Cù
Huy Hà Vũ Mở Ra Vụ Kiện Chánh Án Nguyễn Hữu Chính,
Trắc
Nghiệm Nỗi Sợ Trong Lòng Dân Và Ðóm Lửa Chờ Ðốt Ðống
Củi Khô
Giáo Già
Ngày 8 tháng 4 năm 2011
H,
Tin
được các phóng viên Thanh Phương, Thụy My và Tú Anh đưa
lên đài RFI cho biết: Ngày 04.04.2011, trong một phiên xử chỉ
diễn ra trong nửa ngày, Tòa án Nhân dân Thành phố Hà Nội
tuyên án Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ 7 năm tù với tội danh “tuyên
truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam”. Luật sư Nguyễn
Thị Dương Hà, vợ của Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ là người duy
nhất của gia đình được vào dự. Trả lời đài RFI, bà
Dương Hà tố cáo đây là một “phiên xử trái pháp luật”:
“Trong phiên tòa,
chủ tọa phiên tòa là ông Nguyễn Hữu Chính đã không làm
đúng bổn phận của người chủ tọa phiên tòa. Theo điều
214, ông Nguyễn Hữu Chính phải công bố những chứng cứ
mà các luật sư đã đòi hỏi. Thế nhưng, ông ấy đã không
làm điều đó. Ðầu tiên là chủ tọa phiên tòa đã đuổi
luật sư Trần Vũ Hải ra khỏi phiên tòa, chỉ vì luật sư
Hải đòi ông này phải thực hiện điều 214. Sau đó, các
luật sư Hà Huy Sơn, Trần Ðình Triển và Vương Thị Thanh
cũng kiên quyết đòi ông Nguyễn Hữu Chính thi hành điều
214 của Luật Tố tụng Hình sự. Người chủ tọa phiên tòa
cũng kiên quyết không thì hành điều khoản này, cho nên tất
cả các luật sư cũng bỏ về hết. Một mình ông Cù Huy Hà
Vũ ở lại tòa. Tất nhiên là bị ở lại tòa để nghe hội
đồng xét xử. Phiên tòa hoàn toàn trái pháp luật, bởi vì
khi ông Vũ nói, là thẩm phán bảo ‘Dừng lại, dừng lại!’,
‘Biết rồi!’. Họ bảo ông Vũ trả lời là ‘Có’ hay
‘Không’, hoặc không cho ông Vũ trình bày. Cuối cùng, tòa
đã tuyên một bản án trái pháp luật là 7 năm tù, trong lúc
ông Cù Huy Hà Vũ không được quyền tự bảo vệ mình. Nhưng
ông Vũ đã tuyên bố một câu cuối cùng, cho dù không được
quyền phát biểu: ‘Tổ Quốc và Nhân Dân Việt Nam sẽ phá
án cho tôi, công dân Cù Huy Hà Vũ’.” Bên trong tòa án, gần
như hoàn toàn là người của công an. Nếu có vài người được
mời thì tôi chắc là người được chọn lựa để được
vào ngồi trong phiên tòa. Ðây không phải là một tòa án công
khai như đã được tuyên bố khi phiên tòa vừa mở ra. Bản
thân tôi, vợ của Cù Huy Hà Vũ, tôi là người duy nhất trong
gia đình được có mặt trong phiên xử hôm nay. Cả dòng tộc
nội, ngoại, Cù Huy hay Ngô Xuân, không một ai được phép
vào dự phiên xử gọi là công khai. Ðây là điều hoàn toàn
vi phạm về tố tụng. Bản thân tôi ngồi trong phiên tòa cũng
có một cô đeo biển số 47. Cô này tự nhận là công an được
trao nhiệm vụ giám sát tôi...”
Theo
AFP, Chánh án Nguyễn Hữu Chính [xem hình] tuyên bố rằng “Những
bài viết của ông Cù Huy Hà Vũ gây thiệt hại cho xã hội,
làm hoen ố trực tiếp và gián tiếp đảng Cộng Sản”; và
VN Express thuật lại lời ông chánh án nói thêm là “Việc
truy tố làm đúng pháp luật, đúng người đúng tội tuyên
truyền chống nhà nước”.
Nhưng, chỉ một ngày
sau phiên tòa Mỹ là quốc gia đầu tiên lên tiếng:
“Hoa Kỳ bày tỏ
mối quan tâm sâu sắc đến phiên tòa ngày 4 tháng Tư kết
án 7 năm tù giam đối với nhà hoạt động Cù Huy Hà Vũ về
tội ‘tuyên truyền chống lại chính phủ’. Chúng tôi cũng
lo lắng về tình trạng thiếu minh bạch trong quá trình xét
xử vụ án tại tòa, và việc tiếp tục giam giữ một số
người chỉ đến theo dõi phiên tòa một cách ôn hòa. Việc
kết án ông Vũ đã vi phạm Tuyên bố Toàn cầu về Nhân quyền,
và đã dấy lên những câu hỏi nghiêm túc về cam kết của
Việt Nam về việc thực thi pháp trị và cải cách. Không ai
có thể bị cầm tù vì thực hiện quyền tự do ngôn luận.
Chúng tôi yêu cầu Chính phủ Việt Nam phải trả tự do ngay
lập tức cho Cù Huy Hà Vũ và những tù nhân lương tâm khác”.
[The United States is deeply concerned by the April 4 conviction and sentencing
to seven years imprisonment of activist Cu Huy Ha Vu on charges of “propagandizing
against the government.” We are also troubled by the apparent lack of
due process in the conduct of the trial, and the continued detention of
several individuals who were peacefully seeking to observe the proceedings.
Vu’s conviction runs counter to the Universal Declaration of Human Rights,
and raises serious questions about Vietnam’s commitment to rule of law
and reform. No individual should be imprisoned for exercising the right
to free speech. We urge the Government of Vietnam to immediately release
Cu Huy Ha Vu and all other prisoners of conscience].
Ngay sau đó, bà Nguyễn
Phương Nga, phát ngôn viên bộ Ngoại giao Việt Nam trả đũa:
“Ðây là một tuyên
bố can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam. Việt
Nam là một Nhà nước pháp quyền. Việt Nam xử lý các hành
vi vi phạm pháp luật theo đúng các quy định của pháp luật
Việt Nam và hoàn toàn phù hợp với các quy định của luật
pháp quốc tế, trong đó có Công ước Quốc tế về các quyền
dân sự, chính trị... Tại Việt Nam, các quyền tự do, dân
chủ của công dân, trong đó có quyền tự do ngôn luận, được
quy định rõ trong Hiến pháp và trong các văn bản pháp luật
khác, được tôn trọng và thực thi trên thực tế. Không có
cái gọi là “tù nhân lương tâm” ở Việt Nam.”
Ðồng nhịp với Phương
Nga, Thông tấn xã Việt Nam, cơ quan thông tấn chính thức của
Nhà nước, lại bẻ cong lương tâm, khi đưa tin ngày 4-4-2011
đã viết rằng:
“Tại phiên tòa,
4 luật sư tham gia bào chữa cho bị cáo, gồm Trần Ðình Triển,
Trần Vũ Hải, Vương Thị Thanh, Hà Huy Sơn. Do vi phạm nội
quy phiên tòa, sau nhiều lần bị nhắc nhở, luật sư Trần
Vũ Hải đã bị Hội đồng xét xử yêu cầu ra khỏi phòng
xử. Mặc dù đã được Hội đồng xét xử giải thích theo
quy định của pháp luật, song 3 luật sư còn lại đã tự
ý bỏ về khi có những yêu cầu không đúng quy định của
pháp luật, không có căn cứ, không được Hội đồng xét
xử chấp nhận.”
Phản ứng ngang ngược
của Nguyễn Phương Nga và lời viết láo của Thông tán xã
VC chỉ khiến dư luận bất mãn thêm. Nó khiến RTT News viết:
“Phát ngôn viên Bộ
Ngoại giao Hoa Kỳ Mark Toner nói rằng chính phủ ở Washington
cảm thấy bất bình vì tình trạng thiếu sót các thủ tục
pháp lý cần thiết trong phiên xử và việc giới hữu trách
Việt Nam tiếp tục giam giữ một số người đã tìm cách
theo dõi phiên tòa một cách hòa bình... Bản án của ông Cù
Huy Hà Vũ đi ngược với Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền và
nêu lên những nghi vấn về cam kết của Việt Nam đối với
pháp trị và cải cách. Chính quyền không thể bỏ tù người
dân chỉ vì họ hành sử quyền tự do ngôn luận của mình”.
Phần Phụ tá giám đốc
tổ chức Mỹ theo dõi nhân quyền Human Rights Watch, ông Phil
Robertson, cũng thẩm định:
“Vụ án Cù Huy Hà
Vũ đã tạo ra ‘một phong trào quần chúng ủng hộ chưa từng
thấy từ giới tín hữu Công giáo đến trí thức đại học’.”
Tại
chỗ, trong lúc công an giải tán người tập họp, một người
dân đi xe đạp đã nói với AFP: “Bây giờ quý vị thấy
rõ thế nào là nhân quyền tại Việt Nam”. [xem hình đường
phố chung quanh khu vực tòa án hôm xử TS luật Cù Huy Hà Vũ
đông nghẹt người. RFA].
Ân xá Quốc tế cũng
tức thời ra thông cáo lên án vụ xử và yêu cầu trả tự
do ngay lập tức cho Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ, vừa bị kết
án 7 năm tù ngày 4/4 với tội danh “tuyên truyền chống Nhà
nước CHXHCN Việt Nam”. Trong bản thông cáo, bà Donna Guest,
phó giám đốc đặc trách châu Á Thái Bình Dương của Ân
xá Quốc tế khẳng định:
“Ðây là một phiên
tòa giả hiệu, vì quyền bào chữa đã hoàn toàn không được
tôn trọng... Ông Cù Huy Hà Vũ là một tù nhân chính kiến
và phải được trả tự do ngay lập tức và vô điều kiện”.
Ân xá Quốc tế cũng
đã yêu cầu chính quyền Việt Nam trả tự do cho những người
bị bắt bên ngoài tòa án trong khi diễn ra phiên xử, trong
đó có bác sĩ Phạm Hồng Sơn và luật sư Lê Quốc Quân. Nhân
dịp này, Ân xá Quốc tế nhắc lại là: “Hàng chục nhà
hoạt động và chỉ trích ôn hòa đã bị kết án tù nặng
nề kể từ khi Việt Nam tiến hành chiến dịch đàn áp quyền
tự do ngôn luận vào tháng 10/2009”. Và tổ chức này “yêu
cầu Việt Nam để cho hệ thống tư pháp được độc lập,
và bãi bỏ những điều luật được định nghĩa một cách
mơ hồ vẫn được sử dụng để truy tố những nhà bất
đồng chính kiến”.
Tại Berlin Dân biểu
Serkan Toren, chuyên gia về quyền con người của nhóm dân biểu
Ðảng Dân chủ Tự do Ðức (FDP) tuyên bố:
“Khối dân biểu
đảng FDP trong Quốc hội Ðức chỉ trích phán quyết của
Tòa án [Việt Nam] đối với Luật sư nhân quyền Việt Nam
và nhà phê bình chế độ là Cù Huy Hà Vũ. Hình phạt 7 năm
tù giam và 3 năm quản chế không chấp nhận được. Ngoài
ra còn có mối quan tâm rằng, Tòa án đã tuyên một bản án
được soạn trước theo mệnh lệnh của Chính phủ Việt Nam.
Ðiều này trái với các tiêu chuẩn nhân quyền quốc tế hiện
hành. Khối dân biểu FDP của Quốc hội Ðức kêu gọi Chính
phủ tại Việt Nam tuân thủ các tiêu chuẩn nhân quyền hiện
nay. Bước đầu tiên là xóa bỏ Ðiều 88 của Bộ Luật Hình
sự Việt Nam. Ðiều này cấm các hoạt động tuyên truyền
chống Nhà nước xã hội chủ nghĩa Việt Nam và được sử
dụng ngày càng tăng trong những năm gần đây để kết án
những người hoạt động cho dân chủ và nhân quyền cũng
như những Bloggers tự do”.
Tổ chức Phóng viên
không biên giới hôm qua đã ra thông cáo lên án vụ xử Cù
Huy Hà Vũ, yêu cầu chính quyền phải trả tự do cho ông. Bản
thông cáo của Phóng viên không biên giới RSF nhắc lại rằng:
“Hiện nay, có 17
công dân mạng đang bị cầm tù ở Việt Nam, tất cả đều
chỉ vì kêu gọi dân chủ đa đảng. Việt Nam là nhà tù lớn
thứ hai thế giới đối với các nhà bất đồng chính kiến
trên mạng.”
Phóng viên không biên
giới “kêu gọi Hà Nội ngưng săn đuổi các nhà đối
lập và nên khởi đầu chính sách cởi mở đối với quyền
tự do ngôn luận”.
Ông Phil Robertson, Phó
Giám đốc đặc trách Châu Á của Human Rights Watch, được
tờ New York Times trích dẫn hôm qua, đã nhận định:
“Chính quyền quyết
tâm xử ông ấy để làm gương... Tôi tin là trong khi làm việc
này, một mặt họ cũng để mắt tới việc khoanh vùng rất
nhiều tổ chức và nhóm hoạt động vừa xuất hiện để
ủng hộ ông ấy.”
Về phần Hoa Kỳ, Ủy
hội Tự do Tôn giáo Quốc tế (USCIRF) hôm qua cũng ra thông
cáo đề nghị chính phủ Mỹ nên công khai lên tiếng bênh
vực cho Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ. Trong bản thông cáo, Chủ tịch
Uỷ hội USCIRF Leonard Leo viết rằng :
“Vụ bắt giữ ông
Cù Huy Hà Vũ phản ảnh một xu hướng đáng lo ngại ở Việt
Nam, đó là những người bảo vệ thành phần thấp cổ bé
miệng lại bị đối xử như là những kẻ đe doạ an ninh
quốc gia.”
Ông Leonard Leo cũng yêu
cầu chính quyền Tổng thống Obama phải đòi hỏi Việt Nam
có những cải thiện cụ thể về tự do tôn giáo và nhà nước
pháp quyền. Ðồng thời “Yêu cầu chính phủ Mỹ đưa
Việt Nam trở lại danh sách CPC, tức là danh sách các quốc
gia cần quan tâm đặc biệt về những vi phạm tự do tôn giáo,
là dấu hiệu rõ ràng cho thấy Hoa Kỳ đứng về phía những
người đấu tranh một cách ôn hòa cho tự do và nhân quyền.”
Mặt khác, trong một
cuộc phỏng vấn dành cho Thông tín viên Beattie của Ðài VOA,
một chuyên gia về các vấn đề Việt Nam, giáo sư Carl Thayer,
thuộc Ðại Học New South Wales ở Australia, nói rằng vụ án
Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ có phần chắc đã được mang ra thảo
luận tại các cấp cao nhất trong Ðảng Cộng Sản Việt Nam,
và hình phạt coi như đã được ấn định sẵn. Ông nói:
“Tiến sĩ Cù Huy
Hà Vũ là một nhà hoạt động tích cực đơn độc, theo các
dấu hiệu bề ngoài ông không trực thuộc một mạng lưới
nào của những nhân vật bất đồng chính kiến hoặc đấu
tranh chính trị được biết tiếng. Ông tìm cách dùng những
phương tiện 'sáng tạo' như dùng luật pháp để thách thức
chế độ về quyết định tham gia khai thác Bauxite gây ảnh
hưởng tai hại cho môi trường, và còn tìm cách kiện cả
Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ còn cổ
vũ cho một hệ thống chính trị dân chủ, đa đảng, và thường
lên tiếng chỉ trích đường lối cai trị của chế độ.”
Tại Paris, Pháp quốc,
ngày 6.4.2011 Phòng Thông Phật giáo Quốc tế cho phổ biến
Bản Lên tiếng của Ðại lão Hòa thượng Thích Quảng Ðộ
[xem hình], nhân danh Hội đồng Lưỡng Viện (Viện Tăng Thống
và Viện Hóa Ðạo) Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất,
về vụ án phi pháp đối với Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ hôm 4.4.2011
tại Hà Nội. Theo đó Hòa thượng “Yêu cầu Ðảng Cộng
sản và Nhà nước CHXHCNVN trả tự do tức khắc cho Tiến sĩ
Cù Huy Hà Vũ, vì ông vô tội; hoặc Tòa tuyên bố hủy bản
án ngày 4.4.2011 để tổ chức xét xử lại từ đầu vì Tòa
đã vi phạm tố tụng chiếu theo bộ Luật Tố tụng hình sự”.
Hòa thượng cho biết:
“...Vụ án phi pháp
đối với Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ càng cho thấy luật pháp Việt
Nam tùy tiện bênh vực cho một chính quyền hãm hại dân thay
vì bênh vực công lý. Vì vậy, vô hình trung Nhà nước CHXHCNVN
đã xác nhận công luận các nước Tây phương cho rằng ‘Việt
Nam là nhà tù lớn thứ hai trên thế giới đối với các nhà
bất đồng chính kiến trên mạng Internet’. Ðể giải quyết
tận gốc sự phi pháp của một chính quyền độc tài, công
an trị, không gì bằng học bài học Nổi Dậy Thay Ðổi Thời
Cơ hiện nay của khối nhân dân Ả Rập để chuyển hóa đất
nước Việt Nam sang nền dân chủ đa nguyên và pháp trị. Những
kẻ ‘muôn năm trường trị’ như Ben Ali, Moubarak, Gaddafi...
rồi cũng bị khối nhân dân xuống đường hạ bệ với sự
hậu thuẫn của LHQ và các quốc gia dân chủ văn minh trên
thế giới. Ðảng Cộng sản Việt Nam và Nhà nước CHXHCNVN
hãy noi gương Tunisia và Ai Cập để tránh hậu hoạn cho chính
Ðảng và Nhà nước, đồng thời trả lại Quyền sống, Quyền
dân cho 86 triệu dân lành. Xin Ðảng Cộng sản và Nhà nước
CHXHCNVN hãy tiết kiệm máu xương dân tộc, vì nhân dân đã
quá điêu linh, đau khổ 66 năm qua, nhằm tránh mọi cuộc xuống
đường của quần chúng Việt Nam. Cho nên không còn cách nào
khác hơn là Ðảng và Nhà nước công khai chấp nhận công
cuộc Dân chủ hóa đất nước với sự tham dự của mọi
thành phần dân tộc, mọi gia đình chính trị và tôn giáo”.
Trong khi đó, giới trí
thức Việt Nam tiếp tục lên tiếng về vụ xử Tiến sĩ Cù
Huy Hà Vũ. Trong bài viết tựa đề “Về sự sợ hãi” đăng
trên trang blog “Thích
Làm Toán” của ông, Giáo sư Toán Ngô Bảo Châu viết :
“Tôi vốn không đặc
biệt hâm mộ ông Cù Huy Hà Vũ. Những lý lẽ ông đưa ra tôi
cũng không thấy có tính thuyết phục đặc biệt. Nhưng với
những gì xảy ra gần đây, ông thể hiện mình như một con
người không tầm thường.
Như Hector người thành
Troy, như Turnus người Rutuli hay như Kinh Kha người nước Vệ,
ông Vũ không hề sợ hãi khi phải đối mặt với số phận
của mình. Những nhân vật huyền thoại này đã làm mọi thứ
để được đối mặt với số phận, để hoàn thành sứ
mệnh của mình trong cuộc đời này.
Ðối diện với ông
Vũ là những người bắt ông bằng hai bao cao su đã qua sử
dụng, là phiên tòa nửa công khai, nửa bí mật xảy ra ngày
hôm qua và là ông quan tòa từ chối thực hiện thủ tục tố
tụng để tránh tranh luận về nội dung những bài viết, chứng
cớ về những việc được cho là vi phạm pháp luật của
ông Vũ. Có cố tình làm mất thể diện quốc gia, chắc cũng
khó mà làm hơn mấy ông bà này.
Nghĩ mãi tôi cũng
chỉ tìm ra hai cách lý giải. Khả năng thứ nhất là họ muốn
làm nhanh cho xong việc. Trong trường hơp này, họ rất xứng
đáng được truy cứu trách nhiệm. Khả năng thứ hai là ông
quan tòa sợ phải đối mặt với những lý lẽ của ông Vũ.
Trong trường hợp này, rất nên tạo điều kiện cho ông ta
chuyển sang công tác khác, phù hợp hơn.
Không thể lấy sự
cẩu thả và sự sợ hãi làm phương pháp bảo vệ chế độ.”
Còn thầy giáo Ðỗ Việt
Khoa thì cho rằng đây là “một phiên tòa làm mất thể
diện quốc gia”. Trong bài đăng trên trang blog của ông,
thầy Khoa viết về chủ tọa phiên tòa, Chánh án Nguyễn Hữu
Chính:
“Thay vì ông chứng
minh cho họ thấy toà án Nhà nước Việt Nam XHCN là rất công
bằng, dân chủ, công khai minh bạch, thì ông lại đi chứng
minh điều ngược lại. Tòa đang buộc họ Cù tội xuyên tạc,
bôi nhọ đất nước, thì thông qua kiểu xử án có một không
hai, toà đã chứng minh ngược giúp cho thiên hạ thấy họ
Cù kia nói đúng”.
Riêng phóng viên Khánh
An của đài RFA, ngày 5.4.2011, trong một bài viết dài đã nói:
"Chưa bao giờ một phiên toà xét xử một nhà bất đồng
chính kiến lại thu hút sự chú ý và tham gia của công chúng
Việt Nam nhiều như phiên tòa diễn ra vào sáng 4/4 tại Tòa
án Nhân dân TP Hà Nội, xét xử Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ
về tội: “tuyên truyền chống nhà nước CHXHCN Việt Nam”,
kết thúc với bản án 7 năm tù giam và 3 năm quản chế. Hàng
loạt các trang mạng xã hội, diễn đàn và các phương tiện
thông tin ‘tự phát’ đã tham gia tường thuật diễn tiến
của phiên toà trong suốt ngày hôm qua. Trong khi các báo đài
chính thức không được phép tác nghiệp tại phiên tòa được
tuyên bố là công khai, thì rất nhiều người dân đã tự
nguyện trở thành những người đưa tin bằng những phương
tiện sẵn có như điện thoại, máy ảnh, camera của họ. Cũng
chính vì hành động tự phát này mà rất nhiều người trong
số họ đã bị bắt giữ bằng nhiều hình thức khác nhau.
Có người bị lực lượng bảo vệ bắt dồn lên xe buýt và
chở đi xa khỏi khu vực tòa án rồi thả xuống, có người
bị bắt đem về đồn công an, thậm chí một số trường
hợp còn bị bắt theo kiểu vu khống ăn trộm như trường
hợp của anh sinh viên Nguyễn Xuân Kim bị đánh đập nhiều
lần kể từ khi bị bắt vào sáng hôm qua đến lúc được
thả ra vào khoảng 2:30 sáng hôm nay. Anh Kim cho biết:
“Kim chẳng thấy
có biển nào cấm quay phim, chụp hình cả thì mình cũng cầm
máy quay phim. Bỗng nhiên thấy có một đám người lại hô
hào Kim là kẻ ăn trộm điện thoại, người ta vu khống cho
Kim là ăn trộm điện thoại, rồi người ta vây bủa lại
rồi dẫn về chỗ đường Hai Bà Trưng, cách tòa nhà TAND thành
phố Hà Nội khoảng 500m. Người ta bắt vào đấy rồi người
ta đánh, tra hỏi đủ thứ rồi dẫn về phường. Lúc bắt
về thì trước tiên, người ta chả cần hỏi gì cả, người
ta đánh trước đã, rồi người ta hỏi: ‘Ai sai mày tới
đây chụp ảnh? Mày chụp ảnh để làm gì?’, rồi người
ta dẫn Kim về chỗ làm việc của công an Quận Hoàn Kiếm.
Vào trong đấy người ta cũng tra hỏi rồi đánh tiếp, rồi
bắt viết một bản tường trình. Theo nghĩa vụ công dân,
Kim viết bản tường trình cho người ta. Rồi người ta bảo
lên chỗ ký một biên bản vi phạm hành chính vì ‘gây rối
trật tự nơi công cộng’. Kim bảo Kim không có làm gì gây
rối trật tự công cộng cả thì người ta bảo là vì đi
xem án, quay phim chụp ảnh cho vụ Cù Huy Hà Vũ’. Cùng với
việc bắt ký nhận vào biên bản vi phạm về tội gây rối
trật tự công cộng, Kim còn bị cưỡng chế để lấy dấu
vân tay cùng với một số người khác cũng bị bắt khi đi
theo dõi phiên tòa ngày hôm qua. Lúc đấy vào tầm 1 giờ sáng,
trong phòng đó có 11 người, 7 người đã lăn dấu vân tay,
còn lại 4 người, trong đó có Kim cùng với một bạn tên
Sơn ở Thanh Hóa, bác Nguyễn Xuân Tùng ở Hà Nội và một
bác nữa không chịu lăn dấu vân tay. Tầm 1 giờ người ta
gọi lên, cưỡng chế để lấy dấu vân tay. Người ta đánh,
đánh cả người già. Người ta đánh và chửi thậm tệ. Vừa
mới lên là người ta đã chửi một cách vô văn hóa theo kiểu
côn đồ ấy. Người ta bảo là ‘Tù nhân chính trị là chúng
mày’. Mình bảo ‘Tôi có làm gì đâu mà gán ghép, chụp
mũ cho người ta là tù nhân chính trị’, thì họ bảo là
‘Tao là trời, tao là Ðảng, chúng mày phải nghe tao. Bây giờ
chúng mày có làm không? Không làm là tao cưỡng chế đấy’.
Thế là chúng nó đánh và cưỡng chế cả 4 người phải lăn
tay vào để cho công việc làm của nó.”
Cùng với sinh viên Kim,
hàng chục người khác cũng đã bị bắt giữ vào ngày hôm
qua vì hành động quay phim, chụp ảnh hay gọi điện thoại
bên ngoài phòng xử án. Trong số này có thể kể đến Bác
sĩ Phạm Hồng Sơn, Luật sư Lê Quốc Quân, Blogger Paulus Lê
Sơn, trưởng nhóm cựu sinh viên Vinh, Nguyễn Văn Tâm; sinh viên
Thái Văn Dung, Blogger Cánh chim không mỏi và một số người
khác nữa. Theo lời kể của anh Paulus Lê Sơn, một giáo dân
Hà Nội:
“Khi bị bắt anh
đã bị công an đánh đập và lấy hết vật dụng trên người.
Anh bị giam gần 24 tiếng đồng hồ và bị hỏi cung, bị ép
phải ký vào tờ khai; rất có thể anh sẽ bị bắt lại và
bị truy tố với một tội danh nào đó”.
Mặt
khác, Diễn đàn “danlambao” cũng cho biết một người dân
kể lại khá rành rọt khi họ đứng gần đám công an chỉ
huy nên nghe người chỉ huy điểm danh từng người cần bắt
qua bộ đàm, điện thoại cho đám công an trá hình côn đồ
và đám mang băng đỏ bắt người liên tục báo về: “Ðm,
tưởng bắt được thằng Lê Quốc Quân rồi vì thấy thằng
này cũng hói trán, hóa ra đ. phải”. Rồi cảnh chửi tục
lẫn nhau: “Ð.m. tưởng bắt được quân nó hóa ra bắt
nhầm quân mình rồi, chúng nó cứ trà trộn vào đ. biết thằng
nào là quân nó, thằng nào là quân mình”. Một lúc sau,
tiếng họ reo lên: “Ðã bắt được thằng Lê Quốc Quân
và thằng Phạm Hồng Sơn rồi”. [xem hình Reuters: luật
sư Lê Quốc Quân đeo kính trắng].
Ðược biết, ngoài việc
bị bắt giữ, đánh đập, hai trong số những người bị bắt
là bác sĩ Phạm Hồng Sơn và luật sư Lê Quốc Quân còn bị
công an đến khám xét nhà, niêm phong và tịch thu một số
đồ đạc vào đêm hôm qua. Hiện Bác sĩ Phạm Hồng Sơn, Luật
sư Lê Quốc Quân và một số người khác vẫn chưa được
thả ra. Sinh viên Kim cho biết trong lúc bị giam giữ, anh đã
chứng kiến luật sư Quân bị đánh đập:
“Trong lúc đấy thì
anh lại nói chuyện với tụi em thì được hai cán bộ ‘chăm
sóc tận tình’ quay lại đánh trước mặt tụi em. Trước
lúc về thì anh ấy bảo là ‘Hiện tại bây giờ Quân đang
có giấy tạm giam 3 ngày vì điều 44. Chắc là chúc anh em đi
bình an trước, Quân thị bị tam giam, bị bắt cóc tại đây
rồi, có lẽ gặp anh em ít ngày nữa.”
Bà Vũ Thúy Hà, vợ Bác
sĩ Phạm Hồng Sơn, thuật lại vụ việc này như sau.
“Anh ấy bị giữ
từ 8 giờ sáng ngày hôm qua, mồng 4 tháng Tư. Họ đưa lên
công an Quận Hoàn kiếm, Hà Nội. Tối hôm qua họ đưa anh
ấy về nhà, khám xét nhà ở đến một giờ sáng. Ngày mồng
5 tháng tư, ngày hôm nay, họ khám xong là đưa anh ấy đi từ
đó đến giờ. Tôi không biết là anh ấy đang ở đâu, như
thế nào cả. Họ có đọc lệnh khám xét, theo cái là vi phạm
trật tự công cộng, điều 245 của Luật hình sự. Cái đó
tôi thấy rất là tùy tiện, vì đứng cách khu vực tòa bao
nhiêu trăm mét mà còn bị hành hung, đánh đập một cách dã
man giữa thanh thiên bạch nhật. Sau đó chính người bị hại
đó lại trở thành nạn nhân lần thứ hai, lại bị bắt giam.
Họ đánh vào người anh ấy, đánh vào người anh Lê Quốc
Quân và những người khác cùng đứng đó.”
Nhình chung, không khí
căng thẳng ngay từ bên ngoài Tòa án, số 43 đường Hai Bà
Trưng, Hà Nội, từ rạng sáng. Các ngả đường dẫn tới
Tòa bị công an chìm nổi, lực lượng dân phòng, cảnh sát
đủ loại và xe cứu thương, lính cứu hỏa và xe bus bắt
người giăng ra dầy đặc để chặn khoảng vài ngàn người
dân thuộc mọi thành phần lao động, dân quê, dân oan từng
chịu ơn ông Vũ. Nhiều người mang cả hoa muốn trao cho ông
Vũ nhưng không được vào.
Ðến khi tiếp chuyện
Mạc Việt Hồng, Chủ biên báo Ðiện tử Ðàn Chim Việt, Luật
sư Nguyễn Thị Dương Hà nói:
“Ngay đầu tiên vào
phiên Tòa, các luật sư đã rất nghiêm túc yêu câu thẩm phán
phải thực hiện nghiêm chỉnh điều 214 của luật Tố tụng
Hình sự, tức là phải tuyên bố nội dung các tài liệu chứng
cứ liên quan tới bị cáo nhưng thẩm phán đã kiên quyết
không làm. Chính vì vậy, luật sư Trần Vũ Hải đã đứng
lên đòi quyền này. Sau khi 2 bên, một đòi, một nhất quyết
không làm thì cuối cùng ông thẩm phán đã lấy quyền của
mình để đuổi LS Trần Vũ Hải ra ngoài phiên tòa. Ðiều
đó là vi phạm pháp luật. Sau khi LS Trần Vũ Hải bị đuổi
ra ngoài thì 3 luật sư còn lại là Trần Ðình Triển, Hà Huy
Sơn và Vương Thị Thanh vẫn tiếp tục yêu cầu thẩm phán
phải thực hiện nghĩa vụ của ông ấy tại Tòa. Yêu cầu
chính đáng ấy không được thực hiện. Do đó 3 luật sư
còn lại từ chối bào chữa và bỏ đi về.”
Ở đây, vấn nạn được
người theo dõi vụ án hồi hộp chờ đợi [xin lỗi phải
nói ra đây lời khiếm nhã] là vật chứng “2 bao cau su đã
sử dụng qua” có được công an xuất trình cho tòa “chiêm
nghiệm” để biết tại sao có tới 2 bao, và nó được ai
sử dụng, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Thượng tướng Nguyễn
Văn Hưởng, Trung tướng Hoàng Kông Tư, hay một tên lưu manh
nào đó, để các nhà viết phiếm và các nhà vẽ biếm họa
có thêm đề tài nói về nền “Văn hóa đểu Xã hội Chủ
nghĩa Việt Nam”. Rất tiếc, chuyện bị bỏ qua, có thể nó
đã được... đưa vào “Viện bảo tàng Công an Xã hội Chủ
nghĩa”, hay “Lăng Bác”, cất kỹ rồi. Nhưng, dầu sao, nó
cũng được người làm thơ Cửu Bình sáng tác 4 câu lục bát,
đăng trên DCVOnline, như sau:
Condom vừa mới “bu
cao” (đã sử dụng qua)
Công An (VC) dùng nó
làm rào bảo an
Bảo vệ cái đảng
sói lang (đảng VC)
Trùm đầu đảng
trưởng (Bác Hồ) lúc đang “chồn lùi”.
[Biếm họa của Babui
trích từ DCVOnline]
Nên, sau đó, được
hỏi: “Tiếp theo ra sao, thưa chị?” Bà Hà đáp:
“Anh Hà Vũ phải
tự bào chữa nhưng mà rất khó khăn vì hễ anh ấy nói gì
ra là Tòa bảo “được rồi”, “đủ rồi”... Và chỉ
được quyền nói “Có” hay “Không” mà không cho anh ấy
giải thích. Lúc anh ấy tranh luận thì tòa chặn họng bảo
để tí nữa sẽ có tranh luận, nhưng một lúc sau thì Tòa
đã ra tuyên bố là cắt phần tranh luận để đi vào nghị
án. Rồi 30 phút sau họ đã nghị án xong và ra tuyên án rồi.
Tất nhiên ông Vũ đã bác tất cả lời buộc tội của Tòa
án và lên án nhà nước đã dàn dựng để hại ông. Ông Vũ
nói đây là vụ án mà tôi biết rằng đây là vụ án dàn
dựng lên để chống lại tôi... Khi họ đọc quyết định,
Tiến sỹ Hà Vũ đã hét lên một câu, bởi lúc bấy giờ người
ta cắt loa rồi. Anh ấy thét: “Tổ Quốc và Nhân Dân Việt
Nam hãy phá án cho tôi”.
Ðược hỏi tiếp: “Tại
Tòa có nhân chứng nào không, thưa chị?” Bà đáp:
“Không có ai cả.
Những người phỏng vấn anh ấy hay những trang mạng phỏng
vấn anh ấy không ai được mời tới Tòa dù những người
này đều lên tiếng sẵn sàng tới Tòa làm chứng. Cả những
người đại diện cho phía Nhà nước bị ông Vũ hại là Nguyễn
Minh Triết, Chủ tịch Nước; và Trung tướng Hoàng Kông Tư,
Thủ trưởng Cơ quan an ninh điều tra, Bộ Công an, được các
Luật sư yêu cầu ra trước tòa đối chất bằng chứng cũng
đã vắng mặt. Như vậy, phiên tòa đã diễn ra không có Luật
sư bào chữa vì Nguyễn Hữu Chính, Thẩm phán, Chủ tọa phiên
tòa đã không chịu cung cấp tài liệu dẫn chứng khi truy tố
ông Vũ, theo điều 214 của luật Tố tụng Hình sự. Phiên
Tòa cũng không có mặt các nhân chứng nên chỉ có “bị cáo”
ngồi nghe “quan tòa” luận tội mình và không cho mình quyền
được biện hộ theo luật. Do vậy, đây là phiên Tòa vi phạm
nghiêm trọng bộ luật Tố tụng Dân sự.”
Ðiều đáng lưu ý là
“vietnamnet.vn” của Việt cộng cho biết một ngày trước
ngày xử, tức ngày 3.4.2011, tại Saigon, Bộ Công an đã tổ
chức long trọng buổi lễ đón nhận Huân chương Quân công,
Huân chương Chiến công và bằng khen của Thủ tướng Nguyễn
Tấn Dũng với sự tham dự của nhiều cán bộ cấp cao nhà
nước. Phát biểu tại buổi lễ Dũng đã thay mặt lãnh đạo
Ðảng, Nhà nước trao các phần thưởng cao quý gồm: “Huân
chương Quân công hạng Nhất tặng Ðại tướng Lê Hồng Anh,
Bộ trưởng Bộ Công an; Thượng tướng Nguyễn Văn Hưởng,
Thứ trưởng Bộ Công an; Trung tướng Bùi Văn Nam, Thứ trưởng
Bộ Công an; Huân chương Quân công hạng Nhì và hạng Ba tặng
1 tập thể và 4 cá nhân khác”. Trong buổi lễ, Dũng cũng
trao tặng “Huân chương chiến công cho 2 tập thể và 9
cá nhân của Bộ Công an”. Ðồng thời 4 tập thể và
26 cá nhân khác cũng nhận được bằng khen của Thủ tướng.
Trong dịp này Dũng nói:
“Những phần thưởng
cao quý trên là ghi nhận của Nhà nước về những nỗ lực
không ngừng của tập thể Bộ Công an nói chung trong những
năm qua về thành tích bảo vệ an ninh tổ quốc, tấn công,
đấu tranh, ngăn chặn, phá bỏ mọi âm mưu, hoạt động “diễn
biến hòa bình” của các thế lực thù địch, phản động
nhằm giữ gìn và phát triển xã hội chủ nghĩa. Trong những
thành tích đó phải kể đến là chiến công của chuyên án
C509 đã đấu tranh, phá bỏ âm mưu chống phá và bắt giữ
nhiều phần tử chống phá nhà nước như: Lê Công Ðịnh,
Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Thăng Long, Nguyễn Tiến Trung...”
Ðiều này cho thấy trước
ngày xử Dũng đã tìm cách mua chuộc các thành phần được
coi như lãnh đạo hàng đầu công an để chỉ thị tập thể
này năng động đàn áp quần chúng ủng hộ Tiến sĩ Luật
Cù Huy Hà Vũ đồng thời chỉ đạo Chánh án Nguyễn Hữu Chính
“nhắm mắt” xử cho xong bản án đã được “bỏ túi”
bất cần đó là hành động vi phạm luật pháp, bất kể mọi
sự phản đối có thể dấy lên từ bất cứ phía nào
[xem biếm họa của
Hatka trên DanLamBao].
Nó cũng nhằm cảnh cáo
các thành phần chống đối [trong và ngoài Ðảng] và quần
chúng về sự đàn áp của công an trong và sau vụ án cho họ
sợ. Ðây cũng là cách “Dũng Bauxite” muốn làm nháp khả
năng đàn áp của công an chẳng may có biến động của cuộc
cách mạng Hoa Lài, Hoa Sen, như cách mạng Hoa Lài ở Tunisia;
và đo lường sự sợ hãi của người dân trước bạo lực.
Kết quả là sự đàn
áp coi như đã có; còn nỗi sợ của người dân thì chắc
chắn là KHÔNG. Ðúng vậy, thực tế đã cho thấy 4 Luật sư
bào chữa cho ông Vũ gồm Trần Ðình Triển, Hà Huy Sơn, Vương
Thị Thanh và Trần Vũ Hải đã làm đơn Kiến nghị phản đối
sự lạm quyền của Nguyễn Hữu Chính vì đã vi phạm quyền
biện hộ của Luật sư và quyền tự bào chữa của bị cáo
theo Luật và Hiến pháp. Ðơn này đã được gửi tới các
Ủy ban Tư pháp, Pháp luật Quốc hội; Tòa án nhân dân tối
cao; Viện kiểm sát nhân dân tối cao; Bột Tư pháp; Liên đoàn
Luật sư Việt Nam; Ðoàn Luật sư Hà Nội; Sở Tư pháp Thánh
phố Hà Nội; Tòa án nhân dân Thành phố Hà Nội; Viện kiểm
sát nhân dân Thành phố Hà Nội với kết luận:
“Chúng tôi đồng
kiến nghị đến đến các Qúi cơ quan yêu cầu theo thẩm quyền
xử lý hành vi cản trở quyền tự bào chữa của bị cáo
và quyền bào chữa của luật sư của ông chủ tọa phiên
tòa hình sự sơ thẩm vụ án ‘Cù Huy Hà Vũ tuyên truyền
chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam’ ngày
04/4/1011 của Tòa án nhân dân Hà Nội.”
Cùng lúc, Bà Nguyễn
Thị Dương Hà cũng đã kháng cáo đòi xét lại toàn bộ bản
án với đơn kháng cáo đề ngày 06-04-2011 đính kèm.

Khi thuận tiện các Luật
sư có thể tiến hành vụ kiện Chánh án Nguyễn Hữu
Chỉnh đã vi phạm luật pháp; và xa hơn nữa truy
tố Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam cầm quyền
bằng luật rừng. Bởi, theo dõi vụ án Giáo sư Nguyễn
Hưng Quốc đã lưu ý rằng bản án nặng nề mà giới cầm
quyền VN dành cho Tiến sĩ Hà Vũ sẽ tạo nên phản tác dụng
cho họ về mặt quốc tế; và, về phương diện nào đó, bản
án này trở thành bản án dành cho chính nhà cầm quyền
VN.
Ðiều này coi như được
khẳng định từ rất nhiều bó hoa do mọi từng lớp dân chúng
đem tặng trong buổi chiều ngày Luật Sư Cù Huy Hà Vũ bị
xử, như một cách nói cho tòa án, hay đúng hơn là nói cho
Ðảng và Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam
biết rằng “Nhân dân xoá phá bản án phi lý đó”.
Trở lại vụ án, hãy
nghe nhà giáo Phạm Toàn, một trong 3 vị Chủ trương trang báo
điện tử “Bauxite Việt Nam” ở trong nước, nói với Ðài
RFI: “Ðây rõ ràng là một phiên toà ô nhục”.
Ðến khi trả lời Ðài RFA ông còn thêm 2 chữ lưu manh để
nói: “Ðó là một phiên tòa lưu manh, ô nhục.”
Cùng lúc Giáo sư Nguyễn
Huệ Chi, thành viên thứ hai của nhóm Bauxite Việt Nam viết:
“Ðã có quá nhiều
lời chê trách, bực bội, thậm chí chửi bới đốp chát về
một phiên tòa gọi bằng công khai mà chẳng ra công khai, gọi
bằng dân chủ mà chẳng ra dân chủ, được trình diễn ngay
giữa một Thủ đô bắt buộc phải có cách ứng xử văn hóa
thế mà rõ là thiếu văn hóa thậm tệ.”
Như vậy có thể kết
luận vụ án Cù Huy Hà Vũ đã mở ra thế công nhắm vào Chánh
án Nguyễn Hữu Chính, cũng là nhắm vào nền luật pháp rừng
rú Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam; đồng thời trắc nghiệm khả
năng đàn áp của công an theo sự mua chuộc bằng trao tặng
“Huân công” của Thái thú Nguyễn Tấn Dũng và trắc nghiệm
nỗi sợ trong lòng dân có đủ để tiến hành cuộc cách mạng
Hoa Lài, Hoa Sen... coi như đã chín mùi trên đường chuyển
đổi độc đảng độc tài sang Tự do Dân chủ Pháp trị.
Xin thành kính vinh danh Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ và thành kính
chung chia nỗi buồn đau cùng Luật sư Nguyễn Thị Dương Hà.
Hẹn con thư sau,
Giáo Già.
|