Việt gian Phạm
Xuân Ẩn, một gián điệp của CS Bắc Việt đã nằm vùng
dưới chính thể VNCH, chui sâu vào báo giới Mỹ để thu thập
tin tức rồi mật báo cho Hà Nội. Sau tháng Tư, 1975 Ẩn xuất
đầu lộ diện, Hà Nội nghi ngờ Ẩn cũng làm gián điệp
cho Mỹ. Vì vậy, dù Ẩn được đảng phong tướng nhưng không
tin dùng nữa, có thời gian Ẩn bị thanh trừng? Oán hận,
Ẩn trối với vợ con rằng sau khi hắn chết đừng chôn gần
người CS!
Lấm bùn Đỏ rồi mà
còn sợ dơ quan tài!
Ẩn chết ngày 21/9/2006
nhưng chẳng biết có (được) bị chôn gần tên CS nào không?
Thơ điếu
PHẠM XUÂN ẨN
1.
Khen thay đổi mặt giữa
hai chồng
Một sống bên mình,một
lén trông
Kẻ ở cận kề đâu
mặn ngọt?
Người xa cách trở
mấy thơm nồng!
Thời cơ đã tưởng
bề sum họp
Tình cũ còn ngờ khó
cậy trông
Tài giỏi hay nhờ cung
mệnh số?
Ngoại tình vẫn thoát
tội tư thông!
2.
Chiến thắng ông từng
góp đại công
Đến nay tội ác núi
cao chồng
Oan hồn chưa giải hành
ma mới
Thảng thốt kêu trời,
biết thấu không! (*)
(21/9/ 2006, nguyễn
duy ân)
(*) Báo Sài Gòn Giải
Phóng ngày 20/9/2006:
“Những phút cuối
cùng của Thiếu tướng Phạm Xuân Ẩn”:
Công việc của họ (y
bác sĩ) là thông phổi để cho ông dễ thở hơn một chút,
nhưng rồi ông lại chuyển vào giai đoạn lúc tỉnh lúc mê,
ông gọi bà (vợ) thì thào mê sảng: “Em ơi chúng đang
tra tấn anh, chúng bỏ đá vào miệng anh, mệnh chung của anh
sắp đến rồi, em và các con đừng xa anh nhé”… (Đạo
diễn Lê Phong Lan)
Kể ra thì Phạm Xuân
Ẩn cũng không tài giỏi gì, Ẩn đã bị an ninh VNCH bắt giam
vì biết hắn là CS nằm vùng, nhưng nhờ phía Mỹ can thiệp
để thả ra. Đây là điểm “tiền kiết hậu hung”
của Ẩn, Hà Nội nghi Ẩn hai mang, hoạt động cả cho Mỹ!
Ẩn không bị giết dưới tay của cả hai chủ là nhờ số
mệnh?
Thế nhưng, hơn nữa
đời theo giặc Cộng gian ác, tàn sát đồng bào, hắn bị
quả báo ngay trong lúc lâm chung. Bài viết của đạo diễn
Lê Phong Lan, trích đoạn ở trên, viết nơi giường bệnh,
phút cuối đời Ẩn bị những oan hồn trấn áp! Hay Ẩn bị
ám ảnh bởi những đòn khủng bố tra trấn của “công
an bảo vệ chính trị” Cộng đảng?
* * *
Trong cuộc chiến Nam
Bắc không biết phía VNCH cài cấy được bao nhiêu gián điệp
ở Hà Nội? Hầu như không có? Trái lại, CS Việt gian đã
gài người của chúng nó vào mọi lãnh vực từ trung ương,
cao cấp trong chính quyền VNCH như Phạm Ngọc Thảo, Vũ Ngọc
Nhạ, Phạm Xuân Ẩn, Đinh Văn Đệ, Nguyễn Hữu Hạnh…và
lớp lớp chui vài quân đội, hành chánh, văn hóa văn nghệ…
mà sau tháng Tư 1975, chúng chường ra như rươi nhặng!
“Nếu
VNCH thắng”
(tựa đề một bài viết của tác giả Trần Văn Giang) thì
ngoại trừ những tên đã bị bại lộ và bị tiêu diệt như
Phạm Ngọc Thảo, những tên còn lại, nếu hồ sơ mật của
CSBV bị tiêu hủy thì những tên gián điệp gộc nằm vùng
như Đinh Văn Đệ, Phạm Xuân Ẩn vẫn ung dung có những vị
trí quan trọng, lớn lao cho đến già đến chết. Trong quân
lực VNCH sẽ có nhiều đứa leo lên cấp tướng như Nguyễn
Hữu Hạnh và trở thành những “anh hùng chống Cộng!”
Tháng Tư 1975, chiến
thắng nhanh chóng và quá bất ngờ, bọn Việt gian CS nằm vùng
ngóc dậy tâng công để hưởng danh vọng và bổng lộc! Bấy
giờ, quân và dân VNCH quá thất vọng cho ngành an ninh tình
báo của chế độ! Giặc Cộng chui sâu vào cả ngành nầy!
Chúng ở ngay trong Dinh Độc Lập! Chúng nằm ngay trong nhà một
số tướng lãnh! Việt gian Đinh Văn Đệ là chủ tịch ủy
ban Quốc phòng trong Quốc hội VNCH! Hắn kể công khi được
phái qua Mỹ xin cấp viện trợ, hắn đã tìm cách ngăn cản
những giới chức liên hệ phía Mỹ bác bỏ cấp viện cho
VNCH giữa lúc tình thế nguy ngập nhất. Trong khi khối CSQT
ồ ạt đổ vũ khí lương thực cho đối phương!
Một số quân nhân thay
lốt mới nón cối dép râu súng AK, CKC đi lùng sục, chỉ điểm
đồng đội cũ khi Cộng quân tràn ngập Sài Gòn! Không biết
tình báo Hà Nội có kịp lên kế hoạch cài người đi theo
những đoàn di tản đầu tiên? Nhưng những đợt vượt biên,
vượt biển, tái định cư… về sau, chắc chắn chúng có
thừa thì giờ và phương tiện để cài nội tuyến đi theo.
Nếu như bọn Phạm
Xuân Ẩn, Đinh Văn Đệ… di tản từ tháng Tư 1975, và:
Chúng nó tiếp tục lãnh
đạo và lèo lái công cuộc “chống Cộng” theo chỉ thị
của đảng thì người Việt tỵ nạn lại chui vào bẫy sập
của chúng. Nếu như có ai vạch ra được những âm mưu kín
đáo, ẩn giấu, hai mặt có lợi cho Việt gian CS, chúng sẽ
lu loa cho cái tội là chụp mũ và những kẻ ngây ngô ấu trĩ
cũng phụ họa với chúng để gây chia rẽ?.
Giả thử sau một thời
gian tiếp tục hoạt động nội tuyến ở hải ngoại, chúng
nó nhìn ra bản chất bán nước của đảng mà tỉnh ngộ,
thì chúng chỉ có đường một là mai danh ẩn tích, hoăc chúng
quay lui thật sự chống đảng, thì chúng sẽ bị đảng lật
quá khứ nằm vùng để cho người Việt tỵ nạn chống Cộng
loại bỏ chúng ra; trường hợp nầy khó xẩy ra đối với
những đứa đã từng nhắm mắt theo giặc Cộng như Phạm
Xuân Ẩn, Đinh Văn Đệ: cải cách ruộng đất, tàn sát Mâu
Thân có làm cho chúng mở mắt đâu?
Chúng sẽ tiếp tục
“chống
Cộng có định hướng” dù bị lật tẩy, không đem
lại nhiều thành quả như đảng mong muốn, thì ít ra chúng
nó cũng gây mâu thuẫn, chia rẽ được lực lượng chống
Cộng ở hải ngoại.
Có bao nhiêu tên gián
điệp nằm vùng ở hải ngoại chưa hoàn toàn lộ mặt?
Chỉ cần quan sát kỹ
cũng dễ nhận diện: chúng nó cũng chống Cộng hăng hái lắm,
nay tổ chức lực lượng nầy, mai đứng chung lực lượng
nọ, mốt hội thảo với lực lượng kia, tháng trước tham
dự biểu tình ở Châu Âu, tuần sau điều trần ở Quốc hội
Mỹ, ngày hôm trước dự lễ 30 tháng Tư ở Cali, ngày hôm
sau hội luận ở Dallas! Hình ảnh và bài viết tràn ngập trên
các báo chợ! Chúng nó kết hợp với ai? Tất cả, thật có,
giả có, dơi chuột có, ngay cả những đứa (báo chí, đài
phát thanh, những nhà tranh đấu kiên cường!) đã rõ mặt
thân Cộng!
Bỏ tiền túi ra đi
khắp thế giới để “chống Cộng” năm nầy qua năm khác,
tháng nầy qua tháng khác mà không màng đến việc làm ra tiền
để sinh sống, rất ư là thiện chí và tâm huyết? Nhưng cứ
nhìn xem những việc làm của chúng bao nhiêu năm qua thì sẽ
có câu trả lời!
28/2/2011
Nguyễn Duy Ân