Bức
Thư Không Niêm của các nhà Tổ Chức Biểu Tình Hoa Lài Trung
Hoa
gởi
Quốc Hội Nhân Dân Trung Cộng.
[Hương Saigòn dịch
từ nguyên bản Anh ngữ của Human Rights China]
Trước hết, chúng tôi
xin cám ơn từng cá nhân tham gia các cuộc biểu tình Hoa Lài.
Sự tham gia của quý vị đã làm cho chính phủ độc tài rất
hoảng sợ. Sự hiện diện của quý vị cũng đã khiến nhà
cầm quyền Trung Hoa hiểu rằng họ phải lựa chọn giữa hai
con đường:
1. Chính phủ Trung Hoa
sẽ phải thật sự chống tham nhũng và chấp nhận quyền giám
sát của nhân dân; hoặc
2. Đàn áp các cuộc
biểu tình đại chúng, tiếp tục tham nhũng, và tiếp tục
từ chối quyền giám sát của nhân dân.
Mỗi người Trung Hoa
hy vọng và ước mơ rằng Trung Hoa sẽ trở thành thịnh vượng
và phú cường, người dân không phải lo lắng về cơm áo;
chính quyền liêm khiết và thành thật, và nền tư pháp không
thiên vị và công chính. Tuy nhiên đã 20 năm qua [kể từ Cao
Trào Dân Chủ 1989] chúng ta đang chứng kiến một chính phủ
ngày càng tham nhũng, các viên chức cầm quyền cấu kết nhau
vì quyền lợi, và người dân chưa hưởng đưọc gì từ cuộc
cải cách, cởi mở, và phát triển kinh tế. Ngược lại, dân
chúng phải cam chịu giá cả hàng hoá và nhà cửa đắt, không
có được sự chăm sóc sức khỏe , giáo dục và phúc lợi
cho người cao niên. Còn mười năm tới thì sao ? Liệu
chúng ta sẽ phải đối diện với một chính quyền càng tham
nhũng hơn không? Một hệ thống tư pháp càng mờ ám hơn không?
Liệu các thế lực có lợi quyền sẽ có thể khước từ
những quyền lợi mà họ được ban bố hay không ?
Xin mỗi người Trung
Hoa lương thiện và thành thật hãy vui lòng suy nghĩ: Đã có
quá nhiều nhà cửa công cộng được bán ra, có quá nhiều
công ty quốc doanh và đất đai cũng đã được bán ra, và
hầu hết các công sản đã bị bán đi. Nhưng tất cả những
số tiền thu từ các cuộc buôn bán nầy đi về đâu? Ai cũng
hiểu rằng tài sản quốc gia thuộc về toàn dân. Nhưng nhân
dân đã được những gì? Dưới sự lảnh đạo của
chế độ độc tài, tiến trình tư sản hoá mờ ám đã khiến
một thiểu số trở nên giàu có, nhưng đại đa số quần
chúng đã được gì ?
Xin mỗi người Trung
Hoa lương thiện và thành thật hãy vui lòng suy nghĩ: Khi Nhật
Bản, Đại Hàn, và Đài Loan đi vào tiến trình kỷ nghệ hoá,
họ đã làm cho đại đa số dân chúng của họ thịnh vượng.
Tại sao trong suốt cuộc kỷ nghệ hoá của Trung Hoa người
thường dân đã trở nên nghèo khó hơn? Tại sao chỉ trong
vài thập niên vừa qua, từ một nước trong đó sự chênh
lệch giữa người nghèo và ngươi giàu nhỏ nhất, Trung Hoa
đã trở thành một nước mà sự chênh lệch nầy trở nên
lớn nhất? Đó chính là vì một hệ thống bất công đã khiến
một số it người trở thành giàu có không thể tưởng tượng
được, trong khi đó đại đa số quần chúng vẫn nghèo khó.
Xin mỗi người Trung
Hoa lương thiện và thành thật hãy vui lòng suy nghĩ: Hằng
năm chính quyền dùng công qủy để ăn uống, mua xe cộ, thăm
viếng các nơi ở hải ngoại, và tăng lương cho các giới
chức chánh phủ; nhưng họ lại không có tiền để chi tiêu
trong vấn đề y tế, giáo dục và phúc lợi cho người cao
niên. Miễn nói đến Âu Châu, Mỹ, Nhật Bản, hoặc Đại
Hàn, hệ thống an sinh của chúng ta đứng sau rất xa hệ thống
an sinh của Ấn Độ, Nga hoặc Ba Tây. Trong khi các nước khác
dùng đa số tiền thuế cho an sinh của người dân, còn tiền
thuế của chúng ta đi đâu ?
Xin mỗi người Trung
Hoa lương thiện và thành thật hãy vui lòng suy nghĩ: Hiện
nay đồng "renminbi" được xếp hàng đầu trong tiền tệ thế
giới về số lượng lưu hành. Sự "phát hành tiền tệ quá
mức" nầy đã mang đến cái vòng lẩn quẩn về lạm phát
trong nước Trung Hoa. Sự in tiền quá mức làm giảm giá trị
tài sản của dân chúng một cách bừa bải. Vì đồng "renminbi"
không phải là tiền quốc tế nên chính người thường dân
Trung Hoa là những kẻ không may mắn. Lợi tức nhỏ nhoi của
thường dân Trung Hoa phải gánh chịu giá cả hàng hoá và nhà
cửa cao tương đương với giá cả ở Âu và Mỹ Châu. Một
mặt, chính quyền in tiền quá mức, nhưng mặt khác họ sử
dụng các phương tiện hành chánh để giữ giá nhà thấp.
Có phải chăng đây là một trò giễu dở ?
Xin mỗi người Trung
Hoa lương thiện và thành thật hãy vui lòng suy nghĩ: Vấn đề
dĩ nhiên là khi các viên chức chính quyền kê khai tài sản
của họ, họ phải chấp nhận sự giám sát của nhân dân,
và khi chính quyền công bố chi tiết số tiền thu thuế họ
phải chấp nhận sự giám sát của nhân dân. Tuy nhiên nhân
dân Trung Hoa không có được cái quyền đó. Chúng ta đã đợi
chờ bao thập niên. Ngay cả có chờ đợi thêm mười năm nửa
chúng ta cũng không có được cái quyền nầy. Chúng ta có nên
tiếp tục đợi chờ nửa không ? Quý vị có muốn chờ thêm
10 năm, 20 năm, hoặc 30 năm nửa không? Tóm lại, nếu không
có áp lực từ nhân dân, tuyệt nhiên không có một chính phủ
độc tài nào tự ý tôn trọng nhân dân hoặc chấp nhận quyền
giám sát của nhân dân. Điều chúng ta cần làm ngay là gây
áp lực đối với đảng cầm quyền Trung Hoa. Nếu đảng không
tận tâm chống nạn tham nhũng và chấp nhận sự giám sát
của nhân dân, thì xin họ hãy rời khỏi sân khấu của lịch
sử. Chúng tôi kêu gọi mỗi người Trung Hoa có một giấc
mơ cho Trung Hoa hãy can đảm túa ra đi dạo buổi trưa vào lúc
2:00 giờ ngày Thứ Bảy để nhìn xem. Mỗi người tham gia sẽ
cho đảng cầm quyền Trung Hoa thấy rõ rằng nếu họ không
chống tham nhũng, và nếu chính quyền không chấp nhận quyền
giám sát của nhân dân, thì nhân dân Trung Hoa không còn kiên
nhẩn để đợi chờ lâu hơn nửạ
Chúng ta không nhất thiết
phải lật đổ chính quyền hiện tại. Khi mà chính phủ
chống tham nhũng, chính quyền và giới chức chấp nhận sự
giám sát của nhân dân, chính phủ thành thật giải quyết
các vấn đề độc lập của ngành tư pháp và tự do phát
biểu, có đưa ra thời khoá biểu, chúng ta sẽ để cho đảng
cầm quyền thời gian để giải quyết vấn đề. Chúng ta có
thể kêu gọi ngưng xuống đường. Chúng ta đã đợi chờ
hàng thập niên, nếu chính quyền thành thật giải quyết vấn
đề, chúng ta không ngại đợi chờ thêm chút nửa. Tuy nhiên,
nếu chính quyền không thành thật giải quyết vấn đề mà
chỉ muốn kiểm soát "mạng lưới toàn cầu" và ngăn
chận tin tức để đàn áp các cuộc biểu tình phản
đối, thì các cuộc biểu tình nầy sẽ càng mạnh hơn.
Vì khi càng nhiều người biết về những cuộc "biểu tình
hoa lài", thì chắc chắn càng có nhiều người Trung Hoa
nhập cuộc. Chúng ta không quan tâm đến việc thực thi một
hệ thống độc đảng, lưởng đảng , hoặc tam đảng; nhưng
chúng ta phải có một ngành tư pháp độc lập. Đây là yêu
sách căn bản của chúng ta.
Chúng ta không ủng hộ
một cuộc cách mạng bạo động, chúng ta tiếp tục ủng hộ
một cuộc bất hợp tác bất bạo động. Chúng tôi mời gọi
mỗi người tham gia xuống đường, nhìn xem, hoặc dù chỉ
làm bộ đi qua. Khi quý vị có mặt, chính phủ độc tài sẽ
run sợ. Trung Hoa là của mọi người Trung Hoa, chứ không
thuộc về bất cứ một chính đảng nào. Tương lai của Trung
Hoa sẽ được quyết định bởi mọi người. Chúng ta
đòi hỏi rằng chánh phủ và các giới chức phải chấp nhận
quyền giám sát của nhân dân, rằng mọi chi tiết về thuế
khoá phải được công bố, và rằng thuế phải thực
sự được " thu góp từ nhân dân và cho nhân dân". Những yêu
sách căn bản nầy không có chút gì là quá đáng. Xin hãy can
đãm dấn thân cho tương lai đất nước, cho những quyền căn
bản của con cháu và các thế hệ mai hậu của chúng ta. Khát
vọng tự do và dân chủ của nhân dân Trung Hoa không thể ngăn
chận nổi (như Wen Jiabao đã nói trong cuộc phỏng vấn trên
CNN).
Nếu quý vị không thể
tham gia xuống đường, xin vui lòng nói với mỗi người
Trung Hoa ở gần quý vị: Chúng ta cần một chánh quyền ngay
thẳng và thành thật. Chúng ta cần có quyền giám sát những
hoạt động thu thuế của chính phủ. Chúng ta cần quyền điều
tra tài sản của các viên chức chánh phủ. Chúng ta cần quyền
công khai chỉ trích nhà cầm quyền. Đây là những quyền căn
bản của của mọi người Trung Hoa. Xin hãy vui lòng nói cho
mọi người Trung Hoa ở gần quý vị rằng bất hợp tác bất
bạo động là con đường duy nhất để dân chủ hoá
Trung Hoa. Xin quý vị hãy vui lòng chuyền miệng để chọc thủng
bức màn bưng bít tin tức và đến dự để biểu diễn sự
ủng hộ của quý vị.
Nhân dân Trung Hoa trông
cậy vào chính mình để tranh đấu cho quyền lợi của
mình. Chúng ta không thể mơ tưởng chế độ độc tài tự
ý ban bố cho chúng ta những quyền nầy. Xin hãy vui lòng cùng
chúng tôi tham gia vaò cuộc bất hợp tác bất bạo động để
buộc chính phủ Trung Hoa tôn trọng những quyền căn bản của
nhân dân Trung Hoa.
Thời gian: Mỗi Chủ
Nhật , bắt đầu ngày 20 tháng hai, 2011 vào lúc 2:00 trưa (Nếu
chính quyền Trung Hoa thành thật trong việc giải quyết
vấn đề như tệ trạng tham nhũng và quyền giám sát
của công chúng, chúng tôi sẽ ra thông cáo ngưng hoạt
động)
Địa điểm xuống đường:
Peking: Trước nhà hàng
McDonald's trên đường Wanfujing
Shanghai: Trước rạp
hát Peace Cinema tại People Square.
Tianjin: Dưới Drum Tower
Nianjing [Jiangsu Province]:
Trước ngỏ của Silk Street Department Store tại Drum Tower Square
Xían [Shaanxi Province]
: Ngỏ vào Carrefour on Beida Street.
Chengdu {Sichuan Province]
Dưới tượng Mao chủ tịch tại Tianfu Square
Changsha, [Hunan Province]:
Ngỏ vào Xindaxin Building tại Wuyi Square
Hangzhou, [Zhejiang Province]:
Ngỏ vào Hangzhou Department Store tại Wulin Square
Guangzhou, [Guangdong Province]:
Trước Ca-phê Starbucks tại People’s Park
Shenyang, [Liaoning Province]:
Trước KFC tại North Nanjing Street
Changchun, [Jilin Province]:
Trước Corogo Supermarket tại Democratic Avenue of West Culture Square
Harbin, [Heilongjiang Province]:
Trước Harbin Cinema
Wuhan, [Hubei Province]:
Trước McDonald’s tại Jiefang Avenue và the World Trade Plaza
Quý vị ở những thành
phố không liệt kê ở đây, xin vui lòng đến công viên chính
của thành phố.
Chúng tôi yêu các cầu
websites giúp phổ biến bức thông điệp nầy. Xin cám ơn quý
vi!
Một thành viên của
ban Tổ Chức Biểu Tình Hoa Lài Trung Hoa đăng trên Boxun do một
người bạn vào ngày 21, tháng hai, 2011.
* * *
Open Letter to the National
People’s Congress from the Organizers of the Chinese Jasmine Rallies
[English Translation
by Human Rights in China]
First, we would like to thank
every participant of the Jasmine Rallies. Your participation has already
made the authoritarian government very nervous. Your presence has made
the Chinese government understand that they must choose between these two
paths:
1. The Chinese government
will genuinely fight corruption and accept the supervision of the people.
2. Suppress popular protest,
continue corruption, and continue to refuse the supervision of the people.
Every Chinese person with
dreams hopes that China will become prosperous, rich, and powerful, that
the people will not have to worry about food and clothing, that the government
is upright and honest, and that the judiciary is impartial and just. But
twenty years have passed [since the 1989 Democracy Movement], and what
we are witnessing is a government that grows more corrupt by the day, government
officials who collude with vested interests, and a citizenry that has not
benefitted from the reform, opening up, and economic development. On the
contrary, the people have to endure high goods and housing prices, and
do not have health care, education, or benefits for the elderly. And what
about ten years from now? Will we face a government even more corrupt?
A judicial system even more opaque? Will vested interests give up their
vested interest?
Every good and honest Chinese
person, please think: So much public housing has been sold to individuals,
so many state-owned enterprises and so much land have been sold, and nearly
all state-owned property has been sold off. But where has all the money
from these sales gone? It goes without saying that state-owned property
belongs to the entire people. But what did the people get? Led by an authoritarian
regime, the opaque process of privatization has made a small number of
people rich, but what did the vast number of ordinary people get?
Every good and honest Chinese
person, please think: When Japan, Korea, and Taiwan were in the process
of industrializing, they were able to make the overwhelming majority of
their people prosperous. Why is it that during China’s industrialization
the ordinary people are becoming poorer? Why is it that in just the last
few decades China has gone from being a country with the smallest gap between
the rich and the poor to one with the largest? It is because the unfair
system has made a small number of people incredibly wealthy, and the vast
majority of people remain poor.
Every good and honest Chinese
person, please think: Every year the government uses public money to eat
and drink, buy cars, visit foreign places, and raise salaries for officials;
yet it doesn’t have money to spend on health care, education, benefits
for the elderly, or other basic needs. The vast majority of Chinese people
do not have basic health care, education, or benefits for the elderly.
Not to mention Europe, America, Japan, or Korea; our welfare system is
far behind those of India, Russia, or Brazil. When other countries use
the majority of their tax money for the welfare of their people, where
does our tax money go?
Every good and honest Chinese
person, please think: At present the renminbi ranks first among world currencies
in terms of quantity in circulation. This serious “over-issuing” of
currency has brought about a vicious cycle of inflation inside China. The
excessive printing of currency is recklessly diluting the value of the
people’s wealth. Because the renminbi is not an international currency,
it is China’s ordinary citizens who are out of luck. The meager income
of China’s ordinary people must support goods and housing prices similar
to those in Europe and America. On the one hand the government excessively
prints money, and on the other hand it uses administrative means to keep
housing prices low is this some sort of mockery?
Every good and honest Chinese
person, please think: It is a matter of course that officials, when disclosing
their wealth, should accept the supervision of the people, and that the
government, when publishing details of tax revenues, should accept the
supervision of the people. However, the Chinese people have no such power.
We have been waiting for decades. Even if we wait for another ten years,
we will not be able to get this kind of power. Should we keep on waiting?
Are you willing to wait another 10 years, 20 years, 30 years?
In short, without pressure
from the people, absolutely no authoritarian government would take the
initiative to respect the people or accept the people’s supervision.
What we need to do now is to put pressure on the Chinese ruling party.
If the party does not conscientiously fight corruption and accept the supervision
of the people, then will it please exit the stage of history. We call upon
each Chinese person who has a dream for China to bravely come out to take
an afternoon stroll at two o’clock on Sundays to look around. Each person
who joins in will make it clear to the Chinese ruling party that if it
does not fight corruption, if the government does not accept their supervision,
the Chinese people will not have the patience to wait any longer.
We do not necessarily have
to overthrow the current government. As long as the government fights corruption,
the government and officials accept the people’s supervision, the government
is sincere about solving the problems regarding judicial independence and
freedom of expression and gives a timetable, we can give the ruling party
time to solve the problems. We can call a stop to the strolling activities.
We have been waiting for decades, if the government is sincere about solving
the problem, we do not mind waiting a little longer. However, if the government
is not sincere about solving the problems, but only wants to censor the
Internet and block information to suppress the protests, the protests will
only get stronger. As more and more people find out about “jasmine rallies,”
there will definitely be more and more Chinese people joining in.
We don’t care if we implement
a one party system, a two party system, or even a three party system; but
we are resolute in asking the government and the officials to accept the
supervision of ordinary Chinese people, and we must have an independent
judiciary. This is our fundamental demand.
We do not support violent
revolution; we continue to support non-violent non-cooperation. We invite
every participant to stroll, watch, or even just pretend to pass by. As
long as you are present, the authoritarian government will be shaking with
fear.
China belongs to every Chinese
person, not to any political party. China’s future will be decided by
every person. We ask that the government and officials accept the supervision
of the people, that the details of tax collection be published, and that
taxes are genuinely "collected from the people, and used for the people."
These basic requests are not the least bit excessive. For our country’s
future, for the fundamental rights of our children and future generations,
please bravely come out. The Chinese people’s thirst for freedom and
democracy is unstoppable (as Wen Jiabao said during an interview on CNN).
If you are unable to participate
in the strolls, please tell every Chinese person near you: We need an upright
and honest government. We need the right to supervise government tax collection.
We need the right to scrutinize officials’ wealth. We need the right
to publicly criticize the government. These are the fundamental rights
of every Chinese person. Please tell every Chinese person near you: Non-violent
non-cooperation is the only path for Chinese democratization. Please use
word-of-mouth to break through the news blackout and come show your support.
The Chinese people rely
on themselves to fight for their rights. We should not even dream that
an authoritarian regime would take the initiative to award us these rights.
Please join us in non-violent non-cooperation to make the Chinese government
respect the basic rights of the Chinese people.
Time: Every Sunday starting
on February 20, 2011 at 2 pm. (If the Chinese government is sincere about
solving problems such as corruption and public supervision, we will send
out a notice stopping the action.)
Rally Locations:
Beijing: in front of the
McDonald’s on Wangfujing Street
Shanghai: in front of Peace
Cinema at People’s Square
Tianjin: below the Drum
Tower
Nanjing, [Jiangsu Province]:
the entrance of Silk Street Department Store at the Drum Tower Square
Xi’an, [Shaanxi Province]:
the entrance of Carrefour on Beida Street
Chengdu, [Sichuan Province]:
under the Statue of Chairman Mao at Tianfu Square
Changsha, [Hunan Province]:
the entrance of Xindaxin Building at Wuyi Square
Hangzhou, [Zhejiang Province]:
the entrance of Hangzhou Department Store at Wulin Square
Guangzhou, [Guangdong Province]:
in front of the Starbucks at the People’s Park
Shenyang, [Liaoning Province]:
in front of the KFC at North Nanjing Street
Changchun, [Jilin Province]:
in front of Corogo Supermarket at Democratic Avenue of West Culture Square
Harbin, [Heilongjiang Province]:
in front of Harbin Cinema
Wuhan, [Hubei Province]:
in front of the McDonald’s at Jiefang Avenue and the World Trade Plaza
People who are in cities
not listed here, please go to the central square of your city.
We ask websites to help spread
this statement, thank you!
One of the organizers of
China Jasmine Rallies (Posted on Boxun by a friend on February 21, 2011.) |