Bà Phó Chủ tịch
nước muốn khẳng định tính chất “pháp quyền” của “nhà
nước ta” để làm cho toàn dân và quốc tế tin tưởng Việt
Nam là một đất nước có pháp luật và pháp luật rất ưu
việt (gấp vạn lần so với bọn tư bản bóc lột kia mà!).
Thế nhưng, luật gia nhân quyền Trần Thanh Hiệp đã từng
cảnh báo trước đó: “Muốn hiểu rõ nội dung chữ “pháp
quyền” thì không thể chỉ căn cứ vào nghĩa riêng của hai
từ đơn “pháp” và “quyền” rồi kết luận vội vàng
và đại khái – nhưng rất sai lầm – rằng “pháp quyền”
có nghĩa là pháp luật với quyền cao nhất. Phải đặt chữ
này vào trong hệ thống các văn bản qui chuẩn cấu thành chế
độ xã hội chủ nghĩa đương hành, trong ý hệ cộng sản
mới làm lộ rõ được nội dung đích thực của nó. Nếu
làm như thế thì sẽ thấy ngay rằng “pháp quyền” không
biểu thị loại pháp luật mà chúng ta biết và chấp nhận
– nghĩa là loại pháp luật của các nước dân chủ tự do.
Trái lại, nó biểu thị thứ pháp luật riêng của cộng sản
hoàn toàn khác tới mức độ trái ngược với pháp luật không
cộng sản” (Bài thuyết trình tại Viện Việt Học, Little
Saigon, HK, ngày 8-5-2011)
Thành thử chẳng lạ
gì mà thời gian gần đây, vì nhận thấy “một số người
đã cố tình lợi dụng dân chủ để gây rối, chia rẽ làm
tác động xấu đến trật tự, an toàn xã hội” do chưa
được “tuyên truyền, giáo dục cho hiểu đúng về dân
chủ đi liền với kỷ cương” (cũng lời bà Doan), nhà
nước pháp quyền đó đã có nhiều động thái rất ngoạn
mục, và phải nói là “lô-gích” với quan niệm “pháp quyền”
của họ ! Cuộc biểu tình sáng 27-11-2011 tại Hà Nội với
nội dung "Ủng hộ Thủ tướng và Quốc hội ra luật biểu
tình" đã nhanh chóng bị công an đàn áp thô bạo. Hàng chục
người xuống đường đã bị bắt đưa lên xe bus, sau đấy
bị áp giải về "trung tâm lưu trú Lộc Hà" (“Trại phục
hồi nhân phẩm”) thuộc huyện Đông Anh, Hà Nội. Đây là
nơi giam giữ trá hình trực thuộc sự quản lý của công an
thủ đô. Cùng lúc đó, tại Sài Gòn, một biểu tình viên
nổi tiếng -chị Bùi Thị Minh Hằng- chỉ vì cầm biểu ngữ
“Phản đối đàn áp người ủng hộ Quốc hội ra luật biểu
tình” mà đã được công an “hỏi thăm sức khỏe”, sau
đó áp giải ra Hà Nội. Rồi chị bị tống lên tỉnh Vĩnh
Phúc, bị giam giữ trong thời hạn 24 tháng tại cơ sở Giáo
dục Thanh Hà (cũng là một nhà tù giả dạng) theo quyết định
của Ủy ban Nhân dân Hà Nội. Đó là trò giấu nhẹm các nhà
đối kháng của nhà nước pháp quyền Việt cộng, theo bình
luận mới đây của báo Wall Street Journal (12-01-2012): “Bà
Hằng là một trường hợp đáng quan tâm trong chiến thuật
đối phó của Hà Nội đối với những nhà đối kháng trong
nước. Thay vì đi qua tiến trình phô diễn thường lệ là
xử án và kháng án, bà Hằng đã bị kết tội một cách hấp
tấp vội vã qua một thủ tục hành chánh thường được áp
dụng đối với những kẻ phạm tội về ma túy hay các tội
hình sự khác. Dù không biết lý do chính xác của việc thay
đổi thủ tục này, người ta dự đoán là Hà Nội lo sợ
vụ xử bà Hằng trở thành một màn trình diễn… Vì vậy,
bà Hằng đã bị lặng lẽ tống vào trại lao động mà gia
đình không hề được biết… Điều đáng quan tâm hiện nay
là Hà Nội sẽ áp dụng hình thức mà họ đã áp dụng đối
với bà Hằng với những nhà đối kháng khác. Thế giới cần
lưu ý đến mưu toan ém nhẹm để che giấu việc vi phạm nhân
quyền của Hà Nội”.
Cũng vì nhân danh “nhà
nước pháp quyền” kiểu Cộng sản như thế mà trước đó,
ngày 08-11-011, gia đình nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn đã bất
ngờ bị hàng chục CA đủ loại ập vô nhà đọc lệnh khám
xét, lấy đi nhiều máy móc, đồ đạc. Tin cho biết khoảng
gần 40 CA đủ loại, kết hợp với cán bộ sở Thông tin tỉnh
Quảng Nam đã xông vào tư gia, lục soát thô bạo với cáo
buộc ông cùng hai con Huỳnh Thục Vy và Huỳnh Trọng Hiếu
đã "vi phạm luật thông tin", mặc dầu cả 3 chỉ thẳng thắn
trình bày sự thật, một công việc cần thiết để bảo vệ
lẽ phải. Tiếp đó, ngày 2 tháng 12, công an ập vào gia đình
các bloggers này lần nữa để lại đánh đập và cướp bóc
thêm máy móc tiền bạc, rồi ngang nhiên và vô lý ban hành
quyết định xử phạt vi phạm hành chính 260 triệu đồng.
Nhạc sĩ trẻ Việt Khang
(tên thật là Võ Minh Trí) cũng là nạn nhân tiếp theo của
nhà nước pháp quyền đó. Ngày 23-12-2011, công an tỉnh Tiền
Giang đã bao vây nhà của anh tại phường 8, thành phố Mỹ
Tho, tỉnh Tiền Giang, rồi bắt anh đi giam giữ nơi đâu không
ai hay biết. Lý do là vì từ lâu anh đã sáng tác nhiều bản
nhạc mang nặng tình quê hương dân tộc trong nỗi trăn trở
trước những bất công xã hội và nỗi ưu tư trước họa
xâm lược của ngoại bang Tàu. Đặc biệt hai bài “Việt
Nam Tôi Đâu?” và “Anh
Là Ai?” (do anh tự biểu diễn trên video clip) đã làm rung
động tâm hồn nhiều đồng bào trong và ngoài nước.
Mở đầu năm 2012, nhà
nước pháp quyền lại ra tay kiểu “tặng quà cho nhân dân
năm mới”. Trưa ngày 02-01-2012, nhà báo Hoàng Khương, phóng
viên báo Tuổi Trẻ, đã bị Công an thành Hồ khởi tố và
tạm giam với tội danh cáo buộc “đưa hối lộ”. Đồng
thời, nhà riêng của anh tại quận Phú Nhuận cũng bị khám
xét và bị thu giữ nhiều tài liệu liên quan đến hành vi
sách nhiễu của các “bạn dân đứng đường”. Việc bắt
giam đó đã được dự báo từ trước, như một hành động
trả thù của công an thành Hồ sau những loạt bài chống tiêu
cực mạnh mẽ của người phóng viên đầy bản lĩnh này.
Như vậy ngày đầu năm 2012, lực lượng công an đã thiết
thực lập thành tích mừng Đảng mừng Xuân với chiến công
khởi tố tạm giam một cây bút chống tiêu cực nổi tiếng
trong làng báo Việt. Từ đây chắc chắn sẽ chẳng còn nhà
báo nào dám đụng đến ngành công an (công cụ số một của
nhà nước pháp quyền) và như vậy các anh CSGT cứ yên tâm
mà đòi mãi lộ, và ngành công an sẽ an toàn mà phục vụ
và bảo vệ đảng!
Chỉ vài hôm sau, sáng
ngày 5-1-2012, tại xã Vinh Quang, huyện Tiên Lãng, Hải Phòng,
nhà cầm quyền huyện đã điều động một đoàn khoảng 100
người, gồm cán bộ, công an, quân lính, bộ đội biên phòng
và đại diện các ban ngành chức năng, tiến hành “cưỡng
chế” thu hồi hơn 50 ha đất đầm nuôi trồng thuỷ sản,
cây ăn quả của ông Ðoàn Văn Vươn, tại khu cống Rộc, xã
Vinh Quang. Lực lượng “cưỡng chế” (=cưỡng bức áp chế”)
này đã gặp sự chống trả của gia đình ông. Một quả mìn
tự tạo và nhiều phát súng hoa cải đã khiến 6 người của
nhà nước bị thương nặng nhẹ. Điên tiết lên, nhà nước
pháp quyền đã vội ra uy bằng cách san bằng ngôi nhà của
những người đối kháng, đánh đập dã man các phụ nữ và
trẻ em trong gia đình, tống ngục ông Vươn (bị bắt tại
Viện Kiểm sát thành phố khi ông đến đó nộp hồ sơ khiếu
nại) cùng với các anh em, và mau chóng truy tố họ về tội
“sát nhân và chống người thi hành công vụ”. Nhưng ai cũng
biết “Kỳ tài đất Tiên Lãng” này, người từng “chắn
sóng, lấn biển, ngăn bão, trồng rừng, mở đầm” không
thua gì tiền bối Nguyễn Công Trứ tại Tiền Hải ngày xưa,
đã phản ứng mạnh mẽ chỉ vì bị dồn vào bước đường
cùng do tay của những cường hào ác bá đỏ mà cụ thể là
hai anh em chủ tịch huyện và xã Lê Văn Hiền và Lê Thanh Liêm.
Nhân danh “nhà nước pháp quyền”, áp dụng “nghiêm minh
pháp luật” (Lê Văn Hiền trả lời báo chí), chúng muốn
cướp công sức lao động và tàn hại cuộc sống của những
nông dân giỏi giang này. Những người, như giáo sư Hà Văn
Thịnh, đã tưởng và mong chúng sẽ chịu ngay hình phạt: “Phá
hoại tài sản công dân trắng trợn như thế mà vẫn nhởn
nhơ được sao? Thì ra không cần luật pháp, ưa chi làm nấy
là cái thực của xã hội bây giờ sao? Tại sao càn rỡ như
thế mà không bị cách chức, đuổi việc ngay tức thì?”.
Thế nhưng giáo sư hẳn đã thất vọng.
Cũng như mới hôm kia
thôi, ngày 13-01-2012, hầu như ai nấy đều phẫn nộ trước
cái án quá nhẹ dành cho tên trung tá sát nhân Nguyễn Văn Ninh,
kẻ đã đánh gãy cổ công dân vô tội Trịnh Xuân Tùng chỉ
vì tội không đội mũ bảo hiểm khi nghe điện thoại. Thế
nhưng, từ tên giết người này -vốn ung dung ngồi trước
vành móng ngựa, lì lợm bảo mình đã làm đúng, và chẳng
hề ân hận mà xin lỗi gia đình nạn nhân- cho đến toàn bộ
các chánh thẩm và phụ thẩm, tất cả đều thản nhiên nghĩ
rằng mình đang thi hành và bảo vệ pháp luật của nhà nước
pháp quyền xã hội chủ nghĩa!
Cái nhà nước pháp quyền
này (mà chỉ có các chế độ độc tài và cộng sản mới
có) hoàn toàn trái ngược với nhà nước pháp trị.
Theo lời của luật sư Trần Thanh Hiệp, Nhà nước pháp trị
là nhà nước sinh ra để chống chuyên chế, bắt đầu bằng
việc chống thần quyền, quân quyền. Nó là sự biểu lộ
khát vọng của loài người muốn chinh phục phẩm giá, quyền
lực cho con người, nạn nhân của thần thánh, vua chúa, thiên
nhiên, đồng loại, v.v… Đó là nhà nước của mọi con dân
trong một nước, và bởi thế được coi như là nhà nước
của quốc gia dân tộc, không phải của riêng một cá nhân,
một giòng họ, một tôn giáo, một giai cấp, một đảng phái,
một tập đoàn cầm quyền nào. Nó thiết lập và thượng
tôn một trật tự xã hội dựa trên pháp luật, trật tự
pháp lý; trong hệ thống pháp luật của trật tự pháp lý
này, các quy phạm có đẳng cấp trên dướirõ rệt (hiến
pháp, luật, văn bản dưới luật, v.v…) không ai có thể tùy
tiện đảo lộn hay xóa bỏ. Bởi thế, nhà nước pháp trị
phân chia quyền hành minh bạch (lập pháp, hành pháp, tư pháp)
và hành sử các quyền này theo đúng kỷ cương, có sự kiểm
soát nghiêm mật để tránh lạm quyền, bảo đảm cho các “nhân
quyền”, thành văn hay không thành văn, được thực sự tôn
trọng, để cho con người, mọi người, có cơ hội hành
sử tự do của mình, để cho có đa nguyên về tư tưởng,
về tổ chức. Và như lịch sử đã chứng minh, Nhà nước
pháp trị cho đến nay là nhà nước của dân chủ tự do.
Thế thì xin hay đòi
nhà nước pháp quyền cộng sản tôn trọng luật pháp chính
đáng, bảo vệ dân chủ chính danh, cổ vũ công lý chính hiệu
chỉ là ảo tưởng. Muốn những điều này thực hiện trên
đất nước Việt Nam, chỉ có cách duy nhất là xóa sổ cái
chế độ đã tạo nên nhà nước pháp quyền độc tài, độc
đảng và vô pháp trị.
BAN BIÊN TẬP