Trước làn sóng
tranh đấu đòi dân chủ tự do từ bắt nguồn từ Tunisia cho
đến Egypt đã làm chấn động thế giới, sự kiện bất ngờ
này cũng gây chấn động không kém cho thế giới như cuộc
cách mạng hàng loạt tại Đông Âu vào đầu thập niên 90.
Từ đó, nhiều người hy vọng luồng gió này sẽ thổi đến
Á Châu trong một ngày rất gần, trong đó có Việt Nam. Đồng
thời, đại đa số người những người yêu tự do, hoà bình
đều tỏ ra vui mừng trong niềm tin và hy vọng một sự giải
thoát thực sự sẽ phải đến với những kiếp người lầm
than dưới những chế độ độc tài toàn trị như tại Tunisia
và Egypt, để cùng nhau chia sẻ ánh sáng hạnh phúc, ấm no
cùng nhân loại.
Trước biến cố bất
ngờ này, nhìn lại Việt Nam chắc chắn ai cũng hiểu, muốn
có một hình ảnh Tunisia tại Việt Nam không phải chỉ vui
mừng và hy vọng mà có, nó đòi hỏi nhiều yếu tố mà Việt
Nam hiện tại chưa thấy một dấu hiệu nào có thể xẩy ra.
Tất cả những tiếng nói đấu tranh hiện tại vẫn là những
tiếng nói đơn lẻ của từng cá nhân mang tính thu hẹp, chưa
có đủ phương tiện hay cơ hội có thể lan rộng đến toàn
thể người dân, hầu có thể gây ý thức và vận động tập
hợp sức mạnh. Nhiều người cũng cho rằng, những cuộc nổi
dậy ở Tunisia, Algeria, hay ở Egypt đều là những
cuộc “cách mạng không lãnh tụ” không có tổ chức, mà
do sự đột phá của người dân khi không còn chịu đựng
được những áp bức, bất công của xã hội do chế độ
tạo ra. Dựa trên quan điểm này một số người tỏ ra trách
móc người dân Việt Nam không có ý thức đấu tranh
”Quá an phận và
nhẫn nhục” như lời Ls Lê Thị Công Nhân đã nhận định
trong một bài phỏng vấn của RFA mới đây.
Nhìn vào thực trạng
của đất nước, Ls Công Nhân nhận định: “Tôi cảm thấy
là cho tới giờ phút này, chế độ độc tài toàn trị VN
vẫn bưng bít được thông tin, vẫn ngăn chặn được những
sự kiện cách mạng dân chủ đang nổ ra tại hàng loạt những
xứ Ả Rập như vậy”. Và cũng từ sự bưng bít thông
tin cuả CSVN, Ls Lê Thị Công Nhân cho biết: ”Trong dân cư
VN, trong cộng đồng mà tôi đang sống giữa thủ đô Hà Nội
thì theo cảm nhận của tôi thực sự là những sự kiện ấy
không ảnh hưởng đáng kể gì đến dân chúng. Nhiều người
tôi thấy họ chẳng biết Tunisia là ở đâu hay Bắc Phi là
ở chỗ nào. Một mặt thì khoảng cách địa lý khá xa xôi,
mặt khác về văn hóa có một sự khác biệt rất lớn... Nhưng
theo tôi, sự khác biệt quan trọng ở đây là hướng tiêu
cực nghiên về phía VN. Tức là dân VN chúng ta, phải thẳng
thắn mà nói, quá an phận và nhẫn nhục. Cho nên sự thay đổi
theo hướng như các nước vừa nói thì có lẽ trong tương
lai gần, tôi không nghĩ có ảnh hưởng gì nhiều tới VN”.
Nói như thế có nghĩa là đại đa số người dân Việt Nam
thiếu thông tin, không hiểu và cũng chẳng biết được những
gì đang xẩy ra trên thế giới, con số người biết vẫn là
một con số rất hạn hẹp, thậm chí những tin tức nội điạ
người dân cũng không được biết rõ ràng, thì đòi hỏi
gì ở người dân bây giờ?
Cũng trong biến cố này,
Bs Nguyễn Đan Quế nhận định: "Việc đầu tiên cần phải
nói là phong trào dân chủ nằm trong xu thế toàn cầu. Chúng
tôi nương theo cả một xu thế toàn cầu, nghĩa là có được
sự ủng hộ, hoan nghênh của xu thế thời đại. Bây giờ
xu thế thời đại đang nằm trong tay của những người hoạt
động trong nước này”.
Với nhận định này
của Bs Quế đã như một lời xác định, dưới chế độ
độc tài, toàn trị bưng bít thông tin như CSVN, nhiệm vụ
đưa tin bằng mọi cách là của những người đã biết, nhất
là những người được mệnh danh là “nhà đấu tranh dân
chủ” . Bởi lẽ “Bây giờ xu thế thời đại đang
nằm trong tay của những người hoạt động trong nước này”,
mặc dù BS Quế không nói rõ “những người hoạt động
trong nước này” là ai, hoạt động gì, nhưng có lẽ ai
cũng hiểu đó là “Những nhà hoạt động đòi dân chủ”
của hiện tại. Một khi người dân đã biết, đã hiểu, tất
nhiên họ sẽ quan tâm, đặt vấn đề suy nghĩ và có thể
tự tìm ra một hướng đi rõ ràng. Bằng ngược lại người
dân bị bưng bít, không hiểu biết gì, mà lại trách họ “Quá
an phận và nhẫn nhục” thì e rằng không đúng.
Nếu đi ngược dòng
lịch sử từ cổ chí kim, từ đông sang tây tất nhiên sẽ
thấy, khi nói đến một giai đoạn, một biến cố lịch sử
của một đất nước, chăc chắc không thiếu sự hiện diện
và trách nhiệm của tầng lớp “sĩ phu” với ngày xưa và
có thể nói là tầng lớp trí thức ngày nay. Cũng xin nhấn
mạnh ở đây, trí thức đúng nghĩa là những người dùng
trí để thức ngộ hoàn cảnh đất nước, nhận biết và
thấm nhuần cái đau của dân và cái nhục của nước để
cùng chia sẻ đến nhân quần, xã hội, hầu tạo một ý thức
chung cùng dân tộc. Đồng thời những người này cũng là
những người đưa ra phương cách thực hiện những cuộc cách
mạng nếu có cơ hội, mặc dù có thể họ không phải là
lãnh tụ của bất cứ một tổ chức chính trị hay đảng
phái nào. Đó chính là “sĩ phu” của thời đại hôm nay.
Do đó, có lẽ không ai có thể phủ nhận một cuộc cách mạng
có thể không cần lãnh tụ, nhưng chắc chắn không thể thiếu
lãnh đạo. Những người lãnh đạo phong trào có thể không
lộ diện, nhưng nếu không có những người hoạch định kế
hoạch vận động, hò hẹn thì làm sao người dân nhận biết
đươc mục tiêu, ngày giờ, địa điểm để cùng tập trung
thực hiện.
Nhìn vào thực tại,
không thể nói đại đa số người dân Việt Nam không hiểu
CS, không bất mãn với những gì đã và đang xảy ra, đè nặng
lên đời sống xã hội từ chế độ độc tài, toàn trị
CSVN. Tuy vậy, người dân cũng không thể tự nhiên chạy ra
đường la hét đòi một sự thay đổi, mà họ cần một sự
hướng dẫn vận động, làm sao cho họ có được một ý thức
sự tương quan con người với xã hội, một niềm tin từ phong
trào, mục đích, một niềm tin của một ngày mai tươi sáng.
Điều này được đòi hỏi trách nhiệm nơi tầng lớp “sĩ
phu”, những người hiểu biết và đảm lược. Tập thể
dân tộc có thể ví như là những hoá chất dùng chế tạo
thuốc nổ, đang cần những “chuyên gia” kết hợp thành
khối thuốc nổ và châm ngòi. Như vậy, không thể đổ lỗi
cho người dân thiếu ý thức hay “quá an phận và nhẫn
nhục”. Nói như vậy e rằng sẽ là tạo ra một phản
ứng ngược, làm người dân mất niềm tin nơi đấu tranh,
và sự vận động, gây phong trào sẽ gặp khó khăn hơn trong
tương lai.
Cũng trong vấn đề này,
theo cụ Nguyễn Trãi “Dân là nước, chế độ chỉ là
thuyền, nước có thể đưa thuyền và cũng có thể lật thuyền”.
Tuy nhiên, dòng nước lúc nào cũng hiền hòa, nhẹ nhàng, muốn
có sóng lớn để lật được chiếc thuyền của kẻ cướp,
tất nhiên cần những luồng gió mạnh thổi đến, cuộn nước
thành sóng. Những luồng gió mạnh đó chính là những “sĩ
phu” yêu nước và đảm lược và đó cũng là những người
gây dựng và lãnh đạo. Người xưa có câu “Lãng Thủy
vô tình, nhân, phong xô diện”, Lãng thủy” lúc
nào cũng có sẵn, nhưng còn “Nhân, phong” ở đâu thì
chưa thấy xuất hiện tạo sự “xô diện” cho dòng
nước để dòng nước có cơ hội bùng lên thành cơn sóng
lớn.
Xoay quanh sự kiện nổi
dậy đòi dân chủ tự quyết của người dân Tunisia và Egypt,
Ls Lê Thị Công Nhân tỏ ra lạc quan cho rằng: “Và tôi
tin chắc rằng những người lãnh đạo của CSVN nói riêng
và cả đảng CS nói chung sẽ quan tâm và suy nghĩ. Vì thực
chất họ biết là có những tương đồng với những thế
chế bị lật đổ đó, nên họ phải suy nghĩ đến sự đổi
thay." Tuy nhiên, theo nhận của những người am tường CSVN
lại cho rằng, với làn sóng dân chủ bùng lên tại Tunisia
và Egypt, e rằng sẽ làm cho CSVN rút kinh nghiệm thêm, cũng
giống như biến cố CS cáo chung tại Đông Âu trong đầu
thập niên 90. CSVN sẽ xiết chặt hơn để ngăn chặn một
sự kiện tương tự như Tunisia hay Egypt tại Việt Nam, hầu
có thể củng cố địa vị, tiếp tục “sự nghiệp” buôn
dân, bán nước đã và đang thực hiện từ hơn nửa thế kỷ
qua. Với nhận định này không phải vô lý, nó cũng chẳng
khác gì di ngôn của cố Tổng thống nước Nga Boris Yeltsin
để lại “CS chỉ thay thế, không thể thay đổi”.
Sau cùng, muốn có một
cuộc cách mạng xuất phát từ dân như Tunisia hay Egypt, không
cần đi tìm lãnh tụ, nhưng vẫn cần tổ chức và lãnh
đạo, dù chỉ là lãnh đạo từng nhóm nhỏ, tổ chức và
kết hợp thành một khối, gây ý thức và vận động tạo
phong trào trong toàn dân. Điều này cần sự khôn khéo và tích
cực từ giới “sĩ phu” đảm lược. Tuy vậy, có lẽ ai
cũng biết câu “Tri dị, hành nan”, nhất là dưới chế độ
độc tài toàn trị và tàn nhẫn CSVN, tất nhiên không thể
công khai bất cứ điều gì. Vì vậy, hy vọng có những bậc
“sĩ phu” đã và đang hoạt động ngầm trong lòng dân tộc,
và đến một lúc nào đó khi thời cơ chín mùi, lúc đó
chắc chắn sẽ những sự kiện tương tự như Tunisia hay Egypt
phải xẩy ra và bình minh chắc chăn sẽ phải ló dạng, sưởi
ấm mảnh quê hương đã bị tàn tạ, hoang lạnh gần một
thế kỷ qua. “Bây giờ xu thế thời đại đang nằm trong
tay của những người hoạt động trong nước này”. Thành
hay bại, có hay không, tùy thuộc vào những bàn tay, khối óc,
con tim của từng người Việt Nam dù bất cứ nơi đâu trên
thế giới.
Phạm Thanh Phương
(Úc Châu)