Ông François Mitterand,
vị tổng thống hai nhiệm kỳ của nước Pháp (1981-1995) từng
nói với quốc dân một câu để đời: “Chúng ta chấp nhận
một xã hội ít nhiều mất ổn định (vì các cuộc đình
công, biểu tình…) nhưng là một xã hội tự do”. Đây cũng
là điều thường thấy trong các quốc gia dân chủ khắp thế
giới. Nó khác xa với các chế độ độc tài đảng trị phát
xít, quân phiệt, giáo phiệt và cộng sản. Các chính đảng
và chế độ phi dân chủ này luôn sợ hãi các cuộc biểu
tình tỏ thái độ, các cuộc đình công đòi quyền lợi của
dân chúng, luôn nhân danh trật tự trị an, ổn định xã hội
để đàn áp mọi tiếng nói đối kháng, hầu duy trì quyền
lực lâu dài. Đặc biệt nhất là các chính đảng CS vốn
hầu hết đã lên ngai thống trị bằng cướp chính quyền,
sau đó bằng cướp nhân quyền, dân quyền và sản quyền của
dân chúng.
Tại Việt Nam đang xảy
đại hội lần thứ 11 của một cái đảng luôn ngoác miệng
tự xưng là của dân, do dân và vì dân !?! Thế nhưng, chính
trong thời gian chuẩn bị cũng như hội họp này, đảng đã
và càng dốc toàn lực để “ổn định trật tự xã hội”
cách không giống ai trên thế giới, nghĩa là gia tăng kiểm
soát, khống chế và đàn áp bằng bạo lực hành chánh lẫn
bạo lực vũ khí mọi tập thể mà đảng cho là có tiềm năng
gây nguy cho bản thân đảng, gây rối cho đại hội đảng.
Có thể kể ra các hành vi và đối tượng được “ổn định”
như sau:
1- “Ổn định”
các tôn giáo: Ngay từ thượng tuần tháng 12, người ta
đã chứng kiến việc nhà cầm quyền ở Sài Gòn âm mưu xóa
sổ Giáo hội Tin lành Mennonite bằng cách tàn phá hai cơ sở
của họ tại Quận 2 vào ngày 14. Đây là một Giáo hội được
bà con dân oan, quần chúng cùng khổ và đồng bào sắc tộc
tìm đến nương tựa. Đến ngày 19-12, tập thể 500 tín đồ
thuộc Giáo hội Phúc âm Toàn vẹn, Giáo hạt Thanh Hóa, đang
khi sắp tổ chức lễ Giáng sinh tại huyện Đông Sơn, thì
đã bị công an, dân quân… ngăn cản, chửi bới, đánh đập
tàn nhẫn. Chiều cùng ngày, hàng ngàn tín đồ Tin lành thuộc
Hội thánh Lời Sự Sống đã bị nhà cầm quyền ở Hà Nội
đơn phương hủy hợp đồng thuê mướn Trung tâm Hội nghị
Quốc gia Mỹ Đình rồi dùng lực lượng công an hành hung,
bắt bớ và giải tán cuộc tập họp thờ phượng hát ca mừng
Giáng sinh của họ. Đến ngày 30-12, nhân kỷ niệm Đản sanh
của Đức Huỳnh Giáo chủ, hàng trăm tín đồ Hòa Hảo tại
An Giang đã bị cấm tập họp để cử hành đại lễ. Tới
mồng 04-01-2011, tuy Giáo hội Công giáo được phép tổ chức
Lễ bế mạc Năm thánh tại Trung tâm Thánh mẫu Toàn quốc
La Vang, Quảng Trị, nhưng nhà cầm quyền đã khống chế cuộc
tập họp vĩ đại (lên tới nửa triệu người) này bằng
nhiều cách: buộc hạ danh hiệu Thánh địa, đến phát biểu
tuyên truyền và “lên lớp”, ngăn cản tín đồ cầu nguyện
công khai cho anh em bị bách hại…
2- “Ổn định”
quần chúng nhân dân: Sau khi Đơn
tố cáo và đòi truy tố đảng CS về hai tội bán nước và
phản quốc được nhiều công dân đưa ra ngày 21-12-2010
rồi Lời kêu gọi toàn dân tiến hành giải thể chế độ
CS của Lm Nguyễn Văn Lý xuất hiện khoảng tuần sau đó, thủ
tướng CS Nguyễn Tấn Dũng, chiều ngày 30-12-2010, liền gởi
công điện hỏa tốc số 2402 đến các bộ Quốc phòng, Công
an, Công thương, Tài chính, Thông tin-Truyền thông, Giao thông-Vận
tải, Giáo dục-Đào tạo, đến các ủy ban nhân dân mọi tỉnh
thành cùng nhiều cơ quan ban ngành khác, để chỉ thị
“tăng cường an ninh chính trị, an toàn xã hội nhằm bảo
vệ đại hội Đảng…”. Ai cũng biết rằng công việc bảo
vệ trật tự an toàn xã hội thuộc Bộ công an và UBND, chứ
không thuộc trách nhiệm của Bộ quốc phòng và các Bộ khác
như bộ Giáo dục-Đào tạo. Thế mà công điện 2042 đã yêu
cầu quân đội lẫn các trường vào cuộc. Phải chăng từ
đây quân đội, ngoài nhiệm vụ chống ngoại xâm (lâu nay
rất lơ là), còn kiêm nhiệm vụ chống nhân dân (như trong
vụ cướp đất tại Vụ Bản, Nam Định ngày 20-12)? Phải
chăng các ban giám hiệu sẽ lại được “công an hóa” như
trong các vụ biểu tình chống Trung Quốc của sinh viên học
sinh năm 2007-2008 tại Sài Gòn và Hà Nội? Cụ thể, công tác
“ổn định nhân dân” này chính là việc càn quét hàng trăm
dân oan ở vườn hoa Mai Xuân Thưởng, Hà Nội, để tống vào
nhà tù mang mỹ danh “Trại bảo trợ xã hội” ở Đông Anh,
chính là việc ngăn chặn và đàn áp nhiều cuộc biểu tình
của quần chúng khắp nước kể từ đầu năm đến nay bằng
nhiều kiểu cách có khi rất lạ lùng như cấm mặc áo trắng,
buộc thi ngày Chúa nhật…
3- “Ổn định”
giới đối kháng: Dưới con mắt CS, tất cả những ai dù
chỉ nói khác thôi, thì đã là đối kháng, là kẻ thù, dù
là đồng đảng. Gần đây, CS đã gia tăng trấn áp các thành
phần này. Trước hết, một công thần của đảng, ông Nguyễn
Văn An, cựu chủ tịch Quốc hội, đã bị chính đồng chí
của mình như Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu, Phan Văn Khải… nguyền
rủa mạnh mẽ qua nhiều lá thư gởi chóp bu đảng sau khi ông
lên tiếng khuyến nghị đổi mới hệ thống chính trị. Tiếp
đến, 22 nhà trí thức hàng đầu của chế độ và là đảng
viên kỳ cựu, sau khi phê liệt dự thảo Cương lĩnh Đại
hội trong cuộc hội thảo hôm 7-10-2010, đã bị Bộ Chính trị
kết án là có “động cơ xấu”, “lợi dụng việc góp
ý để hoạt động chống đối phá hoại”, cần “kiên quyết
phê phán và dứt khoát bác bỏ”. Điều này, chính GS Đào
Xuân Sâm, nguyên trưởng khoa quản lý kinh tế trường đảng
Nguyễn Ái Quốc, hiện làm chuyên gia tư vấn cho Thủ tướng,
đã chua chát cảm nhận ngay trong cuộc hội thảo ấy rồi:
“Chúng ta nói đây là nói với nhau thôi chứ biết rằng
những người biên tập, làm văn kiện không nghe đâu, mà có
nghe cũng không sửa được. Biết cái đó cũng rất là đau,
mà cũng phải nói. Cái thứ hai là chúng ta còn mất quyền
nói to hơn nữa, nói với quốc dân. Không được lên tiếng
với quốc dân. Cấm! Ban Bí thư cấm, Ban Tuyên huấn cũng ra
thông tin cấm!”.
Một hành vi “ổn định”
giới đối kháng nữa chính là việc nhà cầm quyền sắp đem
xử tòa Luật sư Cù Huy Hà Vũ và nhà dân chủ Vi Đức Hồi,
hai tiếng nói bất khuất và mạnh mẽ suốt mấy năm qua; là
việc sách nhiễu hay lùng bắt các nhà tranh đấu khác như
bà Tạ Phong Tần, ông Nguyễn Ngọc Quang (nay đã phải sang
Thái tỵ nạn), Lm Nguyễn Văn Lý (bị ngăn chặn gặp gỡ tùy
viên Christian Marchant và dân biểu Luke Simpkins mới đây, cũng
như bị phong tỏa trong thời gian đại hội và có lẽ suốt
năm này); là đặt chốt canh gác nghiêm ngặt quanh nơi ở của
tất cả các nhà đấu tranh dân chủ trong cả nước…
Thành phần (có tiềm
năng) đối kháng khác chính là báo chí lề trái và lề phải.
Trong một tường trình đặc biệt ngày 15-01-2011, đài Tiếng
nói Hoa Kỳ cho biết: “Cảnh sát ở VN đã bắt giữ nhiều
blogger mấy tuần gần đây trong một chiến dịch đàn áp những
người bất đồng chính kiến trước Đại hội Đảng. Theo
ghi nhận của các tổ chức tranh đấu cho nhân quyền và quyền
tự do báo chí, với hàng chục nhà bất đồng chính kiến
bị tống ngục, VN là nhà tù lớn thứ nhì thế giới của
giới bất đồng chính kiến trên mạng, chỉ sau Trung Quốc”.
Trước đó, hôm 13-1-2011, Uỷ ban Bảo vệ Nhà báo (CPJ) của
Hoa Kỳ đã ra một thông cáo bày tỏ mối quan ngại về việc
Hà Nội, hôm 6-1-2011, vừa ban hành Nghị định xử phạt hành
chính trong hoạt động báo chí, xuất bản. Nghị định này
dự trù nhiều biện pháp xử phạt các nhà báo và blogger viết
về những vấn đề được coi là nhạy cảm liên quan đến
“an ninh quốc gia”! Do thủ tướng ký và sẽ có hiệu lực
kể từ 25-2-2011, Nghị định ghi rõ là những nhà báo nào
đăng các thông tin “không được phép” hoặc “không phù
hợp với quyền lợi của nhân dân” có thể bị phạt đến
40 triệu đồng. Tất cả là “nhằm tăng cường sự kiểm
soát của chính phủ lên các phương tiện truyền thông, vốn
đã bị quy định rất chặt chẽ cùng bị trấn áp rất thường
xuyên và dữ dội”
4- “Ổn định”
ngay trong lòng đảng: Đại hội đảng với gần 1.400 đại
biểu chưa bắt đầu, thế mà ông Đinh Thế Huynh, Ủy viên
ban Chấp hành Trung ương đảng, Tổng biên tập báo Nhân
dân, đã khẳng định trong một cuộc họp báo hôm 10-01
tại Hà Nội rằng: "VN không có nhu cầu đa nguyên đa
đảng và dứt khoát không đa nguyên đa đảng". Thứ đến,
như mọi người đã biết từ lâu, thành phần lãnh đạo CS
chóp bu, bất chấp góp ý, phân tích, phê phán của trong lẫn
ngoài đảng, vẫn nhất quyết kiên định 4 điều: kiên định
học thuyết Mác-Lê, kiên định chủ nghĩa xã hội, kiên định
chế độ độc đảng và kiên định kinh tế quốc doanh như
chủ đạo.
Về nhân sự, hãng thông
tấn AFP, hôm Chủ Nhật 09-01, dựa vào một nguồn tin nội
bộ đảng, gián tiếp nói rằng cả Nguyễn Tấn Dũng và Trương
Tấn Sang đều nhắm vào ghế tổng bí thư. Nhưng vì tranh nhau,
nên hai ông đã thỏa hiệp đưa một kẻ khác là Nguyễn Phú
Trọng, biệt danh “Trọng lú” và “Ông 4 kiên định” vào
ngồi. Như vậy, Trương Tấn Sang có thể sẽ làm chủ tịch
nước và Nguyễn Tấn Dũng vẫn làm thủ tướng chính phủ.
Nguyễn Tấn Dũng đã phải đấu tranh kịch liệt trước những
đả kích dữ dội về sự sụp đổ của “quả đấm thép”
Vinashin, việc cho Tàu vào Tây Nguyên khai thác bauxite, việc
chống tham nhũng thất bại… Do đó mà có màn hài kịch báo
VnExpress, tên bồi bút mạt hạng, mới đây đã bình chọn
Nguyễn Tấn Dũng như “Nhân vật năm 2010” vì “những ảnh
hưởng to lớn và đóng góp quan trọng đối với đất nước”!?!
Còn tay đầu óc ngông cuồng là Nguyễn Sinh Hùng, từng bị
Quốc hội phản bác trong vụ Đường sắt cao tốc và tố
cáo lừa gạt trong vụ Vinashin, nghe đâu sẽ giữ ghế Chủ
tịch Quốc hội. Thế là sẽ tha hồ tác oai tác quái tại
cơ chế “quyền lực cao nhất” (nhưng bù nhìn) này.
Đó là tất cả toan
tính “ổn định trật tự xã hội” của đảng CS trên mọi
tầng lớp nhân dân Việt Nam. Nhưng một biến cố thời sự
là cuộc xuống đường lật đổ tổng thống độc tài Ben
Ali của Tunisia do nhân dân thực hiện và đã thành công hôm
14-01 rồi, cho thấy rằng khi lòng người đã căm phẫn đến
tột độ, thì mọi biện pháp “duy trì trật tự, ổn định
xã hội” của cá nhân hay tập thể bạo chúa đều vô hiệu.
Tổng thống Ben Ali vẫn chưa tham nhũng và độc tài bằng các
lãnh đạo đảng Việt cộng, quốc gia Tunisia chưa lâm khủng
hoảng và nguy hiểm bằng đất nước Việt Nam, thành ra sự
nổi dậy của toàn dân chắc chắn sẽ tới và công lý sẽ
nghiêm nhặt hơn đối với tập đoàn lãnh đạo Việt cộng
vốn trị quốc chẳng cốt ở an dân mà cốt ở đàn áp.