Khắc
Khẩu Y2K
Thời gian cấp bách
lắm rồi. Vấn nạn Y2K gần kề bên đít. Trước kia, có thể
nhẩn nha chờ thời gian giải quyết. Bây giờ, nước
sắp đến trôn, không lo sao được? Chính quyền địa phương
lập lờ trấn an, nhưng không có một tuyên bố nào chính thức.
Một số người am hiểu tình hình, thì khuyên nên đề phòng
những bất trắc vào đầu năm hai ngàn.
Gia đình ông Lâm trú ngụ nơi
miền Ðông Bắc Hoa Kỳ. Mùa đông ở đây, nói theo nghĩa đen
lẫn bóng, thật là tái tê rùng rợn. Nếu chưa điều chỉnh
xong hai con số không cuốI cùng của năm hai ngàn trong
máy điện toán, thì tai họa lớn không biết chừng nào mà
kể. Mất điện, nhà không có sưởi, con người sẽ trở
thành một khối thịt đông lạnh. Không phảI chết một cái
rụp, mà chết từ từ mới đáng sợ. Hàng tháng, công ty điện
lực gởi hóa đơn về, có kèm theo cái thông báo, rằng ngành
điện đã giải quyết xong vấn nạn Y2K. Ngoài thông báo
ấy, lại có thêm một tờ quảng cáo máy phát điện loại
nhỏ, dùng cho gia đình. Sao lạ thế? Ðã giải quyết
xong Y2K, nghĩa là sự cung cấp điện không bị trục trặc.
Ai cần mua máy phát điện làm chi? Có chuyện mờ ám gì đây?
Ông Lâm cứ lẩn thẩn suy nghĩ, rồi nghi ngờ cái thông báo
của công ty điện lực, và nghi ngờ luôn cả chính quyền
địa phương cố tình ém nhẹm những bất trắc có thể xảy
ra, để tránh tình trạng xao động xã hội trước năm hai
ngàn. Nguy tới nơi rồi! Nếu không, tại sao có lệnh
cho các chuyên viên điện toán toàn quốc phải túc trực tại
nhiệm sở trong cái đêm giao thừa trọng đại, bắt đầu
một thiên niên kỷ mới? Chuyện này không tin ai được hết.
Ông cần phải bàn lại với vợ một phương cách cứu
nguy gia đình. Và ông nóng lòng đi ra đi vào, chờ vợ đi làm
về, để nói với bà những suy nghĩ của ông, cùng nhau
lo liệu.
Lúc vợ vừa bước chân vô
cửa, ông Lâm nói ngay: “Bà ngồi xuống đây, có chuyện này
quan trọng lắm.”
Ông níu bà ngồi lại phòng
khách.
Nhưng bà phủi tay ông, đi thẳng
xuống bếp: “Chuyện gì thì chuyện. Cũng phải để tôi cất
mấy thứ lỉnh kỉnh này đã.”
Ông Lâm ngồi chờ. Nghe tiếng
bà la: “Trời ơi, một chậu chén dĩa chưa rửa. Thấy mà
khiếp. Cha con ông cứ
bày ra đó. Tôi đi làm về mệt, còn phải rửa ráy dọn dẹp
nữa sao?”
Ông nói vọng xuống bếp: “Thì
để đó.”
“Rồi ai rửa?”
“Lúc nào rảnh... bà rửa
cũng được. Ðâu cần phải gấp. Bà lên đây ngay, tôi có
chuyện này.”
“Sao cái nồi cơm trống
không vậy? Chỉ vo gạo, cắm điện vào, là có ăn. Ông cũng
không làm. Chắc chờ tôi nấu xong, dâng lên tới miệng?”
Ðúng là đàn bà không biết
lo xa. Chỉ nghĩ đến cái ăn cái uống. Ông Lâm cằn nhằn,
đi xuống bếp. Ông ngồi, kéo thêm chiếc ghế cho bà.
“Lại đây.” Ông nói.
Bà đang rửa chén dĩa, khua
rổn rảng: “Tôi vừa làm vừa nghe. Có gì nói đi.”
“Sắp có vấn đề lớn.”
“Trời sập hả?”
“Cũng gần như vậy.”
“Tôi chỉ sợ trời sập.
Ngoài ra không có chuyện gì đáng sợ.”
“Sợ chết không?”
"Tôi đang mạnh khỏe. Mắc
mớ chi mà sợ chết!”
“Già trẻ, lớn bé, đàn ông,
đàn bà. Ai không biết lo xa, đều phải chết kỳ này.”
Bà mỉa: “Tiếc quá! Ở Mỹ
không có Sơn Ðông mãi võ, bán thuốc cao đơn hoàn tán phòng
bệnh cho nam phụ lão ấu.”
Ông Lâm nổi nóng: “Bà đừng
đi lạc đề. Chết thật đấy. Không đùa đâu. Bà biết vấn
đề nan giải Y2K sắp tới không?”
“Y2K là cái quỷ quái gì?”
Bà ngoảnh lại, ngó ông.
“Tiếng Mỹ là Year 2000.”
“Thì sao?”
“Người ta chưa giải quyết
xong hai con số không cuối cùng của con số hai ngàn, trong máy
điện toán.”
Bà đi lại, đặt bàn tay ướt
lên trán ông, thăm dò.
Ông hất tay bà ra: “Làm cái
gì kỳ vậy?”
“Nhiệt độ bình thường.
Ông đâu mê sảng mà lo chuyện bao đồng thiên hạ. Người
ta chưa giải quyết xong, thì có liên quan chi đến ông?”
Ông trừng mắt: “Sao không?
Rắc rối lớn đấy. Cái đầu của bà quá đơn giản, không
có tầm nhìn xa, nên không thấy trước được vấn đề nguy
hiểm. Thời buổi văn minh hiện đại, bất cứ kỹ thuật
gì, người ta cũng sử dụng điện toán, nếu chưa điều
chỉnh xong, điều gì sẽ xảy ra? Này nhé, vào đúng cái giây
phút giao thừa đầu tiên của năm hai ngàn, hỏa tiễn
mang đầu đạn nguyên tử của các nước tân tiến sẽ phóng
ào ào lên không gian. Tất cả các loại vũ khí giết người
hàng loạt, nổ bùng một lượt, thì quả đất này sẽ biến
thành trái cầu lửa...”
“Thiên hạ chết hết phải
không?”
“Ðúng vậy.”
“Chết đông. Vui!” Bà
cười.
Ông nạt: “Tôi đang nói
chuyện đàng hoàng. Ðừng giỡn mặt nghen!”
“Nguyên tử nổ, dù ông có
đào lỗ mà chui, cũng chẳng thoát chết. Hãy bình tâm, sống
tới đâu hay đó.”
“Còn nữa. Nếu bom nguyên
tử không nổ, cũng chưa yên đâu.”
Bà nổi cáu: “Ông lẩm cẩm
vừa thôi! Tôi đi làm, về nhà còn phải dọn dẹp, rửa ráy,
nấu cơm, làm đồ ăn. Ông ở nhà chỉ việc đưa đón
mấy đứa nhỏ đến trường. Thì giờ còn lại, ông ngồi
hút thuốc phun khói đầy nhà, rồi tưởng tượng ra đủ
điều chết chóc, bắt tôi phải nghe. Muốn hù tôi hả?”
“Hù? Tôi lo cho bà và mấy
đứa nhỏ. Chứ cái thân già của tôi, kể chi?”
“Ông khỏi lo cho tôi. Còn
mấy đứa nhỏ, để đó tôi lo.”
Ông Lâm đứng dậy, bỏ lên
nhà trên, ném lại sự hằn học: “Tức chết! Chẳng khi nào
bàn luận êm thắm được điều gì với bà. Có đầu
thai lại kiếp sau, cũng đừng nhìn mặt nhau nữa nhé.”
Bà nói vói theo: “Sống chung
một kiếp này, cũng ê chề quá rồi. Kiếp sau, vừa thoáng
thấy mặt ông, tôi bỏ chạy.”
Ông ngồi tại phòng khách,
gát chân lên bàn, hút thuốc. Nỗi bực mình chưa kịp lắng,
tiếng bà vọng lên.
“Tôi nghe mùi khói rồi đấy.
Làm ơn mở cửa sổ, vặn máy hút giùm. Một mình ông hút
thuốc, cả nhà bị ung thư phổi.”
Ông la lớn: “Tất cả sẽ
chết hết, trước khi phát bệnh ung thư.”
Lúc lâu sau. Bà đi lên phòng
khách, nói:
“Mấy đứa nhỏ đang
học bài. Ông với tôi, ăn cơm trước.”
Ông ngoảnh mặt làm ngơ, không
ngó bà.
“Ðàn ông gì mà hay hờn
mát còn hơn đàn bà. Xuống ăn cơm đi.” Bà cười giả lả.
“Ðịa ngục!” Ông xẵng
giọng.
Bà hỏi: “Tự nhiên nói địa
ngục, là sao?”
“Bà biến gia đình này thành
địa ngục.”
Bà cười hắc hắc: “Ở đâu
có địa ngục, là ở đó có những mặt mày nhăn nhó, cằn
nhằn.Tôi đang đem tiếng cười vào địa ngục của ông,
nhưng ông khó quá. Ai chịu nổi? Bây giờ ăn cơm không?”
“Không! Tức gần trào máu
họng. Ăn sao vô?”
Thế là bà ăn cơm một mình.
Cái kiểu trống đánh xuôi,
kèn thổi ngược trong gia đình ông Lâm, thường xảy ra như
cơm bữa. Hai vợ chồng nói chuyện với nhau một lúc,
là có hục hặc. Sóng gió lại nổi lên. Ông Trời thật quái
ác! Máng chi một con trâu, một con bò kéo chung chiếc
xe đời nặng nhọc. Không lúc nào ông cảm thấy thoải mái.
Lòng ông, hình như có một nỗi gì gút mắc chông gai, một
bất toàn trong tình chồng vợ. Có lúc ông nghĩ đến
giải pháp tách riêng ra, mỗi người đi một hướng, làm lại
cuộc đời. Nhưng chuyện này đâu dễ. Chẳng phải bà
và ông trì kéo chi nhau. Chính mấy đứa con ràng buộc hai người
ở lại. Cứ nghĩ tới hoàn cảnh con ông phải sống trong
sự lạnh nhạt, nhiều khi đến khắc nghiệt của cha ghẻ
hoặc mẹ ghẻ, làm ông chùng lòng. Trên đời, đâu có
ai rộng lượng tới mức thương con ghẻ như con ruột của
mình? Thôi thì vì con, ông hy sinh một kiếp đời khốn
nạn này. Nhiều khi ông tự hỏi, có phải ông mắc cái quả
báo nào đó, từ kiếp trước? Chứ kiếp này, ông đâu phải
thằng đâm cha chém chú. Cũng chưa từng chặt đầu lột da
ai. Thế sao ông vẫn khổ? Ông tin vào thuyết luân hồi. Nghe
đồn ở California, có cái HộI Huyền Bí. Một số hội viên
có khả năng huệ nhãn, thấy được tiền kiếp. Ông tìm đến,
nhờ họ giúp ông, soi rọi lại cái quá khứ tội lỗi
của mình. Pháp môn nhìn ngược về quá khứ, được
đặt tên là Soi kiếp. Sau khi Soi Kiếp, họ cho biết,
kiếp xưa vợ chồng ông là hai kẻ thù. Mối thù chưa thanh
toán xong, thì mãn phần vì tuổi già. Ðầu thai lại kiếp
này, cả hai cũng quyết tìm đến nhau, tiếp tục ăn thua đủ.
Họ khuyên, ông nên xóa bỏ mối thù truyền kiếp ấy
đi, để mà hòa hoãn sống với nhau.
Về nhà, ông Lâm thuật cho
vợ nghe. Rồi nói: “Thôi. Tôi mệt mỏi lắm rồi. Tôi chịu
thua bà. Tôi xin đầu hàng vô điều kiện.”
Bà bảo: “Từ lâu, tôi đã
treo miễn chiến bài. Nhưng ông cứ khiêu chiến mãi.”
“Tôi khiêu chiến thế nào?”
“Ông nói những lời mắng
nhiếc. Trút lên đầu tôi bao nhiêu oan khiên tiền kiếp.”
“Tính tình bà ngang bướng.
Tôi muốn tu theo lục hạnh Bồ Tát, cắn chữ nhẫn giữa hai
hàm răng mà sống với bà. Nhưng có lúc dằn lòng không
được, cũng phải chắp tay xin phép Phật, cho con nghỉ tu năm
phút. Kiếp này, tôi không thành chánh quả, cũng tại bà cản
trở.”
Bà xách mé: “Trời ơi! Ông
mà tu? Không khéo thiên hạ thành Phật cả rồi, ông còn làm
ác tăng.”
“Tôi lạy bà!”
“Tôi cũng đã lạy ông, từ
ngày mới kết hôn.”
“Hồi trẻ bà hiền lành,
chứ đâu chằn ăn trăn quấn như bây giờ. Bao nhiêu năm sống
chung, tôi khám phá ra mình bị lừa. Mắc mưu một lần,
là đi tàu suốt cả cuộc đời.” Ông thở dài.
Bà hỏi: “Ai lừa ai? Ông còn
nhớ không, hồi mới đám cưới xong, ông kể cho tôi nghe
chuyện nhà hiền triết Hy
Lạp gì đó?”
“Hiền triết nào? Trên
đời này, thằng đàn ông nào có vợ, cũng đều trở thành
nhà hiền triết cả.”
“À, tôi nhớ ra rồi.
Ông lập lại lời của Socrate. Dù sao, thì bạn cũng lấy vợ.
Nếu may mắn gặp vợ hiền, bạn là người hạnh phúc.
Nếu gặp vợ dữ, bạn trở thành nhà hiền triết. Tôi hỏi,
còn anh thì sao? Lúc đó, mình còn gọi nhau bằng anh em,
chứ không phải ông tôi như bây giờ. Ông bảo, nếu gặp
vợ dữ, anh sẽ trở thành võ sĩ. Mới về nhà chồng,
ông dằn mặt tôi bằng câu nói xanh dờn. Tôi biết mình đã
trao duyên lầm tướng cướp.”
Ông la: “Ðấy! Tôi lạy bà
rồi, nhưng bà cũng xỏ xiên. Người Mỹ gọi thế là bạo
hành bằng tinh thần. Trong gia đình, thường xuyên tôi
bị bà bạo hành.”
Nói xong, ông Lâm mang mền ra
phòng khách. Ðêm đó, ông ngủ trên salon.
Dù giận vợ, nhưng vấn đề
Y2K có liên quan đến sự an nguy của mọi người trong gia đình,
buộc ông Lâm phải làm lành với bà. Ông định một
lúc thuận tiện, giải thích cho bà hiểu cái tầm quan trọng
của Y2K. Bà ít chịu đọc báo, làm sao hiểu được
vấn đề trọng đại? Nếu chữ nghĩa không phải là kẻ thù
của bà, thì cũng là người dưng. Cầm tờ báo, hoặc
quyển sách lên chừng vài phút, bà bắt đầu ngáp. Chẳng
bao giờ nghe bà than mất ngủ. Sách báo là liều thuốc an thần
cực mạnh đối với bà. Ðêm nào trằn trọc khó ngủ,
bà quơ vội tờ báo nào đó, dán mắt vào. Vài phút sau đã
nghe tiếng ngáy rồ rồ rồ... o... rồ rồ rồ... o...
Ông Lâm vốn khó ngủ, lại nghe tiếng thở nghèn nghẹt của
bà, ông càng không ngủ được. Ông lay bà. Bà ú ớ,
nằm nghiêng qua phía khác. Tiếng thở nghèn nghẹt tạm lắng
một lúc, rồi lại rồ rồ o o nữa. Ông thúc cùi chỏ
vào hông bà. Bà tỉnh ngủ.
“Cái gì vậy?”
“Ngáy.”
“Làm gì có.”
“Chẳng lẽ tôi nghe tiếng
bò rống?”
“Tôi van ông. Xin cho tôi yên.
Tôi cần giấc ngủ, để mai đi làm.”
“Nhưng bà phải tội nghiệp
tôi chứ?”
“Tội nghiệp thế nào?”
“Ðừng ngáy nữa.”
“Trong giấc ngủ làm sao kiểm
soát?”
“Thế thì ngày mai đi
bác sĩ, cắt cục thịt dư hay cái lưỡi gà gì đó trong cuống
họng, vất đi.”
“Cắt cái lười gà, như cắt
lưỡi người ta. Làm sao nói được?”
“Không nói được, đỡ xốn
lỗ tai. Người đàn bà câm, là người vợ lý tưởng.”
Bà rên thống thiết: “Trời
ơi là trời! Tôi đang ngủ. Ông đánh thức dậy, để gây
sự. Không biết kiếp trước, tôi làm nên tội gì?”
“Phải để tôi hỏi ông Trời
câu đó. Không biết kiếp trước tôi làm nên tội gì, mà
bị bà quấy rối triền miên, kể cả khi vào giường ngủ?
Hồi trẻ, hơi thở bà êm ái. Về già sinh tật.”
“Tôi thế đấy. Ai không chịu,
thì tối mai vào phòng thằng Cu Ðen mà ngủ.”
“Sao bà không đi?”
“Phòng này của tôi.”
Cu Ðen là thằng con Út của
ông Lâm. Nó mười tuổi, đã có phòng riêng. Người trong nhà,
ai cũng có phòng riêng. Nhưng ông Lâm, không có một giang
sơn nào riêng biệt. Trước kia, ông thường ngủ với Cu Ðen.
Tối, nó dần lưng đấm bóp cho ông. Xong, hai cha con nằm ôm
nhau, nói chuyện.
Nó nói: “Hai người đàn ông
ngủ chung là bệnh đó, ba ơi.”
Ông Lâm ngạc nhiên: “Sao lại
bệnh?”
“Người Mỹ sợ homosexual.”
“Nói bậy. Mày là con ba. Cha
con ôm nhau là chuyện thường.”
“Không. Ba ôm mẹ. Còn con
ôm con gái.”
“Trời đất! Mày muốn ôm
con gái hả?”
“Con nói khi nào con lớn, con
ôm con gái. Bây giờ, con còn nhỏ, cha con mình được ôm nhau.
Nhưng ra đường, ba đừng ôm con. Bạn con nó cười.”
“Cười gì? Mấy thằng Mỹ
bệnh hoạn. Nó tưởng ai cũng bệnh như nó.”
“Mai mốt con lớn, không ngủ
chung với ba nữa đâu.”
“Tại sao?”
“Con mọc lông nách, con trở
thành đàn ông. Hai người đàn ông không ngủ chung.”
Nghe thằng nhỏ nói, ông Lâm
cười nôn ruột. Nhưng điều đó cũng làm ông suy nghĩ. Mới
có mười tuổi đầu, nó đã ảnh hưởng theo lối sống
của Mỹ rồi. Ông cảm thấy những đứa con trong gia đình,
dần dần xa lạ. Tình người khốn nạn, sinh biết bao
điều tệ hại. Cha mẹ già, chúng đẩy vô nhà dưỡng lão.
Cũng tại những người già đó, ngày xưa họ đẩy cha mẹ
của họ vô nhà dưỡng lão. Ngày nay, con cháu của họ
noi gương mà thôi. Quả báo nhãn tiền là thế! Còn ông Lâm,
đến với xứ sở này, như người ăn nhờ ở đậu.
Không lẽ lạI chịu chung cái di họa của người Mỹ? Con cái
của ông, ông nuôi nấng thương yêu. Nó có lỗi, ông
đét cán chổi lông gà vào đít, theo kiểu “thương cho roi
cho vọt”. Ông nói, đứa nào phản đối, cho thế là
ác độc dã man, thì hãy mau mau cuốn gói ra khỏi nhà tao. Vuột
khỏi tầm tay tao rồi, cấm xưng là con của ông Lâm.
Có lần, đứa con gái lớn bị đòn. Nó vô trường, kể cho
bà giáo của nó nghe. Bà kêu lên, ba mày hành sử như người
trung cổ. Rất tiếc, ông Lâm không gặp bà ấy. Nếu gặp,
ông sẽ hỏi, bà chê tôi như người trung cổ. Cái nền giáo
dục của bà tốt đẹp, sao bọn trẻ gặp ngườI già không
biết cúi đầu lễ phép? Chúng chỉ đưa tay vẫy vẫy, miệng
nói “hi hi” một cách rất ư là mất dạy? Cái xứ gì mà
con cái hỗn hào hư đốn, cha mẹ không dám động tới sợi
lông chân của nó. Lơ mơ, nó bấm 911, kêu lên bị bạo
hành thể xác. Cha mẹ có thể vào tù như chơi.
Ông Lâm cưng thằng Cu Ðen hết
sức. Hiện nay, nó chưa mọc lông nách. Chẳng biết mai kia,
được năm ba sợi le hoe, nó có manh nha trong đầu ý tưởng,
sẽ tống ông vào nhà dưỡng lão hay không? Ông không
nghĩ thằng con ông nhẫn tâm tới cỡ đó. Khi vợ ông bảo
vào phòng ngủ với Cu Ðen, ông kể cho bà nghe những lời
cha con ông nói chuyện. Ðến giai đoạn mọc lông nách, bà
không thể nín cười.
Thấy tình trạng vợ chồng
bớt căng thẳng, ông Lâm chụp ngay cơ hội, nói về sự nguy
hại
của Y2K. Rồi kết luận,
mất điện đưa đến thiếu khí đốt, thiếu nước, thiếu
sưởi. Nhà mướn ở lầu cao, không có lò sưởi bằng
củi, sẽ bị chết cóng.
Bà nói: “Gọi cấp cứu.”
“Ðiện thoại cũng ngưng luôn.”
“Xách xe chạy về các tiểu
bang phía nam?”
“Mọi người cũng nghĩ như
bà, thì bao nhiêu xe cộ đều tuôn ra đường cùng một lúc.
Ðường sá sẽ kẹt cứng.”
“Cảnh sát sẽ điều động
xe cộ lưu thông.”
“Chả có thằng cảnh sát
nào ngoài đường hết. Nó cũng phải lo cho vợ con của nó.
Hơn nữa, mất điện, đèn xanh đèn đỏ cũng tắt luôn. Các
trạm xăng đều đóng cửa.”
Bà hỏi: “Vậy ông tính thế
nào?”
Ông nói: “Ðã có một số
lời khuyên nên dự trữ đồ ăn nước uống, và sưởi ấm,
từ vài ngày đến vài tháng. Dự trữ đồ ăn thì dễ, nhưng
lấy gì sưởi ấm? Mình có thể chịu lạnh ngày một ngày
hai, nhưng không thể chịu đựng lâu hơn dưới cái lạnh năm,
mười độ âm. Ðó là chưa kể bọn bất lương sẽ lợi dụng
cơ hội khó khăn, hoành hành tội ác. Chuyện này phải tính
trước. Ðúng như bà nói, là xách xe chạy về các tiểu bang
phía nam, nhưng phải đi trước mươi bữa, tránh cái nạn kẹt
xe.”
Bà nằm ngẫm nghĩ một lúc,
bỗng nói: “Bất cứ vấn đề gì, xuyên qua suy luận của
ông,
cũng đều trở thành
bi quan chết chóc.”
Ðang bàn phương cách cứu nguy.
Câu nói của bà như cái mồi lửa làm ông Lâm nổi nóng, nhưng
cố dằn lòng.
Ông hỏi: “Bà tính sao?”
Giọng bà bất cần: “Ai sợ
chết thì chạy đi. Tôi chẳng đi đâu hết.”
Không thuyết phục được vợ,
ông tức. Muốn nhổm dậy, xáng cho bà một tát tai. Lại nghĩ,
bà sẽ tru tréo ầm lên. Cảnh sát sẽ kéo đến. Xứ
này không đùa với cảnh sát được. Ông đã bị rắc rối
với mấy thằng này, một lần rồi. Hồi đó, ông vừa mới
nắm cổ áo của bà, thì đứa con vội bấm 911. Ông dằn cái
điện thoại xuống ngay. Nó chưa kịp nói câu nào. Thế mà
năm phút sau, cảnh sát có mặt. Nó mời ông ra xe về
bót. Nói mời cho có vẻ lịch sự. Chứ thật ra, nó còng tay,
điệu ông về bót.
Trên đường đi, cảnh sát
hỏi: “Mày có biết, đàn bà ở Mỹ được luật pháp bảo
vệ tối đa không?”
Ông Lâm nói: “Bảo vệ tới
mức bất công. Ðàn bà sẽ lợi dụng sự bất công này, và
lấn áp đàn ông. Tao từng thấy trên TV, đàn bà tát tai đàn
ông. Nhưng đàn ông chỉ ôm mặt chịu trận, không dám phản
ứng.”
“Nếu mày bị đàn bà tát
tai thì sao?”
“Tao sẽ tát lại mười lần
mạnh hơn, cho bỏ cái tính hỗn láo.”
Cảnh sát giương mắt: “Mày
có điên không?”
Ông Lâm hỏi lại: “Tại sao
mày nghĩ tao điên?”
“Lúc mày ra xe với thằng
Jack, tao ở lại lập biên bản. Vợ mày cho biết, mày không
bình thường. Mày bị Cộng Sản bắt tù nhiều năm, trước
khi sang đây. Những người tù của Cộng Sản, ít nhiều đều
bị bệnh tâm thần. Mày đi bác sĩ tâm thần lần nào chưa?”
“Tao không bệnh hoạn gì.
Không cần đến bác sĩ.”
Ngừng một lúc, cảnh sát nói:
"Mai mày ra tòa."
Ông Lâm ngạc nhiên: “Cái
gì? Tao đâu có đánh vợ mà ra tòa?"
"Tao cũng sẽ ra tòa làm chứng
cho mày. Mày không bị tù. Nhưng, nếu vợ mày khai rằng, tâm
tính mày không bình thường, nó sợ mày hành hung, thì
mày không được bước chân vào nhà.”
“Nếu tao khai rằng, tao sợ
bị vợ hành hung, thì sao?”
“Trường hợp này, mày cũng
không được vào nhà.”
“Trường hợp nào, tao cũng
thất thế. Sao lạ vậy?”
“Trường hợp thứ hai, là
để bảo vệ cho mày.”
“Bất công, chứ bảo vệ
gì tao?”
"Khi ra tòa, mày đừng ăn nói
theo kiểu này. Dễ bị khép thêm tội phỉ báng pháp luật.”
Lần đó ra tòa. May mà bà bãi
nại. Nếu không, chắc xảy ra lớn chuyện.
* * *
Thấy chồng nằm ấm ức, suy
nghĩ mông lung, bà biết ông đang bực mình.
Bà hỏi: “Giận hả?”
Ông lẫy: “Bà vẫn tính nào
tật ấy. Giận làm đếch gì!”
“Tôi chỉ muốn ông đừng
tin lời đồn nhảm thôi.”
“Nhảm? Thiên hạ đang xôn
xao bối rối. Bà chỉ lo kiếm tiền. Chết có mang theo được
không?”
“Ðừng nóng. Hãy nghe tôi
nói đã. Trước đây, ông cũng đã hốt hoảng về tin đồn
tận thế. Nào là do ảnh hưởng sao chổi, nên ngày nguyệt
thực, địa cầu và mặt trăng không xê dịch được. Và như
thế, nhiệt độ mặt trời sẽ nung mặt trăng nóng đỏ
lên, tỏa xuống địa cầu một sức nóng trên trăm độ. Nước
sẽ bốc thành hơi, bao quanh địa cầu một lớp mây dày
mười cây số. Lớp mây che khuất mặt trời, làm nhiệt độ
địa cầu nhanh chóng tuột xuống cả mấy chục độ âm. Nhân
loại sẽ không còn một ai sống sót. Ông nói, điều
này trùng hợp với lời Chúa phán trong Kinh Thánh. Mặt trời
tối đen, và mặt trăng đỏ như máu. Ðó là ngày Ðại Trừng
Phạt của Thượng Ðế. Vì nhân loại quá xấu xa, tội ác
ngập trời, phải tận diệt...”
Ông Lâm cắt ngang lời bà:
“Sau đó, tôi đã đính chính.”
“Vâng. Có đính chính, nhưng
ông lý luận không thể nào tin được.”
“Dù bà không tin, nhưng không
thể phủ nhận sự thật. Thượng Ðế vì thương yêu các
con của Ngài, nên chưa ra tay hủy diệt. Ngài dành cho nhân
loại một cơ hội chót, để ăn năn sám hối.”
Nghe ông nói, bà cười khỉnh.
Tiếng cười thoát ra từ mũi. Tiếng cười châm biếm mỉa
mai,
làm ông khích động. Lần
nào nói chuyện với bà, cũng kết thúc bằng sự bực tức
của ông. Ông cố nén. Lâu ngày, thành nỗi ẩn ức. Hễ thấy
mặt bà, ông cảm thấy có điều vướng mắc. Thế nhưng hai
người vẫn sống với nhau mấy chục năm trời, trong hục
hặc đắng cay. Ông muốn đi tu, cho cõi lòng thanh thản. Bà
bảo, thà làm kẻ dữ trên thế gian, còn hơn làm ác tăng
trong cửa thiền. Ông muốn tịnh khẩu, cho miệng đời bớt
âm thanh cú diều xỉa xói. Bà bảo, thà lớn tiếng chửi bới
thiên hạ, còn hơn âm thầm làm tên sát thủ đâm lén
sau lưng người đời. Ông muốn lập bàn thờ, đốt nhang niệm
Phật. Bà bảo, dao thớt trong nhà còn tanh mùi thịt, đồ
tể chưa thể nào rửa tay hóa kiếp.
Ông nói gà, bà nói vịt. Cứ
thế mà đôi bên dằn co nhau mãi. Ông có cảm trưởng, ông
và bà là hai đối thủ đô vật, gài thế quyện lấy
nhau, vô phương tháo gỡ. Ông mệt nhoài tâm lực. Bà vẫn
khỏe re cười cười, gần như không biết nỗi khổ của ông.
Ông nói: “Người Mỹ đưa
quân vào cuộc chiến Việt Nam. Sa lầy trong chiến tranh du
kích. Liệu bề thắng
không được, họ chọn giải pháp điều đình, rút quân trong
danh dự. Tôi cũng muốn hòa giải với bà, chịu thua trong danh
dự."
Bà hỏi: “Ông muốn ám chỉ
tôi là bọn du kích chứ gì?”
“Vâng. Bà là du kích chiến
thắng.”
“Thấy chưa? Ông lại nói
xóc hông tôi rồi.” Bà giẫy nẫy.
Ông hỏi: “Xóc hông thế nào?”
“Ông thường bảo, du kích
là bọn tiểu nhân. Không dám chường mặt ra ánh sáng. Chuyên
môn chơi trò đánh lén. Rồi ông lại bảo tôi là quân
du kích, có khác gì ông chửi cha tôi?”
“Nhưng tôi chịu làm người
bại trận.”
“Bại trận mà chửi phủ
đầu người ta. Ai chịu nổi?”
“Tôi nói thế nào, bà cũng
bắt bẻ. Thôi, tôi thua bà. Tôi sợ bà.”
“Ông nói sợ tôi, mà còn
hung dữ đến thế. Nếu không sợ, chắc ông đã nhai nuốt
tôi vào bụng mất rồi.”
“Sợ vợ cũng ở mức độ
nào thôi chứ. Chẳng lẽ tôi để bà thừa thắng xông lên
ngồi trên đầu tôi?”
“Tôi chỉ mong được bình
đẳng. Hơn thua với ông làm gì?”
Ông hòa hoãn: "Bà nói thế
là tôi yên tâm. Mỗi người nhường nhịn nhau một chút, cho
yên nhà yên cửa. Bây giờ, bà chịu nghe tôi nói không?”
Bà dịu giọng: “Ông nói đi.
Tôi nghe.”
Ông ngồi im, ra chiều suy nghĩ.
Bà giục: “Nói đi.”
Ông hắng giọng: “Vấn đề
Y2K.”
“Lại cũng vấn đề mắc
dịch này nữa.” Bà nhỏm lên, sừng sộ.
Ông đưa tay ngăn: “Ðừng
ngứa miệng. Hãy nghe tôi nói đã.”
“Nhưng tôi không muốn nghe
chuyện Y2K gì đó của ông.”
“Sao lại của tôi? Phải nói
là của mấy thằng chuyên viên điện toán.”
“Của thiên hạ, dính mắc
chi tới ông?”
“Thôi được. Không nói Y2K.
Tôi muốn đưa gia đình đi du lịch, cho bà nghỉ xả hơi vài
bữa.”
“Chừng nào?”
“Trước năm hai ngàn, một
tuần.”
“Ðó là thời điểm hái ra
tiền. Sao không chọn dịp khác?”
Ông Lâm nhăn mặt: “Khổ qua!
Nói khô cuống họng, mà bà không hiểu. Tôi muốn làm
một công hai chuyện.
Du lịch là lý do để tránh cái lạnh miền Ðông Bắc, nếu
bị mất điện cũng khỏi bị chết cóng.”
Bà muốn phản đối, nhưng
thấy ông xuống nước, bà phân vân: “Những ngày gần tết,
đắt khách lắm. Làm
một ngày bằng mấy ngày thường. Bỏ đi cũng uổng.”
Bà phân vân cũng phải. Cái
nghề o bế cắt dũa sơn phết móng tay của bà, làm ăn khấm
khá vào những ngày lễ
tết. Bỏ đi là mất một món lợi to.
Từ mấy năm nay, bà làm nghề
móng tay. Nhưng nói thế, nghe tầm thường quá. Nếu ai
hỏi, chị làm nghề gì?
Bà uốn lưỡi trả lời rất dịu dàng, em làm nghề nail. Bà
cho rằng, cái
tiếng “nail” nghe có vẻ
sang trọng, văn minh hiện đại hơn hai tiếng “móng tay”.
Ngày mới qua Mỹ, vợ chồng
ông Lâm đi làm cu li. Tiếng Anh nói đớ lưỡi, thì làm cu
là phải rồi. Nhưng kiếm
được đồng tiền quá chật vật. Bà rên. Ông bảo, vẫn
còn dễ thở hơn ở xứ mình. Thời đó, ông còn là nhân
vật quyền hành số một trong gia đình.
Vài năm sau, có người rủ
bà học nghề làm móng tay. Cái nghề tằn mằn tỉ mỉ, nhẹ
nhàng khỏe thân, lại dễ
kiếm tiền, thích hợp với bà. Và bà cũng muốn lôi ông vào
nghề
cho đỡ khổ tấm thân. Ông
lắc đầu, nói tôi già rồi, da nhăn má hóp, chân tay
vụng về. Có vào nghề, tôi cũng chỉ ngồi ngáp từ sáng
đến chiều. Bởi một người đàn bà dễ tính, cũng
không chịu đưa bàn tay cho một người cục mịch, hom hem như
tôi mài dũa. Thế là ông tiếp tục làm cu li. Bà làm móng
tay.
Nếu so sánh lợi tức thu nhập,
thì bà cao hơn ông. Tiếng nói của bà bắt đầu bình đẳng
với ông. Mọi chuyện
trong gia đình, ông không còn tự quyết định một mình nữa.
Phải có bà góp phần bàn thảo. Ðã có bàn thảo là
có ý kiến ngược nhau. Vợ chồng lại cãi vã. Bà manh nha
tiếm quyền làm chủ gia đình. Các đứa con có khuynh
hướng theo bà, vì bà hay nuông chìu con cái, nên chinh phục
được cảm tình. Phe của bà, đồng minh đông hơn. Chế
độ độc tài quân phiệt của ông bị cô lập, yếu thế,
lỗi thời.
Dù thường cãi vã, nhưng có
lúc bà nói một câu nghe được. Rằng, ông đi làm cực nhọc,
lại chẳng kiếm bao nhiêu.
Thôi, ở nhà lo việc gia đình, và trông nom mấy đứa nhỏ.
Ðể một mình bà làm cũng đủ. Hơn nữa, tuổi của ông lớn
rồi, nên nghỉ hưu sớm mà hưởng nhàn. Ông đồng ý ngay
ý kiến của bà. Từ đó, ông biến thành nội trợ. Ai
nắm kinh tế gia đình, thì người ấy làm chủ. Khi phát giác
ra chân lý này, thì ông đã bị tụt xuống hàng thứ
yếu. Muốn điều gì, ông phải đưa ra đề nghị. Nhiều lần
ông cay đắng nói nửa đùa nửa thật, là dâng kiến
nghị lên bà.
Với tính lơ đãng, lại thêm
vụng về, việc nhà ông không vén khéo. Bà chê, ông làm người
nội trợ bất tài. Ông
giận, hất đổ mâm cơm. Bà im lặng hốt dọn. Mấy mươi
năm chung sống, bà biết ông hơn ai hết. Khi ông đổ
quạu, bà không nên hó hé nói năng. Sau đó, bà than phiền
rằng, ông còn giữ nguyên bản chất của người đàn
ông Việt Nam, với cái quan niệm chồng chúa vợ tôi. Và ông
cũng chỉ trích lại rằng, mới qua Mỹ không bao lâu,
bà đã bắt chước cái thói hỗn láo với chồng của đàn
bà Mỹ. Vừa nói ông vừa đưa ngón tay điểm mặt bà, theo
kiểu cảnh cáo đối phương. Bà nhịn. Không là nhà quân sự,
nhưng bà biết tiến thoái đúng lúc. Khi đang giận, mà
gặp phải sự khiêu khích, ông sẽ dốc toàn lực ra tấn công,
bất kể hậu quả. Chuyện đâu còn có đó. Từ từ rồi
bà sẽ dùng đường lối chính trị, lấy kinh tế làm biện
pháp, buộc ông phải nhượng bộ yêu sách của bà.
Nhiều lần ông Lâm đã nhượng
bộ. Nhưng lần này, bà thấy ông có vẻ quyết liệt giữ
vững
ý kiến của mình. Bà đề
nghị một phương cách giải quyết. Trước năm hai ngàn, ông
đưa các con du lịch về phương nam. Bà ở lại trông
coi nhà cửa, đồng thời đi làm kiếm thêm tiền vào những
ngày lễ tết đắt khách.
Ông ái ngại: “Nếu vấn nạn
Y2K xảy ra, bà sẽ không sống nổi.”
Bà nói: “Cùng lắm là tôi
chết. Ông tục huyền với người đàn bà khác.”
“Trên đời này, không dễ
kiếm được người nào như bà.”
Lâu lâu, nghe ông nói một câu
chí tình, bà cảm động, cầm tay ông: “Ông cũng biết thương
tôi hả?”
Ông choàng tay ôm bà: “Thương
thì chưa chắc. Nhưng biết tìm đâu ra một người bạn đời
chịu khó cãi vã với tôi,
suốt mấy mươi năm không hề mệt mỏi?”
|