Tổng thống Zine
al-Abidine Ben Ali của Tunisia liên tục cầm quyền 23 năm, với
5 cuộc bầu cử, mà cuộc bầu cử cuối vào năm 2009, Ben Ali
chỉ nhận được 90% phiếu bầu. Đó là kỳ bỏ phiếu mà
ông ta được ít phiếu nhất. Trong chế độ ‘Gia Trưởng
khoác áo Dân Chủ’ này, Ben Ali cũng cho lập một chính đảng
‘gia nô’ có tên là Tập Họp Dân Chủ Hiến Pháp – RCD,
nhằm củng cố chế độ độc tài ‘’gia đình trị’ của
mình. Tài sản của nhà Ben Ali và bên vợ ông ta là bà
Trabelsi rất nhiều, từ các hãng Hàng Không lớn, đến khách
sạn 5 sao, hệ thống phân phối hàng hoá ở Tunisia. Các thành
viên trong gia đình Ben Ali –Trabelsi nắm giữ hàng trăm triệu
Euro gửi ở các ngân hàng Thụysĩ, Dubai, Malta, cùng nhiều
ngân hàng của Pháp và rất nhiều toà biệt thự sang trọng
khắp nơi trên thế giới, từ Paris đến Luânđôn sang tới
Rio de Janero.
Trong khi đó thì toàn
dân Tunisia chịu cảnh nghèo khó triền miên, gần đây nhiều
người đã thiệt mạng trong các cuộc xuống đường phản
đối về vật giá gia tăng, đời sống khắc khổ, nhiều người
thất nghiệp. Phong trào bùng phát mãnh liệt ở khắp nơi,
sau vụ tự thiêu của một sinh viên vừa tốt nghiệp. Biển
người tràn ngập đường phố thủ đô Tunis. Chiều 13/01/2011,
Ben Ali lên truyền hình tuyên bố là hiểu nguyện vọng của
dân, ông đổ lỗi cho giới thân cận đánh lừa ông và ra
lệnh cách chức 2 cố vấn. Ông cam kết tôn trọng các quyền
tự do và sẽ không ra tranh cử nhiệm kỳ 2014. Nhưng không
làm dân chúng nguôi cơn giận dữ, họ quyết đòi Ben Ali phải
từ chức. Quân đội không can thiệp. Trưa thứ sáu 14/01/11
thủ tướng Mahamed Ghanouchi thông báo, lệnh của tổng thống
cách chức toàn bộ chính phủ. Nhưng trên đường phố dân
chúng tiếp tục biểu tình với khẩu hiệu ‘Nổi Dậy’.
17 giờ cùng ngày, gia đình tổng thống Ben Ali đã lên máy
bay trốn khỏi Tunisia sang tỵ nạn tại Ả Rập Saudi,
có sự tiếp tay của Mỹ, mà là một bất ngờ đối với
Pháp.
Tổng thống Mỹ, Obama
khen ngợi lòng dũng cảm và phẩm cách của người dân Tunisia.
Hoakỳ trước đây vốn xem Tunisia là một đồng minh chống
khủng bố, nhưng thường xuyên lên tiếng chỉ trích chế độ
Ben Ali thiếu tôn trọng nhân quyền. Tổng thống Mỹ khuyến
khích các bên giữ thái độ ôn hoà, và kêu gọi chính quyền
lâm thời nhanh chóng tổ chức bầu cử theo nguyện vọng của
người dân. Chính phủ Pháp khẳng định ‘luôn luôn
ủng hộ nhân dân Tunisia. Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc, Ban
Ki-Moon kêu gọi phải có một giải pháp dân chủ. Theo Hiếp
Pháp của Tunisia thì Chủ Tịch Quốc Hội sẽ lên quyền tổng
thống. Ngày 15/01/11, chủ tịch Quốc Hội, Foued Mebazaa đã
tuyên thệ nhậm chức tổng thống, và trao cho thủ tướng
Mohammed Ghannouchi lập tân chính phủ lâm thời đoàn kết, để
tiến hành một cuộc tổng tuyển cử theo Hiến Pháp trong vòng
60 ngày. Tuy nhiên trong chính phủ này vẫn còn nhiều bộ trưởng
của chế độ cũ, nên đã bị dân chúng biểu tình phản đối.
Hôm nay cả tổng thống, thủ tướng đều tuyên bố rút khỏi
đảng RCD, đảng cầm quyền dưới thời Ben Ali.
Chính phủ lâm thời
ban hành một số chính sách thiết thực, đáp ứng với đòi
hỏi của người dân - Bộ Truyền Thông đầy quyền lực
bị xóa bỏ - cho tự do báo chí hoàn toàn - bỏ lệnh cấm
hoạt động đối với các tổ chức phi chính phủ - cho hợp
pháp hóa các đảng chính trị có nhu cầu hoạt động – cam
kết thành lập ba ban phụ trách cải cách chính trị, điều
tra các vụ chuyển tiền bất hợp pháp và tham nhũng của chế
độ cũ – Hy vọng nói và làm của chính phủ đi đôi
với nhau, để tạo được niềm tin nơi dân chúng và được
cả thế giới ủng hộ. Đây còn là một cuộc trắc nghiệm
của việc dân chủ hoá ở các nước Hồigiáo trong vùng, để
khỏi rơi vào chế độ “Tôn Giáo Toàn Thống” kiểu Iran
và khỏi bị phong trào Khủng Bố Quốc Tế lợi dụng sự
bất mãn với các chế độ độc tài “gia đình trị’ của
dân chúng, rồi dìm các nước Phi Châu và Trungđông vào biển
máu. Xem vậy “Lòng Dân và Thế Nước” ở các nước Hồigiáo
đã gặp nhau trong tiến trình Dân Chủ Hóa Toàn Cầu.
Liệu lòng dân và thế
nước đã gặp được nhau ở Đông Nam Á này hay chưa? Nước
Indonesia năm nay giữ chức chủ tịch luân phiên Hiệp Hội
các nước ASEAN. Tại cuộc họp báo hôm 07/01/11, ngoại trưởng
Indonesia, Marty Natalegawa tuyên bố: “Indonesia dự định đặt
vấn đề nhân quyền thành ưu tiên hàng đầu cho tổ chức
này”. Theo chuyên gia của viện nghiên cứu Đông Nam
Á, Pavin Chachavalpongun: “Nếu Indonesia muốn Asean nghiêm
túc về vấn đề nhân quyền thì tổ chức này phải bãi bỏ
nguyên tắc bất can thiệp vào nội bộ của nhau”. “…nhưng
khi bàn đến vấn đề gay go như dân chủ và nhân quyền thì
phải thừa nhận rằng không phải tất cả các nước trong
Asean đều là dân chủ”. Trong số 10 nước thành viên
ASEAN, Lào và Việtnam là 2 chính phủ độc tài, độc đảng
do đảng cộngsản lãnh đạo.
Nhất là đối với Việtnam,
Việtcộng dứt khóat không tôn trọng Nhân Quyền của người
Việtnam, dứt khoát cướp đoạt Dân Quyền của công dân Việtnam,
thu gom quyền lực chính trị từ nơi dân chúng về cho đảng,
vơ vét nguồn lợi kinh tế của toàn dân vào tay đảng. Cho
tư doanh vào đảng để thành lập một khối “Tư Bản Man
Rợ Cực Quyền”, hy vọng nắm quyền toàn trị vĩnh viễn
đất nước và sẵn sàng làm tay sai cho Tầucộng và các thế
lực quốc tế khác, qua thứ cương lĩnh ‘vô hậu’ gọi
là “xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên
chủ nghĩa xã hội”, với chế độ quốc doanh làm chủ
đạo kinh tế, để cho quốc nạn tham nhũng có điều kiện
và môi trường bành trướng dũng mãnh, rút cạn kiệt sức
sống của toàn dân, và quỵt nợ quốc tế. Thế rồi quyền
lãnh đạo được trao vào tay Nguyễn Phú Trọng tân tổng bí
thư, đứa con cưng của giặc Tầu, chỉ biết làm theo sự
chỉ đạo của Tầu, khiến cho nước Việt mất dần vào tay
Trungcộng, và Nguyển Tấn Dũng, đứa con ghẻ của Mỹ, con
nuôi của Nhật, ở lại chức thủ tướng để vì ngu dốt,
tiện tay phá nát hệ thống quốc doanh tham nhũng của đảng,
như đã phá đại công ty Vinashin, rồi lần lượt tới tổng
công ty Điện Lực và nhiều công ty khác nữa, dẫn tới sự
sụp đổ tan hoang của nền kinh tế vốn đã lỏng gốc của
Việtnam. Lúc đó thì Tầu cứu Việtcộng, hay Mỹ cứu Việtnam
đây?
Tuy có tham vọng Đế
Quốc, nhưng bản chất là con buôn, Tầu chẳng có lợi
gì mà cứu kinh tế Việtnam, nếu có thì chỉ cứu chính quyền
Việtcộng để làm tay sai cho họ , như trường hợp Bắc Hàn
hiện nay, rồi sẽ gạ bán cho Mỹ. Còn Mỹ rõ ràng là chỉ
cứu Việtnam, chứ không cứu Việtcộng. Chẳng vậy mà trợ
lý ngoại trưởng Hoakỳ đặc trách về lao động, Michael Posner,
người đại diện cho Hoakỳ trong cuộc đối thoại về nhân
quyền với Việtnam hôm 13/12/2010 đã nhận định rằng:
“Tiến bộ về Nhân Quyền là vô cùng quan trọng cho sự phát
triển của mối quan hệ giữa Hoakỳ và Việtnam”. Để
tiếp sức cho hành pháp Mỹ về đòi hỏi Nhânquyền ở Việtnam.
Ngày 17/12/2010, Hạ Viện Hoakỳ đã thông qua Nghị Quyết yêu
cầu bộ Ngoại Giao Mỹ đưa Việtnam vào danh sách các quốc
gia ‘cần quan tâm đặc biệt’ CPC, vì những vi phạm nghiêm
trọng về tự do tôn giáo. Đối với Hoakỳ trong giai đoạn
này, không còn chỗ đứng cho các chế độ độc tài, trừ
chế độ Trungcộng vì còn khả dụng. Và biết đâu Obama -
Hồ Cẩm Đào cũng chẳng đang bàn nhau về số phận của Việtcộng
tại Hoa Thịnh Đốn, trong cái gọi là mối tương quan giữa
Mỹ-Tầu tại Biển Đông, Châu Á Thái Bình Dương?
-
Little Saigon ngày 18/01/2011.