Lịch sử Việt
Nam là một tranh đấu sử, với một ngàn năm bị đô hộ
bởi giặïc Tầu, một trăm năm Pháp thuộc và hơn nửa thế
kỷ chống CS. Hình ảnh người Phụ Nữ Viêt Nam luôn luôn
chiếm một vị thế ưu việt của từng góc cạnh, từng giai
đoạn trên dòng lịch sử. Trong bất cứ giai đoạn thăng trầm
nào của đất nước, người Phụ Nữ Việt Nam vẫn phát huy
được dầy đủ ý nghĩa chữ Tòng trong văn hoá truyền thống.
“Tại gia tòng Phụ”, khi xuất giá thì tòng Phu trong quan
niệm “Nhất tâm, lưỡng thể”. Họ luôn luôn phải bập
bềnh men theo dòng lịch sử, tận hiến cuộc đời, chia sẻ
cùng chồng, con tất cả những trăn trở, ưu tư của cuộc
sống và giúp chồng, con được làm tròn bổn phận với quê
hương, dân tộc....
Nghìn xưa phận liễu
một chữ tòng
Thăng trầm vinh nhục
với núi sông
Cuộc sống chông
gai hay nhung lụa
Em luôn chia sẻ
hết cùng chồng
Sau khi đất nước bị
chia đôi (1954), người phụ nữ miền Bắc phải ép mình
trong muôn ngàn gian khổ, nhục nhã dưới bạo quyền CS qua
hàng loạt những chiêu bài “Đảm đang, sẵn sàng ‘ để
phục vụ Đảng trong mọi lãnh vực, mọi hình thức kể cả
những lãnh vực bẩn thỉu nhất và ô nhục nhất của nhân
loại... Trong khi đó, người Phụ Nữ miền Nam tuy rất được
trân trọng, nhưng cũng không kém nặng nề khó khăn... Ngoài
thiên chức làm mẹ, họ phải kiêm nhiệm luôn vai trò người
cha và chung thủy với bổn phận làm vợ, hy sinh hạnh phúc
cá nhân để chồng, con được an tâm làm tròn nghĩa vụ bảo
Quốc, an dân của một thời binh lửa đưa đến từ bản chất
vong nô đầy thú tính của CSVN...
Vào ngày binh lửa
khắp non sông
Em ngăn dòng lệ tiễn
chân chồng
Chăm sóc con thơ
cho thành đạt
Muôn đời câu tiết
hạnh khả phong
Xuôi theo cơn ngặt nghèo
vận nước (1975), người Phụ Nữ miền Nam Việt Nam lại được
quăng vào một khoảng không, một hoàn cảnh ngỡ ngàng. Đất
nước đã im tiếng súng, nhưng những nụ cười đoàn tụ
chưa kịp nở thì dòng lệ ly cách lại trào tuôn, cuộc đời
đau khổ lại càng đau khổ hơn, lớp lớp chất chồng như
những đợt sóng oan khiên phủ lên đời người. Lúc ấy,
người Phụ Nữ miềm Nam Việt nam phải đối điện với tất
cả những thủ đoạn lưu manh, lọc lừa và bạo lực từ
những con thú đội lốt người. Họ phải vận dụng tất
cả khả năng tồn đọng, luồn lọt để sống còn, đợi
chờ và ngược xuôi bương trải nuôi con. Chắt chiu từng đồng,
trèo đèo vượt suối thăm chồng, thăm con nơi rừng thiêng
nước độc với mỹ danh “cải tạo”... Để rồi, người
nào may mắn có được giây phút đoàn tụ thì vẫn tiếp tục
đắng cay, tủi hờn theo vận nước...
Ngày nay, tuy mang tiếng
là đất nước thanh bình, nhưng dưới chế độ phi nhân CSVN,
người phụ nữ đã trở thành “Con gà đẻ trứng vàng”
để chế độ khai thác... CSVN cố tạo ra những đói rách,
tan hoang, trực tiếp hay gián tiếp ép phụ nữ vào con đường
băng hoại một cách khéo léo... CSVN cố gắng tìm mọi cách
đổ lỗi do hoàn cảnh đẩy đưa cuả một thời hậu chiến.
Nhưng nếu đi sâu vào thựïc chất, có lẽ không ai có thể
phủ nhận CSVN mới chính là những tên đầu nậu của thời
cuộc, “đảng” đã tạo ra hoàn cảnh khó khăn, để có
cơ hội bóc lột trên những băng hoại đau khổ của người
Phụ Nữ Việt Nam một rất tự nhiên... Dưới một xã hội
bát nháo, dân tình đói rách, giáo dục suy đồi, đạo đức
băng hoại, biết bao nhiêu trò điếm nhục xuất hiện đã
được sự bảo kê của mọi tầng lớp cán bộ tuỳ theo lãnh
vực, mà nạn nhân là những phụ nữ ngây thơ chân yếu, tay
mềm. Với chiêu bài xuất cảng lao động sang các nước láng
giềng, trong chính sách đem con bỏ chợ, người Phụ Nữ Việt
Nam đã trở thành một vật tiêu khiển, mặc sức cho thiên
hạ giày xéo, bóc lột, ngược đãi...Thậm chí đến những
em bé tuổi mới lên 5, 6, cũng không thoát khỏi nanh vuốt của
đảng với chiến dịch “xuất cảng” gián tiếp hàng loạt
sang Căm Bốt và các nước lân bang với “chức năng” nô
lệ tình dục. Sự kiện này đã kéo dài qua nhiều thập niên
và tiếp tục cho đến hôm nay để nhân loại phải nhỏ những
giọt lệ xót xa trăn trở.
Ngoài ra, còn biết bao
nhiêu cảnh đời đen tối trong chiến dịch lấy chồng Đại
Hàn, Trung Cộng, Đài Loan,v,v,... Tất cả đều biết, sau khi
theo chồng ra xứ ngoài, họ có thể trở thành những
kẻ ở đợ không công, hay bị bán vào lầu xanh, hoặc trở thành
nô lệ tình dục cho một nhóm người nào đó. Tuy vậy,
với cuộc sống quá nghèo khổ, bữa đói bữa no, cha già,
mẹ yếu, nhà dột, cột xiêu, và cũng nhiều trường hợp
vì chữ hiếu, chỉ mong kiếm chút đỉnh để lại cho gia đình
hy vọng có thể sống còn đi nốt cuộc đời còn lại để
vo tròn đưọc cái nghĩa thống khổ, thương đau. Nên cuối
cùng chẳng còn cách nào hơn “Cũng liều nhắm mắt đưa
chân. Để xem con tạo xoay vần đến đâu”...
Trong xã hội, tham nhũng,
bóc lột, sinh ra đói rách đi đến băng hoại, đám lãnh đạo
hợp tác cùng đám “Đồng chí ngoại vi” xã hội đen đưa
đẩy và dụ dỗ phụ nữ vào con đường nhơ nhớp, hết
“phục vụ” khách ngoại quốc qua chiêu bài “hữu nghị”,
lại đến các tụ điểm bia ôm, ngủ trưa ôm và tệ hơn nữa
là rải rác đón khách trên các công viên, đầu đường xó
chợ. Cuộc sống thiếu thốn cả lãnh vực vệ sinh, ø để
rồi đến khi bệnh hoạn lại không thuốc chữa..ï. Bọn Cán
Bộ Đảng chia nhau vơ vét, bóc lột, rồi lại dùng những
đồng tiền hôi tanh ấy, quay lại dầy xéo thân thể như
cô gái đáng con, cháu, mình mà lấy làm đắc chí với “Đỉnh
cao trí tuệ”...
Đây chính là “Tư
Tưởng Hồ Chí Minh” để lại, mà lũ hậu duệ đang ra
sức học tập... Đó chính là mô hình “Hợp tác xã”...
Giang Sơn, đất nước cũng được coi như “Hợp tác xã”
ai muốn khai thác hay buôn bán tùy ý, miễn là đảng có tiền
bỏ túi. Bằng chứng cho thấy một phần đất, biển đã bị
mất một cách tức tưởi đếm nhục, một số tỉnh phía
Bắc cho Trung cộng mướn dài hạn, như vậy thử hỏi nhân
phẩm phụ nữ có đáng gì để CSVN quan tâm...
Tuy hoàn cảnh thực tại
đã quá rõ rằng, nhưng hàng năm CSVN vẫn luôn trơ trẽn
tổ chức ngày Phụ Nữ 8-3 một cách rầm rộ, đề cao Phụ
Nữ theo cái kiểu “Xúi trẻ ăn cứt gà” của Hồ
Chí Minh để lại, nghĩa là giải phóng phụ nữ ra khỏi hình
ảnh kiều diễm truyền thống văn hóa dân tộc, thay thế vào
đấy một hình ảnh “Hợp tác xã” bầy hầy, nhơ nhớp
và được che đậy bằng bốn chữ “Duyên Dáng Việt Nam”
để tiếp tục bóc lột trên xương máu của họ như tên ma
cô Nguyễn Minh Triết đã từng tuyên bố mời gọi đầu tư
nước ngoài bằng chiêu bài “Đất nước Việt Nam chúng
tôi có rất nhiếu gái trẻ đẹp”... Như vậy phải chăng
chế độ CSVN chỉ là một “Ổ Chứa Đại Đồng” và Trung
Ương đảng CSVN là những tên ma cô thuần thành đầy đủ
chức năng nghiệp vụ. Ôi! một đất nước oai hùng bất khuất
với hình ảnh của người phụ nữ yêu kiều, duyên dáng đáng
trân qúy của dòng lịch sử nay còn đâu...
Từ độ xuân về cơn
quốc biến
Miền Nam tức tưởi,
bóng hư vô
Bầu trời xám dục,
dòng huyết lệ
Uất nhục “văn
minh” kiểu lão “Hồ”
Hôm nay, nhân dịp kỷ
niệm ngày Quốc Tế Phụ Nữ (8-3), viết những lời này
thay cho những tiếng thét căm hờn quyện trong những giọt
nước mắt đầy tủi nhục, để mong có thể chia sẻ với
tất cả những người chị, người em Việt Nam cuả chúng
ta một phần nào những thống khổ, thương đau, uất nhục
trong cái vũng lấy tăm tối của nhân loại, và xót xa cho cả
dân tộc đang thoi thóp trên mảnh Quê Hương đã qúa thừa
khốn khổ, đau thương...
Sau cùng, kính nguyện
anh linh tổ tiên cùng hồn thiêng Sông Núi, xin soi sáng cho
tất cả những tâm hồn bệnh hoạn đang kẻ lầm đường,
chệch hướng, biết thức tỉnh, quay về với chính nghĩa
dân tộc trong công cuộc đấu tranh chung, đòi tự do, dân chủ,
để người dân Việt có được những ngày an vui, thảnh thơi
và nhân phẩm Phụ Nữ Việt Nam được tiếp tục thăng hoa
và trân qúy như truyền thống ngày nào trên dòng lịch sử
Việt Nam
-
Phạm Thanh Phương
(Úc Châu)