CHUYỆN
GẪU MỘT NGÀY MÙA ÐÔNG
Lúa đã bén rễ, lá xanh vượt lên
khỏi mặt nước hơn gang. Cỏ dại mọc chen với lúa. Nếu
không nhổ tận gốc, cỏ sẽ mọc nhanh hơn lúa.
Những người đàn ông lom khom dưới
ruộng, nhổ cỏ. Họ làm việc, có vẻ dửng dưng nhàm chán,
thiếu phần sinh khí. Dù không năng động, nhưng cũng chẳng
chây lười.
Công việc làm, kết quả hay không,
họ vẫn thế. Sở dĩ, họ phải làm vì không thể ngồi
không
được. Họ là những sĩ quan, viên chức của chính quyền
cũ, biến cố lớn, trở thành tù nhân.Tù
khổ sai ở đâu cũng có những quy luật khắc nghiệt của
nó. Quy luật ở đây, còn tiến xa hơn một bước. Tù nhân
bị tước mất nhân phẩm. Giá trị con người của họ, đơn
thuần chỉ còn là những sinh vật biết cử động.
Trời rét dữ. Sương muối nặng
như có mưa phùn. Nước ruộng ngập nửa ống những người
đàn ông. Chân lạnh tê. Tay buốt cóng. Thỉnh thoảng, có người
nhấc chân lên, kẹp con đỉa trong nắm cỏ, rứt ra. Quăng
xuống nước, rồi nó lại bám ngưới khác.
Trên bờ. Hai chị công an phụ trách
về nông nghiệp, đốt một đống lửa nhỏ, nhàn rỗi ngồi
hơ tay, tán gẫu. Một chị bụng bầu, mặt tai tái, mắt quầng
thâm mệt mỏi. Chị kia trẻ hơn, mặt căng da mởn, đầy sinh
lực.
Chị bụng bầu ngó lên màu trời
trắng đục:
"Chán! Làm đơn xin về tỉnh, lại
bị tống vào nơi tối tăm."
Chị trẻ:
"To đầu mà dại. Giao tế tiền
bạc, tạo điều kiện trước. Khi nào được trên chấp thuận,
thì làm đơn để hợp thức hoá."
"Tiền, tiền. Gì cũng tiền. Muốn
có tiền, phải đưa con người ta về chỗ nào còn quơ quào
kiếm chác được. Ðưa về với bọn chết đói này, đến
cọng rau cũng không còn, lấy gì giao tế? Có lột quần ra
mà ăn."
"Không tiền thì dùng sắc. Nhưng
đừng cho hưởng vội. Phải nhử mồi trước. Khi nào có kết
quả, cho xơi."
"Ranh thế, sao mày còn bị đày về
đây?"
"Chưa gặp thằng trên có đủ quyền
quyết định. Cho mấy thằng dưới hưởng, chỉ nghe khoác
lác nhảm, chứ được gì!"
Im lặng một lúc. Chị bụng bầu
mở túi sắc, rút quyển sổ nhỏ ra xem. Xong, chị ngẩng đầu
lên, gọi:
"Này! Các anh kia ơi!"
Những người đang lom khom nhổ cỏ
lúa dưới ruộng, ngừng tay, ngó lên bờ.
"Anh nào có trình độ đại học,
lên đây tôi bảo."
Những người dưới ruộng nhìn
nhau. Không ai lên tiếng.
Chị bụng bầu hỏi:
"Chả ai có trình độ đại học
à?"
Một người hỏi lại:
"Có chuyện chi không, cán bộ?"
"Tôi cần một anh có trình độ.
Anh là tổ trưởng? Thôi, chính anh cũng được. Lại đây.
Còn những anh kia, tiếp tục làm
việc đi."
Anh tổ trưởng bước lên bờ, co
ro đứng chờ.
Chị bụng bầu nói:
"Anh đếm bước theo chiều dài chiều
ngang của mỗi thửa ruộng. Cứ bảy mươi bước đôi là trăm
mét. Dài nhân ngang là ra diện tích mặt bằng. Anh biết công
thức tính diện tích chứ?"
"Vâng. Tôi biết."
"Tốt! Cứ theo chỉ dẫn của tôi
mà làm. Giấy viết đây này. Ghi vào. Tính toán xong, cho tôi
kết quả."
Anh tổ trưởng cầm giấy viết,
đi và đếm bước.
Hai chị công an lại tán gẫu.
Gió bấc hiu hiu. Sương muối nhòa
đồi cọ trung du.
Chị trẻ kẹp hai bàn tay vào nách,
rúm người:
"Trời lạnh, làm gì thích nhỉ?"
Chị bụng bầu:
"Ðéo là thích."
"Khẽ! Không ngại bọn chúng nghe?"
"Mặc chúng!"
"Bụng to thế, mà đêm thằng Nọc
thủ kho vẫn đến à?"
"Chỉ là trao đổi những thứ hắn
bòn rút được trong kho."
"Tướng hắn như voi. Coi chừng sẩy
thai đấy."
"To xác bé chày. Thằng quản giáo
Cậy mới kinh."
Chị trẻ rút vai:
"Ừ. Thằng Cậy kinh thật."
Chị bụng bầu:
"Chỉ có nó trị nổi mày. Ðêm
nó quất cho vài cú là ngất ngư."
Chị trẻ cười rúc trong cổ: "Thế,
vẫn thích hơn cái lão thủ trưởng, nhấp nha nhấp nhứ, chả
ra làm sao cả. Này, tao thấy lão thủ trưởng hay để ý chăm
sóc mày. Có phải lão làtác giả của cái bầu này không?"
"Tao gán cái ách cho lão. Chứ thật
ra, cũng chả xác định được thằng nào. Nhưng tao vẫn nghĩ
của thằng Cậy."
"Chơi với thằng Cậy dễ bị nó
gieo hoạ, như mày đấy. Lần nào gặp nó, tao cũng bã người."
Cuộc tán gẫu ngừng, khi anh tổ
trưởng đi lại báo cáo diện tích đã đo đạc tính toán
xong.
Chị bụng bầu cầm mảnh giấy,
nói:
"Anh đi làm việc đi."
Anh tổ trưởng đứng xoa tay:
"Xin cán bộ cho anh em nghỉ giải
lao."
"Ðã đến giờ đâu mà đòi giải
lao?"
"Trời lạnh. Xin cán bộ thông cảm."
"Lạnh, thì làm việc vào cho nó
ấm."
"Ngâm dưới nước lâu. Anh em tê
cả tay chân rồi."
"Luôn luôn đòi hỏi. Thôi được,
lên bờ nghỉ đi."
Anh tổ trưởng gọi lớn:
"Anh em giải lao."
Mọi người lên bờ, kéo nhau về
phía chân đồi, ngồi nghỉ. Từng cụm năm ba người,
hút thuốc lào, và nói chuyện. Chẳng
ai than phiền gì về hoàn cảnh hiện tại. Nhiều năm tháng
chịu đựng đã quen rồi.
Một anh công an bảo vệ, mang súng
lại gần đống lửa, đốt thuốc, hơ tay, mặt nghinh ngó xoi
mói.
Chị trẻ:
"Này, ngồi xích ra. Ðừng có lạm
dụng nhé."
Anh bảo vệ:
"Ối giời! Tưởng quý lắm đấy?"
Chị bụng bầu:
"Lấn mãi, tôi ngã xuống ruộng
mất."
Anh bảo vệ nhìn chị bụng bầu,
cười nhăn nhở:
"Bụng to phình thế kia, khi xổ lòng,
cả đội tù làm vệ sinh, hốt cũng không xuể."
"Ranh con! Ăn nói chết duyên. Tù
hốt không xuể, mày ăn đi."
"Ngủ với thằng nào, thì bảo thắng
ấy ăn. Tao vô can."
Chị bụng bầu mắng: "Mặt lồn,
mồm thối. Chả trách theo ve vãn mấy đứa con gái ngoài làng,
nó cũng chê."
Anh bảo vệ đứng dậy đi lên đồi,
còn ném lại phía sau: "Như mấy con heo nái, động đực cả
đêm. Ai lạ gì!"
Chị trẻ ngó theo, rủa: "Ðồ thối
tha, ma chê chó gặm."
* * *
Chếch về phía tây đồi cọ, là
ruộng của hợp tác xã. Năm chị người Tày, đang nhổ cỏ
lúa. Nhiều lúc họ cầm nắm cỏ, vẫy nước vào nhau cười
đùa. Hình như họ không sờn thời tiết mùa đông trung du.
Ba thằng bé Tày trên đồi, lùa trâu xuống đầm dưới cái
vũng chân đồi. Rồi chúng đi lại chỗ nấu nước, có những
người đàn ông gầy héo, đang co ro hơ lửa.
Một người hỏi:
"Áo quần phong phanh như vậy, cháu
không lạnh sao?"
Thằng bé đáp:
"Chỉ nghe mát."
"Mấy chị đằng kia là chị của
cháu hả?"
"Là vợ."
"Cái gì?"
"Vợ."
"Vợ ai?"
"Vợ cháu."
Người đàn ông ngạc nhiên:
"Lạ lùng! Cháu mấy tuổi?"
"Mười hai."
"Vợ mấy tuổi?"
"Hai mươi ba."
Người đàn ông nhìn vào thằng
bé bên cạnh:
"Còn chú nhỏ này thì sao?"
"Thằng này thì chưa. Nhưng thằng
kia cũng có vợ."
Thằng bé chỉ tay về hướng ruộng
hợp tác xã.
"Ðấy. Ðấy. Người vừa bước
lên bờ là vợ nó đấy."
Người phụ nữ từ xa, vẫy tay
réo gọi:
"Thằng ôn dịch kia. Hãy lùa trâu
lên ngay."
Thằng bé chạy đi lùa trâu.
Người đàn ông hỏi:
"Cháu có nói giỡn không?"
"Giỡn là đùa đấy hả? Cháu không
đùa."
"Vợ sao lại mắng chồng là thằng
ôn dịch?"
"Vợ hỗn. Vợ cháu cũng hỗn. Lắm
khi vợ còn đánh cháu nữa."
"Ba má cháu không trách vợ cháu
à?"
"Trách gì? Bố mẹ nói cháu hư.
Bảo vợ phải đánh."
Người đàn lắc đầu:
"Vợ chồng kỳ cục!"
Thằng bé ngồi gần thùng nước,
hỏi vọng ra xa:
"Có không?"
Thằng bé lùa trâu:
"Có."
"Căng không?"
"Tạm."
Thằng bé lùa trâu, cầm túi nylon
đi lại. Nó giơ cái túi lên, khoe. Bên trong lúc nhúc mấy con
đỉa trâu, căng phồng no máu. Ba thằng bé bứt những cuống
bông cỏ, cẩn thận buộc chặt hai đầu con đỉa.
Người đàn ông hỏi:
"Bắt đỉa làm trò chơi à?"
"Không chơi. Nướng ăn."
Người đàn ông trợn mắt:
"Trời đất! Ăn đỉa?"
"Không ăn đỉa. Chỉ ăn tiết trâu.
Như người ta vẫn ăn tiết lợn, tiết gà đấy."
"Nhưng cháu ăn tiết trâu bằng cách
nào?"
"Cho con đỉa hút máu con trâu. Xong,
cho đỉa vào lửa nướng."
"Sao phải buộc chặt hai đầu?"
"Nếu không, khi cho vào lửa nó phọt
tiết ra hết."
Thấy chuyện lạ, những người
đàn ông bu lại xem.
Thằng bé quăng mấy con đỉa vào
đống lửa. Con đỉa quằn quại vài cái rồi nằm im. Nó dùng
cái que khều qua khều lại, nướng đến khét. Gắp ra, cạo
lớp vỏ bên ngoài. Còn lại thỏi tiết tròn, dài bằng ngón
tay, màu đen. Chúng chia nhau, ăn.
"Ngon không?"
"Ngon. Tiết nướng thơm hơn tiết
luộc."
Người đàn ông lắc đầu:
"Một kiểu ăn tiết trâu lạ đời."
Một người khác, hỏi thằng bé
có vợ:
"Ðêm cháu ngủ với ai?"
"Với vợ."
"Cháu có làm gì vợ không?"
"Ði ngủ thì ngủ, chứ làm gì."
"Vợ có ôm cháu không?"
"Trời lạnh, vẫn ôm."
"Cháu có ôm lại không?"
"Có chứ."
"Chỉ ôm nhau ngủ, mà không làm
gì?"
"Ðắp chăn, hoặc gác chân lên nhau
nữa."
Những người đàn ông nói nhỏ
với nhau:
"Chờ đến khi nó hiểu biết, đời
con gái xuân thì cũng tàn phai."
"Tục lệ tảo hôn, tưởng đã đi
vào quá khứ lâu rồi. Ai ngờ, ở đây vẫn còn tồn tại."
Anh công an bảo vệ mang súng đi
tới, nói với những thằng bé:
"Này! Oắt con, không được quan
hệ."
Thằng bé nói:
"Tôi chỉ ngồi chơi."
"Không được. Cút ngay. Vợ mày
gọi đấy."
Thằng bé vênh mặt:
"Làm kiêu. Mai mốt ra nhà, đừng
hòng xin xỏ thứ gì."
Nói xong, nó đứng dậy, đi về
phía những con trâu.
Anh bảo vệ:
"Lũ ranh. Lắm trò đáo để. Có
vợ rồi đấy."
Người đàn ông hỏi:
"Sao các cô lại chịu làm vợ những
đứa bé con?"
"Dễ thôi. Gái núi chỉ đáng giá
con trâu. Có trâu là cưới được vợ. Người nhiều của,
cưới vợ sớm cho con để có người làm lụng viêc nhà, việc
đồng. Khi thằng oắt đến tuổi trưởng thành, thì vợ đã
già. Nó bỏ vợ già, cưới con vợ đồng lứa với nó. Những
thằng trai nghèo, cưới lại con vợ già của thằng vừa bỏ
ra, không phải nạp con trâu."
* * *
Xế chiều. Những chị người Tày
nhổ cỏ lúa bên phần ruộng hợp tác xã, lên bờ. Họ gọi
mấy ông chồng nho nhỏ lùa trâu ra về, ngang qua hai chị công
an.
Chị trẻ lên tiếng: "Về sớm thế?"
Chị người Tày giơ tay chào:
"Xong rồi. Em về nhé. Về làm việc
khác."
Khi những chị người Tày đi khỏi,
chị bụng bầu nói:
"Ban ngày làm quần quật. Ban đêm
ngủ với thằng oắt con đái dầm. Chán chết."
Chị trẻ:
"Tao nghĩ nó cũng phải dạy cho thằng
oắt chứ."
"Ừ, thì có dạy. Nhưng cái đuôi
thằng oắt như cái đuôi chuột ngo ngoe. Chỉ làm điên tiết."
"Giới thiệu thằng Cậy cho nó một
lần thôi. Dù có cho ăn vàng, nó cũng bỏ thằng oắt."
"Dâm như mày, còn phải chết ngất
vì thằng Cậy. Huống chi ai?"
Chị trẻ cười, vỗ vào đùi chị
bụng bầu: "Thế mày không ngất hả?"
Hai chị cười sùng sục.
"Này. Tao thấy hình như vợ của
lão thủ trưởng cũng có gì với thằng Cậy đấy."
"Hình như gì nữa. Tháng trước,
mụ ra đội rau xanh của nó xin rau quả gì đấy. Nó tấn mụ
vào nhà lô cả buổi. Khi ra về, tóc tai mặt mũi mụ bơ phờ.
Chuyện này, bọn tù cũng biết."
"Thấu tai lão thủ trưởng, thì
đời thằng Cậy bị khốn ngay."
Chị trẻ nhìn đồng hồ đeo tay:
"Hôm nay cho tù về sớm. Thằng tổ
trưởng có xin cho bọn chúng đi tắm ngoài suối."
Chị bụng bầu:
"Ngâm nước cả ngày, còn tắm nữa?"
"Nước ruộng bùn sình. Cứ cho chúng
tắm suối. Lạnh thế này, chúng cũng chỉ rửa chân tay thôi.
Thiệt thòi gì mày?"
"Chưa đủ chỉ tiêu."
"Mai làm tiếp. Trông chúng đuối
rồi. Sức chịu đựng của bọn tù cũng gớm thật. Ðói ăn,
lại ngâm nước lạnh cả ngày.Thế
mà chưa thằng nào bị ngã. Làm thêm nữa, có thằng nằm vạ
ra đấy."
Chị bụng bầu phân vân:
"Về sớm, nhỡ kiểm tra bắt gặp."
"Lúc đó sẽ viện lý do, đổ thừa
cho cái bụng bầu của mày có vấn đề không ổn."
"Ừ. Về thì về."
Chị trẻ gọi.
"Này, anh tổ trưởng ơi, bảo thu
dụng cụ."
Anh tổ trưởng bắt tay làm loa gọi
lớn: "Thu dụng cụ!"
Những người đàn ông uể oải
kéo nhau lên bờ. Xong một ngày làm việc, mùa đông.
Trên đường về. Hai chị công an
nói với nhau về dự định, tối nay ấp ủ với ai cho ấm,
và cười khúc khích. Còn những người tù thắc mắc, không
biết bữa ăn chiều nay có thay đổi, hay cũng vẫn sắn khô
nước muối thường ngày?
|