NHỮNG
CÂU CHUYỆN ĐƯỢC GHI
TRƯỚC
CỔNG PHIÊN TOÀ XỬ CÙ HUY HÀ VŨ
Nhà Báo Nguyễn
Thượng Long
Sáng 4 tháng 4 / 2011 tôi
trở dậy sớm hơn mọi ngày, đảo qua vài băng sóng trên chiếc
radio cũ rích để nắm bắt tin tức, chưa kịp tắt đài thì
đã có người gọi cửa. Vợ tôi ra mở cửa và trở vào cho
tôi biết có người muốn gặp tôi. Tôi bảo: Bà ra mời người
ta vào, chắc lại chuyện về phiên toà xử CHHV rồi đây.
Đúng như tôi phỏng đoán, khách là một nhân viên an ninh trẻ,
người đã tham gia bắt giữ tôi ngày nào tại cửa hàng photo
trên đường Quang Trung của Quận Hà Đông . Anh ta rất lịch
sự hỏi tôi: Chú định đi đâu bây giờ đấy? Tôi bảo:
Sao ông cứ quan tâm đến việc riêng của tôi thế nhỉ? Không
biết tôi có còn chút tự do cá nhân nào nữa không? Nói vậy,
tôi cũng chẳng việc gì phải dấu anh ta, tôi bảo: Tôi muốn
qua chia sẻ với Luật Sư Trần Lâm về sự bất hoà giữa
cụ với vợ và em gái của Luật Sư Cù Huy Hà Vũ, người
lẽ ra sẽ là thân chủ của cụ trong phiên toà sáng nay, sau
đó tôi sẽ ra phiên toà ít nhất cũng để hít thở cái không
khí pháp đình dù chắc chắn sẽ chỉ dặt dẹo ngoài đường!
Viên an ninh trẻ vẫn kiên nhẫn: Ra đó là quyền của chú
thôi, theo cháu chú không nên ra đó làm gì, chắc chắn chú
không thể đến gần toà được.
Tôi cũng kiên nhẫn bảo:
Tôi là người cầm bút, kể từ ngày nào ông bắt giữ tôi,
tôi vẫn kiên định: Tôi chỉ có một khát vọng, khát vọng
cháy bỏng là được nói với mọi người là chúng ta đang
sống những ngày như thế nào? Vụ xử Cù Huy Hà Vũ đang thu
hút sự quan tâm của toàn xã hội, cả trong nước, cả ngoài
nước. Tôi sẽ viết cái gì nếu như tôi của ru rú ngồi
nhà tưởng tượng rồi cho ra những bài nịnh cho an toàn? Nói
thật lòng nhé, bài nịnh đã có hơn 700 tờ báo và tạp chí,
hàng trăm đài truyền thanh, truyền hình làm rồi, không cần
đến cái ngữ tôi. Vả lại, không dám ra đó, ngay các ông
cũng khinh tôi, coi tôi là thứ “sạo - cuội” chứ dân chủ,
phản biện cái quái gì!? Chẳng biết nói thế, tôi có làm
anh ta phật ý không? Chỉ thấy anh ấy cũng lịch sự lặng
lẽ cáo từ. Một lúc sau tôi cũng dắt xe ra đường, tôi sẽ
đến toà bằng xe đạp như ngày nào tôi đến với toà xử
Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân, Vũ Hùng…
Tôi mải miết đạp
xe len lỏi trong cả một biển xe máy, ô tô các loại. Trong
đoàn người hối hả, cuống quýt đua chen, tôi nhận thấy,
dù có sự kiện nhậy cảm thế này mà suốt lộ trình từ
Hà Đông ra tới toà án thành phố, không một lần tắc đường.
Cảnh sát giao thông điều khiển đi lại thông suốt. Tôi lướt
qua những điểm đỗ xe bus, chứng kiến những gương mặt
ơ hờ đứng ngóng chờ xe, qua cổng các trường Đại Học
Kiến Trúc, Đại Học Quốc Gia chứng kiến biết bao gương
mặt trẻ tương lai của đất nước rất thời thượng nhưng
cũng rất vô hồn trước thời cuộc. Không biết có phải
đây cũng là một trạng thái tâm lý đặc biệt chỉ có ở
người Việt Nam giai đoạn này hay không?
Gửi xe vào bãi giữ
xe của cung văn hoá Việt Xô, lững thững quay ra, thì gặp
cựu đại tá T…mái tóc trắng xoá, người đã từng cùng
đơn vị với anh hùng Tô Vĩnh Diện những ngày kéo pháo
vào, kéo pháo ra ở Điện Biên Phủ. Thấy tôi ông nheo mắt
cười rồi giơ tay làm chữ V để chào tôi rồi lượn một
đường cua rất điệu nghệ vào bãi đỗ xe.
Qua đường Yết Kiêu,
qua đường Lý Thường Kiệt, đến đường Hai Bà Trưng, tôi
có mặt ở cổng Toà Án Hà Nội lúc 8 h 15 phút. Nhìn bao quát
dọc đoạn phố này, tôi thấy ở bên đường phía bệnh viện
có những đám đông dân chúng lẫn với rất đông công an
mặc sắc phục, CSCĐ mặc trang phuc xám, đi giầy bốt, rất
đông nhân viên an ninh không mặc sắc phục, trên tay họ không
phải là dùi cui mà là điện thoại di động, là camera ghi
hình, máy ảnh kỹ thuật số. Tôi thấy có nhiều tiếng la
ó, thấy những lẵng hoa rất lớn trên tay những người phụ
nữ lam lũ đang bị xô đẩy ra xa, tôi đoán đây là hoa của
dân oan, của giáo dân đâu đó trong nước muốn dành cho ông
Cù Huy Hà Vũ người đã bênh vực họ sẽ bị ra toà vào sáng
ngày hôm nay. Bên đường đối diện, xế trước toà nhà thư
viện quốc gia đậu chềnh ềnh một xe vòi rồng phun nước
mầu đỏ rực đầy uy lực răn đe. Vì mê mải quan sát đám
đông bên kia đường, tôi không hay biết là sau lưng tôi chiếc
Taxi Mai linh đang bấm còi inh ỏi đã kè xát bên tôi. Nhẩy
vội lên hè đường, chiếc Taxi cũng vụt đi, thoảng trong
tai tôi là câu chửi: “…thằng già điếc à!” của tay tài
xế trẻ măng đầu trọc lốc. Tôi lẩm bẩm: Mày chỉ được
cái là giỏi hùng hổ với chúng tao, đố mày chửi thế với
đám “Người Lạ”, “Nước Lạ” đấy! Bằng tuổi chúng
mày thế hệ chúng tao là “Bụi trường chinh phai bạc áo
hào hoa”, là xẻ dọc Trường Sơn là làm việc bằng 2 vì
CNXH chứ đâu có như chúng mày.
Tôi rất bất ngờ khi
thấy đứng rất gần tôi, bên một gốc cây lớn, một cụ
ông rất đẹp lão, tay trái cụ đang lần tràng hạt, tay phải
cụ cầm một cây nến lớn đang leo lét cháy. Cụ đang lim
dim đọc Kinh Hoà Bình. Tôi nghe rất rõ lời của Thánh Phanxico:
“Để con đem yêu
thương vào nơi oán thù.
Đem thứ tha vào nơi
lăng nhục
Đem an hoà vào nơi
tranh chấp
Đem chân lý vào chốn
lỗi lầm
Để con đem tin kinh
vào nơi nghi nan
Chiếu trông cậy
vào nơi thất vọng
Để con rọi ánh
sáng vào nơi tối tăm
Đem niềm vui đến
chốn u sầu.”
Tôi đường đột đến
bên cụ lễ phép hỏi: Ban ngày mà cụ đốt nến làm gì? Nhìn
tôi, kẻ ngoại đạo, cụ nhân từ giảng giải: Tôi đốt
nến là để đốt lên ánh sáng của công lý, ánh sáng của
sự cứu rỗi, mang lại an hoà cho mọi người dân Việt Nam.
Câu chuyện giữa cụ già và tôi đã lọt vào tai một người
xe ôm đứng gần đó. Thấy anh ta bất ngờ rút điện thoại
gọi đi đâu đó, tôi đoán anh ta là một nhân viên an ninh
cải trang đang làm nhiệm vụ. Tôi linh cảm thấy không nên
đứng lâu ở đây, trước khi rút đi, tôi nói với ông cụ:
Cụ đã già quá rồi mà cụ vẫn chưa hết lo lắng cho mọi
người, chẳng bù cho biết bao người đang đi qua con đường
này một cách hết sức dửng dưng.
Tạm biệt cụ già đốt
nến, tôi cố tiến xát tới cổng tòa án hơn, phải lách qua
biết bao camera đang hối hả ghi hình nhận diện mọi di biến
động trên đường, thì giật mình khi có người vỗ vào vai
và hỏi: Đạo diễn điện ảnh Trần S…phải không? Tôi quay
lại ngơ ngác nhìn một người đàn ông dáng dấp rất nghệ
sĩ có lẽ phải hơn tôi dăm tuổi. Để ông khỏi khó xử,
tôi ậm ờ không nói rõ điều gì bằng một câu hỏi
ngược lại: Huynh đến đây làm gì đấy? Ông ta vui vẻ bảo:
Moa đến để khẳng định điều mà Moa hằng nghĩ: “Những
gì đúng đắn mà lại bất lợi cho chính thể này là họ
sẽ đàn áp – Những gì sai trái mà có lợi cho họ thì họ
OK”, thế Toa nghĩ thế nào? Tôi bảo: “ Tôi không phải là
đạo diễn điện ảnh như huynh nghĩ đâu, tôi là người cầm
bút tự do. Tôi đến đây để được nhìn rõ gương mặt
của đồng bào tôi trong những ngày này, để được nghe,
được biết đồng bào tôi nghĩ gì, nói gì về những ngày
tháng này?”.
Tôi và người đàn ông
có dáng dấp nghệ sĩ chẳng kịp nói với nhau nhiều thì xung
quang vang lên những tiếng la hét rất huyên náo. Một chiếc
xe bus lớn đỗ xịch bên lề đường, tôi thấy xuất hiện
rất nhiều các nhân viên công lực mặc thường phục đeo
băng đỏ trên tay cứ 2 người trấn áp quyết liệt một người
rồi đẩy người bị bắt giữ vào trong xe bus. Người bị
trấn áp đa phần là các nữ dân oan ở ngoại tỉnh, họ xanh
xao, lam lũ và gầy yếu . Nhìn cảnh tượng đó Lão Nghệ Sĩ
bỗng nói một tràng tiếng Pháp mà tôi chẳng hiểu là ông
nói gì, đoạn ông nhìn tôi bằng cặp mắt buồn rười rượi,
ông nhún vai bỏ đi, tôi nhanh chân bước vội vào siêu thị
sách ở kề bên đường. Vào đó mới hay có khá đông người
đã vào đó rồi, chẳng biết ai là khách đi mua sách, ai là
an ninh, ai là người đến xem toà. Tôi lang thang qua các kệ
hàng bán văn phòng phẩm cố bắt chuyện với một ông trạc
tuổi tôi, dáng dấp như một nhạc sĩ. Tôi linh cảm ông ta
cũng như tôi thôi đang muốn quan sát thế thái nhân tình ở
phiên toà này, tôi đã thất bại, có lẽ “Nhạc Sĩ” không
tin tôi là người có thể bắt chuyện được, theo ông tôi
là một “Xen Đầm” đang làm công vụ!
Không thể ở lâu trong
siêu thị sách được, tôi lại bước ra đường rồi rẽ
vào Bar Café trước sảnh Thư viện quốc gia gọi một ly chanh
vắt, tôi tá hoả khi biết giá ly nước là 2 USD (45000VND),
tôi vẫn OK vì rất cần chỗ ngồi hợp pháp để vừa quan
sát vừa ghi chép. Cuối cùng tôi cũng chẳng ghi chép được
gì vì 2 ông Mục Sư Tin Lành cũng tuổi như tôi ngồi bàn bên
tranh luận với nhau quá ầm ĩ về đời sống tâm linh, về
Phan Thị Bích Hằng, về Trung tâm tiềm năng con người ở
Đông Tác, nơi đó tôi có một ông thầy đang làm việc và
việc trung tâm này đã bị cơ quan an ninh xâm nhập như thế
nào. Công nhận là các vị Mục Sư có trình độ diễn thuyết
và kiến thức là thâm hậu rất đáng nể. Tôi chỉ thực
sự bứt ra khỏi những tranh luận của 2 vị Mục Sư này khi
một cháu thanh niên đeo kính trắng dáng dấp ốm o lễ độ
kéo ghế xin ngồi cùng tôi với một phin café với giá cũng
là 2,5USD! Tôi và cháu hoà chuyện với nhau rất nhanh. Cháu
cho tôi biết cháu sinh năm 1977, quê ở Việt Trì. Cháu đã
từng học Toán đến năm thứ 4 Đại Học Sư Phạm Hà Nội
thì bỏ học vì thất vọng khi nghĩ về tương lai. Cháu đang
làm chủ một cửa hàng nhỏ bán Sách Giáo Khoa ở Việt Trì,
sống độc thân vì bị suy thận. Cháu bảo, qua đời sống
mạng, cháu rất kính trọng Luật Sư Cù Huy Hà Vũ. Cháu
bảo: Hôm qua thằng bạn cháu cũng làm CSCĐ biết cháu sẽ
đi Hà Nội vì việc này đã gọi điện bảo đừng đi chẳng
có lợi lộc gì đâu, án bỏ túi rồi. Cháu vẫn cứ đi, chỉ
vì một lẽ rất đơn giản : Cháu không hề bất ngờ trước
những gì vừa xẩy ra, biết chắc rằng người ta không để
cho ai vào dù họ tuyên bố là xử công khai, nhưng không đi
cháu thấy lương tâm mình bất ổn.
Cháu bảo, gần đây
cháu rất tâm đắc khi đọc 3 bài viết của các tác giả
Nguyễn Minh Cần “Không
ai được đùa với cách mạng và nổi dậy”, Tô Hải
với bài “Hương
hoa lài làm tôi nhức óc” và bài“Cách
mạng không đơn giản chỉ là hiệu ứng của đám đông”
của thầy giáo Nguyễn Thượng Long. Cháu bảo, theo cháu các
tác giả này là những người có trách nhiệm. Tôi ém nhẹm
với cháu việc tôi là ai đang ngồi trước cháu và chúc cháu
gặp được nhiều an lành rồi tạm biệt cháu sau khi đã trao
cho nhau Email. Phía trước tôi còn quá nhiều công việc.
Tôi bước ra khỏi Bar
Café, lững thững rời khỏi đoạn phố Hai Bà Trưng lúc này
đã bị công an khoá chặt 2 đầu bằng hàng rào Barie sắt.
Vào tới đầu phố Lý thường Kiệt thì một dân oan quen biết
tiến đến xát tôi thì thào: Ông cẩn thận đấy, ông đi
đâu là tôi thấy một công an bám xát ông đấy. Tôi bảo:
xin cám ơn, việc mình mình làm, việc họ họ làm, kệ họ
thôi, cần nhất đừng có làm điều gì trái đạo lý.
Trở về đến trước
cung Lao Động Việt Xô trong một trạng mệt mỏi và buồn
bã, rẽ vào quán bia Việt Hà, chưa uống hết một vại thì
thấy viên Trung Tá “Giặc Lái” quen biết tôi dắt xe vào.
Trung Tá cũng làm một cuộc thị sát như tôi và cho tôi biết
vừa có hàng loạt vụ bắt bớ diễn ra trong buổi sáng hôm
nay, trong đó có những gương mặt nổi tiếng như bác sĩ Phạm
Hồng Sơn, Luật Sư Lê Quốc Quân người đang là ứng cử
viên Quốc Hội độc lập…và điều mà tôi thú vị nhất
là ông nói ông là chỗ thân tình với tướng Nguyễn Trọng
Vĩnh. Tôi càng thú vị hơn khi được biết bạn học với
tôi ở Cấp 3 Nguyễn Trãi Hà Nội những năm đầu 1960 Nguyễn
Nguyên Bình là con gái cụ Vĩnh. Nguyên Bình tốt nghiệp văn
khoa sau Nguyễn Phú Trọng 2 năm. Nguyên Bình đã từng làm phiên
dịch tiếng tầu khi hỏi cung tù binh Trung Quốc sau chiến tranh
biên giới 1979. vừa qua Nguyên Bình viết thư ngỏ cho Nguyễn
Phú Trọng, nhắc ông đừng làm những gì để các thầy cô
giáo cũ, bạn bè cũ phải phiền lòng và cũng nhờ Trung Tá
mà tôi biết tấm ảnh mà ông Hồ Chí Minh bón cơm cho cháu
bé ở chiến khu năm 1948 hay 1949…cháu bé đó chính là Nguyên
Bình và một bức ảnh lịch sử nữa là bức ảnh Hồ Chí
Minh bồng trên tay một bé gái được phóng rất lớn đang
treo ở toà nhà đối diện với Bách Hoá Tổng Hợp cũ, bé
gái đó cũng chính là hình ảnh Nguyên Bình 60 năm về trước.
Tôi cũng chẳng thể ngồi với viên Trung Tá không quân đó
được lâu khi anh bạn tôi nháy máy nhắc tôi cụ Lê Hồng
Hà nguyên Đại Tá, bí thư đảng Đoàn Bộ công an, nguyên
chánh văn phòng Bộ công an muốn gặp tôi, tôi đoán cụ muốn
tôi tường thật cho cụ biết không khí ở bên ngoài phiên
toà.
Tạm biệt người bạn
không quân, tôi lấy xe ra khỏi bãi gửi, chưa kịp lên xe thì
Người Đương Thời Đỗ Việt Khoa hối hả gọi điện tới,
hỏi tôi đang ở đâu? Tôi hỏi vì sao Khoa biết số máy của
tôi khi mà cả 2 số cũ của tôi đang bị kẻ xấu khống chế,
khủng bố rồi tóm tắt với Khoa những gì mà tôi vừa quan
sát được trước cổng Toà. Khoa bảo: "Khoa đang đứng với
dân oan ở đường Lý Thường Kiệt, Lãnh đạo Sở GD ĐT Hà
Nội và Hiệu Trưởng PT TH Thường Tín A theo lệnh của công
an đã cả chục lần yêu cầu Khoa về trường ngay". Khoa cứ
rền rĩ bảo: "Xử công khai mà lại cấm đoán thế này thì
là công khai cái gì," rồi Khoa cũng bảo: "Em cũng chẳng
lạ hiện tượng này, nhưng vì không được vào mà không đi…cứ
thấy trong lòng áy náy thế nào ấy." Tôi chia sẻ với Khoa
những gì vừa thu hoạch và cảm nhận được rồi động viên,
nhắc nhở Khoa kềm chế trước các ông Hiệu Trưởng, các
bà Hiệu Trưởng, cùng các quan GD khác trên Sở, trên Bộ…họ
cũng đang hôn mê trong quyết tâm “Giáo Dục Đào tạo chỉ
biết còn “Ghế” là còn tiền”…
Tạm biệt Đỗ Việt
Khoa, tôi nhanh chóng hoà mình vào dòng người, dòng đời, dòng
xe cộ đang cuống cuồng đua chen mà buồn cho nhân tình thế
thái. Tôi đã có một buổi sáng vô tích sự ! Một buổi sáng:
“Ta dạo bước trên
đường phố Huế,
Dửng dưng không một
cảm tình chi…” (TH).
Không , tôi không dửng
dưng, không vô cảm với cuộc đời này, cõi tạm này.
Ít nhất từ những gì
mà tôi quan sát được phía bên ngoài của phiên toà xét xử
Cù Huy Hà Vũ vào sáng hôm nay, cũng đủ để nói, những cảnh
báo của tôi trong bài “Cách
mạng không đơn giản chỉ là hiệu ứng của đám đông”
là có cơ sở là không sai. Còn nếu ai bảo tôi là kẻ bàn
dùn, là thằng hèn tôi xin không tranh biện. Xin cũng được
nói lại điều mà Tiến Sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ đã nói trong
toà :
“Tổ Quốc Việt
Nam – Nhân Dân Viêt Nam sẽ phá án cho chúng tôi.”
Hà Đông sớm 5 / 4 /
2011
Nhà Báo Nguyễn
Thượng Long.
(Đón đọc: Hoài Niệm
30 / 4 /2011.)
|