TẠI
SAO PHẢI THAY ĐỔI ĐƯỜNG LỐI TRANH ĐẤU ?
Đinh Lâm Thanh
2011/2/2 Van Dinh Le <nthuat@sympatico.ca>
Thưa
quý thân hữu,
Bài
viết "Tại sao phải thay đổi đường lối tranh đấu"
của Đinh Lâm Thanh dưới đây được viết thật đúng thời,
đúng lúc.
Trong
giai đọan hiện tại, trước sự vùng dậy của dân tộc Tunisie,
của Egypte, bài viết này là một kim chỉ nam cho chúng ta, cả
trong nước lẫn hải ngọai, để dẹp tan những luận điệu
sai lầm, đòi hòa hợp, hòa giải với VC để chống Tàu Cộng.
Xin
quý vị bỏ chút thì giờ đọc bài viết này và chuyển cho
bằng hữu ở mọi nơi cùng đọc.
LD
(*)
(*)
Nhạc sĩ Lê Dinh. Ghi chú của NSVN.
* * *
Nhiều
người, trong đó có những vị trí thức cũng như các bạn
trẻ thường nói với tôi rằng cuộc tranh đấu chống cộng
sản của người Việt Quốc Gia Hải Ngoại đã trên 36 năm
nhưng vẫn chưa đi đến đâu ! Chúng ta cần xét lại và phải
thay đổi đường lối tranh đấu cho thích hợp với tình thế
hiện tại. Trước lời khuyên nầy, thật tình tôi cũng ghi
nhận và để tâm suy nghĩ về những gì tôi đã làm trong thời
gian qua. Và ngày hôm nay, nhân tiện đọc bài ‘Xuân
Hòa Giải Dân Tộc’ phổ biến ở trên net, tôi xin mượn
bài viết nầy để bày tỏ thiển ý của một người tranh
đấu chống cộng, không ngoài mục đích trả lời những người
đã trực tiếp nói chuyện với tôi cũng như với tác giả
bài kêu gọi hãy từ bỏ quá khứ và bắt tay hòa giải
với cộng sản trên các diễn đàn.
Để
đi vào vấn đề, xin tóm tắt thành 3 điểm chính mà nhiều
người đã đặt ra với tôi :
1.Trước
đây, tranh đấu chống cộng sản xem như có lý tưởng nhưng
bây giờ thì đã lỗi thời ! Vì một khi Tàu cộng xâm chiếm
Việt Nam thì cộng đồng người Việt Quốc Gia phải bắt
tay với cộng sản để chống lại ngoại xâm.
2.
Bây giờ không còn là thời điểm tranh đấu quyết liệt nhằm
giải thể hay xóa bỏ đảng cộng sản, mà phải xem cộng
sản là một thành phần của dân tộc. Cần phải mở một
lối thoát bằng cách hòa giải hòa hợp để hàn gắn những
đau thương giữa người quốc gia với cộng sản.
3.
Cộng đồng người Việt Quốc Gia đã làm được gì sau trên
36 năm chống cộng sản bằng mồm và tranh đấu một cách
‘quá khích’ ? Chính hình thức chống cộng nầy đã làm
cho giới trí thức cũng như thành phần trẻ hải ngoại chán
nản và xa lánh !
Qua
các lời khuyên trên tôi hình dung được những người đã
liên hệ với tôi thuộc thành phần nào và họ đang làm gì
để cổ võ cho âm mưu hòa giải hòa hợp. Mục đính của
nhóm người nầy là chữa cháy và chạy tội cho Hà Nội đồng
thời cứu nguy cho tập đoàn lãnh đạo đảng cộng sản đang
lún dần xuống vực thẳm.
Xin
trả lời từng điểm một :
1.Viện
cớ Tàu cộng xâm chiếm Việt Nam để kêu gọi bắt tay với
đảng cộng sản Việt Nam chống Tàu là một hình thức tuyên
truyền không công cho cộng sản. Thật vậy, mới nghe qua thì
thật chí tình chí lý, vì một khi giặc đến nhà,t ất cả
mọi người phải gác qua một bên những bất đồng chính
kiến để cùng chung sức chống kẻ thù. Nhưng nghĩ lại thì
đây là một nghịch lý, nhất là khi đế cập đến tình trạng
đất nước hiện nay. Lý do thật đơn giản, trước tiên phải
hiểu tại sao Tàu Cộng vào xâm chiếm Việt Nam một cách quá
dễ dàng trong âm mưu nhuộm đỏ vùng Đông Nam Á. Có phải
là do cộng sản Hà Nội vừa nhượng, vừa bán, vừa dâng
từ đất đến biển cho quan thầy của chúng ? Thì tại sao
người Việt Quốc Gia không hỏi tội bọn bán nước rước
voi về giày xéo quê hương mà phải bắt tay với chúng để
chống Tàu ? Thằng ăn trộm trong nhà đập vách, lấy gạch,
bán trâu, bưng đồ đạc đem dâng, đem bán cho người ngoài
thì phải nọc thằng ăn trộm nhà ra mà đánh mới phải. Lý
do nào không đá động đến thằng ăn trộm nhà mà ra đường
gào lên chưởi bới người được dân gbiếu hay kẻ bỏ tiền
ra mua đồ trộm, rồi kêu gọi mọi người hợp tác biểu
tình chống người thụ hưởng ! Đồng ý rằng việc chống
Tàu cộng, kẻ thù tryền kiếp của dân tộc Việt Nam là cần
thiết và cấp bách. Nhưng không thể mù quáng nghe lời những
tên cò mồi tại hải ngoại để rồi người Việt Quốc Gia
cong lưng đi đở đạn cho cho tập đoàn cộng sản. Lá bài
hợp tác với cộng sản để chống Tàu là một âm mưu ấu
trĩ của cộng sản mà chỉ có những người vô ý thức hay
bọn cò mồi đón gió cũng như nằm vùng tung ra và cổ võ
rầm rộ trong thời gian qua.
Tàu
cộng càng ngày càng xâm lấn vào nội bộ Việt nam qua nhiều
mặt, không những việc chiếm cứ lãnh hải lãnh thổ, khai
thác bauxite mà còn rất nhiều phương diện khác… từ chính
trị, quân sự, văn hoá, thương mãi và nhất là việc gây
giống. Chừng vài tháng hoặc một năm nữa những đứa con
hai dòng máu Tàu-Việt sẽ chào đời ào ạt và một ngày rất
gần đây chúng sẽ lan tràn từ ải Nam Quan đến đến mũi
Cà Mau. Lúc đó thì việc đồng hóa dân tộc Việt Nam sẽ
xem như đã xong một đoạn đường dài.
Một
điều cần phải ghi nhớ nằm lòng : Ngày nào đảng cộng
sản còn trên đất nước Việt Nam thì ngày đó Tàu cộng
vẫn là quan thầy và xem Việt Nam như một chư hầu hay chỉ
là một tỉnh nhỏ. Như vậy, qua lời kêu gọi hợp tác với
cộng sản Việt Nam để chống Tàu ,có nghĩa là đám cò mồi
đang hướng dẫn người Việt Quốc Gia hãy duy trì sự sống
còn đảng cộng sản Việt Nam không ngoài mục đích để cho
Tàu dễ dàng đô hộ. Hãy cẩn thận trước một âm mưu mà
thành phần cò mồi đã lập lờ đi khi chúng đề cập đến
việc chống Tàu.
Chúng
ta cần sáng suốt để ghi nhận : Tàu cộng không thấy khó
chịu cũng như không cần quan tâm khi chúng ta chống chúng nó.
Nhưng bí ẩn bên trong là chúng muốn làm thế nào để người
Việt Quốc Gia hải ngoại không được đụng đến đảng
cộng sản Việt Nam ! Đây là điểm then chốt. Vì Tàu cộng
biết rằng chúng ta hô hào chống chúng nó thì cũng như nước
đổ lá môn, nhưng một khi chế độ Hà Nội bị giải thể,
nước Việt Nam sau nầy đi theo con đường không cộng sản
thì Tàu cộng sẽ hỏng chân, đồng thời chắc chắn bị chận
đứng con đường xâm lăng và âm mưu thanh toán luôn cả vùng
Đông Nam Á. VẬY CHỈ HÔ HÀO CHỐNG TÀU CỘNG MÀ KHÔNG ĐÃ
ĐỘNG GÌ ĐẾN VIỆC CHỐNG CỘNG SẢN VIỆT NAM LÀ ĐI VÀO
ÂM MƯU CỦA BỌN GIẶC TÀU. Nếu còn nghe theo việc cổ võ
bắt tay hòa giải hòa hợp với cộng sản nữa thì đúng là
chúng ta đã đem nước Việt Nam dâng hai tay cho bọn Tàu cộng.
Chính hành động nầy là hình thức giúp cho Tàu cộng duy trì
và biến mảnh đất thân yêu của chúng ta trở thành một
tỉnh nhỏ của kẻ thù truyền kiếp. Hãy nghĩ lại hởi những
ông trí thức cò mồi mất gốc, những ông bà đối lập cuội
VT và những anh chị em trẻ ăn phải bã của cộng sản !
2.
Kết quả đại hội đảng vừa qua cộng sản đã tuyên bố
thẳng thừng rằng không đa nguyên đa đảng, mà chỉ có độc
nhất một đảng cộng sản mà thôi. Vậy người Việt Quốc
Gia hải ngoại nghĩ gì về các cò mồi chính trị hay nằm
vùng cứ gào ngày gào đêm đòi đa nguyên đa đảng và hòa
giải hòa hợp với cộng sản ? Nhiều nhân vật lịch sử,
kể cả các tay trùm cộng sản đã nói ‘Cộng sản không
thể thay đổi mà phải thay thế’. Nhưng tại sao một
số trí thức cũng như thành phần trẻ hải ngoại lại lên
tiếng phải xét lại đường lối tranh đấu và bắt tay với
cộng sản để xây dựng đất nước ? Không kể thành phần
trí thức đỏ, mà trong đó gồm một số trí thức du học
từ thời Đệ Nhất và Đệ Nhị Cộng Hòa. Họ là những
người nhờ ân huệ của các chính phủ Miền Nam trước, ra
nước ngoài du học để mai sau trở về giúp nước. Chúng
tôi là những người ở lại buộc phải bỏ đời sống dân
sự, bỏ lỡ công danh nữa chừng để cầm súng chiến đấu
bảo vệ cha mẹ và tài sản gia đình họ. Chúng tôi vui lòng
hy sinh xương máu và tính mạng để những người được chế
độ, thế lực và tiền bạc ưu đãi ... yên tâm ra nước
ngoài học cái hay cái tốt xứ người. Nhưng không ngờ, vừa
ra đến hải ngoại thì đã làm tay sai cho cộng sản Hà Nội,
đắc lực phá nát chế độ tự do tại quê nhà trong đó gồm
có gia đình dòng họ của thành phần du học. Tưởng rằng
những người trí thức tương lai nầy nhầm lẫn lúc đầu,
nhưng không ngờ đến ngày nay họ vẫn còn chạy theo chiếc
bánh vẽ của cộng sản. Nếu nói rằng họ là thành phần
trốn quân dịch ngày trước thì cũng còn nhẹ hơn những danh
từ khác mà người Việt Quốc Gia hải ngoại có thể gán
cho họ.
Đến
giờ phút nầy những ai còn ca bài hòa giải hòa hợp với
cộng sản thì thật là người không có mắt. Có thể ví dụ
để cho những người đui dễ hiểu : Cộng sản xem như
là một loại vi trùng vô cùng độc hại. 56 năm qua chúng ta
đã diệt trừ chúng bằng những loại trụ sinh cực mạnh.
Ngày nay đã thấy hiệu quả, vì những con vi trùng gian manh
cứng đầu đó đang từ từ đi vào cõi chết. Thế tại sao
lại hô hào đổi trụ sinh bằng thuốc bổ để chúng bình
phục trở lại. Theo quan niệm của tôi, Việt Nam muốn
đạt đến tự do dân chủ dân quyền và no ấm hạnh phúc
cho người dân thì chế độ cộng sản thì PHẢI BỊ
THAY THẾ hay PHẢI BỊ TRIỆT TIEU chứ không thể vực chúng
nó dậy để bắt hoà giải hay van lơn cộng sản chấp nhận
đa nguyên đa đảng… Tranh đấu là một mất một còn, không
thể quỳ lạy van xin như chủ trương của con rối cò mồi
Nguyễn Tiến Trung đang quỳ dưới bệ rồng đỏ để van xin
chút ân huệ cho tự do dân chủ !
Ngoài
ra cần biết thêm một điều nữa : Kết quả của đại hội
đảng cộng sản vừa rồi là một hình thức xoay phiên nhau
để cai trị và chúng bắt đầu đưa con cháu, là những tên
ăn hại đái nát xã hội Việt Nam, vào trung ương bộ chính
trị nhằm tiếp tục con đường sắt máu của chúng. Ngoài
ra đại hội cộng sản đã khẳng định Không Đa Nguyên
Không Đa Đảng mà vẫn tiếp tục con đường cộng sản
độc nhất để cai trị thì đây đúng là một cái tát vào
mặt những tên cò mồi … Hãy mở mắt ra những ông trí thức
‘đang mê ngủ’ những bà ‘chống bạo động’ và những
bạn trẻ ‘đòi thay đổi’ !!!
3.
Vấn đề ‘chống cộng bằng mồm’ thì Luật Sư Lê Duy San
đã viết một bài thật hay. Đây là câu trả lời thật thấm
thía cho thành phần lếu láo và bôi bác người Việt Quốc
Gia hải ngoại. Trong phần thứ 3 nầy, tôi xin trả lời về
vấn đề chống cộng quá khích và bất bạo động của một
số người như đã nói ở trên.
Cả
thế giới vừa chứng kiến ngọn lửa bạo động từ Tunisie
đã hạ bệ tên tổng thống độc tài một cách quá dễ dàng
và tổn thất xương máu không đáng quan tâm. Kết quả đem
lại chiến thắng vẽ vang cho riêng dân Tunisie đồng thời
chứng minh cho thế giới việc vùng dậy của người dân trong
một nước, dù ở dưới chế độ nào, là một sức mạnh
phi thường không một thế lực nào có thể ngăn cản. Sự
vùng dậy của người dân Tunisie qua hình thức bạo động
đã gây thành một giây chuyền lan từ Bắc Phi qua Trung Đông
và sẽ tiếp tục ở Âu và Á Châu. Hà Nội đã thấy hiểm
họa nầy trước sau gì cũng sẽ xảy ra cho tập đoàn cộng
sản cầm quyền nên chúng đã chỉ thị cho thành phần nằm
vùng, hòa giải hòa hợp phải ra mặt lên tiếng vừa bào chữa
vừa đánh trống lảng, hầu xoa dịu và chuyển hướng tranh
đấu của các phong trào trong nước cũng như hải ngoại theo
con đường ru ngủ cố hữu của chúng. Trong 36 năm nay cũng
vì tranh đấu bất bạo động mà mầm mống cộng sản càng
ngày càng mạnh vì trong quá khứ chúng ta đã vuột mất nhiều
cơ hội, chẳng qua là chúng ta sợ sệt, trùm chăn để xin
hai chữ bình an. Xin nhớ rằng không có một cuộc tranh
đấu nào, không có một cuộc cách mạng nào không mà đổ
máu, không có chết chóc…Muốn thay đổi một chế độ, nhất
là một chế độ sắt máu, ù lì như cộng sản thì không
thể chờ phép lạ, chờ Mỹ, chờ Âu-Châu can thiệp hoặc…nằm
ngữa há miệng ra để đợi trái chín rơi vào dạ dày. Tranh
đấu là phải dấn thân, phải đổ mồ hôi, đổ nước mắt
và đổ máu thì may ra mới đánh thức được khối đa số
quần chúng đang sợ sệt cũng như các nhà dân chủ salon, các
nhà trí thức mê ngủ, các nhà tranh đấu trùm chăn ! Chủ
trương ‘bất bạo động’ là chủ trương của VT, một đảng
chính trị với chiếc võ bên ngoài chống cộng, đóng vai đối
lập cuội. Những người lãnh đạo đảng VT đã đi đêm,
hợp tác để mưu đồ chia cái bánh vẽ cầm quyền với cộng
sản trong tương lai. Đảng nầy cũng là con cờ của Mỹ mà
Mỹ sẽ xử dụng sau nầy với hai mục đích : Một là dùng
đảng VT làm áp lực răn đe và trả giá với cộng đồng
Người Việt Tỵ Nạn chống cộng trên một vài điểm nào
đó. Hai là xử dụng đảng VT làm thành phần hòa giải trong
giải pháp chính trị với cộng sản Việt Nam một khi thời
cơ chín mùi. Như vậy chúng ta đã thấy trong quá khứ, Mỹ
vì quyền lợi, họ đã xử sự một cách ‘đểu cáng’ với
một đồng minh ưu tú, là tiền đồn chống cộng ở Đông
Nam Á. Nay Mỹ lại âm thầm ‘nuôi’ VT trong chương trình
thương thuyết một vài giải pháp với Hà Nội, nếu ‘lợi
thì ăn, không lợi thì chạy làng’ trong danh dự. Nếu vậy
thì thật là một đại họa cho Dân Tộc và Đất Nước Việt
Nam !
Từ
lâu tôi đã khẳng định một điều rằng chế độ cộng
sản sẽ bị giải thể tại nội địa và bằng con đường
độc nhất do sức mạnh của người dân trong nước. Nay với
những luồng gió bạo động ảnh hưởng từ những nước
bị áp bức thì chế độ cộng sản cũng phải lãnh lấy những
hậu quả tương tương tự. Cả dân tộc đang chờ một cuộc
tự thiêu giống như hành động của người thanh niên Tunisie
(hy vọng chuyên viên đạo diễn tuồng tự thiêu dưới thời
Cộng Hòa Thứ Nhất tái xuất hiện biểu diễn vài màn để
tạo khí thế !). Đây chính là ngòi nổ, là phát súng lệnh
cho toàn dân đứng dậy. Đến thời kỳ chín mùi, cuộc tranh
đấu chống cộng sản phải xảy ra và sẽ thành công. Chỉ
cần vài giọt máu, một xác người thì trang sử sẽ lật
qua.
Điều
tối cần thiết là thanh niên Việt Nam phải can đảm đừng
sợ, trí thức trùm mền phải tỉnh giấc, các nhà dân chủ
sẵn sàng ra khỏi ‘salon’ và giáo hội không còn cấm cản
con chiên xuống đường. Cộng sản có thể đàn áp một người,
mười người, trăm người … nhưng chúng không thể ra tay
sát hại khi hàng vạn hàng triệu người dân xuống đường
đồng loạt. Tôi đoan chắc luồng gió bạo động từ Bắc
Phi và Trung Đông sẽ thổi đến Việt Nam trong nay mai và cuộc
chiến lật đổ đảng cầm quyền cộng sản cũng xảy ra và
sẽ hoàn tất tốt đẹp trong một vài ngày rất gần
đây.
Đinh
Lâm Thanh
31
Février 2011
|