Dư luận trong,
ngoài nước và cả quốc tế hết sức sửng sốt về lời
tuyên bố của Nguyễn Phú Trọng ở lễ khai mạc của Ban Chấp
Hành Trung Ương Đảng Cộng Sản Việt Nam lần thứ IV tại
Hànội ngày 26/12/2011, ông ta đã cho rằng: “Xây dựng và
chỉnh đốn Đảng nếu không muốn bị sụp đổ”. Bài
phát biểu khai mạc của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã
làm hội nghị nóng lên bởi tính chất quan trọng của nó.
Nguyễn Phú Trọng thẳng thắn cho rằng: “Xây dựng, chỉnh
đốn Đảng là công việc phức tạp, nhưng không thể không
làm, vì nó liên quan đến sinh mệnh của Đảng và sự tồn
vong của chế độ”. Sự thật là thế, nhưng từ xưa
tới nay, người ta thường chỉ nghe thấy những lời tuyên
truyền khoe khoang lừa mị của các lãnh tụ đảng ở những
đại hội lớn nhỏ, chứ chưa thấy từ miệng một ông lãnh
tụ nào dám nhìn thẳng vào thực chất của vấn đề.
Nói đến ‘xây dựng,
chỉnh đốn Đảng” với Việtcộng là điều vô phương cứu
chữa. Vì cái đảng được xây dựng bằng tư tưởng thù
hận để dẫn tới đấu tranh cách mạng cướp chính quyền.
Đến khi có chính quyền thì thiết lập chế độ Độc Đảng,
Độc Tài, Toàn Trị. Biến Dân thành đối tượng khủng bố,
bóc lột của đảng. Khiến dân trở thành kẻ thù của chế
độ. Biến đảng viên thành tầng lớp vua, quan thống trị
cực quyền. Khi lý tưởng cộng sản đã bị nhân loại liệng
vào thùng rác lịch sử, thì Việtcộng phải tự cứu bằng
cách chạy theo áp dụng đường lối phát triển tư bản. Buộc
đảng phải cho đảng viên dựa vào quyền lực để làm giầu.
Biến đảng viên thành thứ “Tư Bản Đỏ”. Cộngđảng
thành hệ thống “Mafia Phong Kiến”. Tức là vừa làm ăn
bất chính có võ trang, vừa có quyền hành chính trị “cha
truyền, con nối”. Nhà nước do đảng độc quyền lãnh đạo,
đương nhiên phải tạo ra một hệ thống luật pháp để đáp
ứng với nhu cầu độc quyền của mình, nhằm làm giầu của
đảng và tham nhũng của đảng viên. Chỉ có như vậy mới
giữ nổi đảng viên, mới bảo vệ, và phát triển được
đảng quyền và chế độ.
Theo giáo sư Tương Lai,
nguyên viện trưởng Viện Khoa Học Xã Hội cho ý kiến với
biên tập viên Mạc Lâm, đài RFA về lời kêu gọi của Nguyễn
Phú Trọng như sau: “Với tư cách là đảng viên hơn 50
năm tuổi đảng rồi, tôi rất mừng nếu ông tổng bí thư
nhận ra được điều đó. Vấn đề đặt ra là tìm giải
pháp nào để chỉnh đốn đảng. Nếu tự phê bình, tự chỉnh
đốn mình thì tôi không tin lắm, việc tự phê bình đó, nếu
không có một cơ chế vận hành để hỗ trợ và làm áp lực.
Nếu anh không tự chỉnh đốn thì anh bị gạt đi. Tạo ra
một cơ chế ấy thì mới chỉnh đốn đảng được. Nếu
như chỉ kêu gọi hãy thế này, hãy thế nọ thì tôi cho rất
vô duyên”. Ông nhấn mạnh: “Một trong những nguyên
nhân rất cơ bản làm cho đảng càng ngày càng mất uy tín
trong dân chúng, là việc các vị nắm quyền trong tay, quyền
hành rất lớn để mà tham nhũng”. Gs Tương Lai đặt thẳng
vào vấn đề thực thi Dân Chủ, mà Nguyễn Phú Trọng không
hề dám nhắc tới. Theo ông: “Giải pháp đó là phải thật
sự mở rộng dân chủ. Tạo nên một cơ chế phê bình mạnh
mẽ. Đối thoại mạnh mẽ. Tranh luận mạnh mẽ. Phản biện
mạnh mẽ, không chỉ riêng trong đảng, mà còn trong xã hội
nữa. Phải dùng áp lực của xã hội tác động vào đảng,
để đảng tự chuyển biến”. Nói như vậy có nghĩa
là phải có Tự Do Ngôn Luận. Tự Do Chính Đảng. Tự Do Tôn
Giáo. Tự Do Nghiệp Đoàn. Bốn điểm đại kỵ đối với
Việtcộng.
Chính vì không dám thực
hiện dân chủ hóa chế độ với toàn dân, nên trong bài phát
biểu bế mạc đại hội hôm 31/12/2011, Nguyển Phú Trọng cho
biết: “Hội nghị đã có gần 400 lượt ý kiến phát biểu.
Hội nghị đã thảo luận và quyết định ban hành Nghị Quyết
để lãnh đạo, chỉ đạo kết cấu hạ tầng từ nay đến
năm 2020. Các đại biểu cũng thống nhất cao về sự cần
thiết phải ban hành Nghị Quyết của Trung Ương về “Một
số vấn đề cấp bách về xây dựng đảng hiện nay” với
3 nội dung trọng yếu: 1- Ngăn chặn, đẩy lui tình trạng suy
thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống của
các bộ phận không nhỏ cán bộ đảng viên, nhất là các
bộ lãnh đạo quản lý các cấp. 2- Xây dựng đội ngũ lãnh
đạo quản lý, nhất là ở cấp trung ương, đấp ứng yêu
cầu sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước
và hội nhập quốc tế. 3- Xác định rõ thẩm quyền, trách
nhiệm cá nhân người đứng đầu cấp ủy, chính quyền và
mối quan hệ với tập thể cấp ủy, chính quyền, cơ quan,
đơn vị. Ba nội dung này có quan hệ mật thiết với nhau,
trong đó nội dung thứ nhất là trọng tâm, xuyên suốt và
cũng là cấp bách nhất”.
Với gần 400 lượt ý
kiến phát biểu, chẳng biết có ý kiến nào giống với ý
kiến của Gs Tương Lai hay không? Nhưng với 3 nội dung của
Quyết Nghị, thì cái Trung Ương Đảng cường quyền tham
nhũng này, chỉ làm việc lấy lệ, làm việc cho có. Chứ bảo
“ngăn chặn, đẩy lùi tình trạng suy thoái về tư tưởng
chính trị, đạo đức, lối sống của một bộ phận không
nhỏ cán bộ, đảng viện, nhất là cán bộ lãnh đạo, quản
lý các cấp” và ông Trọng còn đòi: “Sự gương mẫu
của Trung Ương là cực kỳ quan trọng, có ý nghĩa quyết định.
Từng đồng chí Ủy Viên Trung Ương Đảng. Ủy viên Bộ Chính
Trị, Ban Bí Thư tự giác, gương mẫu làm trước, tự phê
bình, kiểm điểm, nhìn lại mình, cái gì tốt thì phát huy,
cái gì xấu thì tự gột rửa; tránh xa mọi cám dỗ về danh
lợi. Nêu gương những người tốt, việc tốt, ngăn ngừa,
cảnh báo, phê phán những việc làm sai trái. Đấu tranh mạnh
mẽ chống chủ nghĩa cá nhân, thói ích ỷ, vụ lợi, đẩy
lùi một bước quan trọng tình trạng suy thoái về tư tưởng
chính trị, tham nhũng lãng phí”. Đây đúng là sự đòi
hỏi không tưởng, của một kẻ không tự nhìn lại bản chất
của mình và đồng đảng của mình. Hoặc là đã tự cảm
nhận được tương lai đen tối của mình và của đảng sắp
tới gần, nên nói sảng.
Theo giáo sư Chu Hạo
: “Nếu như đảng không gương mẩu trong chuyện thượng
tôn pháp luật thì cái niềm tin ấy không còn. Nếu niềm tin
trong lòng dân không còn thì tính chính đáng của sự lãnh
đạo của đảng không còn nữa”. “Người dân mọi thành
phần vẫn ước ao được sống trong một xã hội bình đẳng
và thượng tôn luật pháp trước khi nói tới những thành
tựu có tính tuyên truyền hơn là mơ ước thực sự của họ.
Nếu đảng Cộngsản Việtnam thật sự muốn chỉnh đốn để
tiếp tục lãnh đạo đất nước thì con đường duy nhất
là đảng phải xem luật pháp cao hơn Đảng”. Nhưng
xin hỏi thực, thứ luật pháp đó là thứ luật pháp nào?.
Luật pháp do cộng đảng làm ra và đang được thi hành tại
Việtnam là loại Luật Tùy Tiện Phi Pháp. Nó là thứ “Luật
Pháp Hóa” những hành vi trấn áp toàn dân, vi phạm nhân quyền.
Làm phương tiện để cho tham nhũng tồn tại và phát triển.
Vậy bảo Đảng phải đứng dưới luật pháp do chính đảng
cộng sản tạo ra, nhằm làm công cụ khống chế toàn dân,
độc quyền lãnh đạo nhà nước, toàn quyền tham nhũng, qua
các công ty quốc doanh. Nếu vậy thì cũng như không! Còn bắt
cộng đảng phải tuân hành theo Luật Dân Chủ Trọng Pháp,
đúng với nhu cầu toàn dân, thì ở Việtnam chưa có. Nếu
có thì lập tức Đảng và chế độ độc tài Việtcộng phải
ra đi. Đây mới chính là mối lo của Nguyễn Phú Trọng. Nhưng
đó là lẽ tất yếu của lịch sử nhân loại và cũng là
cuộc vận động lịch sử của dân tộc Việtnam sẽ phải
đến.
-
Lý Đại Nguyên - Little
Saigon ngày 03/01/2012.