Sau tháng tư đen
1975, Tổng bí thư CS Lê Duẩn, trong men say chiến thắng và
với đầu óc hoang tưởng tự đại, đã tuyên bố chắc nịch
với đàn em đồng đảng: “Bây giờ thì không ai thắng nổi
chúng ta. Thành ra trong 10 năm nữa, kinh tế chúng ta sẽ vượt
Nhật, 15 năm nữa sẽ vượt Mỹ!” Lê Duẩn tưởng xây cũng
dễ như phá một cây cầu. Đúng là giọng điệu tiên tri mê
cuồng kiểu Cộng sản, y như Marx từng tuyên bố trong cơn
bốc đồng tuổi trẻ: “Chủ nghĩa xã hội sẽ tạo ra những
ngày mai ca hát” (bài ca bi ai của trăm triệu oan hồn mà CS
đã tạo ra tới nay chăng ?), hay y như Lênin từng huyên hoang
sau chiến thắng Cách mạng tháng 10: “Trong 30 năm nữa, chúng
tôi sẽ tạo ra những con người mới. Lúc ấy, một bà bếp
làm bộ trưởng cũng được!” (tay hoạn heo Đỗ Mười lên
tổng bí thư phải chăng đã thể hiện lời tiên tri này?).
Tiếp nối truyền thống loạn ngôn đó, mới đây có “Tiến
sĩ” Nguyễn Xuân Kiên, Viện trưởng “Viện chiến lược
phát triển kinh tế xã hội Việt Nam và Đông Nam Á” (oách
nhỉ!) cũng nói như đinh đóng chắc vào bùn rằng đến khoảng
năm 2030, Việt Nam là một trong 20 nền kinh tế lớn nhất hoàn
vũ…
Than ôi, theo đánh giá
của Ngân hàng thế giới (x. RFA 18-12-2008), “năm 2007, thu
nhập trên đầu người dân ở Việt Nam thấp hơn chừng một
phần ba của người dân tại Indonesia. Còn nếu so với Singapore
thì thấp hơn chừng 40 lần. Với đà phát triển hiện nay
của các nước được đem ra so sánh thì Việt Nam phải mất
51 năm mới theo kịp Indonesia, 95 năm mới theo kịp Thái Lan,
và phải mất tới 158 năm mới ngang bằng Singapore”. Với
tình trạng suy sụp kinh tế, lạm phát phi mã và thiếu hụt
dự trữ bản vị hiện thời (đến độ nhà nước cấm buôn
bán đôla và vàng miếng) thì chắc rằng khoảng cách vừa
nói ngày càng lớn lao. Vậy thì nói chi đến việc ngang bằng
với Nhật là cường quốc kinh tế số 1 châu Á và số 2 của
toàn cầu ?
• Kể từ hôm 11 tháng
03, cường quốc này trải qua một cơn chấn động dữ dội,
gây ra vừa do động đất, vừa do sóng thần, vừa do rò rỉ
phóng xạ tại nhà máy điện nguyên tử Fukushima. Cả ba tai
ương tính đến nay đã làm cho 30.000 người mất tích và vong
mạng. Tuy nhiên, bên cạnh cơn chấn động do thiên nhiên gây
ra cho người Nhật, còn có một cơn chấn động khác -đáng
nói hơn- do người Nhật gây ra cho toàn thể thế giới. Đó
là thái độ hết sức đáng khâm phục của họ trước thảm
họa mà xem ra chưa dân tộc nào bắt chước nổi: Trước
hết là bình tĩnh an nhiên: Dù đang sợ chết, họ vẫn
tuần tự rời khỏi nơi bị nạn theo hướng dẫn của nhân
viên cứu hộ, các em học sinh tiểu học vẫn xếp hàng đi
theo giáo viên để di chuyển đến nơi an toàn. Khi xe điện
ngầm và xe buýt ngừng chạy, nhân viên các công ty lặng lẽ
về nhà với túi đồ cấp cứu vừa được phát. Tất cả
đều đi, không hối hả. Rồi sáng hôm sau họ lại đến sở
làm như mọi ngày. Các nữ phát thanh viên vẫn giữ nét tao
nhã nghiêm trang, đọc tin rõ ràng, giọng không hề xúc động.
Một cụ già được quân lính cõng ra khỏi khu nhà đổ nát,
vẫn mỉm cười trả lời phóng viên… Thứ đến là đường
hoàng lương thiện: Một hai ngày sau cơn động đất, nhiều
cửa hàng và siêu thị tại những nơi bị thiệt hại nặng
đã mở cửa lại nhưng trong tình trạng thiếu hàng trầm trọng
mà người mua thì xếp hàng rất dài. Nước uống, bánh mì,
thức ăn nhanh là những mặt hàng khan hiếm hơn cả, nên mỗi
người chỉ được mua mỗi thứ một đơn vị, thế mà chẳng
ai lên tiếng phàn nàn. Tại một cửa hàng khác đã tan hoang
vì động đất, người ta thấy một máy ATM và nhiều thùng
lương thực bên trong vẫn còn nguyên vẹn, mặc dù xung quanh
chẳng có ai canh gác. Đặc biệt không một con buôn nào lợi
dụng tình trạng để tăng giá đầu cơ… Thứ ba là ứng
xử tình người. Ngoài câu chuyện hết sức cảm động
về cậu bé 9 tuổi ôm bao lương khô vừa được anh Hà Minh
Thành tặng riêng đi thẳng lên chỗ thùng phát thực phẩm
để bỏ vào đó rồi quay lại xếp hàng với lý do: "Vì còn
có nhiều kẻ đói hơn con. Bỏ vào đó để phát chung cho công
bằng chú ạ", người ta còn chứng kiến vô số hành động
nhân ái khác. Nhiều cửa hàng vui vẻ bán chịu cho những khách
không hề quen mặt vì biết rằng khi đi lánh nạn họ chẳng
đem theo được đồng nào. Các chỗ tạm trú qua đêm
được nhân viên tòa hành chánh địa phương đem mền gối,
cơm vắt, nước uống đến phân phát. Có nơi đồ phân phát
thiếu vì số người tạm trú quá đông, nhưng không có chuyện
giành giựt chút nào, mà chỉ có san sẻ… Thứ tư là ý
thức trách nhiệm. Lúc động đất xảy ra, Quốc hội Nhật
đang họp, đảng cầm quyền và các đảng đối lập tranh
cãi nhau rất quyết liệt. Nhưng khi nghe báo cáo sơ khởi về
thiệt hại do thiên tai gây nên thì tất cả đều xếp lại
mọi chuyện để cứu dân đã. Chủ tịch đảng đối lập
lớn nhất đề nghị ngưng họp một tuần để chính phủ
chuyên tâm lo cho các nạn nhân và cam kết sẽ hợp tác trong
mọi công tác cứu trợ. Toàn bộ nội các Nhật từ thủ tướng
trở xuống đều tất bật cứu trợ hầu như 24/24. Công ty
điện lực Tokyo đã rút 750 công nhân khỏi nhà máy Fukushima,
chỉ để lại 50 người làm việc giữa phóng xạ muôn phần
nguy hiểm. Tuy nhiên sau đó, số tình nguyện trở lại để
cùng đồng nghiệp làm nhiệm vụ tăng lên tới 180 người.
Dù biết trở lại đồng nghĩa với cái chết nhưng những
hiệp sĩ samurai tân thời này vẫn bất chấp, bởi lẽ trên
vai họ là sinh mạng của đồng bào. Tin mới nhất còn cho
biết Thủ tướng Nhật Naoto Kan nói sẽ mổ bụng tự sát
nếu không cứu vãn được tình trạng nguy kịch của phóng
xạ lan xa từ nhà máy điện nguyên tử!
• Trông người mà nghĩ
đến ta. Đã không vượt Nhật về kinh tế, phải chăng Việt
Nam dưới sự thống trị của CS vượt họ về các mặt vừa
nói, hay là ngược lại? Nhìn lại những thiên tai mấy năm
rồi như các trận trận lụt lớn, người ta đã thấy thế
nào là ý thức trách nhiệm và ứng xử tình người
từ phía nhà cầm quyền CS! Năm 2008, khi miền Bắc bị trận
lụt lịch sử, giữa Hà Nội mênh mông sông nước, nhân dân
đã chẳng được chính phủ giúp một gói mì khô mà còn phải
nghe phê phán của Bí thư Thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị:
“Tôi thấy nhân dân ta bây giờ so với ngày xưa ỷ lại nhà
nước lắm”. Năm 2009, trong vụ xả nước đập thủy điện
A Vương ở Quảng Nam không hề thông báo trước và tuôn ngay
tại cao điểm mùa lũ làm chết hàng trăm người dân, các
quan chức cấp tỉnh bảo đó là công ty tư nhân nên họ không
chịu trách nhiệm. Còn Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải khi
bị báo chí hỏi thì phán A Vương làm thế là đúng và chê
trách dân chúng quanh vùng không cảnh giác phòng chống bão
lũ!?! Năm 2010, đang khi trận lụt tháng 10 dìm 4 tỉnh Thanh
Nghệ Tĩnh Bình, đúng tuần kỷ niệm Ngàn năm Thăng Long, các
quan chức trung ương vẫn cứ ung dung mừng lễ, ăn nhậu, bắn
pháo hoa, mãi tới ngày thứ bảy mới hỏi thăm dân bị nạn.
Rồi trong diễn văn ngày cao điểm, chủ tịch Nước chẳng
hề mảy may nhắc tới hàng trăm đồng bào đã chết
và hàng trăm ngàn đồng bào mất nhà mất cửa. Tiêu tiền
cho đại lễ hết 4 tỷ rưỡi đô nhưng mỗi nạn nhân thì
được cứu trợ 4 ký rưỡi gạo!!! Chưa kể quan chức địa
phương còn bớt xén phẩm vật cứu trợ không chút ngại ngùng.
Những ngày gần đây,
thái độ vô trách nhiệm đó còn bày tỏ qua việc 14 thiên
lôi ở Ba Đình đưa ra phán quyết xanh rờn về vụ vỡ nợ
100.000 tỷ của con tàu Vinashin: “Bộ Chính Trị đã quyết
định không xử lý kỷ luật với các tập thể, cá nhân
trong Chính phủ liên quan đến tình hình sai phạm ở Vinashin!”
Thủ tướng mặt dày Nguyễn Tấn Dũng, kẻ chịu trách
nhiệm cao nhất, thì thừa nhận bản thân và bộ sậu chỉ
có mỗi một cái tội “chưa”: chưa thực hiện tốt chức
năng chỉ đạo; chưa hoàn thiện cơ chế quản lý đầu tư;
chưa kiểm soát thanh tra kỹ lưỡng; chưa phát hiện đầy đủ
ngăn chận kịp thời... Và cuối cùng hứa “lèo” trước
Quốc hội rằng sẽ “không để xảy ra vụ việc tương tự”!
Thái độ có đường
hoàng lương thiện, thượng tôn luật pháp như người Nhật
hay không còn thấy rõ qua lắm vụ việc mới rồi. Điển hình
là vụ dân oan Trịnh Xuân Tùng tại Hà Nội. Sau khi bị
tên trung tá côn đồ Nguyễn Văn Ninh đánh cho gãy cổ, nạn
nhân còn bị giam tại đồn cả 6 tiếng không cho ăn uống.
Đến khi đưa vào bệnh viện còn bị còng tay như một tội
phạm nguy hiểm. Ngày an táng, công an lại buộc nhà quàn đọc
điếu tang là bị chết do tai nạn, còn tung cả hàng trăm nhân
viên chỉ cốt theo dõi thân nhân bằng hữu đưa xác, rồi
âm mưu gài bẫy để bắt lỗi và bắt giam giáo dân Thái Hà.
Đại lễ kỷ niệm Đức Huỳnh Giáo chủ thọ nạn hôm 28-03
mới rồi tại An Giang cũng bày tỏ cho thấy sự thiếu phục
thiện lẫn thói gian manh tàn bạo của nhà cầm quyền. Ngoài
việc hàng ngàn công an, dân phòng võ trang tận răng được
tung ra để ngăn chặn, sách nhiễu, đánh đập các tín đồ
Hòa Hảo tổ chức đại lễ, còn có việc cướp hòm gỗ (biểu
tượng phản đối), đoạt xe máy, giật máy ảnh và điện
thoại của những dân lành không một tấc sắc trong tay. Đặc
biệt hơn hết là vụ xử án Luật sư Cù Huy Hà Vũ vào ngày
04-04 tới. Sau những trò thô bỉ của công an như dàn dựng
màn kịch “bắt quả tang quan hệ với gái làm tiền”, vu
khống mạ lỵ đương sự trên báo chí công cụ, tùy tiện
lục soát hành lý, tư gia, văn phòng, chuyển từ vụ việc
hình sự bịa đặt sang vụ án chính trị với tội “tuyên
truyền chống Nhà nước”, cướp các lẵng hoa của người
ái mộ tặng cho Luật sư; đến những thái độ ngang nhiên
xem thường công dân và công luận của bộ máy hành chánh
như chẳng thèm trả lời các khiếu nại của gia đình Luật
sư về việc bị tổn hại thanh danh và quyền lợi, bất quan
tâm đến các yêu cầu về tôn trọng nhân quyền và thủ tục
tố tụng của nhiều tổ chức quốc tế lẫn quốc nội; đến
những hành xử gian trá ngụy biện, trắng trợn vi phạm các
Công ước quốc tế Nhân quyền và chính Hiến pháp nước
Việt, như bộ máy tư pháp (công an, viện kiểm sát) ra một
bản cáo trạng hoàn toàn mang tính áp đặt thô bạo, quy kết
vô lý cho ông Hà Vũ; như tòa án nhất quyết tiến hành vụ
xét xử theo điều 88 Bộ Luật hình sự là điều luật quái
đản không có trong thế giới văn minh, bất chấp vô số lời
kêu gọi phải trả tự do cho ông lập tức và vô điều kiện…
Những hành vi bạo tàn
gian trá, thất nhơn ác đức, khinh luật pháp vô trách nhiệm
như thế (và còn muôn vàn vụ việc khác nữa) chính là những
gì mà Việt Nam vượt quá Nhật Bản và vượt quá thế giới,
và đó cũng là cơn chấn động do nhà cầm quyền CSVN gây
ra cho lương tâm con người và cho nền văn minh nhân loại của
thế kỷ 21. Chúng ta có chấp nhận cho tình trạng đó tồn
tại chăng?