Việt Nam đang cần một cuộc cách mạng
Thiên Ðức
Thân gởi BBT,
Ðây là bài viết mới của Thiên
Ðức theo file đính kèm. Rất mong được phổ bến rộng rãi đến bạn đọc. Thành thật
cảm ơn. Thiên Ðức.
* * *
Ðây chính là câu trả lời phản biện
với bài viết “Vì sao chưa
thể có một biến cố như Tunisia ở Việt Nam”
của tác giả Kami phổ biến trên đài RFA.
Nhận định này có thể chứng minh
được từ cái nhìn của giới chóp bu lãnh đạo cọng sản cho đến người dân oan thầm
lặng.
I/- Nhu cầu từ giới lãnh đạo
đảng cọng sản Việt Nam:
Trước tiên, hãy nhìn vào bảng
thống kê danh sách 14 người trong bộ chính trị sau đại hội đảng XI sắp theo thứ
tự tuổi tác, và tính đến ngày đại hội đảng XII năm 2016 sẽ cho kết quả:
|
Stt
|
Họ và tên
|
Năm sinh
|
|
Trên 65 tuổi đến đại hội
đảng XII
|
|
|
1
|
Nguyễn Phú Trọng
|
1944
|
|
2
|
Nguyễn Sinh Hùng
|
1946
|
|
3
|
Tô Huy Rứa
|
1947
|
|
4
|
Ngô Văn Dụ
|
1947
|
|
5
|
Trương Tấn Sang
|
1949
|
|
6
|
Phùng Quang Thanh
|
1949
|
|
7
|
Nguyễn Tấn Dũng
|
1949
|
|
8
|
Lê Hồng Anh
|
1949
|
|
9
|
Phạm Quang Nghị
|
1949
|
|
10
|
Lê Thanh Hải
|
1950
|
| |
Dưới 65 tuổi đến đại hội
đảng XII
|
|
|
1
|
Ðinh Thế Huynh
|
1953
|
|
2
|
Tòng Thị Phóng
|
1954
|
|
3
|
Nguyễn Xuân Phúc
|
1954
|
|
4
|
Trần Ðại Quang
|
1956
|
(Nguồn: Báo tổ quốc)
Với giả thiết rằng không có bất kỳ
một biến động nào xảy ra làm thay đổi nhân sự trong bộ chính trị và theo đúng
qui định tuổi hưu trí của ủy viên bộ chính trị là 65 tuổi. Ðến ngày đại hội đảng
XII năm 2016, chỉ còn lại 4 tên đủ điều kiện tiếp tục thêm một nhiệm kỳ nữa.
Con số này không đủ quá 2/3 để đảm
bảo thực thi tinh thần “kế thừa và ổn định” mà đảng cọng sản đề ra trong suốt
quá trình lãnh đạo đất nước Việt Nam trong thời kỳ chiến tranh, nhằm ngăn ngừa
một sự đột biến xảy ra trong lòng đảng csvn.
Chỉ còn lại 4 người, không đủ túc
số cũng như uy tín và khả năng đảm nhận những vai trò lãnh đạo trọng yếu của
đảng, nhà nước, quốc hội. Những người mới lần đầu tiên được bầu vào bộ chính trị
vào năm 2016 sẽ không được giao trọng trách lãnh đạo, bị hạn chế bởi quy định
phải đảm trách một nhiệm kỳ trong bộ chính trị mới giữ được vai trò lãnh đạo.
Như vậy đảng csvn đang phải đối
diện với nguy cơ của một cuộc khủng hoảng lãnh đạo trầm trọng, toàn diện và cấp
thiết . Ðể giải quyết vấn đề này, không còn sự lựa chọn nào khác, phải có một sự
đột biến hay nói một cách khác là một cuộc cách mạng mọi thể thức và cơ chế ngay
trong lòng đảng csvn, và mầm mống cuộc cách mạng này đã khởi đầu trong kỳ đại
hội đảng XI vừa qua, điển hình thông qua 3 hạt giống đỏ sau đây:
1)- Nông Quốc Tuấn, con trai của
ông Nông Ðức Mạnh cựu tổng bí thư đảng csvn, bằng một cuộc đảo chính không tiếng
súng, không một sự giải thích rõ ràng, trở thành bí thư tỉnh ủy Bắc Giang, theo
con đường cơ cấu để trở thành ủy viên chính thức của ban chấp hành trung ương.
Mà trước đó Nông Ðức Tuấn không thể nào chen chân vào được bằng con đường chính
danh tại các cuộc bầu cử ở cấp địa phương.
2)- Nguyễn Thanh Nghị, con trai
Nguyễn Tấn Dũng, một người chưa đủ tiêu chuẩn và đã thất bại trong cuộc bầu cử
dành chiếc ghế đại biểu tham dự đại hội đảng, chỉ là một quan sát viên hay là
một thành phần đại biểu “chui/lậu”
tham dự đại hội đảng XI mà lại được bầu vào làm ủy viên dự khuyết ban chấp hành
trung ương. Sự kiện này đã xé nát tất cả điều lệ, kỷ cương và thông lệ đại hội
đảng csvn từ trước cho đến nay.
3)- Nguyễn Xuân Anh, con của
Nguyễn Văn Chi, mới vào đảng 5 năm, trừ đi một năm dự bị, như vậy chỉ có bốn năm
chính thức làm đảng viên. Một con người ngồi chưa mòn hết một cái quần lót ở các
cuộc họp chi bộ, thế mà đã nhảy tót vào thẳng vào ban chấp hành trung ương. Ðiều
này, một lần nữa chứng mình rằng chỉ một lần cơ cấu hơn cả một cuộc đời phấn đấu
trong đảng.
Nhìn vào sự kiện này, một đảng
viên lão làng hưu trí đã chua chát nói rằng “Thời gian vào đảng của thằng nhóc
con, Nguyễn Xuân Anh trở thành ủy viên trung ương đảng còn thua thời gian tao đi
“ỉa” tại các cuộc họp chi bộ gom lại”.
Ðây là một nhận định có thể là
phiến diện và quá hiện thực, thế nhưng nhìn một góc cạnh nào đó thì đây chính là
một cuộc nổi loạn trong lòng đảng từ trước tới nay tất cả đảng viên phải sắp
hàng thăng tiến theo tiến trình lão hóa của mỗi người, thằng sau muốn tiến
nhanh, thì bắt buộc phải tìm cách đốn thằng trên trước bằng mọi giá.
Ba tên Tuấn, Nghị, Anh chính là ba
hình thái phá bỏ quy lệ đảng hay nói một cách khác chính xác hơn là bộ chính trị
đã bật đèn xanh trong đại hội đảng XI tạo ra những ngòi nổ cho một cuộc cách
mạng trong lòng đảng csvn sắp đến.
Sự phấn đấu và thành tích công
hiến cho lý tưởng không còn là tiêu chuẩn thăng tiến trong đảng mà chỉ còn là
giòng máu đỏ mới là tiêu chỉ để nắm vai trò lảnh đạo trong đảng. Mọi sự ăn mày
quá khứ hay sự tôn vinh quá khứ hữu công trong cuộc chiến nhằm duy trì sự lảnh
đạo đất nước sẽ không còn giá trị, mà thay thế vào đó là con đường độc tài được
kế thừa theo giòng máu đỏ của giới chóp bu chứ không phải là của toàn đảng csvn.
II/- Ðối với đa số đảng viên cs
thầm lặng:
Một thực tế không ai có thể chối
cãi rằng sự kiện tăng dần số đảng viên thầm lặng đã thức tỉnh và thấy rõ con
đường đi lên Xã Hội Chủ Nghĩa là không tưởng, đảng csvn hiện giờ chỉ là cái vỏ
hay là một cái xác chết chưa chôn, đang đợi ngày tẩm liệm. Thế nhưng chưa có ai
đứng ra khai tử nó để không trở thành một kẽ “tử vì đạo” một cách vô nghĩa, hay
là một kẽ cầm đèn chạy trước ô tô.
Với bao áp lực đè nặng trên vai,
nhiều đảng viên cọng sản thầm lặng chưa thể nói lên chính kiến của mình một cách
công khai trước bất công, xảo trá, tham nhũng và bội phản hiện nay, thế nhưng
nếu có một nơi riêng tư và an toàn nào đó, họ không ngần ngại nói ra cảm nghĩ
chân thật của mình là mong muốn có một sự đổi thay bằng một cuộc cách mạng ôn
hòa, không đổ máu để họ sống thật với chính mình với dân tộc và quê hương. Vi
Ðức Hồi lãnh án tù bởi nói lên sự thật, thể hiện của một lối thoát tích cực.
Ngoài ra có một lối thoát tiêu cực
khác là đa số cán bộ đảng viên đã cho con em của mình di du học tại các nước tư
bản bằng mọi giá thay vì đi du học tại thiên đường cọng sản Trung Quốc.
III/- Những nhà dân chủ, trí
thức phản biện, dân oan:
Tất cả đều mong muốn có một sự đổi
thay chính trị tại Việt Nam bằng con đường bất bạo động, hay nói cụ thể hơn nữa
là một cuộc cách mạng nếu có xảy ra chính là một nhu cầu cũng là một mơ ước để
rút ngắn đoạn đường dài phải trải qua cho một tiến trình tự do, dân chủ hóa đất
nước Việt Nam.
Tóm lại có thể kết luận mà không
sợ sai lầm rằng Việt Nam đang có một nhu cầu bức thiết để làm một cuộc cách mạng
tận gốc rễ, ngay cả chính trong lòng đảng csvn. Thế nhưng từ vị thế đứng của mỗi
người sẽ thực hiện một cuộc cách mạng với nội dung và mục đích hoàn toàn khác
nhau;
1)- Giới lảnh đao đảng Cọng Sản
Việt Nam: đang từng bước làm một cuộc cách mạng âm thầm trong lòng đảng để đổi
thay tận gốc rễ những chế định lỗi thời ràng buộc những người trong thế hệ chiến
tranh đó là: tính kế thừa và ổn định, hoàn toàn trái ngước với định chế thời
bình, nhất là trong thời đại thông tin không biên giới đó là: Phát triển, sáng
tạo và đổi mới không ngừng. Chỉ có tuổi trẻ mới có thể có năng lực thực hiện
điều này.
Mục đích duy nhất của cuộc cách
mạng (?) này là cho dù đổi mới hay cách mạng như thế nào đi nữa đảng vẫn phải
tiếp tục duy trì sự lảnh đạo toàn diện trên đất nước bằng đôc tài, toàn trị qua
các hạt giống đỏ bất chấp mọi thủ đoạn, mọi qui ước. Như vậy mọi tiến trình cách
mạng phải nằm trong bài bản và sự kiểm soát chặt chẽ của đảng.
2)- Những đối tượng còn lại trong
và ngoài đảng mong muốn muốn cuộc cách mạng với mục đích lật đổ sự lãnh đạo của
đảng để đem lại tư do và dân chủ cho đất nước, nơi đó mọi người có đều cơ hội
thăng tiến đồng đều không phải bằng một tấm thẻ đỏ.
Hai mục tiêu của cuộc cách mạng
hoàn toàn tương phản nhau, và phương cách thực hiện cũng khác nhau, thế nhưng
không thể không xảy ra trong thời gian sắp tới.
Ai sẽ là người chủ động nắm được
thời cơ để đạt được thắng lợi sau cùng đó mới là vấn đề đáng quan tâm.
Trở lại với tác giả Kami đã chứng
minh trong bài viết “Vì sao chưa thể có một biến cố như Tunisia ở Việt Nam” bằng
những lý do sau:
1. Sai lầm chung về truyền thông
khi nghĩ rằng nếu có tự do thông tin là đủ và sẽ có cách mạng.
2. Một cuộc cách mạng màu sắc nhằm
thay đổi chế độ hiện tại ở Việt Nam chưa là nhu cầu bức thiết của đa số quần
chúng.
3. Công tác tổ chức xây dựng, tổ
chức lực lượng nòng cốt trong nước của các tổ chức hội đoàn chính trị, tôn giáo
không được chú ý coi trọng về bề rộng và bề sâu.
4. Thiếu một Mặt trận liên minh
đoàn kết dân tộc để đoàn kết và thu hút quần chúng người Việt Nam trong và ngoài
nước làm trung tâm lãnh đạo.
5. Chưa phân biệt rõ nhiệm vụ và
chức năng giữa truyền thông của các bên.
Qua bài viết trên, tác giả Kami đã
để lộ một nhược điểm là chưa thuộc nhuần nhuyễn những bài học của cuộc cách mạng
ở Tunisia. Những điều tác giả Kami trình bày hoàn toàn đúng theo lý thuyết kinh
điển của một cuộc cách mạng phải hội tụ bốn yếu tố chính:
- Lãnh đạo
- Tổ chức theo một lý tưởng, một
lý thuyết kinh điển nào đó.
- Nhu cầu của một cuộc cách mạng
- Khối quần chúng
Thế nhưng tìm hiểu kỹ những bài
học rút ra từ các cuộc cách mạng ở Tunisia và Ai Cập cho thấy hoàn toàn tương
phản. Các cuộc cách mạng ở đây không thấy bóng dáng lãnh tụ, quyền lực của một
tổ chức, không có lý thuyết kinh điển, cũng không ai chứng minh được là có một
nhu cầu cách mạng ở các đất nước này. Chỉ thấy có một điều duy nhất là lực lượng
quần chúng với sức mạnh thông tin toàn cầu đó là hệ thống internet. Như vậy có
thể nói đây là một cuộc cách mạng đã cách mạng chính ngay cả trong lý thuyết
kinh điển của các cuộc cách mạng từ trước tới nay.
Nếu so sánh Việt Nam và Tunisia,
thì Việt Nam có đủ điều kiện làm một cuộc cách mạng hơn cả Tunisia, vì Việt Nam
đã có nhu cầu để làm một cuộc cách mạng như đã chứng minh trên, có thể tập hợp
quần chúng dễ dàng nhìn những hình ảnh dân oan biểu tình, dân oan tôn giáo đòi
đất nhà thờ hay chùa chiền đã chứng minh điều đó.
Câu hỏi còn lại đặt ra là khi nào?
như thế nào? và ai là người khởi động?
Cuộc
thi 2 X là một trong những nỗ lực để đưa nhu cầu trên trở thành hiện thực, đây
là con đường ngắn có thể tính toán được hoàn toàn khác hẳn với đoạn đường dài vô
định đưa lý thuyết đi vào hiện thực như tác giả Kami đã trình bày.
Cuộc thi 2X sẽ được bạch hóa đúng
vào ngày 30 tháng 4 năm 2011.
2X không chủ trương hòa
giải, cũng không cổ xúy hận thù hay bạo lực. Ðây là một cuộc đấu tranh không
khoan nhượng nhằm mục đích lật đổ “Sự lãnh đạo đảng Cọng Sản tại Việt Nam” một
cách công khai, hợp pháp và quyết liệt nhưng không phủ định sạch trơn toàn bộ
đảng viên đảng csvn.
Ðiều này có thể gây tranh cãi và
có thể gây nhiều ngộ nhận với bạn đọc. Chúng ta cần phân biệt rạch ròi:
* Lật đổ “sự lãnh đạo của đảng
csvn” là vấn đề chung của toàn dân tộc muốn thoát ra khỏi sự độc tài toàn trị,
áp bức, bất công.
* Ba triệu sáu đảng viên cs, cũng
như ba triệu người “phản động, phản bội tổ quốc(?)” tại nước ngoài là một thực
tế song hành cùng đất nước không ai có thể chối bỏ hay phủ định sạch trơn. Vấn
đề đảng Cọng Sản “tồn tại hay không” là vấn đề nội bộ của những đảng viên cs.
Thế nhưng một khi đảng csvn đã bị toàn dân tước đi quyền lãnh đạo, không còn vị
trí đứng trong lòng dân tộc, tất yếu số phận của đảng csvn đã kết thúc, có cần
thiết để quan tâm bàn cãi đến một cái xác chết chưa chôn hay không?
Ðến đây có người sẽ hỏi tại sao là
ngày 30/4 mà không phải ngay bây giờ hay bất cứ ngày khác?
Trong cuốn “Ðỉnh cao chói lọi” của
tác giả Dương Thu Hương tiết lộ rằng ông Hồ Chí Minh đã bức tử chính mình bằng
cách rút dây chuyền dịch đúng vào ngày quốc khánh 2/9 để trù ẻo chế độ cọng sản
sớm sụp đổ. Ðây chính là nguyên do, làm cho Lê Duẩn tức giận, tráo đổi ngày
chết, biến ông Hồ Chí Minh làm con ma đói trong suốt 20 năm (xem thêm
bài viết Hồ Chí Minh từng bị ba cái đói hành hạ)
Rất tiếc ngày 2/9 là ngày qui định
riêng của đảng csvn theo nhu cầu chính trị, chứ không phải là ngày thực sự thay
đổi toàn bộ cuộc đời dân tộc Việt Nam.
Chính ngày 30 tháng 4 mới là ngày
định mệnh mà không người Việt Nam không biết, và cũng là ngày thức tỉnh toàn dân
Việt Nam có cơ hội để so sánh sự tốt đẹp của hai chế độ Cọng sản Việt Nam và Tư
bản tại Nam Việt Nam trước 1975.
Theo lý số, ngày 30 tháng 4 năm
2011 là ngày đưa đảng csvn lên đỉnh cao mà cũng chính là ngày khởi đầu cho suy
thoái , thì đó chính là ngày khắc tinh của chế độ cọng sản Việt Nam,.
Vấn đề còn lại là các bạn đọc đã
sẵn sàng đón chờ một cuộc cách mạng để đổi thay cuộc đời hay chưa, có chấp nhận
dấn thân đồng hành với 2X hay không? Tương lai đang chờ ở phía trước.
Dân tộc Việt Nam đang đi vào giai
đoạn cuối đường hầm Cọng sản chân trời sáng bắt đầu ló dạng.
|