Trong thời gian
qua, với cao trào tranh đấu cho nền dân chủ lật đổ chế
độ độc tài đi đến thành công của nhân dân Tunisia, Ai
cập, Sudan và đang loan tỏa đến Jordan, Yemen, Algeria cùng các
nước Phi châu khác đã khiến cho cục diện chính trị toàn
cầu bắt buộc phải thay đổi theo chiều hướng dân chủ
đa nguyên, nhất là sau bài diễn văn của tổng thống Hoa kỳ
Obama ủng hộ sự nổi dậy của nhân dân Ai cập và sự từ
chức của nhà độc tài già nua Hosni Mubarak. Điều này chứng
tỏ rằng, không có một thế lực đen tối nào cưỡng lại
được ý chí và sức mạnh của toàn dân.
Nhìn lại tình hình chính
trị VN sau 81 năm ra đời của ĐCSVN núp dưới nhiều chiêu
bài từ đảng CS Đông dương cho tới phong trào thanh niên cứu
quốc, Việt Nam độc lập đồng minh hội,v.v… cho đến sau
36 năm thống nhất đất nước, công thì ít nhưng tội lỗi
của các nhà lãnh đạo ĐCSVN gây ra cho đất nước, cho nhân
dân thì rất nhiều. Chắc chắn những trang lịch sử đau buồn
của dân tộc sẽ mãi mãi vẫn tồn tại theo thời gian như:
cải cách ruộng đất, nhân văn giai phẩm (1953-1957) ở miền
Bắc, công hàm dâng HS-TS để nhận lại sự giúp đỡ của
kẻ thù TQ, thảm sát dân lành ở Huế tết Mậu thân 1968,
đánh tư sản mại bản, lùa dân vào vùng kinh tế mới, trả
thù và đầy đọa bằng hình thức tẩy não, nhục hình qua
chiêu bài học tập cải tạo đối với sĩ quan, binh lính và
các viên chức của chính quyền VNCH sau ngày 30/4/1975, cho đến
chiến tranh biên giới tháng 2/1979 mà TQ gọi là dạy cho VN
một bài học để đời về tội dám làm phật ý thiên triều.
Hiện nay, những địa
danh, những vùng đất biên giới, những vùng lãnh hải quan
trọng nghìn đời của Tổ quốc đang thực sự nằm trong bàn
tay của kẻ thù TQ qua các hiệp định, hiệp ước đã được
ký kết giữa riêng các nhà lãnh đạo CSVN với TQ mà nhân
dân VN chưa hề được biết. Chưa hết, với trí tuệ siêu
việt của các nhà lãnh đạo CSVN, sau khi bất chấp mọi sự
phản đối của cả cộng đồng dân tộc trong đó từng có
kiến nghị của gần 3000 nhà trí thức, khoa học ưu tú của
đảng và của đất để thực hiện cho bằng được cái chủ
trương lớn của đảng là cho TQ do khai thác Bauxite Tây nguyên,
tiếp theo trên 300 km2 rừng chiến lược đầu nguồn cũng đang
được các công ty TQ thuê mướn trong thời hạn 50 năm nghĩa
là gần hết thời gian của một đời người, cộng thêm các
công trình trọng điểm quốc gia cũng đang được TQ trúng
thầu,v.v., có phải đây là những bước đi để VN sẽ là
một Tây Tạng hay Tân Cương sau này của TQ? Câu trả lời
xin dành cho những ai tự nhận mình là người VN với dòng
máu con Hồng cháu Lạc.
Người viết cũng xin
ghi lại lời di chúc của vị vua Trần Nhân Tôn đối với
giặc phương bắc để mọi người cùng suy nghĩ: “Các ngươi
chớ quên, chính nước lớn mới làm những điều bậy bạ,
trái đạo. Vì rằng họ cho mình cái quyền nói một đường
làm một nẻo. cho nên, cái họa lâu đời của ta là họa Trung
hoa. Chớ coi thường chuyện vụn vặt xảy ra nơi biên ải,
các việc trên khiến ta nghĩ đến chuyện khác lớn hơn, tức
là họ không tôn trọng biên giới quy ước. Cứ luôn luôn
đặt ra cái cớ để tranh chấp. Không thôn tính được ta
thì gậm nhấm ta, họ gậm nhấm đất đai của ta. Dần dần
họ sẽ biến giang sơn của ta từ cái tổ đại bàng thành
cái tổ chim chích. Vậy các ngươi phải nhớ lời ta dặn:
một tấc đất của tiền nhân để lại cũng không để lọt
vào tay kẻ khác. Ta để lời nhắn nhũ này như là một lời
di chúc cho muôn đời con cháu về sau”.
Trung thành với Tổ Quốc,
nhớ ơn và xứng đáng với công lao của tiền nhân đã hy
sinh xương máu để tạo nên một đất nước VN vẹn toàn
như ngày hôm nay. Cho dù trong suốt chiều dài lịch sữ, đất
nước VN chúng ta cũng từng bị kẻ thù TQ xâm lăng và đô
hộ. Nhưng với tinh thần bất khuất quyết không chịu nhục
cho nên, tiền nhân của ta đã anh dũng đứng lên chống ngoại
xâm khiến cho quân thù phương bắc phải nhiều phen khiếp
vía chạy dài. Những trận đánh kiêu hùng của bà Trưng, bà
Triệu, của Trần Hưng Đạo, của Lê Lợi, của Quang Trung
và nhất là hội nghị Bình Than, hội nghị Diên Hồng của
vua Trần Nhân Tôn đã thể hiện được ý chí quyết sinh và
bất khuất một lòng một dạ của cả cộng đồng dân tộc
VN trước sức mạnh của kẻ thù.
Nhưng thật là cay đắng
khi đến triều đại của ĐCSVN, nhân dân phải bàng hoàng
tủi nhục, Tổ Quốc và mẹ VN phải ngậm ngùi khi từng phần
trong thân thể của đất nước thân yêu suốt 4000 năm văn
hiến, đã bị các nhà lãnh đạo ĐCSVN qua từng thời kỳ
âm thầm hiến dâng cho kẻ thù truyền kiếp TQ, một đất
nước luôn luôn giữ mộng bá quyền thôn tính VN. Với tinh
thần chủ hòa, bạc nhược các nhà lãnh đạo CSVN chỉ biết
có quyền lợi riêng tư và luôn tìm cách đi đôi với kẻ
thù TQ để giữ vững uy quyền độc đảng, luôn luôn trung
thành với tình hữu nghị đời đời bền vững, môi hở răng
lạnh, núi liền núi, sông liền sông được thể hiện qua
phương châm 16 chữ vàng và 4 tốt coi như là kim chỉ nam cho
các nhà lãnh đạo CSVN hiện nay. Chính vì thế cho nên hàng
năm khi đến ngày kỷ niệm cuộc xâm lăng của TQ vào 6 tỉnh
miền Bắc VN bắt đầu ngày 17/2/1979, các nhà lãnh đạo CSVN
vẫn im lìm, báo chí và các cơ quan ngôn luận cũng như các
đài phát thanh và truyền hình đều không có bản tin nào đề
cập đến. Đôi khi vì sự ngang ngược quá lộ liễu của
TQ như việc xây dựng các sân bay và khu quân sự trên các
hòn đảo của HS-TS, việc ngang nhiên khai thác dầu hỏa trên
vùng biển của ta, việc ngang nhiên bắt bớ, đánh đập, tịch
thu tài sãn và đòi tiền chuộc đối với ngư dân của ta,
các nhà lãnh đạo CSVN mới cho bà Nguyễn Phương Nga phát ngôn
viên BNG phãn đối chiếu lệ nhằm xoa dịu sự công phẫn
của toàn dân, còn TQ vẫn cứ tiến hành theo mục tiêu của
họ. Ngay cả bãn đồ về thềm lục địa mà chính quyền
CSVN nộp cho cơ quan thềm lục địa của LHQ cũng không có
phạm vi lãnh hãi của HS và một số đảo của TS.
Trong khi đó, cứ gần
đến ngày 30/4 hàng năm thì các cơ quan truyền thông lại ra
rã bên tai những chiến công đánh thắng Mỹ-Ngụy, ngụy tạo
những hình ảnh độc ác của đế quốc Mỹ và VNCH để đầu
độc các thế hệ sinh sau 1975 chưa biết gì về cuộc chiến.
Các nhà lãnh đạo CSVN đã có quá nhiều sự gian manh và dối
trá khiến tuổi trẻ VN, nhất là sinh vièn, học sinh đã không
còn biết gì về lịch sữ của tiền nhân mà nặng hận thù
với Mỹ và chính quyền cũ VNCH đã từng cưu mang cha mẹ,
ông bà của chúng có được cuộc sống tự do trong môi trường
tốt đẹp với một nền dân chủ đa nguyên dù chưa hoàn hảo,
nhưng đã vượt rất xa chế độ độc tài, độc đảng như
bây giờ.
Hơn 2 thập niên qua,
sau khi cả khối cộng sãn Đông âu và Liên sô hoàn toàn sụp
đổ, đáng lẽ các nhà lãnh đạo CSVN phải nhìn thấy được
chân trời mới mà thay đồi tư duy theo đúng với chủ trương
vì dân, vì nước mà họ thường xuyên tuyên truyền trước
nhân dân, để thu hút các nhân tài trong nước cũng như ở
hải ngoại trở về xây dựng quê hương đất nước. Nhưng
không, cũng vì tham quyền cố vị cho nên các nhà lãnh đạo
CSVN đã quay sang thuần phục TQ mà mới hôm trước họ còn
gọi là bọn bá quyền Bắc kinh. Chỉ thị cho ông Võ nguyên
Giáp làm sứ giả qua Bắc kinh năn nỉ để hàn gắn lại tình
hữu nghị, mặc dù đây là chuyến đi mà ông Võ nguyên Giáp
hoàn toàn không muốn, nhưng cái gương của đứa con gái cựu
TBT Lê Duẫn đã khiến ông phải cúi đầu vâng lệnh (xem bài
“Tướng đi đêm” của tác giả Trần Nhu được lưu giữ
trong google.com).
Trong nền kinh tế thị
trường định hướng XHCN một hướng đi không có trong hệ
thống chủ nghĩa Marx-Lenin. Đây chỉ là một kế sách của
các nhà bảo thủ trong hàng ngủ lãnh đạo CSVN. Nhờ có kinh
tế thị trường và đẻ ra chỉ thị 36 mà các nhà lãnh đạo
CSVN mới thu phục được một số Việt kiều hải ngoại về
nước cộng tác, hàng năm mới nhận được số tiền 8-10
tỷ đô la của cộng động Việt nam hải ngoại, được nhận
viện trợ và vay tiền từ các ngân hàng quốc tế, nhận được
sự giúp đỡ của các nước tiên tiến trên thế giới đầu
tư vào VN,v.v…, nhất là thực hiện được phần nào trong
chỉ thị 36 để xé nát sự đoàn kết chống cộng của cộng
đồng VN hải ngoại, nhưng thực chất vẫn là cộng sãn, vẫn
là độc quyền lãnh đạo. Tất cả những mối lợi của kinh
tế thị trường như vừa nêu là nền tảng vững chắc cho
con đường kiên định về chính trị CN Marx-Lenin, về định
hướng XHCN cũng như sự độc tài lãnh đạo muôn năm mà các
nhà lãnh đạo CSVN đang phô trương khắp nơi trong đất nước,
giữ vững được hay không, đây là chuyện của tương lai,
chuyện của luân hồi và nhân quả?
Tóm lại, nhờ chuyển
hướng kịp thời qua kinh tế thị trường mà các nhà lãnh
đạo CSVN mới còn tồn tại đến ngày nay. Nhưng cũng vì sự
chuyển hướng nữa vời này mà tình hình chính trị và kinh
tế của VN đang đi dần vào điểm chết, cũng vì kiên định
CNXH mà cả tập đoàn bảo thủ bất tài thay phiên nhau lãnh
đạo khiến cho đất nước phải rơi vào các tình cảnh như
sau:
- Hầu hết những cán
bộ cao cấp trong guồng máy đều trở thành những nhà giàu
tư bản đỏ nhờ vào hệ thống tham nhũng tràn lan, công khai
và tinh vi. Riêng thủ tướng Nguyễn tấn Dũng được đánh
giá là người giàu nhất Châu á.
- Đại đa số công nhân
với đồng lương chết đói và nông dân trong các vùng quê
hẻo lánh đang dở sống dở chết trong tình trạng vật giá
leo thang một cách phi mã. Vì gia đình nghèo khổ mà con gái
phải đem thân trần truồng cho những thanh niên và ông già
của Đài loan, Hàn quốc chọn lựa làm vợ, con trai thì đem
thân làm nô lệ cho các
công ty nước ngoài
qua chương trình hợp tác lao động.
- Hàng ngày trên đất
nước nỗi bất hạnh của dân oan đi khiếu kiện để đòi
lại sự công bằng cho tài sãn của mình trước bọn cường
quyền càng ngày càng đông, guồng máy lãnh đạo đành bó
tay và chỉ còn cách là dùng lực lượng công an ra tay đàn
áp.
- Nền giáo dục thì
lạc hậu và đầy tiêu cực tham nhũng, trình độ hàng lãnh
đạo thì đa số đều dốt nát nhưng vẫn có bằng cấp cử
nhân, thạc sĩ, tiến sĩ để hợp thức hóa chức vụ, khiến
GS Hoàng Tụy trong bài viết đăng trên tạp chí Tin Sáng ngày
6/12/2008 có ghi: “….. chạy theo danh hảo, chạy theo quyền
lực, chạy theo chức tước là căn bệnh thời đại của trí
thức VN. Chưa bao giờ trong xã hội VN ta có nhiều xuân tóc
đỏ như bây giờ….”.
- Nền kinh tế thì nghèo
nàn và bấp bênh không ổn định, đất nước vẫn còn nằm
trong danh sách nghèo nhất của thế giới, nhưng cuộc sống
của các gia đình đại gia trong guồng máy lãnh đạo thì xa
hoa không thua kém gì các nhà giàu có trên thế giới, xe cộ
phục vụ cho việc đi lại của họ có giá trị bạc tỷ được
mua từ tiền đóng thuế của nhân dân. Sự chênh lệch giàu
nghèo giữa các thành phần tư bản đỏ với đại bộ phận
nhân dân là nghìn trùng xa cách.
- Hàng hóa TQ thì tràn
ngập thị trường nhưng toàn là hàng có chất độc đến
nỗi cả báo chí lề phải của đảng cũng phải công khai
cảnh báo dân chúng phải cẩn thận khi dùng hàng TQ.
- Sau vụ phá sãn trên
100 ngàn tỷ của con tàu Vinashine, các công ty xí nghiệp quốc
doanh còn lại đua nhau báo cáo lỗ để hồng kiếm chác thêm
tiền của nhân dân điển hình như EVN báo lỗ 24000 tỷ.
- TS Lê Đăng Doanh báo
động: số tiền dự trữ ngoại tệ của VN cuối năm 2010
chỉ còn có 10 tỷ đô la so với 16 tỷ đô la năm 2009. Dự
trữ ngoại tệ thấp như vậy sẽ vô cùng nguy hiểm, vì chỉ
đủ tương đương có 5-6 tuần nhập khẩu, trong khi mức tối
thiểu phải có là 12 tuần theo quy định của quỹ tiền tệ
quốc tế IMF. Ngoài ra, số tiền vay nợ từ các ngân hàng
quốc tế là trên 50 tỷ đô la, có thể nói đây là một đại
họa cho dân tộc.
Chính vì một bộ máy
tập đoàn lãnh đạo từ những con người chỉ biết có quyền
lợi riêng tư và lúc nào cũng thuần phục bọn bá quyền TQ,
một lực lượng quân đội chỉ biết trung với đảng, một
lực lượng công an chỉ biết còn đảng còn mình, khiến cho
phần lớn các lão thành cách mạng, những người đã suốt
đời hy sinh cho đảng đã thức tỉnh và cùng với những người
trí thức trẻ trong các phong trào tranh đấu cho nền dân chủ
đa nguyên theo ý nguyện của toàn dân, những con người có
tấm lòng với dân với nước này đã và đang bị lực lượng
công an ngày đêm theo dõi để đàn áp cũng như đang chịu
mọi cực hình trong lao tù. Mặc dù hiện nay, phong trào đấu
tranh còn mỏng chưa đủ mạnh để buộc các nhà lãnh đạo
CSVN phải quay đầu. Nhưng trong tương lai tin chắc rằng với
sự nhiệt tình và lòng dũng cảm của các nhà cách mạng lão
thành, của các thành phần trẻ trí thức đầy nhiệt huyết
trong ĐCSVN và trong nhân dân, phong trào đấu tranh giành quyền
tự quyết cho dân tộc sẽ lớn mạnh đủ sức thuyết phục
các lực lượng quân đội và công an đứng về lẽ phải
để lật đổ bạo quyền bởi vì, nhiệm vụ chính của quân
đội và công an là bảo vệ đất nước, bảo vệ cuộc sống
yên lành của toàn dân trong đó có thân nhân và gia đình của
họ. Cuộc cách mạng thành công của nhân dân Tunisia, Ai Cập,
Sudan và đang lan rộng ra các nước Phi châu khác trong thời
gian qua sẽ là kết quả cho sự tranh đấu của nhân dân VN
trong thời gian tới.
Chắc chắn phong trào
dân chủ VN sẽ là niềm tin và hy vọng, là niềm tự hào cho
toàn dân trên con đường xây dựng quê hương đầy đổ nát.
Chắc chắn đại hội đảng thứ XI này sẽ là đại hội
sau cùng của ĐCSVN. Bằng tất cả sự chân thành, người viết
xin các nhà lãnh đạo ĐCSVN nên suy nghĩ lại hành động của
chính mình nếu muốn còn tiếp tục tồn tại trong lòng dân
tộc.
Sài Gòn ngày 20/2/2011
Trần Bảo Việt