Cuộc
cách mạng của thế kỷ 21 !!!
Xã luận bán nguyệt
san Tự do Ngôn luận số 117 (15-02-2011)
1- Các cuộc cách mạng
long trời lở đất
Năm 1789, với việc phá
nhà ngục Bastille, nhân dân Pháp đã tạo nên cuộc cách
mạng dân chủ long trời lở đất đầu tiên trên thế
giới, xóa sạch một chế độ quân chủ chuyên chế lâu đời,
đưa vị vua đang cai trị là Louis 16 lên máy chém, viết ra
bản Tuyên ngôn Nhân quyền và Dân quyền với 3 tiêu chí: Tự
do, Bình đẳng, Huynh đệ. Cuộc cách mạng này làm rung chuyển
cả Tây Âu, khiến cho nhiều nước quân chủ chuyên chế
phải chuyển sang quân chủ lập hiến. Tinh thần tự do, bình
đẳng, huynh đệ của Cách mạng Pháp, cộng với kinh nghiệm
đau thương về hai trận thế chiến, đã khiến sinh ra bản
Tuyên ngôn Nhân quyền năm 1948, rồi hai Công ước Quốc tế
về các Quyền dân sự, chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội
năm 1966.
Sau đó đúng hai thế
kỷ, vào năm 1989, với việc phá sập bức tường Berlin, nhân
dân Đức lại mở đầu cho cuộc cách mạng nhân quyền
cũng long trời lở đất không kém, lôi kéo toàn thể các nước
Đông Âu vào cuộc, xóa sạch một chế độ chà đạp
nhân phẩm chưa từng thấy trong lịch sử là chế độ cộng
sản. Cùng năm 1989 ấy, bên trời Đông Á, cũng xảy ra một
toan tính thay đổi chế độ tại Trung Hoa, tức biến cố Thiên
An Môn, do các sinh viên thực hiện. Tiếc là cuộc nổi dậy
do các bạn trẻ này đã bị dìm trong biển máu. Dẫu sao thì
việc thanh toán chế độ CS tại nơi đã sinh ra nó là Liên
xô với các chư hầu khối Varsovie cùng với kinh nghiệm tiếp
tục về các chế độ CS còn sót lại, đã đưa tới Nghị
quyết năm 2006, kêu gọi Quốc tế lên án tội ác của những
chế độ Cộng sản toàn trị.
Nay sang thế kỷ 21, với
cuộc tự thiêu của một sinh viên thất nghiệp bán hàng rong
là Mohamed Bouazizi ngày 17-12-2011 tại Tunisia, một cuộc cách
mạng dân chủ nhân quyền mới, cũng không kém long trời
lở đất, đã và đang tiếp tục nổ ra trong thế giới
Hồi giáo, ở các nước A Rập vùng Bắc Phi và Trung Đông,
nơi mà nhiều chế độ chuyên chế, với những lãnh đạo
chính trị tham quyền cố vị, cộng với tinh thần Hồi giáo
không mấy ưa dân chủ, đang dìm dân chúng trong cảnh nghèo
khổ, thất nghiệp và đất nước trong cảnh chậm tiến, độc
tài.
Cái chết của anh Bouazzi
nhằm phản đối chính quyền áp bức của tổng thống Ben
Ali (vốn đã cai trị 24 năm trời) và cuộc sống đắt đỏ
không còn chịu đựng nổi đã là mồi lửa châm ngòi cho cuộc
vùng dậy của nhân dân Tunisia. Trong một tháng liên tiếp,
toàn quốc đã xuống đường biểu tình chống nạn vật giá
leo thang, nghèo đói thất nghiệp, gian tham hối lộ, chống
chính sách cai trị độc tài, bịt miệng báo chí, đàn áp
đối lập. Người dân đã dùng các phương tiện thông tin
hiện đại như Internet, Facebook và Twitter để huy động nhau
biểu tình. Trước áp lực mạnh mẽ của toàn dân, chỉ chưa
đầy một tháng, ngày 14-01-2011 tổng thống Ben Ali cùng với
gia đình đã phải trốn sang A Rập Saudi xin tị nạn.
2- Các phản ứng dây
chuyền mãnh liệt
Như vết dầu loang, tựa
phản ứng dây chuyền, ngọn lửa dân chủ Tunisia lập tức
lan sang các nước trong vùng, gây nên hàng chục vụ tự thiêu
và hàng ngàn vụ xuống đường khác để phản đối các chính
thể độc tài, yêu sách tự do dân chủ, đòi hỏi cải tổ
chế độ. Bắc Phi thì có Mauritani, Maroc, Angiêri, Lybia, Soudan,
Ai Cập; Trung Đông thì có Syria, Jordan, Yemen, A Rập Saudi, Iran...
Kể từ ngày 12-01-2011 đã có thêm 8 đuốc lửa. Ở Algeria,
một thường dân tự thiêu trước tòa thị chính phản đối
chính quyền để dân thiếu việc làm. Tại Mauritani, một thầu
khoán tự thiêu phản đối nhà cầm quyền bất công với bộ
lạc thân tộc.
Thí dụ điển hình đầu
tiên về hiện tượng “phản ứng dây chuyền” là trường
hợp vương quốc Jordan. Kể từ ngày 14-01, nhiều cuộc
biểu tình chống nghèo khó và bất công đã xẩy ra liên tục.
Tình hình này khiến chính quyền lo ngại và quốc vương Abdullah
II đã phải cố gắng xoa dịu nỗi bất mãn của dân chúng.
Sau cuộc xuống đường rầm rộ của hàng ngàn dân hôm 28-01
đòi hỏi cải cách chế độ và thay đổi chính phủ, ngày
01-02 vừa qua, vua Abdullah đã cách chức thủ tướng để thay
thế bằng một cựu thủ tướng, cựu cố vấn quân sự của
ông.
Tại Soudan, ngày
30-1-2011, dân chúng đã xuống đường ở nhiều thành phố
lớn. Hàng trăm sinh viên tham gia các cuộc biểu tình, hô những
khẩu hiệu phản đối giá cả tăng cao, chính phủ độc tài
và Tổng thống tàn bạo. (Ông này, Omar Hassan al-Bashir, cai trị
từ năm 1993, là nguyên thủ quốc gia đương chức đầu tiên
bị Tòa án Hình sự Quốc tế phát lệnh truy nã về tội ác
chiến tranh và tội ác diệt chủng). Thế nhưng các sinh viên
đã bị cảnh sát đàn áp, bắt giam 113 người và bắn chết
một. Dù vậy họ vẫn không nao núng, và nhiều cuộc biểu
tình còn tiếp diễn.
Tại Syria, nơi cha con
Tổng thống Bashar al-Assad cai trị với bàn tay sắt trong hơn
40 năm trời, phong trào phản kháng cũng manh nha thời gian gần
đây. Sau khi nổ ra các biến cố tại Tunisia, Tổng thống Syria
đã không ngần ngại gọi phong trào phản đối trong khu vực
là một "loại bệnh tật" và cho rằng "các vi trùng lây nhiễm"
này khó xâm nhập đất nước ông vốn rất ổn định. Thế
nhưng, hôm 01-02, trên mạng Facebook, một lời kêu gọi đã
được tung ra để yêu cầu dân Syria tập hợp vào ngày thứ
sáu 04-02 (gọi là “ngày thịnh nộ”) để phản đối tình
trạng "tham nhũng, chuyên chế và bạo ngược" tại nước họ.
Tại Cộng hòa Yemen,
hôm 03-02, hàng chục ngàn công dân đã tập hợp tại đại
học Sanaa, thủ đô Yemen, để đòi hỏi Tổng thống Ali Abdullah
Saleh, vốn đã cai trị từ 32 năm nay, phải từ chức. Ông
này chẳng những dự định tiếp tục tranh cử thêm nhiệm
kỳ nữa mà còn thúc giục các nghị sĩ trong đảng cầm quyền
của ông điều chỉnh Hiến pháp để ông được làm Tổng
thống trọn đời. Chưa hết, ông cũng đang âm mưu để người
con trai trưởng lên kế vị.
Nhưng cho đến nay, phải
nói ảnh hưởng dây chuyền mạnh nhất vẫn là Ai Cập, một
quốc gia với hơn 80 triệu dân. Tại đây, kể từ ngày 25-1-2011
đã có nhiều cuộc biểu tình kéo dài với sự tham dự của
hàng trăm ngàn người ở nhiều thành phố lớn. Đặc biệt
tại thủ đô Cairo, dân chúng đã liên tục tập hợp tại
quảng trường Tahrir. Ngày 1-2-2011 số người tham dự lên tới
gần một triệu. Tất cả đều nhằm đòi Tổng thống Hosni
Mubarak, vốn đã cai trị 30 năm và đang định truyền ngôi
thế tử, phải từ chức. Dù có khoảng 1.000 người bị bắt
và hơn 300 người bị giết, phong trào nhân dân vẫn có khả
năng tập hợp lực lượng đủ lớn để làm cách mạng. Góp
phần vào việc này chính là các bạn trẻ. Như tại Tunisia,
họ tận dụng mọi phương tiện hiện đại là Internet, Facebook
và Twitter để kêu nhau xuống đường đòi tự do dân chủ.
Điểm đáng lưu ý là
suốt các cuộc biểu tình, quân đội Ai Cập đã giữ vị
thế trung lập, không tấn công phe đối lập, dù trước đây
họ được Tổng thống (cũng là một quân nhân) o bế. Cam
kết của Tổng tham mưu trưởng rằng “quân đội không đàn
áp những công dân xuống đường bày tỏ nguyện vọng của
mình” là một sự bảo đảm an toàn, giúp cho cuộc biểu
tình ngày càng lớn mạnh. Kết quả là tối ngày 11-2-2011,
Tổng thống Mubarak đã phải ra đi sau 30 năm cai trị với bàn
tay đàn áp và vơ vét (tài sản cướp được của ông ta ước
tính từ 40 đến 70 tỷ đôla Mỹ).
3- Các chế độ độc
đoán chờ ngày tan vỡ
Cơn thủy triều tự
do dân chủ đang dâng cao trên khắp thế giới, đặc biệt
ở Bắc Phi và Trung Đông như vừa thấy, là bước phát triển
tất yếu trong quá trình tiến hóa của nhân loại. Nỗ lực
của các lãnh đạo và chính đảng chuyên chế, hoặc để
đàn áp nhân dân, hoặc để xoa dịu công phẫn, đều không
thể đi ngược với quy luật thời đại: dân chủ tự do là
văn minh, độc tài đàn áp là lạc hậu. Theo ký giả Gregory
White, báo Business Insider, 11 nước đàn áp độc tài đang đối
mặt với nguy cơ trở nên như Ai Cập, ngoài Jordan, Syria, Yemen
như vừa thấy, còn gồm: 1- Maroc, theo chính thể quân chủ
lập hiến. Nạn thất nghiệp 25% trong thế hệ tốt nghiệp
đại học và 9.1% trong lực lượng lao động, đang là một
mối lo rất lớn cho vua Mohammed IV và chính phủ. Nếu nạn
lạm phát không được kiểm soát và nạn thất nghiệp không
được giải quyết, khả năng bộc phát một cuộc cách mạng
dân chủ toàn diện có thể diễn ra tại vương quốc này.
2- Saudi Arabia, theo chế độ quân chủ tuyệt đối, không chính
đảng nào được phép hoạt động. Hoàng gia nắm giữ hầu
hết các chức vụ quan trọng trong chính phủ, nhưng đã nhiều
lần bị quốc tế tố cáo là lạm quyền và tham nhũng. Vua
Abdullah bin Abdul-Aziz là một kẻ già nua, bảo thủ và đang
bị nhân dân chống đối. 3- Iran, nước Cộng hòa Hồi giáo
với Tổng thống Mahmoud Ahmadinejad được bầu lên cách dân
chủ nhưng thực tế nằm dưới sự lãnh đạo của Lãnh tụ
tối cao Ali Khamenei, vốn có quyền tuyệt đối về tôn giáo
lẫn chính trị. Thành thử trong nước đã có nhiều cuộc
nổi dậy. Tình trạng thất nghiệp: 14.6%, mức độ lạm phát:
13.5%. Nếu mức độ lạm phát tiếp tục gia tăng, có thể
xảy ra một cuộc bùng nổ toàn diện. 4- Libya, quốc gia chịu
đựng bàn tay sắt của Muammar al-Gaddafi từ 41 năm nay. Mức
thất nghiệp là 30%, cao nhất vùng. Những cuộc biểu tình
nhỏ đã bùng nổ tại các thành phố Darnah, Benghazi, Bani Walid.
Với tình trạng thất nghiệp như vừa thấy, dù cứng rắn
hay không, ngày tàn của chế độ độc tài al-Gaddafi đang điểm.
5- Pakistan, quốc gia Cộng hòa Hồi giáo nhưng người dân luôn
sống trong bất an, đe dọa. Mức lạm phát 15%, mức thất nghiệp
14%. Chính phủ của Thủ tướng Yousaf Raza Gillani đã tỏ ra
yếu kém trong việc giải quyết các vấn đề kinh tế và đang
mang nợ quốc tế hơn 100 tỉ. Các phong trào chống chính phủ
sẽ bùng nổ ở mức độ rộng. 6- Venezuela, một cộng
hòa đang chịu ách cai trị độc tài của tổng thống Hugo
Chávez, theo khuynh hướng Mác-xít. 30% dân số sống dưới mức
2 đô la một ngày. Chỉ số Nhận thức Tham nhũng năm 2010 xếp
Venezuela vào nhóm 15 nước tệ hại nhất trong 178 quốc gia
được đánh giá. Tình trạng lạm phát 27.2% và thất nghiệp
8.1%. Cuối cùng là Việt Nam và Trung Quốc cộng
sản, nơi đàn áp nhân quyền mạnh nhất, tỷ lệ bần cùng
cao nhất, mức độ lạm phát lớn nhất nhưng đòi hỏi dân
chủ ngày càng mãnh liệt.
|