Bao
Giờ Việt Nam Có Tự Do?
Nguyễn Quang Duy
Thế giới ngày nay là thế
giới tự do và dân chủ. Nói thế không sai vì càng ngày càng
nhiều dân tộc đứng lên giành lại lại quyền làm người,
quyền tự quyết dân tộc. Chỉ còn sót lại vài quốc gia
độc tài hay cộng sản, ở đó giới cầm quyền lại luôn
bị bao vây bởi đại khối quần chúng sẵn sàng đứng lên
làm cách mạng dân quyền.
Bài học từ các quốc
gia dân chủ mới cho thấy giới cầm quyền độc tài hay cộng
sản không bao giờ tự nguyện trả quyền và để một cuộc
cách mạng dân quyền thành công cần hội đủ vài điều kiện
sau đây:
(1) đại đa số quần
chúng đã quá sức chán ghét và bất mãn chế độ, trong khi
giới cầm quyền không còn khả năng tuyên truyền thuyết phục
về một tương lai tươi sáng hơn, chỉ còn biết ra tay đàn
áp;
(2) có những người
lãnh đạo uy tín đứng ra vận động quần chúng và xây dựng
được một niềm tin vào thế tất thắng của cách mạng;
(3) một hệ thống truyền
thông tiếp tay vận động khối quần chúng nhân dân đứng
lên làm cách mạng;
(4) quân đội ủng hộ
sự thay đổi hay ít ra không còn phục vụ giới cầm quyền;
và
(5) mọi thay đổi chỉ
được đánh giá là thành công khi thành quả thay đổi là
thành quả chung của tòan dân tộc và đất nước này trở
thành quốc gia dân chủ tự do.
Việt Nam đất nước
của chúng ta không may lại là một trong vài quốc gia cộng
sản còn sót lại. Tuy nhiên nhiều dấu hiệu cho thấy một
cuộc cách mạng sẽ sớm xảy tới.
Sự sợ hãi của giới
cầm quyền cộng sản
Những phản ứng của
giới cầm quyền cộng sản cho thấy đảng cộng sản đang
trong một tình trạng vô cùng hỏang lọan và sợ hãi. Chả
thế khi Linh mục Nguyễn văn Lý vừa đưa ra lời kêu gọi
quyết tâm giải thể chế độ cộng sản, Nguyễn Tấn Dũng
đã vội vàng đáp trả cho phổ biến Công điện hỏa tốc
số 2402/CĐ-TTg ra lệnh cho công an sẵn sàng xuống tay đàn
áp.
Theo Lệnh hỏa tốc công
an đã quên hẳn những quy chế ngọai giao, xuống tay bạo hành
Tùy viên chính trị của Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ ông Christian
Marchant . Công an cũng đã canh chừng Dân biểu Luke Simpkins,
Úc, suốt thời gian ông ở Huế, ông không đựơc ghé thăm
Linh mục Lý để tìm hiểu tình hình nhân quyền tại Việt
Nam như đã dự định. Hai việc trên vừa tố cáo trước dư
luận thế giới tình trạng vi phạm nhân quyền, vừa gây không
ít khó khăn cho quan chức ngọai giao cộng sản.
Giới cầm quyền cộng
sản không phải chỉ khiếp sợ sự kiên cường đấu tranh
của linh mục Lý. Họ còn khiếp sợ các các tổ chức Tôn
Giáo, các tổ chức Chính trị, các lực lượng đấu tranh
và các cá nhân đang ngày đêm cùng linh mục Lý đấu tranh
gỉai trừ cộng sản.
Nếu không khiếp sợ
sao đảng Cộng sản luôn khép các tổ chức chính trị không
cộng sản là khủng bố ? Các tổ chức đấu tranh này chưa
bao giờ đặt bom hay thủ tiêu cán bộ cộng sản. Có chăng
các tổ chức lúc công khai, lúc ngấm ngầm họat động, sự
tồn tại và phát triển của họ đã đang và sẽ tiếp tục
“khủng bố tinh thần” thiểu số cầm quyền cộng sản
về ngày tòan dân vùng dậy.
Dấu hiệu “diễn
biến từ bên trên”
Nhưng có lẽ nhà cầm
quyền cộng sản sợ nhất là các diễn biến từ bên trong
và bên trên của đảng Cộng sản. Các chỉ thị nghị quyết
gần đây xác nhận ngay trong Trung Ương Đảng đã có những
người ngấm ngầm rời bỏ hàng ngũ cộng sản quay về với
dân tộc, trở về với quảng đại quần chúng nhân dân. Sau
Đại Hội đảng, nhà văn Tô Hải nhận xét : “Dù không vui
gì với những cơ cấu mới của những người nắm vận mệnh
gần 90 triệu con người Việt Nam lần này, nhưng tớ cũng
tin tưởng ở tương lai tự “diễn biến từ bên trên” của
một ai đó có thể ít nhất phải rung chuyển trước những
diễn biến của thời cuộc trong nước và thế giới, dẫn
chứng là :
- Chưa bao giờ những
sự cố biểu tình đòi lật đổ chính phủ ở Tuinisie, Ai
Cập,Yemen… lại được công khai cập nhật hàng ngày trên
báo, trên Tivi, trên Đài trong những giờ vàng, trên những
trang báo chính thống như mấy hôm nay (không có lệnh của
ai đó, thì có cho kẹo các báo cũng đâu có dám sớ rớ tới
những vấn đề cực kỳ... "nhậy cảm" mà bên "nước bạn"
người ta cấm cả truy cập đến hai chữ Ai-cập!).
- Mấy hôm nay tivi luôn
đưa tin đ/c Tổng bí thư (Nguyễn Phú Trọng) - kiêm Chủ tịch
Quốc Hội kiêm-Bí Thư Quân Uỷ Trung Ương lần đầu tiên
đi vi hành trên những cương vị mới. Đến đâu, khi
đăng đàn, ông đều nhấn rất mạnh về hai chữ dân
chủ, dân chủ và dân chủ, vì dân, về lòng tin của dân đang
mất dần do “chúng ta” có nhiều khuyết điểm, về "mất
lòng tin của dân là mất tất cả!” (buổi nói chuyện với
Đảng bộ t/p HCM).”
Đảng Cộng sản sợ
Quân Đội Đứng Về Phía Người Dân
Lý thuyết cộng sản
và đời sống thực tế trái ngược đã mất sức thuyết
phục, giới cầm quyền đâm ra khiếp sợ diễn biến hòa bình,
khiếp sợ các đảng viên tự diễn biến và tự chuyển biến,
nhất là khi những người này bên trong Quân Đội Nhân Dân.
Giới cầm quyền sợ nhất là khi dân chúng vùng lên Quân đội
sẽ ủng hộ quần chúng hay ít ra không còn làm tay sai cho thiểu
số cầm quyền cộng sản. (xin xem bài “Quân Đội Nhân Dân
Trong Cao Trào Dân Chủ Việt Nam”)
Ngày 28/01/2011 vừa qua,
đảng Cộng sản đã quyết định đổi tên Bộ Chỉ huy
Quân sự TP HCM thành Bộ Tư lệnh TP HCM. Đại tá Trương
Văn Hai, Tư lệnh TP HCM, cho Báo Người Lao động biết: "Trong
bối cảnh các phần tử cực đoan, phản động trong và ngoài
nước được sự hỗ trợ của các lực lượng thù địch
đã liên kết với nhau tìm mọi cách xây dựng lực lượng
chống đối Đảng, Nhà nước, yêu cầu cấp thiết cần phải
có một tổ chức tương xứng nhằm tăng cường sức mạnh
cho lực lượng vũ trang của TPHCM". Có nguồn tin cho rằng đảng
Cộng sản đã điều động hàng chục ngàn binh sỹ về Sài
Gòn với quyết tâm bảo vệ chế độ chống lại cuộc cách
mạng của Nhân Dân có thể xảy ra bất cứ lúc nào.
Có lập luận cho rằng
Quân Đội Việt Nam sẽ bắt chước Quân Đội Trung Quốc như
trong biến cố Thiên An Môn. Thực ra cuộc biểu tình tại Trung
Hoa trước đây chỉ là một cuộc biểu tình của tầng lớp
sinh viên. Một hình ảnh hết sức anh hùng là người sinh viên
chặn cả đòan xe tăng đang tiến vào Thiên An Môn. Hình ảnh
này khác hẳn với hình ảnh khối quần chúng bao quanh và trèo
lên các xe tăng Quân Đội Ai Cập kêu gọi giới binh sỹ đứng
về phía nhân dân. Hình ảnh này thể hiện sức mạnh quần
chúng. Một sức mạnh đã chứng minh luôn làm nên lịch sử.
Thêm vào đó sau 20 năm,
Trung Quốc đã có quá nhiều thay đổi và cũng đang lâm vào
khủng hỏang tòan diện như đang xảy ra tại Việt Nam. Tham
nhũng tràn lan. Khỏang cách giàu nghèo cũng ngày một gia tăng.
Quân nhân đói khổ. Quân Nhân cũng là con em nhân dân đói
khổ đang muốn vùng lên.
Ngày nay mạng thông tin
tòan cầu cũng nối kết nhiều thành phần xã hội khác nhau
để sửa sọan cho một cuộc cách mạng tòan dân nổ ra tại
Trung Quốc, thay vì chỉ một cuộc biểu tình của giới sinh
viên như tại Thiên An Môn trước đây. Từ đó ta có thể
tin rằng cuộc cách mạng xảy ra ở Trung Quốc lần này Quân
Đội sẽ không còn tuân theo lệnh đảng Cộng sản để nổ
súng vào người dân.
So Việt Nam Trung Quốc,
điều quan trọng nhất là Quân Đội Việt Nam không phải là
Quân Đội Trung Quốc. Trong thời gian qua các lực lượng dân
chủ đã hướng đến việc kêu gọi Quân Đội quay về phục
vụ Tổ Quốc, phục vụ Nhân Dân.
Một điểm cần nhấn
mạnh là sau cuộc cách mạng quân nhân các cấp sẽ thực sư
nhận lãnh vai trò bảo vệ Tổ Quốc và phục vụ Nhân Dân,
thay vì chỉ lãnh vai trò bảo vệ đảng Cộng sản như hiện
nay. Đối với các quân nhân, người có công cần được khen
thưởng và người có tội trong cuộc cách mạng sẽ phải
bị trừng phạt đích đáng.
Tuy nhiên, làm như thế
vẫn chưa đủ để cuộc Vùng dậy được thành công mỗi
người chúng ta cần ra sức Quân vận. Xin nhớ một điều
người lính Việt Nam bị cưỡng bách thi hành nghĩa vụ. Có
người đã công khai tham gia phong trào dân chủ như anh Nguyễn
Tiến Trung. Cho nên ông bà, cha mẹ khuyên con cái, bạn bè bà
con lối xóm khuyên nhau “không được đàn áp nhân dân’’,
“không được gây nên hận thù tội ác”, “về với Nhân
Dân”, “quay súng về phía thiểu số cầm quyền phản cách
mạng gian tham đầy tội ác” ...
Khi cuộc cách mạng xảy
ra, những người tổ chức người tham dự biểu tình lại
càng cần gần gũi hơn với các binh sỹ, cung cấp họ nước
uống, thức ăn, thuốc lá, bông hoa, động viên tinh thần,
đối xử trong tình yêu thương và biểu lộ tình đồng bào
ruột thịt. Cảnh giác những thành phần phản cách mạng do
đảng Cộng sản gài vào sách động bạo lọan để Quân Đội
phải nổ súng.
Một cuộc cách mạng
chỉ được xem là thành công khi chúng ta đánh đổ được
một thiểu số cầm quyền tư bản đỏ, phản cách mạng,
sống nhờ ăn cướp tài sản quốc gia và đàn áp nhân dân,
còn thành quả cách mạng là chung cho tòan dân tộc.
Chúng ta cũng không thể
lọai trừ trường hợp có tướng lãnh trong Quân Đội thực
hiện một cuộc cách mạng hay đảo chánh để lật đổ thiểu
số cầm quyền đang càng ngày càng lộ rõ bản chất gian tham
bán nước. Tức nước tất sẽ vỡ bờ bất cứ việc gì
cũng có thể xẩy ra.
Nhớ lại ngày 5-1-2006,
cựu thủ tướng cộng sản Phan văn Khải, đã phải vội vàng
ra nghị định buộc các xí nghiệp đầu tư ngoại quốc phải
tăng lương tối thiểu cho công nhân thêm 40% sau khi bất thần
xảy ra cuộc Tổng đình công của gần 60 công ty ở các khu
vực Sài Gòn, Bình Dương và Ðồng Nai và hằng trăm ngàn người
tham dự. Cuộc Tổng Đình Công có thể xem là một dẫn chứng
cho lập luận “bất cứ việc gì cũng có thể xẩy ra” và
các lực lượng đấu tranh luôn sửa sọan cho ngày tòan dân
đồng đứng dậy.
Khi cuộc cách mạng xảy
ra tại Trung Hoa thì cũng là thời điểm để người Việt
vùng lên. Và ngược lại một cuộc cách mạng tại Việt Nam
cũng sẽ là dẫn tới một cuộc cách mạng tại Trung Hoa. Nhiều
xác suất cả hai dân tộc sẽ đứng lên cùng một thời điểm.
Biểu tượng “Hồ”
bị công khai mạc sát
Khi linh mục Lý phát
đi lời kêu gọi Đồng Bào đứng lên giải thể chế độ
cộng sản, thì tại Hà Nội công an cũng đối đấu với luật
sư Lê thị công Nhân. Trong đồn công an, cô đã chỉ thẳng
vào tượng Hồ mà tuyên bố “Tôi thà chết chứ không đời
nào học hỏi Hồ Chí Minh kẻ đã giả danh người khác để
viết sách tự ca ngợi mình là “một người khiêm nhường
đến thế” anh vẫn nhớ cái tên Trần Dân Tiên chứ. Đó
là không còn là sự giả dối bình thường mà là sự đốn
mạt. Hồ Chí Minh với tôi là tên quốc tặc đại lưu manh”.
Với chế độ công an trị Hà Nội, Hồ là biểu tượng sống
còn của chế độ, thế mà các công an chất vấn đã mất
mọi khả năng lý luận chỉ còn biết gào lên mà chửi và
cũng vì quá khuya chỉ muốn về với gia đình thay vì tìm mọi
cách bảo vệ biểu tượng như trước đây.
Đựơc đài Chân Trời
Mới phỏng vấn cô Công Nhân đã kể lại chuyện trên. Cho
đến nay công an cộng sản vẫn chưa giám làm gì. Không biết
bởi vì họ không còn lý lẽ để bảo vệ biểu tượng của
chế độ hay cũng âm thầm chấp nhận “Hồ Chí Minh là tên
quốc tặc đại lưu manh”. Âu cũng là dấu hiệu cho sự sụp
đổ biểu tượng duy nhất của chế độ để dẫn đến việc
cáo chung của đảng Cộng sản Việt Nam.
Tầng lớp trung lưu
nhập cuộc đấu tranh
Nhắc đến luật sư
Lê thị Công Nhân cũng phải nhắc đến một tầng lớp trung
lưu đang dấn thân cho Phong Trào Dân Chủ. Họ không phải chỉ
bao gồm những trường hợp được nhiều người biết tới
như Luật sư Lê công Định, Tiến Sỹ Cù Huy Hà Vũ, Doanh nhân
Trần Hùynh Duy Thức, Kỹ sư Nguyễn Tiến Trung, Bác Sỹ Phạm
Hồng Sơn, Kỹ sư Đỗ Nam Hải ... Họ gồm nhiều người trẻ
khác trong đó có nhiều người xuất thân từ tầng lớp quý
tộc cộng sản và được đào tạo để gia nhập tầng lớp
thống trị, nhưng đã nhận ra sự thật, từ chối lợi quyền
để đứng về phía người dân đang bị bóc lột và đàn
áp.
Tầng lớp này hiện
diện khắp Việt Nam. Nhiều người trong số họ đang bị giam
giữ trong lao tù cộng sản. Họ đang chấp nhận thử thách
để sẵn sàng nhận lãnh trách nhiệm đại diện cho Tòan Dân
trong ngày vùng dậy. Họ đang sửa sọan cho ngày Hà Nội Huế
Sài Gòn đồng đứng dậy. Họ cũng xứng đáng để được
dân chúng chọn lãnh đạo Việt Nam Tự Do.
Tầng lớp trí thức
thóat ly đảng Cộng sản
Càng ngày càng nhiều
thành viên thuộc tầng lớp trí thức cộng sản lên tiếng
công kích những sai lầm mà đảng Cộng sản đã đang và sẽ
tiếp tục vướng phải khi vẫn đeo đuổi đường đi không
đến “Kinh tế thị trường xã hội chủ nghĩa mang màu sắc
Trung Quốc”. Một mô hình mà nhà cầm quyền tận dụng tài
nguyên và nhân lực quốc gia, thẳng tay đàn áp bất đồng
chính kiến và sẵn sàng làm tay sai (cả đầu óc lẫn thân
xác) cho ngọai bang Trung cộng.
Tầng lớp trí thức
rời bỏ đảng Cộng sản đồng nghĩa với việc đảng này
mất đi bộ óc biết suy nghĩ để thuyết phục nhân dân. Ngược
lại Phong trào Dân Chủ được mạnh lên, nhờ họ biết và
hiểu được những thực trạng nội bộ, về sai lầm đường
lối… và nhờ thế sự thực càng ngày càng được phơi bày.
Chế độ cộng sản lấy tuyên truyền dối trá làm cứu cánh
vì vậy sự thực chính là tử huyệt của chế độ.
Đảng Cộng Sản bế
tắc từ lý luận đến thực tiễn
Việt Nam đang càng ngày
càng lún dần sâu vào cuộc khủng hỏang tòan diện. Khỏang
chênh lệch giàu nghèo giữa quần chúng nhân dân và tầng lớp
cầm quyền cộng sản đang càng ngày càng mở rộng. Tham nhũng
tràn lan. Công an cộng sản luôn sử dụng bạo lực thẳng
tay đàn áp nhân dân. Nhiều vụ đánh chết công dân liên tiếp
xảy ra. Sự công khai chán ghét và bất mãn tầng lớp lãnh
đạo và chế độ càng ngày càng tăng. Những cuộc biểu tình
nhỏ, có lúc do bị đàn áp đã dẫn đến bạo động càng
ngày càng nhiều hơn.
Đại hội đảng Cộng
sản lần này đảng cộng sản không dám đưa những vấn đề
thực tế, như việc Tập Đòan Kinh Tế Vinashin vỡ nợ, ra
thảo luận. Nạn lạm phát phi mã, lãi suất quá cao, tiền
đồng mất giá, lương công nhân viên chức quá thấp... và
rồi nạn thất nghiệp sẽ xảy ra. Tất cả mọi vấn đề
cũng chỉ vì đảng Cộng sản đã tiếp tục sao chép mô hình
Trung Quốc. Một mô hình theo hai hướng ngược nhau: tăng trưởng
kinh tế và đàn áp chính trị. Càng tăng trưởng càng thì
lại ra tay đàn áp người dân. Đến độ Cựu Chủ tịch Quốc
hội Cộng sản, ông Nguyễn Văn An đã phải lên tiếng: “Đảng
đã trở thành lực lượng cản trở dân chủ, tự do, cản
trở sự phát triển của xã hội.“ (xin xem bài “Đại Hội
Đảng Quyết Tâm Đổi Mới Kinh Tế Để Theo Kịp Trung Quốc”)
Dự thảo Báo cáo chính
trị của Ban Chấp Hành Trung ương Đảng lần này tự thú
“công tác xây dựng Đảng” đã hòan tòan thất bại. Ngày
nay các lý thuyết cộng sản, sự dối trá Hồ Chí Minh, sự
dối trá lịch sử dần dần được vạch trần và những lời
tuyên truyền sáo rỗng đã không còn đủ sức thuyết phục
các đảng viên cộng sản. Đa số đảng viên đã mất niềm
tin vào khả năng tự tồn tại của đảng Cộng sản Việt
Nam. Để còn hiện diện thiểu số cầm quyền đã phải bám
vào ngọai bang mà một thời đảng Cộng sản đã công khai
tuyên truyền là “kẻ thù truyền kiếp của dân tộc”. (xin
xem bài “Đảng Cộng Sản Tự Thú Thất Bại”)
Hệ thống truyền
thông ngày đêm vận động cho dân chủ
Đầu tiên phải đề
cấp đến truyền thông chính thống do đảng Cộng sản tài
trợ đang tìm mọi cách thóat dần sự kềm tỏa của đảng
Cộng sản. Ngòai vài cơ quan truyền thông hòan tòan bám vào
trợ cấp của đảng, như Tạp Chí Cộng Sản, báo Quân Đội
Nhân Dân, báo Công An Nhân Dân... Các cơ quan truyền thông
phải cạnh tranh người đọc, người nghe, người xem và người
quảng cáo, đã phải đưa tin chính xác và cập nhật.
Nhiều nhà báo chính
thống còn lợi dụng mọi cơ hội “đánh du kích” thông
tin sự thực để hướng dẫn quần chúng cho ngày nổi dậy.
Lấy thí dụ nhiều nhà báo đã loan tin nợ Vinashin là nợ
quốc gia và tính trên đầu người từ trẻ đến già mỗi
người phải chịu hằng triệu đồng Việt Nam. Việc này giúp
cho người dân nhận ra cái giá mà chúng ta và các thế hệ
mai sau tiếp tục phải trả cho con đường xây đựng xã hội
chủ nghĩa của đảng cộng sản Việt Nam. Phong trào dân chủ
cần vận động lực lượng báo chí này để tiếp tục thông
tin đến quần chúng những tin tức cần thiết.
Về thông tin tự do ngòai
các cơ quan truyền thông có ngân sách như BBC, Á Châu Tự Do,
VOA, ... Phong trào Dân Chủ còn có cả một hệ thống truyền
thông tự nguyện, phong phú nhạy bén và vô cùng hiệu quả.
Sợ hải trước sức mạnh truyền thông nhà cầm quyền cộng
sản Hà Nội và Bắc Kinh đã cấu kết và dùng đủ mọi thủ
đọan dơ bẩn đánh phá. Nhưng chẳng những không tiêu diệt
được mà lại còn gặp phản ứng ngược khích lệ thêm người
tham gia. Nhiều mạng đã chuyển sang hình thức “đánh du kích”,
nếu bị tấn công blog này thì mở ra nhiều blog khác để
nhanh chóng thông tin đáp ứng nhu cầu ngày càng tăng của bạn
đọc. Các diễn đàn còn xây dựng tường lửa sẵn cho bạn
đọc Quốc Nội dễ dàng tham dự.
Còn lực lượng người
viết thì càng ngày càng tăng và mỗi người viết nhiều hơn.
Nhưng đặc biệt là số người tham dự chuyển tin bằng hình
thức email càng ngày càng tăng thêm. Kinh nghiệm cuộc cách
mạng Ai cập cho thấy, thông tin qua email là phương tiện thông
tin hiệu quả nhất. Nhà cầm quyền Ai Cập đã phải ra lệnh
ngừng cung cấp internet và điện thọai lưu động để giảm
bớt khả năng thông tin. Nhưng khi họ làm như vậy thì cũng
chính họ trói tay tự sát vì mất đi các phương tiện thông
tin hiện đại nhất. Lực lượng thông tin mạng đương nhiên
phải được đánh giá như lực lượng tiên phong cho cuộc
cách mạng tại Việt Nam. Và sự bùng nổ của số người
tham gia báo hiệu một niềm tin cho Ngày Tổng Khởi Nghĩa.
Mạng thông tin tòan cầu
cũng đã đang và sẽ nối kết nhiều tổ chức, nhiều cá
nhân thuộc nhiều thành phần xã hội khác nhau để chia sẻ
trách nhiệm và đẩy mạnh công cuộc đấu tranh chung.
Tuổi trẻ Yêu Nước
- Cẩm Nang Yêu Nước

Vừa rồi trên diễn
đàn mạng phát tán lời kêu gọi của các anh chị trong Phong
Trào “Tuổi trẻ Yêu Nước” phát động “Cẩm Nang
Yêu Nước” gồm 6 bước (A, B, C, D, Đ, E) tự phát ngắn gọn
như sau:
Một là: Âm Thầm theo
dõi tin tức Chống Ngoại Xâm và tâm tư Đồng Bào xung quanh;
Hai là: Bám sát những
người chọn lọc để rỉ tai Lòng Yêu Nước, và tuyên truyền
Cẩm Nang này;
Ba là: Cấu tạo nhóm
3 người tự phát sáng tạo các hành động Yêu Nước;
Bốn là: Dũng Cảm viết
khắp nơi 2 khẩu hiệu sau đây: 1) Hoàng Sa Trường Sa là của
Việt Nam và 2) Chống giặc Tầu;
Năm là: Đặt Liên Lạc
với các Nhóm Yêu Nước trong và ngoài Đảng (Cộng Sản);
và
Sáu là: Ém người vào
mọi nơi chuẩn bị Mùa Hội Lớn TOÀN DÂN CỨU NƯỚC!

Tuổi trẻ thường ít
phải quan tâm đến cuộc sống, ít suy nghĩ về hệ thống
dân chủ tự do, nhưng lại dồi dào lòng yêu nước, yêu dân
tộc. Các bạn không thể làm ngơ khi bọn cầm quyền cộng
sản dâng Hòang Sa, dâng Trường Sa, dâng lãnh thổ lãnh hải
cha ông để lại cho giặc Tầu xâm lược. Bọn cầm quyền
còn tiếp tục bán rẻ tài nguyên đất nước cho đàn anh Trung
cộng. Các bạn nhận định lịch sử dân tộc sẽ không tha
thứ cho bọn tay sai bán nước cầu vinh, vì thế đã phát động
“Cẩm Nang Yêu Nước”.
Cẩm nang đã được
các bạn trẻ phổ biến hướng đến “Mùa Hội Lớn TOÀN
DÂN CỨU NƯỚC!” là ngày tòan dân vùng lên lật đổ bạo
quyền. Dấu hiệu của thanh niên sinh viên nhập cuộc là một
dấu hiệu ngày tòan dân vùng dậy đã gần kề. (Xin xem một
số hình ảnh về cuộc phát động Cẩm nang Yêu Nước)

Tại sao Việt Nam chưa
có tự do ?
Một bạn đọc đóng
góp người viết khi phân tích và dự trù nên cố gắng tìm
biết ta biết địch một cách khoa học. Bạn đọc này cho
biết: theo cơ quan nghiên cứu khoa học địa chính trị của
Pháp thì đại để có 5 lý do sau đây khiến chế độ Hà
nội không tự nó sụp đổ:
1) Hà Nội là một bộ
phận của khối Cộng sản Á Châu dưới sự thống lĩnh của
Trung cộng, cho nên có chỗ dựa chiến lược; chỉ có thể
sụp đổ cùng Trung cộng; nhưng Trung cộng đang thay đổi và
là một khối lớn cho nên chưa hẳn sẽ sụp đổ trong 20 năm
tới;
2) Mỹ và đồng minh,
kể cả Nhật, Liên Âu, Ấn độ, Nga... cần có một Việt
Nam phát triển và ổn định trong chiến lược kiềm chế Trung
cộng;
3) chế độ Hà Nội
biết thay đổi vừa đủ để tồn tại; chớ nên coi thường.
Việt Nam có tốc độ phát triển khả quan, chỉ thua Trung cộng
cho nên dân chúng chưa quá đói khổ để giám đứng dậy làm
cách mạng;
4) chế độ công an trị
của Hà Nội rất tinh vi; tàn bạo khiến cho đại đa số dân
chúng còn lo sợ; và
5) hiện tại chưa thấy
có một tổ chức đối lập xứng đáng và vững vàng.
Các lý do trên hết sức
khoa học, một số điểm đã được thảo luận trong bài.
Tuy nhiên dù khoa học cách mấy cùng khó có ai đóan ra việc
các chế độ độc tài tại Tunisia , Ai Cập… đã nhanh chóng
sụp đổ khi quần chúng tự đứng lên làm cách mạng.
Trong trường hợp Việt
Nam một cuộc cách mạng cũng sẽ chỉ xảy ra khi đồng bào
chúng ta, đồng lòng, đồng tâm đóng góp công của, tài lực,
trí dũng để cùng đứng dậy cùng hưởng Tự Do. Đến đây
mỗi chúng ta xin tự hỏi sẽ đóng góp được gì để rút
ngắn và đẩy mạnh ngày Tòan Dân Nổi Dậy lật đổ bạo
quyền cộng sản xây dựng một Việt Nam Dân Chủ Tự Do.
Nguyễn Quang
Duy
Melbourne, Úc Đại
Lợi. 9/2/2011
|