Bài
Mới Nhất
Chụp Mũ
Mùa Xuân Đen
Máu và nước mắt
trên lưng Trường Sơn.
Những Trận
Đánh Không Tên
Trong Quân
Sử tập 2.
Thơ chiến đấu của Hải Triều,
Lê Khắc Anh Hào, Ý Yên,
Trần Thúc Vũ.
|
Bình
Luận - Thời Sự
Chuẩn
bị cho cuộc xuống đường của dân tộc !!!
Xã luận bán nguyệt
san Tự do Ngôn luận số 118 (01-03-2011)
1- Phấn khởi
vì thành công cách mạng
Các cuộc cách mạng
dân chủ đã mau chóng tống cổ khỏi ngai vàng hoặc đang dồn
vào chân tường những lãnh đạo độc tài ở Bắc Phi và
Trung Đông quả mang lại ngạc nhiên cho toàn thế giới, hân
hoan cho các nước dân chủ, lo sợ cho những chế độ chuyên
chế và hy vọng cho các dân tộc bị trị. Phấn khởi và hy
vọng nhất có lẽ là dân tộc Trung Hoa và Việt Nam, vốn đã
gánh chịu không những một cá nhân mà là một tập thể độc
tài, không những một chế độ chuyên quyền về mặt chính
trị hay kinh tế mà còn về mặt triết lý, văn hóa, tư tưởng,
nghĩa là một chế độ cực quyền toàn trị.
Ngay khi Cuộc cách mạng
vừa thành công tại Tunisia (ngày 14-01-2011) và sắp thành công
tại Ai Cập (ngày 11-02-2011), thì trong dịp Tết Tân Mão (03-02-2011),
người ta đã thấy có gần 30 nhân vật đấu tranh người
Việt nổi bật tại hải ngoại gởi thư chúc tết quốc nội
với lời nhắn nhủ và niềm hy vọng hoa lài sẽ nở rộ sau
hoa mai trên quê mẹ. Tiếp đó, ngay trong nước, xuất hiện
nhiều lời kêu gọi khác, cá nhân có tập thể có. Nhưng xem
ra 3 lời kêu gọi sau đây là nổi bật hơn cả:
- Lời
Kêu gọi của Khối 8406 ngày 21-02-2011. Sau khi đưa ra 5 nhận
định về các biến động ở Bắc Phi và Trung Đông, Khối
đã ngỏ lời với 6 thành phần: đồng bào quốc nội, giới
trẻ Việt Nam, tầng lớp trí thức đạo đời, lực lượng
công an quân đội, lãnh đạo và đảng viên CS, đồng bào
hải ngoại và thế giới dân chủ. Kêu gọi mỗi thành phần
đóng góp theo cách thức riêng của mình vào một cuộc cách
mạng rất cần thiết tại đất Việt, xét vì “hoàn cảnh
đất nước Việt Nam còn dưới ách độc tài toàn trị Cộng
sản, với vô vàn bất công xã hội, thảm trạng dân sinh,
tệ nạn tham nhũng, cường quyền đàn áp gấp nhiều lần
các quốc gia Trung Đông lẫn Bắc Phi, và nhất là nguy cơ mất
văn hóa, mất đất nước vào tay giặc Tàu”.
- Lời
Kêu gọi của Cao trào Nhân bản (mà chủ tịch là Bác sĩ
Nguyễn Đan Quế) ngày 24-02. Với giọng hùng hồn, Bác sĩ Quế
vạch ra thảm trạng xã hội: “đầu tư lãng phí, thiếu
hiệu quả; thiểu số quan tham quá giầu, đa số dân chúng
quá nghèo; sinh họat đắt đỏ leo thang từng ngày; giá điện,
nước lên, giá xăng dầu lại vừa tăng vọt; đồng tiền
Việt Nam mất giá nặng, trong khi lương không tăng; đầu tắt
mặt tối suốt ngày vẫn không đủ sống, nhất là anh chị
em lao động !”. Chính vì thế mà toàn dân hãy “xuống
đường dứt điểm độc tài nhũng lạm quyền thế: đòi việc
làm, đòi cơm áo, đòi nhà ở, đòi được học hành; đòi
được chăm sóc y tế; chống áp bức bất công, nông dân chống
cướp đất canh tác, công nhân chống bóc lột sức lao động”
và đòi những nhân quyền căn bản.
- Lời
Kêu gọi biểu tình cải cách xã hội VN của Nhóm bạn trẻ
Việt Nam ngày 25-02-2011. Cảm hứng từ Bản hiệu triệu
Cách mạng Hoa lài Trung Quốc ngày 17-02-2011, Lời Kêu gọi của
Nhóm bạn trẻ trước hết nêu ra bức xúc về những thảm
trạng quốc gia, bất mãn về những tệ nạn chế độ,
quan tâm về những vấn đề đất nước, ước mơ về công
bằng xã hội, niềm tin và hy vọng về tương lai dân tộc;
để tiếp đó kêu mời đồng bào xuống đường mỗi chiều
Chúa nhật tại các địa điểm quan trọng ở mỗi thành phố,
với các khẩu hiệu rất ôn hòa, cụ thể và tích cực như:
“Chúng tôi muốn công ăn, chỗ ở, việc làm, môi trường
trong sạch, an toàn giao thông, luật pháp công minh, tự do báo
chí, sửa đổi hiến pháp, chấm dứt chế độ độc đảng,
thả các tù nhân chính trị”…
2- Thực tế trước
hiện tình đất nước.
Trước những thành
công mau chóng và vang dội ở bên trời Bắc Phi và Trung Đông,
trước những Lời Kêu gọi xuống đường biểu tình vừa
nói tại quốc nội (chưa kể tại hải ngoại), rất nhiều
người trong lẫn ngoài nước hết sức nôn nóng, muốn thực
hiện ngay những hành vi quyết liệt, thậm chí bạo động,
để dứt điểm chế độ CS, muốn làm cách mạng bằng mọi
giá và tưởng sẽ thành công ngày một ngày hai. Họ quên rằng
Việt Nam có thể giống Tunisia, Ai Cập, Lybia, Iran… về mặt
xã hội: nghĩa là có nạn tham nhũng nặng nề, thất nghiệp
tràn lan, đại khối quần chúng nghèo khổ, hay về mặt chính
trị: đảng trị độc tài, báo chí công cụ, bịt miệng đối
lập… Thế nhưng, cái chế độ độc tài ở Việt Nam, như
tại Liên Xô và Đông Âu trước đây, là độc tài toàn trị:
đảng CS nắm hết mọi quyền lực trong nước: từ lập pháp,
tư pháp, hành pháp đến công an, quân đội, báo chí và ngay
cả tôn giáo (quốc doanh). Nhân dân chẳng những bị cái vòng
kim cô là hệ thống đảng, mà còn những vòng kim cô khác:
bộ máy công an khổng lồ và Mặt trận Tổ quốc rộng khắp.
Đây là 3 mạng lưới theo dõi từng lời nói, hành vi, tư tưởng
của con người. Thành ra thiết tưởng nên nhận định như
hai nhân vật lão làng từng ở trong lòng chế độ và đang
đấu tranh rất mạnh mẽ.
Đó là ông Nguyễn Minh
Cần, từng làm Thành ủy Hà Nội và từng chứng kiến cuộc
hạ bệ chính quyền CS Liên Xô: “Phân tích tình hình của
VN ta hiện nay thì chưa có điều kiện chủ quan và khách quan
đủ mức độ chín muồi cho một chủ trương như thế (ý
nói «một cuộc vùng dậy» như lá thư thúc giục của một
số ủng hộ viên rất nhiệt tình ở hải ngoại). Ai mà chủ
trương như vậy là cố tình đẩy phong trào dân chủ nước
ta đi vào một cuộc phiêu lưu cực kỳ tai hại chỉ có thể
dẫn đến thất bại nặng nề. Đó sẽ là một tội
ác trước phong trào dân chủ cũng như trước nhân dân
Việt Nam. Nên nhớ rằng, trong giai đoạn hiện nay, việc chuẩn
bị mọi điều kiện cho thật đầy đủ để khi thời cơ
đến thì phong trào sẵn sàng đón lấy kịp thời... là
cần thiết và quan trọng nhất. Phải kiên nhẫn làm việc
đó đi, đừng nóng vội. Làm những việc phiêu lưu khi phong
trào chưa đủ sức, khi chưa đủ điều kiện, chưa có thời
cơ thì chỉ sẽ là hành động tự sát cực kỳ nguy hiểm»
(bài “Không
được đùa với cách mạng, với nổi dậy”, Moskva 28-02-2011)
Thứ đến là nhạc
sĩ Tô Hải tại Sài Gòn, qua bài “Phấn
đấu kí số 39 – Hương hoa lài làm tôi nhức óc” cũng
ngày 28-02-2011: “Lúc này chưa phải là có thời cơ, địa
lợi, nhân hòa! Các bạn thanh niên hãy hết sức thận trọng
chớ có nghe những lời kêu gọi “xuống đường bằng bất
cứ giá nào”, bởi bất cứ ai ! Hãy tự rèn luyện để trở
thành một Wael Ghonim Việt Nam, một mình nhờ Facebook mà có
thể liên kết được với 400.000 thanh niên Ai Cập cùng nhau
xuống đường tống cổ cha con Mubarak bật khỏi ngai vàng…
Bằng không, đổ máu, bắt bớ sẽ chắc chắn xảy ra! Nên
nhớ Trung Quốc không bao giờ ngồi yên khi thấy “một phần
lãnh thổ” của họ có nguy cơ sụp đổ đâu!...”. Ngoài
ra, theo cụ Tô Hải, có hai lý do chủ quan quan trọng: “Đó
là những thói quen xấu, cần vứt bỏ như : Quen chịu đựng,
quen vâng lời, quen với cái đói khổ, mất tự do, thậm chí
quen cả với cái chết! Nhất là chưa bao giờ biết biểu tình
chống chính phủ là gì!... Thói quen xấu thứ hai là bị
cái chữ “SỢ” nó án ngữ trong đầu óc, tim gan! Cái sợ
này càng được bành trướng khi bộ máy đàn áp bằng võ
lực cũng như đàn áp tư tưởng khổng lồ luôn không nhẹ
tay với bất cứ ai, kể cả tuỳ viên chính trị của Đại
sứ quán Hoa Kỳ…”
3- Chuẩn bị kỹ
càng cho đại cuộc
Nói như trên không phải
để cho chúng ta thất vọng, bó tay, bỏ cuộc. Một mảng
lớn của chế độ CS từng sụp đổ tan tành chỉ trong 3 năm
bên trời Âu vào cuối thế kỷ trước, dù nó có lực lượng
vô cùng hùng hậu. Điều cần là hội đủ 3 yếu tố thiên
thời, địa lợi, nhân hòa như cổ nhân đã dạy. Cụ thể
là mỗi giới làm phần việc của mình trong đại cuộc:
Giới trí thức yêu
nước và các đảng viên phản tỉnh cần tác động không
ngừng vào hàng lãnh đạo Cộng sản, vào đường lối cai
trị Cộng sản. Cách tiêu cực như tự giải thể tổ chức
của mình để khỏi trở thành công cụ (ví dụ Viện Nghiên
cứu Phát triển IDS), cách tích cực thì lên tiếng, viết bài,
liên kết với nhau để cảnh báo, để tố cáo, để góp ý
xây dựng (nhóm BauxitVN với vô vàn kiến nghị và bài viết
của họ là trường hợp điển hình). Giới đối kháng dân
chủ hay chiến sĩ hòa bình thì kiên trì và can đảm giúp toàn
dân thoát khỏi ù lì, sợ hãi, ý thức được những vấn
đề xã hội đang gặp, những quyền lợi nhân dân đáng hưởng,
những phát triển mà đất nước phải vươn tới; ngoài ra
họ còn cần liên kết thành những lực lượng đấu tranh
(công khai hay bí mật) để dần dần trở thành đối trọng
với nhà cầm quyền (công đoàn Đoàn Kết bên Ba Lan là một
ví dụ). Giới lãnh đạo tinh thần cũng nên theo gương các
đồng nghiệp bên Đông Âu, vốn đã dấn thân vào đại cuộc
giải thể chế độ CS mà chẳng bao giờ mặc cảm “làm chính
trị”. Xin họ nhớ rằng cuộc nổi dậy tại Rumani đã khởi
đầu từ một linh mục Chính thống, tại Đông Đức từ một
mục sư Tin lành và tại Ba Lan từ một linh mục Công giáo.
Tình thế Việt Nam sẽ biến chuyển tốt nếu hết mọi lãnh
đạo tinh thần đều dấn thân như HT Quảng Độ, TGM Ngô Quang
Kiệt, GM Hoàng Đức Oanh, các LM Dòng Chúa Cứu Thế… Giới
thanh niên sinh viên học sinh, với óc sáng tạo và lòng dũng
cảm, với khả năng về các kỹ thuật truyền thông hiện
đại, với nỗ lực tìm tòi các phương pháp đấu tranh bất
bạo động, sẽ góp phần xứng đáng như các bạn trẻ bên
Ai Cập (chính họ đã đọc tác phẩm của Gene Sharp “Từ
độc tài tới dân chủ” bằng đèn pin dưới bóng những
chiếc xe tăng tại quảng trường Tahrir mới hôm nào). Giới
công an quân đội cũng cần được tác động để trở về
với nhân dân, đứng bên cạnh những đoàn người biểu tình
đòi hỏi quyền lợi chính đáng. Những đoàn dân này, khi
xuống đường đòi lại đất bị cướp, nhà bị thu, lương
bị quỵt, cũng cần được hỗ trợ về tinh thần lẫn vật
chất, có khi cần được cố vấn hay hướng dẫn, vì đây
là sức mạnh quần chúng chủ yếu, thể hiện “quyền lực
của nhân dân”. Ngoài ra, những “cuộc tản bộ Hoa Lài”
(kiểu Trung Quốc), những cuộc rỉ tai truyền miệng, những
cuộc rải truyền đơn bằng bong bóng… vẫn là điều nên
làm liên tục và đều đặn để độc tài không thể ăn yên
ngủ yên. Hải ngoại dĩ nhiên cũng đóng vai trò hậu phương
quan trọng đối với tiền tuyến quốc nội, đồng thời tác
động lên chính giới ngoại quốc, như lời Bs Nguyễn Đan
Quế: "Nếu Washington đang mong đợi VN như một đối tác
lâu dài vì hòa bình và ổn định trong khu vực, Hoa Kỳ nên
hành động hữu hiệu để mọi người có thể nhận ra rằng
chỉ có một nước VN tự do và dân chủ mới có thể trở
thành một đối tác như thế" (bài đăng trên Washington
Post hôm 26-02).
|
|