Tấn Dũng không phải công
dân Việt Nam và sống ở nước ngoài. Trường hợp Nguyễn
Tấn Dũng không phải là công dân và sống ở nước ngoài,
thì vụ kiện của anh mới trở thành ngớ ngẩn. Nếu tòa
án tối cao mà cũng không dám thụ lý thì anh đề nghị nên
xé Hiến Pháp đi, bỏ điều 52 đi, đừng giữ Hiến pháp làm
gì nữa.
Để trả lời cho câu
hỏi có sự trả thù từ phía nhà cầm quyền ảnh hưởng
đến đời sống riêng anh không, anh nói:
“Tôi nghĩ là có
sự trả thù. Hôm trước đây, chính Chủ Tịch, Phó Chủ Tịch
phường dẫn dân phòng đến phá nhà tôi, đập tường tôi.
Tôi có hỏi lệnh của ai, thì họ cho biết là lệnh của Thủ
Tướng. Có phải là trả thù không ư? Tôi nghĩ là chính Thủ
Tướng đã trả thù.”
Luật Sư Cù Huy Hà Vũ
còn nói thêm rằng bên cạnh các sự kiện nguy hiểm đến
tiền đồ đất nước như anh vừa trình bầy ở trên, thời
gian vừa qua, ở Biển Đông, dân ta bị cướp triền miên.
Ngoài Hoàng Sa, Trường Sa đã dâng cho Trung Cộng, ngư dân ta
còn bị cướp tầu, cưới cá, bị đánh, và bắt giam, đòi
tiền chuộc mạng. Anh cũng đã kiện nhà nước về việc quy
định bắt ngư dân phải tự trang bị vũ khí để bảo vệ
mình. Thật là vô lý, khi còn quân đội, mà lại bắt
dân chúng phải tự cứu lấy mình. Chính phủ Việt Nam đã
chứng tỏ sự hèn yếu của mình trước sự lấn lướt của
Trung Quốc. Anh khẳng định chính Nguyễn Tấn Dũng là người
hoàn toàn chịu trách nhiệm về vấn đề này.
Về tương lai dân tộc,
anh tâm sự:
-Ngày 18 tháng 1, tôi
đã viết một bài tham luận và đã trả lời đài BBC, khẳng
định Đa Nguyên Đa Đảng là hợp pháp. Đó là một quyền
lợi hoàn toàn xác đáng vì lợi ích của nhân dân Việt Nam.”
Để kết luận
câu chuyện, anh nói với một giọng mạnh mẽ rằng:
-Đảng và Nhà Nước
có hèn, Nguyễn Tấn Dũng có hèn, nhưng Dân Tộc Việt Nam không
bao giờ hèn!