Lại thêm một
tên bạo chúa ở xứ Bắc Phi nữa bị lật đổ. Ngày 11 tháng
04 năm 2011, tổng thống thất cử Laurent Gbagbo của nước Côte
d’Ivoire - Bờ Biển Ngà- bị bắt giữ ngay nơi trú ẩn
trong dinh của ông ta. Sau khi ông này thất cử chức tổng thống
mà không chịu trao quyền cho người đắc cử là tân tổng
thống Alassane Ouattara kể từ tháng 11/2010, đã bị toàn dân
và quốc tế lên án là phá hoại một cuộc bầu cử tự do
minh bạch, cố duy trì quyền lực một cách phi pháp. Lực lượng
của Liên Hiệp Quốc phải bảo vệ cho tổng thống Ouattara
để tử thủ ở khách sạn Golf, và thường xuyên cáo buộc
lực lượng Gbagbo gây nguy hiễm cho thường dân, đồng thời
yêu cầu quân đội Pháp ở Bờ Biển Ngà hành động chống
lại với vũ khí hạng nặng của lực lượng đó. Kể từ
cuối tháng 03/11. Lực luợng trung thành với tổng thống đắc
cử Ouattara ở Miền Bắc đã mở các cuộc tấn công khắp
nước, cuối cùng bao vây cơ sở quyền lực của Gbagbo ở
Abidjan, bắt sống được Gbagbo và vợ, đang được giữ tại
một phòng của khách sạn Golf.
Tư lệnh Lực Lượng
Gìn Giữ Hòa Bình của Liên Hiệp Quốc, Alain Le Roy nói với
các nhà báo ở trụ sở LHQ tại New York: “Công việc chính
hiện nay là tái lập luật pháp và trật tự tại Abidjan, cũng
như tại các thành phố khác, kế tiếp là giai đoạn thực
hiện các bước hoà giải, và phải đối phó với cuộc khủng
hoảng to lớn về mặt nhân đạo”. Ông cho biết: “Ông
Gbagbo đã đầu hàng với lực lượng của tổng thống Ouattara.
Chính lực lượng của ông Ouattara đã tiến vào bên trong dinh
của ông Gbagbo chứ không phải lực lượng LHQ, hoặc Pháp”.
Tại Pháp, tổng thống Nicolas Sarkozy đã nói chuyện qua điện
thoại với TT Ouattara rất lâu. Tại Anh, ngoại trưởng
William Hague nói: “Trong mấy tháng qua, ông Gbagbo đã hành
động trái với các nguyên tắc dân chủ và liên tiếp phạm
luật”. “Tuy nhiên, ông Gbagbo cần được đối xử công
bằng và tôn trọng, nếu có áp dụng bất cứ thủ tục pháp
lý nào”.Phát biểu tại Washington hôm thứ Hai, ngoại trưởng
Mỹ, Hillary Clinton nói rằng: “Việc cựu tổng thống Laurent
Gbagbo của Côte d’Ivoire bị bắt giữ cho thấy các nhà độc
tài và bạo chúa sẽ lãnh hậu quả, nếu cứ bám víu vào
quyền lực”. “Các nhà lãnh đạo quốc gia không nên làm
ngơ trước tiếng nói của nhân dân, muốn có bầu cử tự
do và công bằng”. Bà kêu gọi: “Nhân dân Côte d’Ivoire
bình tĩnh và Hoakỳ mong được làm việc với tổng thống
đắc cử Alassane Ouattara trong một kế hoạch hòa giải và
tái thiết”. Tin từ Abidjan, Tư lệnh quân sự của
ông Gbagbo, tướng Bruno Dogbo Ble đã tiếp xúc với LHQ để
xin ra hàng và hạ vũ khí. Đến nay có hơn 200 tay súng của
Gbagbo đã đầu hàng và nộp khí giới; tuy nhiên vẫn
còn những tổ chức chưa chịu đầu hàng.
Vì tham quyền cố vị,
nên, dù Gbagbo đã thấy nhà độc tài Tunisia, tổng thống Ben
Ali bị phong trào cách mạnh tự phát của dân chúng tống cổ
ra khỏi nước, thấy bạo chúa Aicập, tổng thống Mubarak đã
phải từ chức, và khắp Bắc Phi, Trung Đông rực lửa cách
mạng chống độc tài tham nhũng bất công, đòi tự do dân
chủ công bằng, mà vẫn ngoan cố bám víu quyền lực, dù đa
số dân chúng đã không bỏ phiếu tín nhiệm mình trong một
cuộc bầu cử dưới triều đại của chính mình. Ngay đến
khi bạo chúa Gadhafi bị cả thế giới cáo buộc tàn sát dân
chúng Libya, phạm tội ác chống nhân loại. Ngày 27/02/11 Hội
Đồng Bảo An LHQ thông qua Nghị Quyết 1973 cho phép quốc tế
“dùng mọi biện pháp cần thiết để bảo vệ thường dân”,
thì Gbagbo vẫn còn say mê quyền lực. Nhưng với Lực Lượng
Gìn Giữ Hoà Bình của LHQ, có nhiệm vụ là bảo vệ cho tổng
thống đắc cử Ouattara thì đã nắm luôn lấy cơ hội của
Hội Đồng Bảo An cho phép ‘bảo vệ thường dân’, để
yêu cầu quân đội Pháp tại Côte d’Ivoire chống lại với
vũ khí hạng nặng của Gbagbo, giúp cho quân trung thành với
tân tổng thống Ouattara bắt sống được ông Gbagbo, kết thúc
một chế độ độc tài và tên bạo chúa tham quyền cố vị
ở Bờ Biển Ngà.
Xem ra từ lúc khởi phát
‘cuộc cách mạng hoa lài’ tại Bắc Phi và Trung Đông, nữ
ngoại trưởng Mỹ, Hillary Clinton là nhân vật quyết liệt
dứt khoát bênh vực cho phong trào này nhất trong chính quyền
Mỹ, bà đã dùng mọi nơi, mọi lúc để tích cực yểm trợ,
ra sức vận động quốc tế và công khai khích lệ đối với
dân chúng ở những nước còn bị áp bức bởi chế độ độc
tài và các tên bạo chúa. Trong phúc trình hàng năm về nhân
quyền của bộ ngoại giao, Hoakỳ nhấn mạnh đến việc Trungquốc,
Kampuchia, Miếnđiện và Việtnam là những quốc gia có thành
tích nhân quyền u ám nhất trong năm 2010. Riêng phần nói về
Việtnam, bản báo cáo cho là: “Trong năm vừa qua, chính
quyền Hànội tiếp tục đàn áp đối lập, gia tăng kiểm
soát báo chí và hạn chế quyền tự do ngôn luận, tự do tập
họp, di chuyển và lập hội”. “Công dân còn bị giam giữ
một cách tùy tiện vì những hành động chính trị và không
được xét xử một cách công bằng”. “Quyền tự do tôn
giáo tiếp tục được diễn giải và bảo vệ một cách không
đồng đều”. “Quyền tự do trên Internet thì bị hạn
chế hơn nữa…chính quyền tiếp tục bắt giữ và cầm tù
những nhà bất đồng chính kiến sử dụng Internet để chỉ
trích chế độ, hoặc quảng bá những tư tưởng về nhân
quyền và đa nguyên chính trị”. Bản báo cáo còn đặc
biệt lưu ý đến nạn bạo hành của lực lượng công an Việtnam,
với 9 trường hợp tử vong trong lúc bị tạm giam.
Về mặt quốc phòng,
tướng Phùng Quang Thanh bộ trưởng quốc phòng Việtcộng lên
tiếng khi tiếp phó đô đốc Mỹ, Ann Elizabeth Rondeau, giám
đốc Học Viện Quốc Phòng Hoakỳ chiều 03/04/11, rằng: “Mong
muốn Việtnam và Hoakỳ xúc tiến hợp tác quốc phòng, ngày
càng thông hiểu nhau hơn, qua các cuộc trao đổi, tiếp xúc”.
Hai bên thoả thuận xúc tiến hợp tác trong lãnh vực đào
tạo quốc phòng, và phía Việtnam sẵn sàng cho chiến hạm
Mỹ vào sửa chữa kỹ thuật. Phó đô đốc Rondeau bày tỏ
tin tưởng và cam kết thúc đẩy mối quan hệ hợp tác song
phương. Có lẽ Việtcộng đã tìm được chỗ dựa quốc phòng
nơi Siêucường Hoakỳ, nên phát ngôn viên ngoại giao Việtcộng
đã dám mạnh miệng chống lại với Trungcộng về vấn đề
Hoàngsa và Trườngsa. Nhưng về mặt an ninh thì Việtcộng lại
vẫn bị cột chặt vào với Trungcộng. Giới chức Việtnam
và Trungquốc đã tiến hành hội đàm tại Bắckinh ngày 11/04/11
để cam kết thúc đẩy hợp tác về lãnh vực thi hành công
lực giữa 2 nước. Bộ trưởng Công An Trungcộng, Mạnh Kiến
Trụ nói: “Việc hợp tác thi hành công lực là một phần
quan trọng trong công cuộc hợp tác hữu nghị giữa Trungquốc
và Việtnam”. Bộ trưởng Công An Việtcộng, Lê Hồng
Anh khẳng định: “Việtnam sẽ tham gia cùng Trungquốc trong
nỗ lực tăng cường cơ chế hợp tác để chống tội phạm
và duy trì trật tự xã hội”. Xem vậy, Việtcộng và
Trungcộng đang ra sức hợp tác về mặt an ninh để phòng chống
lại cuộc ‘cách mạng hoa lài’ đang đổ sang Áchâu. Nhưng
với nền kinh tế của Việtnam đang đâm đầu xuống hố,
kẻ có quyền thế đang hăm hở gom đôla và vàng bỏ chạy,
Trungcộng lo thân chưa xong, liệu chế độ độc tài Việtcộng
có thể trông cậy gì được ở sự chống đỡ của bọn
Công An đã ‘côn đồ hóa’ này, trước sức mạnh đi lên
của toàn dân, có sự hậu thuẫn của quốc tế nữa hay không?
-
Lý Đại Nguyên
– Little Saigon ngày 12/04/2011.