Nhật
Bản, đất nước đầu sóng ngọn gió
Giao Chỉ, San Jose
Đầu sóng ngọn gió.
Trong trăm năm qua, các
nhà khoa học liệt kê 10 thiên tai thảm khốc nhất của nhân
loại. Năm lần xẩy ra tại Nhật Bản. Cuồng phong, bão tố,
hạn hán, ngập lụt tất cả đều không thể so sánh với
động đất và sóng thần.
Mười thiên tai kinh hoàng
nhất đều là động đất và nếu động đất ngoài bờ biển
thì tiếp theo là sóng thần. Nhật Bản trải qua bao lần thiên
tai khủng khiếp, tất cả đều có cả động đất lẫn sóng
thần. Lần này không phải niềm đau đã nhân đôi mà nạn
động đất đi liền với sóng thần lại có thêm hậu quả
địa chấn làm cho lò nguyên tử rạn nứt. Nhật Bản sẽ
còn chịu ảnh hưởng ghê gớm của chất phóng xạ lan ra trên
một vùng dân cư đông đảo. Người ta còn lo lắng các phóng
xạ có thể lan tới các quốc gia lân cận.
Vì vậy trong số biết
bao nhiêu là đất nước và sắc tộc trên địa cầu, nhưng
đứng mũi chịu sào trước các thiên tai là Nhật Bản, một
quốc gia đầu sóng ngọn gió của nhân loại. Cả đất nước
là một hải đảo trên Thái Bình Dương. Gần như không có
tài nguyên, chỉ với ý chí dân tộc đã nhiều lần vươn
lên thành cường quốc. Đã từng tung hoành trên biển cả,
bá chủ Châu Á cho đến khi bị đồng minh đánh quỵ cuối
đệ nhị thế chiến. Rồi từ nước hùng cường về quân
sự nhưng bại trận, đất nước tan hoang Nhật lại vùng lên
thành cường quốc kinh tế.
Với sự dũng cảm đương
đầu với thiên tai vào tháng 3 năm nay, quả thực dân Nhật
một lần nữa trở thành biểu tượng dân tộc anh hùng. Thành
tích này không phải vì có một chính quyền mạnh mẽ. Không
phải vì khả năng quân sự mạnh mẽ, không phải vì nền
kinh tế mạnh mẽ. Tất cả do tác phong của dân chúng thể
hiện khi chịu đựng thiên tai thảm khốc nhất lịch sử.
Quả thực đây là một dân tộc có ý chí đạo đức mạnh
mẽ. Hoàn toàn không bị hoảng loạn, không bị hoàn cảnh
làm mất nhân tính. Toàn thế giới cùng khâm phục.
Những gương anh hùng.
Nhờ hệ thống thông
tin và Internet, nhân loại theo dõi tất cả mọi diễn tiến
của thảm kịch từng ngày từng giờ và từng giây phút. Hàng
chục ngàn tấm hình và những thước phim đã được chiếu
ra. Vào hệ thống điện toán toàn cầu, đánh máy hàng chữ
Japan, Heroes, Quake chúng ta sẽ tìm thấy hàng ngàn câu chuyện
về những gương anh hùng trong thảm kịch Nhật Bản. Nếu
chỉ nói đến câu chuyện của các nhân vật anh hùng thì biết
bao nhiêu mà kể.Trong cơn nguy biến, hàng ngàn người chết
và hàng trăm trường hợp được cấp cứu. Đó là những
chuyện anh hùng rất thông thường. Ngay cả câu chuyện hơn
cả trăm người gồm các giáo sư, chuyên viên cao cấp ghi danh
tình nguyện ở lại điều hành các lò nguyên tử. Họ chấp
nhận cái chết sẽ đến vì bị nhiễm phóng xạ rất cao.
Hình ảnh các chuyên viên được lựa chọn kính cẩn cúi đầu
chào viên chức nhà máy nguyên tử để đi nhận công tác.
Nhưng bức hình đó vẫn chưa được coi là biểu tượng anh
hùng hàng đầu. Người ta đang muốn chọn bức hình người
dân xếp hàng rồng rắn bình thản để vào mua những nhu yếu
phẩm còn lại rất ít tại một cửa hàng mà cửa kính đã
tan hoang. Có thể đó là bức hình biểu hiện của sự dũng
cảm.

Hay là hình ảnh những
giày dép vẫn còn xếp thứ tự trước cửa các trung tâm tạm
cư. Một tấm hình khác chụp gia đình Nhật Bản ngồi ăn
trước ngôi nhà tan nát. Chồng ngồi ăn bình tĩnh. Vợ vẫn
cõng con trên vai và bình thản nướng cá.

Người Nhật anh hùng
chính là người dân thường, sau cơn hồng thủy bình tĩnh
và từ tốn làm lại từ đầu. Các phóng viên ngoại quốc
ghi nhận rằng không hề thấy có chuyện tranh nhau thực phẩm
hay cướp phá các tiệm hàng hóa. Không những thế, cũng không
có những cảnh xôn xao túm năm tụm ba ồn ào trò chuyện.
Tất cả dân chúng, dù đang đi tìm thân nhân chưa biết sống
chết ra sao nhưng cũng rất trật tự.

Tưởng rằng dân Nhật
đang nuốt vào trong lòng nỗi đau thương. Họ nghe lệnh qua
những lời nói, qua Radio và những tờ thông cáo. Tuyệt đối
không có một lời trách móc, tranh chấp, giận dữ giữa anh
em, làng xóm hay chính quyền
Một anh cảnh sát Nhật
gốc Việt, lấy vợ Nhật sanh con lai đã kể rằng anh hỏi
vợ con xem có muốn về Việt Nam tạm lánh nạn một thời
gian không.Vợ con đều nói rằng không thể bỏ nước Nhật
mà đi vào lúc này. Anh cũng kể rằng đã cùng một nhà báo
Trung Hoa đi ngang một ngôi nhà đổ nát và thấy cả tiền
Nhật tung tóe nhưng chẳng ai nhặt. Anh phóng viên Tàu nói rằng
vài năm nữa Trung Hoa sẽ có thể vượt qua Nhật Bản để
thành cường quốc, nhưng cả trăm năm nữa về dân trí Trung
Hoa vẫn không theo kịp nước Nhật. Anh than thở rằng hổ
thẹn cho con cháu của Khổng Phu Tử.
Một nhà báo tây phương
khi bình luận về thái độ chịu đựng rất kỷ luật của
dân Nhật đã viết rằng. Không thể dựa trên một vài trường
hợp ngoại lệ mà phải xét qua hệ thống, Ông nói rằng có
4 yếu tố xuất sắc trong thiên tai mà Nhật Bản đã chịu
đựng.
Thứ nhất là sự chuẩn
bị và thực tập chu đáo. Trên thế giới không có nước
nào chuẩn bị như nước Nhật. Dọc theo bờ biển có các
tường chắn sóng. Các dấu hiệu đề phòng sóng thần. Có
các đường chỉ dẫn để chạy lên đồi núi cao. Tất cả
các trẻ em đều được thực tập thường xuyên.
Thứ hai: Là sự điều
hợp của chính quyền và cộng đồng địa phương. Thiên tai
như đã xảy ra, việc đối phó cấp kỳ là ở địa phương.
Chính quyền trung ương và quân đội không thể có phản ứng
kịp thời. Tất cả là do nhân viên tại chỗ. Người ta nói
rằng đài kiểm soát báo tin động đất, sóng thần nói liên
tiếp qua Radio, TV và máy phóng thanh. Khi nước tràn vào chết
hết nhưng xướng ngôn viên vẫn còn nói những lời cuối
cùng: RUN.
Thứ ba: Thái độ của
dân chúng. Quả thực đây là một sắc dân hết sức kỷ luật
và tự trọng đã được dạy dỗ từ lúc còn nhỏ. Đứng
trước một cửa hàng tan nát, không có cảnh sát, không có
quân đội, người bán hàng chưa về kịp, mọi người đã
tự động đứng xếp hàng chờ. Và hết sức tự trọng ở
chỗ người bán không tăng giá, người mua không vơ vét cho
hết hàng.
Thứ tư: Tinh thần trách
nhiệm. Thực vậy, những chuyên viên tình nguyện tiếp tục
làm việc trong nhà máy nguyên tử chính là vì tinh thần trách
nhiệm.
Trong hoàn cảnh hàng
ngàn người chết, nhà cửa tan nát, đói khát và tuyệt vọng,
ai còn lòng dạ nào mà bình tĩnh xếp hàng. Trên thế giới
kể cả Hoa Kỳ, không có dân tộc nào hành xử được như
vậy trong thiên tai.
Ảnh hưởng kinh tế.
Mặc dù hiện nay thiên
tai tại Nhật vẫn còn là thảm kịch với xác người và hàng
trăm ngàn dân không nhà, thiếu ăn nhưng các nhà quản trị
đã tính đến ảnh hưởng toàn cầu và việc xây dựng tương
lai. Nền công nghiệp căn bản của Nhật sẽ đình trệ. Mọi
nỗ lực tương lai sẽ hướng về tái thiết. Trận thiên tai
Kobé năm 1995 đã tổn thất 120 tỷ nhưng chỉ mới chiếm 2%
tổng sản lượng quốc gia. Năm nay trận thiên tai tháng 3-2011
tổn thất 309 tỷ tức là 5.7% tổng tài sản quốc gia. Tổng
sản lượng của toàn thế giới được tính là trên 60 ngàn
tỷ thì Mỹ đứng đầu chiếm gần 15 ngàn tỷ. Thứ hai là
Trung Hoa gần 6 ngàn tỷ mới vượt qua Nhật hiện có trên
5 ngàn tỷ.
Sau trận thiên tai Kobé,
Nhật đã hồi phục sau 3 năm và lần này nếu giải quyết
xong vụ nhà máy nguyên tử, nước Nhật có thể hồi phục
sau 5 năm. Trong khi đó con đường tái thiết của Nhật sẽ
kích thích kinh tế toàn cầu. Với hơn 1,000 tỷ trong quỹ dự
trữ của quốc gia, Nhật sẽ mua vật liệu của toàn thế
giới để xây dựng lại đất nước.
Cũng như hoàn cảnh của
năm 1945, Nhật chịu đựng hai trái bom nguyên tử tàn phá 2
thành phố.150,000 dân bị hủy diệt trong khoảnh khắc. Nhưng
chỉ 10 năm sau, nước Nhật lại đứng lên từ tro tàn và
thảm bại.
Trận động đất Kobé
1995 và cơn hồng thủy năm nay 2011 đã chứng tỏ một lần
nữa, dân tộc con cháu của Thiên Hoàng, dù sống đầu sóng
ngọn gió vẫn luôn luôn làm nên lịch sử. Tinh thần đó rất
đáng bái phục, nhưng…
Nhưng…
Dân Á châu vẫn còn
nhớ cơn ác mộng Trung Hoa tại Nam Kinh 1937 và nạn đói khủng
khiếp tại Việt Nam năm Ất Dậu, 1945. Chuyện lịch sử trong
mọi hoàn cảnh vẫn cần phải được nhắc lại. Trong kỳ
đệ nhị thế chiến, quân đội của Thiên Hoàng là thủ phạm
chính của trận đói Ất Dậu với 2 triệu người Việt chết
tại miền Bắc. Quân Nhật cho phá tất cả các ruông lúa để
trồng đay vì nhu cầu chiến tranh. Mùa màng lại tổn thất.
Nông dân các tỉnh của miền đồng bằng sông Hồng chết
đói cả làng, cả xã và cả huyện. Quân đội Nhật hoàn
toàn không giúp đỡ gì cả cho việc điều hòa nhu cầu để
chở gạo từ miền Nam ra cứu miền Bắc. Nhật thu tất cả
thóc lúa để nuôi quân. Nông dân Việt Nam chết đói ngay cửa
kho gạo của chính mình canh tác.
Thế giới Tây phương
không ngó ngàng gì đến nạn chết đói Ất Dậu tại Việt
Nam. Nhưng vào năm 1937 quân đội Thiên Hoàng tiến vào Nam Kinh
đã giết trên 200,000 thanh niên và hàng binh Trung Hoa. Hãm hiếp
từ 50 đến 80 ngàn phụ nữ. Tội ác diễn ra trong 6 tuần
lễ đầu tiên và chỉ chấm dứt khi có báo chí và phái đoàn
quốc tế đến Nam Kinh.
Tội ác ghê gớm của
lính Nhật đã chặt đầu, chôn sống và hãm hiếp dân Trung
Hoa tương tự như Đức Quốc Xã tiêu diệt dân Do Thái. Tội
ác đó đã được thi hành bởi 2 sắc dân Âu Á tự tôn và
kỷ luật nhất của nhân loại. Đức Quốc và Nhật Bản.
Cho đến ngày nay, lịch sử của các dân tộc siêu đẳng đó
vẫn không hề nhắc đến một lần, tội ác diệt chủng mà
Việt Nam,Trung Hoa, Do Thái là nạn nhân. Tài liệu lịch sử
của Nhật không bao giờ đề cập đến, khác hẳn Hoa Kỳ
ghi lại đầy đủ về tội ác đối với da đen và da đỏ,
vì vậy…
Cung đàn lạc điệu:
Trong lúc viết về thảm
kịch thiên tai của xứ Mặt Trời Mọc, cả thế giới ca tụng
dân Nhật đạo đức anh hùng, tôi nhắc đến chuyện cũ, e
rằng đã làm cho cung đàn lạc điệu. Tuy nhiên, có lẽ đây
chỉ là lời nhắc nhở rất nhẹ nhàng. Bởi vì có người
thấy dân Nhật quá ngon lành đã tự coi mình là rác rưởi.
Xin chớ vì những gương sáng rực rỡ của thiên hạ mà quên
đi sự thực. Chúng ta đang sống ở Hoa Kỳ. Chắc chắn rằng
thiên tai ở Mỹ như xảy ra ở New Orlean, thì việc cướp của,
giết người đã không thể tránh được. Không thể nào hàng
trăm sắc dân Hiệp Chủng Quốc có được tinh thần kỷ luật
và đạo đức thuần chủng như người Nhật. Tuy nhiên xin
bà con nghĩ thêm một bước nữa. Nếu nước Mỹ có tinh thần
tự tôn và ý chí sắt đá như dân tộc Nhật thì Hoa Kỳ làm
gì có Mỹ đen, làm gì có dân Mễ, và làm gì họ mở cửa
cho hơn một triệu người Việt vào lãnh trợ cấp. Hơn chín
trăm ngàn thuyền nhân trôi giạt trên Thái bình Dương, có
bao nhiêu người trở thành người Nhật gốc Việt để sống
với dân tộc anh hùng. Vì vậy nên dù chúng ta vẫn cảm phục
tinh thần dân Nhật, đang đứng mũi chịu sào, đầu sóng ngọn
gió. Trong tình nhân loại, hãy góp mối thương cảm và của
ít lòng nhiều gửi cho Hồng Thập Tự Nhật Bản. Tuy nhiên
không nên choáng ngợp với kỳ tích của thiên hạ mà rẻ
rúng thân phận của chính chúng ta. Chỉ cần bình tĩnh xếp
hàng tử tế trong khung cảnh bình yên cũng đủ là anh hùng.
Xin nhận nơi này là
quê hương, nếu có gặp thiên tai mà lòng người không ổn
định, không chịu xếp hàng trật tự thì ta cũng đành phải
chịu mà thôi.
|