Dân
Tộc - Đảng Cộng Sản: Hòa Giải Với Ai ?
Nguyễn Quang Duy
Đảng Cộng sản vừa quỷ
quyệt, vừa ma quái, vừa dối trá, với một guồng máy tuyên
truyền rả rích ngày đêm để đồng hóa “Đảng” với
Dân Tộc với Tổ Quốc. Mặt khác lại xử dụng một guồng
máy công an sẵn sàng xuống tay đàn áp mọi khác biệt để
trói chặt Dân Tộc và Tổ Quốc Việt Nam trong gọng kềm bạo
lực của “Đảng”.
Ở hải ngọai, để
giữ gìn mảnh đất tự do, 36 năm qua người Việt tỵ nạn
đã duy trì một lập trường dứt khóat không chấp nhận cộng
sản. Lập trường này đã giúp xây dựng được một Cộng
đồng Người Việt Tự Do vững chắc luôn hướng về Quốc
Nội, sát cánh cùng đồng bào trong nước đấu tranh để giải
thể chế độ cộng sản. Đây là mặt tích cực.
Mặt tiêu cực là từ
định kiến cá nhân (hay tổ chức) một số người lại xây
dựng những lập trường cá nhân (hay tổ chức). Phương cách
đấu tranh dựa trên định kiến, một đôi khi người đấu
tranh không phân biệt được đâu là dân tộc đâu là đảng
Cộng sản. Nếu chúng ta chưa phân biệt được đâu là dân
tộc đâu là đảng Cộng sản, chúng ta sẽ còn tiếp tục
tự trói chúng ta và càng ngày càng xa cách dân tộc đang tiếp
tục quằn quại trong gông cùm của bạo quyền cộng sản.
Hai bài “Xuân
Hòa Giải Dân Tộc” và “Đôi Điều
Tâm Sự Về Bài Viết “Xuân Hòa Giải Dân Tộc”?” đã
nhận được rất nhiều góp ý của bạn đọc khắp nơi, bài
này xin đựơc làm rõ hơn một số vấn đề.
Hòa Giải Hòa Hợp
là gì ?
Hòa giải và hòa hợp
là hai cụm từ khác nhau diễn tả hai hành động khác nhau.
Hòa giải là đi tìm đồng thuận từ mọi bất đồng, mọi
khác biệt, mọi tranh chấp.
Tin tưởng, lắng nghe
và tôn trọng lẫn nhau không phải chỉ là căn bản của sinh
họat dân chủ mà cũng là phương tiện để hòa giải mọi
vấn đề. Khi đã hiểu biết và tôn trọng lẫn nhau chúng
ta mới có thể hòa hợp để cùng hướng về tương lai.
Trên bình diện dân tộc,
hòa giải để hòa hợp là quá trình chấp nhận sự thật
để giảm thiểu phân hóa xã hội và cùng hướng về tương
lai. Quá trình này tiến hành liên tục qua nhiều giai đọan
như đã được trình bày trong bài “Xuân
Hòa Giải Dân Tộc”. Vì thế hòa giải và hòa hợp dân
tộc là nhu cầu thiết yếu khi cuộc đấu tranh của chúng
ta đang bước sang một giai đọan mới giai đọan Vận Động
Quần Chúng nổi dậy giải thể chế độ cộng sản và
để xây dựng một Việt Nam Tự Do Dân Chủ.
Hòa Hợp Hòa Giải
với Đảng Cộng Sản ?
Người cộng sản thường
tuyên truyền hãy hòa hợp trước rồi mọi việc sẽ hòa giải
sau. Nhưng với chủ trương tiêu diệt đối lập, lịch sử
đã chứng minh hòa hợp với đảng Cộng sản là chọn đường
chết, đường tù đày hay đừơng làm thân nô lệ. Cuộc đấu
tranh cho dân chủ vì thế không chấp nhận việc cá nhân hay
tổ chức thương lượng với đảng Cộng sản để phân chia
quyền lực (ảo). Xin xem phần cuối
của bài “Xuân Hòa Giải
Dân Tộc”.
Hòa Giải Hòa Hợp
với Đảng Cộng Sản ?
Có lập luận cho rằng
đảng Cộng sản cần nhận và xin lỗi thì dân tộc sẽ tha
thứ. Bài “Xuân Hòa Giải Dân Tộc” chứng minh đảng Cộng
sản không có một chút thiện chí nào để nhận tội mà họ
đã đang và sẽ tiếp tục gây ra cho dân tộc. Các tội ác
như Cải cách ruộng đất, Diệt chủng Mậu Thân 1968, và nhiều
tội ác khác, ngày nay vẫn còn bị che đậy. Chính lãnh đạo
cộng sản biết rõ khi họ đưa sự thực ra ánh sáng thì tự
nó cũng sẽ dẫn đến sự cáo chung của chế độ. Chính vì
vậy họ tiếp tục ngụy tạo lịch sử và tuyên truyền dối
trá.
Cộng sản là tội ác
vì thế không thể hòa giải hay chấp nhận tội ác. Hồ chí
Minh và tập đòan lãnh đạo cộng sản (xưa và nay), chính
là những người đã, đang và sẽ tiếp tục gây ra tội ác
họ sẽ phải nhận phán xét từ lịch sử và từ dân tộc.
Đảng Cộng sản không
hợp pháp trong thể chế đa đảng
Chủ trương và Cương
lĩnh của đảng Cộng sản là bạo lực cách mạng, là độc
quyền đảng trị. Vì thế tại các quốc gia dân chủ đảng
Cộng sản đã bị cấm họat động hay bị đặt ngòai vòng
pháp luật, tương tự trong trường hợp Việt Nam Tự Do.
Đó là chưa kể cộng
sản đã gây ra biết bao tội ác. Do đó cũng tương tự như
Đông Âu và Sô Viết, chế độ cộng sản phải bị giải
thể.
Nhiều đảng viên cộng
sản ngày nay đã bàn đến việc tách đảng Cộng sản ra thành
hai hay thành nhiều đảng nhỏ chính là vì những người này
đã nhận ra cộng sản là tội ác và chủ trương của đảng
này không thể được chấp nhận trong sinh họat dân chủ tương
lai. Cũng như mọi công dân khác các đảng viên này sẽ có
quyền tự do sinh họat chính trị trong vòng luật pháp quốc
gia.
Có cần hòa giải
dân tộc hay không ?
Một bạn đọc góp ý
: “Thực ra không có việc hòa giải dân tộc, vì dân tộc
không bất hòa với chúng ta người trong hay ngoài nước, mà
giữa những người theo chủ nghĩa đấu tranh giai cấp và dân
tộc. Như Đức Huỳnh Giáo Chủ đã nói trong lúc ngài huy đông
người dân chống Pháp và thực hiện chương trình chính trị
hóa quốc dân, ngài nói dân tộc Việt nam cần giải trừ sự
thống trị cùa ngoại xâm vì mọi người dân đều là dân
bị trị cả, thế nhưng đáng cộng sản thực hiện cuộc
đấu tranh giai cấp ngay trước khi đất nước độc lập,
thời gian đấu tố xảy ra ở Nghệ An Hà Tình gọi Sô Viết
Nghệ Tỉnh gây nên cái chết cho hàng trăm ngàn địa chủ,
cuối cùng Hồ phải thủ nhận đó là sự sai lầm.” Góp
ý trên cũng tiêu biểu cho suy nghĩ của nhiều bạn đọc. Giữa
đại đa số các thành viên trong cộng đồng dân tộc quả
thực không có bất hòa hay hận thù. Chúng ta chỉ có những
khác biệt do chiến tranh và phân hóa ý thức hệ do cộng sản
tạo ra.
Một thí dụ điển hình
là ông Trần Văn Thiêng một tù
nhân chính trị với 26 năm tù đày. Khi vừa được thả
một mặt đã báo động cho thế giới như sau :“Nhân đây
tôi xin báo động với công luận thế giới là hiện nay họ
đối xử với tù nhân nói chung và bệnh tù nói riêng rất
là ác độc. Bây giờ nếu thế giới muốn biết VN có nhân
đạo hay không thì cứ đi tới thăm nghĩa địa của trại
Z30A thì sẽ thấy mộ nhiều hơn nấm.” Mặt khác ông
chia sẻ suy nghĩ về: "Nền dân chủ thật sự không có kẻ
thắng người thua, tất cả người dân Việt Nam đều hưởng
lợi và sẽ không có sự trả thù trong chính trị".
Tư tưởng của ông Trần
Văn Thiêng có phải chính là nhờ xây dựng dựa trên quan niệm
sống bao dung, hoà đồng của cộng đồng dân tộc Việt Nam
. Quan niệm này dựa trên tình cảm, tránh bất đồng, tránh
tranh chấp “lấy tình thương xóa bỏ hận thù” và
“đem
đại nghĩa thắng hung tàn, lấy chí nhân mà thay cường bạo”.
Trên mạng Tin Tức Hằng
Ngày, từ Nha Trang bạn đọc Hồng Lan góp ý như sau: “Nếu
đòi hoà giải dân tộc là một chính sách thực-sự-được-thi-hành
của đảng CSVN thì đó là ảo tưởng. Nhưng nếu chúng ta
tìm cách hoà giải, hoà hợp với những cá nhân bên kia chiến
tuyến, “bên kia” của ý thức hệ và nhận thức thì lại
hoàn toàn khả thi. Một người bị tuyên truyền quá thiên
lệch (dù thuộc bên nào) thì cũng không phải là người sẵn-sàng-hoà-giải.
Cho nên, kiên trì vận động, thuyết phục nhau luôn là cần
thiết.”
Bạn đọc Montaukmosquito
lại góp ý: “Nói về dân chúng, hòa giải đã xong từ
lâu rồi. Mạng talawas, tiền vệ, dân luận x-cafe là những
bằng chứng trên mạng. Đời thường cũng thế, Nguyễn Khải
kể về tiếp xúc với giới văn nghệ miền Nam từ hồi xa
xưa. Tới thế hệ của tôi chả còn gì để hòa giải. Bạn
bè bên vàng bên đỏ đủ cả, có dịp vẫn chén chú chén
anh như thường.”
Từ Nha Trang bạn đọc
Hồng Lan trả lời góp ý của bạn đọc Montaukmosquito như
sau: “Thật đáng mừng là một bộ phận người Việt đã
có thể bắt tay nhau hòa giải. Nhưng thực tế, đó mới chỉ
là giới trí thức, người có học, có hiểu biết tình hình
xã hội thực hòa giải. Chứ đại bộ phận nhân dân VN vẫn
còn bị đảng CSVN dùng những băng khẩu hiệu về XHCN, về
“chiến thắng vĩ đại 1975″, “giải phóng”… đẹp đẽ
bịt mắt nên không biết đảng chia rẽ dân tộc (để dễ
cai trị). Chúng tôi – những người yêu tự do trong nước,
muốn hòa giải – sẽ làm hết sức để người người VN
hiểu sự thật, tiến tới hoà giải, hòa hợp.”
Chúng ta may mắn được
sống trong thời đại của Thông tin Tòan cầu, hết sức dễ
dàng để chúng ta có thể lắng nghe nhau và tôn trọng ý kiến
của nhau. Và đúng như suy nghĩ của độc gỉa Hồng Lan, hòa
giải dân tộc cần được xem là một quá trình chấp nhận
sự thật để giảm thiểu phân hóa xã hội và cùng hướng
về tương lai. Người đấu tranh cho dân chủ cần nắm vững
quan điểm này và cố gắng từng bước thực hiện quá trình
hòa giải dân tộc. Nghĩa là người đấu tranh cho dân chủ
cần dựa trên sự thực lịch sử dùng lý luận ôn hòa để
thuyết phục lẫn nhau, thuyết phục quần chúng.
Có hòa giải, dân tộc
mới hòa hợp và như thế mới tổng hợp được sức mạnh
của quần chúng để đồng lòng vùng lên giành lại các quyền
tự do đã bị đảng Cộng sản cướp mất từ 60 năm nay.
Những người lãnh đạo
phong trào dân chủ cần nhận lãnh trách nhiệm hòa giải dân
tộc, hôm nay để hướng dẫn quần chúng đứng lên và ngày
mai để xây dựng một Việt Nam Tự Do. Vai trò những người
lãnh đạo phong trào hôm nay và đất nước ngày mai không phải
đứng ra nhận tội ác do đảng Cộng sản gây ra. Họ chỉ
nhận lãnh trách niệm làm sáng tỏ sự thật để hòa giải
dân tộc.
Như vậy đấu tranh
cho hòa giải dân tộc chính là đấu tranh để giải
thể chế độ cộng sản. Và ngược lại cuộc đấu
tranh để giải thể cộng sản chính là để chính thức
hòa giải dân tộc. Đây cũng là quá trình để xây dựng
nền tảng cho một thể chế tự do dân chủ.
Nói rõ hơn hòa giải
hòa hợp dân tộc là nền tảng để tập trung nội lực cùng
đứng lên giải thể chế độ cộng sản và bắt tay xây dựng
một Việt Nam Tự Do mai sau. Chính đảng Cộng sản đang sợ
việc hòa giải hòa hợp dân tộc sẽ dẫn đến sự sụp đổ
của chế độ cộng sản tại Việt Nam .
Hòa Giải Giữa Những
Người Đấu Tranh Cho Dân Chủ
Như đã nói bên trên
cũng cùng đấu tranh giải thể chế độ cộng sản, nhưng
mỗi người, mỗi tổ chức lại xây dựng dựa trên những
định kiến để đề ra những lập trường khác biệt, và
chỉ cần những khác biệt nho nhỏ là chúng ta thẳng tay công
kích lẫn nhau tạo mất đòan kết liên tục tồn tại trong
sinh họat của cộng đồng chúng ta trong suốt 35 năm qua. Nhiều
khi công kích nhau chỉ vì cảm tính thay vì lắng nghe, tìm hiểu
và tôn trọng lẫn nhau.
Việc này nay lại lan
rộng trên cộng đồng mạng. Một cộng đồng bao gồm nhiều
người sống trong nước cũng như tại hải ngọai. Một cộng
đồng với nhiều người trước đây sống trên hai “chiến
tuyến” khác nhau. Trong bài “Đôi Điều
Tâm Sự Về Bài Viết “Xuân Hòa Giải Dân Tộc”?”,
người viết đã đưa ra một số những thí dụ điển hình
và cụ thể để chỉ ra phương cách đấu tranh dựa trên định
kiến và lập trường cá nhân (hay tổ chức) là không còn
thích hợp.
Cũng những chuyện xảy
ra ở Trung Đông, người thì cố gắng chứng minh là bất bạo
động, người khác thì cho rằng kết quả của một cuộc
cách mạng bạo động. Thử nghĩ nếu những người xuống
đường biểu tình đều có những suy nghĩ trái chiều như
vậy thì họ sẽ quay sang đánh nhau đến chết thay vì đồng
tâm hợp lực để lật đổ bạo quyền.
Sự thành công của một
cuộc cách mạng thiếu lãnh đạo, như đã xảy ra tại Trung
Đông là một sự phân công uyển chuyển của khối quần chúng
mang quyết tâm giành lại chính quyền. Khó cho chúng ta nhìn
thấy hết những nỗ lực trước khi cuộc biểu tình nổ ra
và trong khi cuộc biểu tình tiến hành. Nhìn chung đa số quần
chúng là ôn hòa. Thành phần ôn hòa giữ vai trò vận động,
điều hành cuộc biểu tình và hòa giải hay thương lượng
với công an và quân đội để tránh chuyện súng nổ. Nhưng
khi súng đã nổ, máu đã đổ, xung đột đã xảy ra là thời
điểm của người bạo động, nếu cần sẽ họ là những
người hy sinh để đa số quần chúng tiến lên hòan thành
sứ mạng lịch sử.
Vì bạo quyền cộng
sản sẽ không dễ dàng từ bỏ quyền lực. Nên chủ trương
ôn hòa, bất bạo động và quyết tâm của quần chúng cách
mạng sẽ giảm thiểu xương máu mà cuộc cách mạng phải
trả. Nhưng chấp nhận cách mạng là chấp nhận hy sinh và
Tổ quốc sẽ muôn đời ghi nhớ.
Phương cách đấu tranh
dựa trên định kiến và lập trường cá nhân (hay tổ chức)
nói trên liên tục tạo ra một tình trạng phân hóa, mất đòan
kết trong cộng đồng của chúng ta. Cuối cùng cũng đều là
những người chống cộng lại quay ra xem nhau như kẻ thù trong
khi đảng cộng sản vẫn tiếp tục cầm quyền.
Nếu phương cách đấu
tranh dựa trên định kiến và lập trường vẫn tiếp tục
thì Việt Nam khó giành lại quyền tự quyết dân tộc và nếu
có giành lại đựơc từ tay cộng sản thì Tự Do Dân chủ
cũng sẽ không bao giờ đến với dân tộc Việt Nam .
Để giảm thiểu tiêu
cực nêu trên, để dồn nỗ lực đối kháng cộng sản, người
Việt dân chủ cần dựa trên sự thực lịch sử dùng lý luận
ôn hòa để thuyết phục lẫn nhau, thuyết phục quần chúng.
Đây chính là là nỗ lực hòa giải dân tộc và hóa giải
cộng sản. Nỗ lực này cần tiếp tay đẩy mạnh khi cuộc
đấu tranh của chúng ta đang bước sang một giai đọan mới
giai đọan Vận Động Quần Chúng nổi dậy giải thể
chế độ cộng sản xây dựng một Việt Nam Tự Do Dân Chủ.
Kết Luận
Cuộc cách mạng tại
Tunisia và tại Ai Cập như một cơn bão của quần chúng đứng
lên quét sạch chế độ độc tài. Tinh thần cách mạng quần
chúng đang lan sang các quốc gia Trung Đông, Phi Châu và Á Châu.
Tinh thần ấy đã đến với dân tộc Trung Hoa, rồi dân tộc
Việt Nam để sửa sọan cho ngày Tòan Dân đứng dậy giải
thể chế độ cộng sản.
Bài học lớn nhất từ
Tunisia và Ai cập là thiếu lãnh tụ nhưng quần chúng lại
thống
nhất một ý chí quyết tâm giải thể độc tài.
Cuộc đấu tranh cho dân
chủ tại Việt Nam cũng thế không lãnh đạo, cá nhân đòan
thể thiếu đòan kết, vì thể không thể nào thống nhất
trong cùng một tổ chức. Trong hòan cảnh thực tế này hòa
giải hòa hợp dân tộc chính là chất keo gắn bó với nhau
để thống nhất một ý chí. Ý chí đồng tâm vận động
đồng bào cùng đứng lên giành lại chính quyền để giải
thể chế độ cộng sản và xây dựng một thể chế tự do
dân chủ.
Chất keo này cũng gắn
bó chúng ta đứng cùng một phía, phân công nhiệm vụ, phân
chia công tác để hòan thành sứ mạng lịch sử.
Ứơc mong bạn đọc
đã nhận ra nhu cầu hòa giải và hòa hợp dân tộc (và cương
quyết không bắt tay với đảng Cộng sản) là một nhu cầu
bức thiết và không thể thiếu được trong quá trình vận
động quần chúng đứng lên giải thể cộng sản xây dựng
tự do.
Xin hướng về nhau, xin
nói với nhau những lời hòa giải để ngày mới sẽ đến
với Việt Nam quê hương của chúng ta.
Nguyễn Quang
Duy
Melbourne, Úc Đại
Lợi
23/2/2011.
Xin đọc các bài khác:
Nguyễn Quang Duy, 1-2010,
“Xuân
Hòa Giải Dân Tộc”
Nguyễn Quang Duy, 2-2010,
“Đôi
Điều Tâm Sự Về Bài Viết “Xuân Hòa Giải Dân Tộc”?” |