Kính
chúc Năm mới như ý.
Xin
đọc bài viết mới của linh-mục Pascal Nguyễn Ngọc Tỉnh,
giảng trong Thánh-lễ đầu năm mới. Cả người giảng lẫn
người nghe ngay giữa "lòng đất địch" mà không sợ, trong
khi bà con mình ở hải ngoại thì né và run nhiều chuyện quá.
Nghĩ không ra!!!
Gs
Tôn Thất Tuệ.
* * *
(2011)
Lời Chúa với chúng ta
Chúng ta vừa mới nghe Đức
Giê-su mời chúng ta đưa mắt nhìn : nhìn chim trời, nhìn
bông hoa đẹp. Cần thiết chúng ta phải tìm hiểu xem Chúa
muốn chúng ta nhìn như thế nào.
Trong Tin Mừng, Đức Giê-su
dạy ta khi đưa mắt nhìn con người hay sự việc,
Đừng dừng lại nơi dáng
vẻ bên ngoài
Nấm mồ tô vôi, bên ngoài
sơn trắng sạch sẽ, mà bên trong thì dòi bọ rúc rỉa (Mt
23,27).
Con người gạn lọc con muỗi
có thể nuốt chửng cả con lạc đà (Mt 23,24).
Anh bạn có cặp mắt thật
tinh, muốn giúp mình lấy cọng rác, nhưng lại không thấy
cái xà chình ình ngay giữa con ngươi (Mt 7,3).
Ngược lại :
Bà goá nghèo bỏ hai đồng
xu có thể là người đã góp phần nhiều nhất khi dâng cúng
(Mt 12,43).
Ông thu thuế sống bằng một
nghề không mấy lương thiện có thể là con cháu đích thực
của tổ phụ Áp-ra-ham (Lc 19,9).
Cô gái điếm mà xóm diềng
ai trông thấy cũng dè bỉu, có thể là người đã bày tỏ
lòng yêu mến đối với Đức Giê-su hơn cả ông Dòng Ba đạo
đức hôm nay mở tiệc khoản đãi khách quý (Lc 7,36-50).
Đừng dừng lại nơi thực
tại trước mắt
Em bé dễ thương, ai trông thấy
cũng muốn nâng niu, đành rồi. Nhưng Đức Giê-su muốn chúng
ta khi đưa mắt nhìn em bé, thì phải nhớ rằng chính bản
thân mình mà không hoán cải, không cố gắng để nên như
em bé, không có khả năng lớn lên, trường thành như em bé
thì đừng mơ sẽ được vào Nước Trời (Mt 18,2).
Cánh đồng lúa chín không phải
chỉ làm chúng ta đặt câu hỏi liệu chúng ta sẽ thâu hoạch
bao nhiêu, nhưng Đức Giê-su còn muốn chúng ta nghĩ đến cánh
đồng truyền giáo đầy hứa hẹn, để xin chủ ruộng sai
thợ đi gặt lúa về (Mt 9,37).
Bầy gà con nhung nhúc chung quanh
con gà mẹ đang xoè đôi cánh trông đẹp mắt vô cùng, nhưng
Đức Giê-su muốn chúng ta đừng quên rằng Ngài chính là con
gà mẹ, Thiên Chúa Cha sai đến để tập hợp con cái tản
mác khắp nơi (Mt 23,37).
Con chim bay lượn trên không
có thể làm ai thích nuôi chim muốn bắt bỏ vào lồng má ngắm
nghía, nhưng Đức Giê-su muốn chúng ta đừng quên rằng nó
không hề gieo, không hề gặt, thế mà Cha trên trời vẫn nuôi
(Mt 6,26).
Bông huệ lộng lẫy quá, nhưng
Đức Giê-su muốn chúng ta khi nhìn bông huệ, thì đừng quên
rằng những tay thợ lành nghề nhất của Pa-ri cũng không mặc
đẹp cho minh tinh màn bạc bằng Cha trên trời mặc cho thứ
hoa cỏ ngoài đồng, hôm nay còn, ngày mai đã quẳng vào bếp
(Mt 6,30).
Từ Lời Chúa đến những
câu chuyện thời sự
Lời Chúa mời gọi chúng ta
đưa mắt nhìn dưới ánh sáng đức tin, không chỉ cảnh vật
thiên nhiên như những bông hoa hay những cánh chim, nhưng còn
là những con người, những sự kiện mà Đức Giáo Hoàng Gio-an
XXIII đã gọi là “dấu chỉ của thời đại”
Xuân của Đảng
Chắc hẳn vì Đại Hội Đảng
lần thứ XI diễn ra 3 tuần lễ trước Tết Nguyên Đán, nên
cả tháng nay rồi, trên đường phố cũng như dọc theo quốc
lộ, đi đến đâu cũng toàn màu đỏ : nào là cờ đỏ sao
vàng, nào là cờ búa liềm, và đủ thứ khẩu hiệu, trong
đó có “Mừng Đảng, mừng Xuân !” Thì ra mùa Xuân đã đến,
nhưng trước hết và trên hết mọi sự, đây là mùa Xuân
của Đảng Cộng Sản Việt Nam, năm nay 81 tuổi. Đến giờ
này Đảng vẫn kiên quyết đi theo chủ nghĩa Mác – Lê-nin,
một chủ nghĩa đã bị bỏ vào thùng rác tại chính nơi khai
sinh ra nó là Liên Xô hơn 20 năm nay rồi. Đã thế, Đảng Cộng
Sản Việt Nam còn kiên quyết đi theo định hướng xã hội
chủ nghĩa, mà nếu hỏi : nó ở đâu, nó là cái gì, mặt
mũi nó ra làm sao, thì chính các đảng viên cũng không ai trả
lời nổi.
Những cành hoa giả
Lúc này trên đường phố,
hoa giả được bày bán khắp nơi, từ xa trông thật đẹp
mắt, nhưng đến gần thì hoá ra là đồ giả. Mà đồ giả
thì ở đâu cũng có. Bất chấp những báo cáo lạc quan về
tăng trưởng kinh tế, cứ hỏi những người từ những vùng
quê nghèo ở miền Bắc, miền Trung vào Sài Gòn làm công nhân,
sau một năm làm việc cật lực, cuối năm đem về cho gia đình
được bao nhiêu. Hay những người nông dân quanh năm lam lũ,
thấy giá lúa cao lên cũng không mừng, vì tiền chỉ vào túi
những đại lý thu mua. Hay những ngư dân vay tiền đóng tàu
đi bắt cá, nay nằm nhà thì chết đói, mà ra khơi thì sợ
gặp “tàu lạ”, không bị bắn chìm thì cũng bị bắt. Đối
với những người nghèo như vừa nói, hoặc những trường
hợp tương tự, vốn chiếm đại đa số trong xã hội, thì
tăng trưởng kinh tế chỉ là bông hoa giả.
Hay là chuyện tự do báo chí
: có tới 700 tờ báo đủ loại. Nhưng vì báo chỉ nói những
chuyện được phép nói, nên nếu đọc báo để tìm những
chuyện muốn biết, cần biết, thì không thấy, đem gói xôi
thì mất vệ sinh, cuối cùng nói như nhà văn Nguyễn Khải,
chỉ để bán ký. Hoá ra tự do báo chí cũng chỉ là một bông
hoa giả.
Hoa giả trong đời sống
tôn giáo
Trong đời sống tôn giáo hôm
nay, hoa giả cũng không thiếu. Đại Hội Dân Chúa cách đây
không lâu là một ví dụ. Nhìn vào các thành phần tham dự,
cũng như cách tổ chức và diễn tiến của Đại Hội, thì
đây là một Đại Hội các quan chức nhằm áp đặt lên Dân
Chúa một đường lối, một hướng đi, hơn là để cho Dân
Chúa có cơ hội gặp nhau, cùng nhau cầu nguyện, suy nghĩ, trao
đổi, để tìm cho ra ý Chúa mà thực hiện. Thế thì Đại
Hội Dân Chúa cũng là một bông hoa giả.
Mới đây nhất là Đại Hội
La Vang diễn ra với đầy đủ phong cách của một lễ hội
rầm rộ, hoành tráng, nhưng đâu phải vì vậy mà ta được
phép quên những gì đã diễn ra tại Toà Khâm Sứ, Thái Hà,
Loan Lý, Tam Toà, Đồng Chiêm, Thái Nguyên, Cồn Dầu… Cảnh
ông Nguyễn Thiện Nhân, Phó Thủ Tướng Chính Phủ gặp gỡ
các giám mục, tay bắt mặt mừng, có thể làm ta nghĩ rằng
tương quan giữa Giáo Hội Công Giáo và Nhà Nước Cộng Sản
tốt đẹp hơn lên. Nhưng đúng 3 tuần sau, khi đài truyền
hình trung ương phát đi cảnh phái đoàn Toà Tổng Giám Mục
Hà Nội đến chúc tết Ban Dân Vận Trung Ương thì phát thanh
viên giới thiệu một cách hết sức xách mé rằng : “Đoàn
đại diện HĐGM/VN do
Phê-rô Nguyễn Văn Nhơn dẫn
đầu đến thăm Uỷ ban Dân Vận Trung Ương”… rồi sau đó
tiếp tục : “thay mặt cho Tổng Giáo Phận Hà Nội, Phê-rô
Nguyễn Văn Nhơn bày tỏ…” Cách gọi vị đứng đầu
Tổng Giáo Phận Hà Nội và HĐGM/VN cho thấy một cách công
khai vị lãnh đạo cao cấp nhất của Giáo Hội Công Giáo Việt
Nam bị truyền thông Nhà Nước đối xử như thế nào. Hoá
ra mối tương quan giữa các quan chức đạo-đời ở La Vang
cũng là một bông hoa giả.
May thay, không chỉ có hoa
giả
Vào những ngày cuối năm Canh
Dần, truyền thông lề phải nói rất ít về những gì đang
xảy ra tại Tunisia từ hơn một tháng nay. Chuyện bắt đầu
từ anh sinh
viên nghèo 26 tuổi Mohamed Bouazizi, bán hàng rong trên đường
phố, nhưng bị cảnh sát tịch thu cả gánh hàng. Buồn bực
và vô vọng vì vốn liếng duy nhất mà anh có được để
làm kế sinh nhai đã bị cảnh sát tịch thu, anh quyết định
phản kháng bằng cách biến mình thành ngọn đuốc sống. Cái
chết thương tâm, vô vọng của anh đã làm bùng lên ngọn
lửa từ lâu âm ỉ trong xã hội Tunisia nghèo đói, đầy dẫy
bất công. Hàng ngàn người tham dự tang lễ của anh và chính
cảm xúc của họ đã biến tang lễ thành cuộc biểu tình
tuần hành rồi nhân rộng lên khắp cả nước. Sau 23 năm cầm
quyền, và chỉ sau 1 tháng dân chúng kéo nhau xuống đường
biểu tình, Ben Ali, tổng thống Tunisia đã phải đem vợ con
trốn ra nước ngoài.
Nay thì ngọn lửa đã lan tới
Ai-cập, đang hoành hành tại thủ đô Cai-rô và nhiều thành
phố khác. Vào lúc quân đội tuyên bố không chống lại người
biểu tình thì tổng thống 83 tuổi Hosny Mubarack sau 30 năm cầm
quyền chắc sẽ cùng chung số phận với tổng thống Ben Ali
của Tunisia. Thế thì điều ta đang chứng kiến là hoa tự
do, hoa dân chủ, hoa công lý, hoa nhân quyền đang nở nộ ở
Bắc Phi và Trung Đông, đang hứa hẹn một giai đoạn mới
của lịch sử không còn chỗ cho các chế độ độc tài toàn
trị.
Ngay trên đất nước Việt
Nam chúng ta
Điều đáng mừng là ngay trên
đất nước Việt Nam thân yêu của chúng ta không chỉ có hoa
giấy như tôi đã chứng minh. Có điều những bông hoa thật
bị che dấu quá kỹ, tuy vẫn có cách tìm ra được. Xin đưa
ra một vài ví dụ :
Trước Đại Hội Đảng lần
thứ XI vừa qua, đã có một cuộc hội thảo của một số
các nhà khoa học, các nhà nghiên cứu, các vị đã từng là
lãnh đạo cấp cao của Đảng và Nhà Nước như các ông Đào
Công Tiến, nguyên Hiệu Trưởng trường Đại Học Kinh Tế,
Nguyễn Trung, nguyên đại sứ Việt Nam tại Thái Lan, giáo sư
Trần Phương, tiến sĩ Lê Đăng Doanh, tiến sĩ Lưu Bích Hồ,
v.v… Tất cả đều đông thanh khẳng định là song song với
cải cách kinh tế, cần thiết phải có cải cách chính trị.
Không thể cứ mãi kéo dài tình trạng Đảng đứng trên luật
pháp, Đảng thâu tóm mọi quyền trong tay, nhưng lại không
chịu trách nhiệm. Dĩ nhiên đây là loại thông tin nhạy cảm,
truyền thông Nhà Nước đâu có đề cập tới. Đây đúng
là hoa thật, và là hoa hiếm !
Một ví dụ khác. Bị bắt
hôm 05-11-2010, từ trong tù, tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ đã gửi
một bức thư cho toàn thể đồng bào Việt Nam, trong đó ông
long trọng tuyên bố 3 điều :
1. Mọi người Việt Nam chỉ
có một Tổ Quốc là Việt Nam, chủ nghĩa xã hội không phải
là Tổ Quốc của người Việt Nam.
2. Đa Đảng là con đường
duy nhất để thực hiện một nước Việt Nam thật sự dân
chủ, giàu mạnh, công bằng và văn minh.
3. Liên minh quân sự với Hoa
Kỳ là cấp thiết và quyết định trong việc giữ vững chủ
quyền lãnh thổ quốc gia.
Anh chị em thấy đó, thay vì
có thái độ ngoan ngoãn, chấp hành nghiêm túc nội quy của
trại giam để được khoan hồng, thì tù nhân Cù Huy Hà Vũ
đã hiên ngang và can đảm nói lên xác tín của mình với tình
yêu nồng nàn đối với tổ quốc. Quả là một bông hoa quý
hiếm trên dải đất cằn cỗi hôm nay.
Ví dụ cuối cùng là câu chuyện
La Vang. Đây vốn là nơi theo tương truyền Đức Mẹ đã từng
hiện ra trong thời kỳ bắt đạo, để an ủi, củng cố niềm
tin cho tổ tiên chúng ta gặp gian nan khốn khó. Ấy thế mà
tại Đại Hội vừa qua, khi một số anh chị em tìm cách nhắc
nhở mọi người đừng quên những anh chị em bị bách hại
ở Thái Hà, Đồng Chiêm, Tam Toà, Cồn Dầu, v.v… thì
đã bị ban tổ chứcc mạnh tay ngăn cản không thương tiếc.
May thay, đức cha Hoàng Đức Oanh đã có một cử chỉ của
người mục tử nhân hậu khi tìm cách gặp gỡ anh chị em
Cồn Dầu để nói lời an ủi. Phải chăng đây là một bông
hoa lạc loài giữa cái lễ hội đã không còn biết đến ý
nghĩa căn bản của linh địa La Vang ?
Kết luận
Chúa Giê-su mời chúng ta xem
hoa. Tôi vừa cố gắng chỉ ra những bông hoa giả để đừng
ai bị đánh lừa. Nhưng tôi cũng đã chỉ ra những bông hoa
thật, thấp thoáng từ xa, rất xa, nhưng đầy hương sắc,
hay những bông hoa ẩn khuất sau vách núi cheo leo, tất cả
đều mời gọi chúng ta tin vào quyền năng của Thiên Chúa
là Đấng làm chủ lịch sử, tin vào tình yêu của Thiên Chúa
là Đấng không bỏ rơi bất cứ ai tin Ngài. Xin Ngài ban cho
chúng ta một cặp mắt đức tin đủ sáng, đủ mạnh để
nhận ra Chúa đang hiện diện và hoạt động trong thế giới
hôm nay.
Nhà thờ Phan-xi-cô Đa-kao, 03-02-2011
Mồng Một Tết Tân Mão
Pascal Nguyễn Ngọc Tỉnh
ofm
pascaltinh@gmail.com