Thơ
trào phúng của Tú Lắc
Ðính
chính: Trong bài “Người lính già”, tác giả đã viết
lầm Hoàng Khởi Phong như một cựu quân nhân Việt Nam Cộng
Hòa, đã bị rã ngũ nhưng sang đây vẫn tiếp tục làm người
lính già, tiếp tục chiến đấu cho đất nước, cho tự do
và cho dân tộc bằng ngòi bút. Thật ra, đó là nhà văn Hoàng
Phong Linh, tức Võ Ðại Tôn. Xin cám ơn và thành thật cáo
lỗi cùng quý độc giả.
* * *
Ba năm nay, ông Tổng Thống có số
vất vả lên ngôi làm người dân cũng vất vả theo. Bọn khủng
bố Bin Laden làm một cú 11/9/2001, cả thế giới liểng xiểng.
Hãng xưởng đóng cửa, nhân viên từ lớn tới nhỏ thất
nghiệp hàng loạt. Quan viên từ chức, ở tù cũng vì kinh tế
xuống.
Thung lũng hoa vàng đang vàng rực
rỡ như mai vàng mùa xuân chợt trở thành vàng khè như người
bị bệnh sốt rét kinh niên hay người bị bệnh đau gan bị
hành tới thời kỳ cuối, ghê gớm lắm.
Dân Mít ta chịu nạn này cũng nặng.
Nhiều gia đình thất nghiệp suốt lượt, cứ nằm dài ở
nhà luyện chưởng với đi uống cà phê cho đỡ quẩn chân
và bớt sầu đời!
Suy bụng ta ra bụng người, tưởng
ai cũng mê mẩn yêu thương văn chương, thi phú như mình, ông
Tú an ủi những người lỡ... thất nghiệp:
“Ðừng có ngại tìm
không ra job
Cũng đừng buồn “lay off”,
lo chi...”
An ủi xong, ông còn tận tình mách
nghề cho kẻ hậu sinh một nghề mà theo kinh nghiệm của nhà
thơ thì ghê gớm lắm, khách hàng cứ gạt ra cũng không hết:
“Thu, Ðông, Xuân, Hạ
bốn mùa
Khách hàng nườm nượp chẳng
thưa lúc nào
Tiền bạc cứ chảy vào như
nước
Chẳng nghề nào sánh được
nghề này....”
Nghề chi mà sung sướng rứa trong thời
kỳ bàn dân thiên hạ đảo điên vì thất nghiệp vậy kìa.
Ông Tú nhà thong thả cười mím chi, bật mí:
“Chẳng may loại áo đầm,
quần thủng
Mà chỉ may áo thụng rộng tay
“Văn nhân, thi sĩ” thường
hay
Bốc nhau, họ mặc áo này vái
nhau...”
(Mách nghề)
Khiếp, ông Tú nhà thơ chua cay quá
thể, ông mỉa mai các “văn nhân, thi sĩ” chỉ thích mặc
áo thụng vái nhau đấy. Nhưng mà ông cũng khôn và cũng biết
sợ thiên hạ mắng vốn nên thòng thêm một lời ghi chú “Xin
đê đầu tạ tội, không dám vơ đũa cả nắm.”
Chả hiểu quý vị “văn nhân, thi
sĩ” nghĩ sao?
* * *
Tuy móc họng thiên hạ mê thơ đòi
làm tới “văn nhân, thi sĩ” nhưng chính ông nhà thơ cũng
đảo điên nghiêng ngả vì thơ, thấy người ta làm thơ thì
mình cũng phải làm thơ:
“Thơ cóc lem nhem được
mấy bài
Cũng đòi ra mắt với ra tai
Cái danh “thi sởi“sao mà khoái
Nên Tú nhà tôi cũng học đòi!”
Chả biết thơ thẩn như thế nào nhưng
khi Ông Tú nhà thơ đem khoe với “hồng nhan tri kỷ” thì
được bà phán cho mấy lời vàng ngọc nghe đến nổ lỗ tai:
“Hỏi vợ, vợ rằng
“bố nó ơi”
Thi đàn đâu phải chỗ ông ngồi
Thương ông, tôi bảo cho mà biết
Biết phận thì đi chỗ khác
chơi
Dăm vận thơ xoàng bịp được
tôi
Dễ chi qua mắt được bao người
Khuyên đừng ra mắt, ra tai nữa
Chỉ tổ làm thiên hạ khổ thôi.”
Nhà thơ chết điếng người vì đau,
vì bị đâm sau lưng chiến sĩ.
A, “mụ” thế này mà ta lỡ chọn
làm “hồng nhan tri kỷ” được sao? Con mụ nó “chặt”
mình ghê gớm quá. Người chi màchẳng biết thưởng thức
thơ văn chút nào cả.
- Này mụ, ta bảo cho mụ biết rằng:
“Con mụ này sao quá dở
hơi
Thơ ta mà dám bảo thơ tồi
Này này tớ bảo cho mà biết
Chê dở thì nay cũng dở ...chơi”
Ôi chao, có mỗi độc chiêu ông Tú
nhà ta đem ra hăm dọa vợ nhà nhưng lại bị ba ømiả mai cười
cười lật tẩy, hạ nhà thơ sát ván một cách ngon lành:
“Sức mấy mà chơi với
chả chơi
Một lèo đã thở chẳng ra hơi
Thôi đừng dọa nữa, đừng
hăm nữa
Sức ấy tôi đây biết tỏng
rồi!”
(Ði chỗ khác chơi)
Bị vợ la nhưng vốn giống đa tình,
nhà thơ không thể bỏ được nàng Thơ với má lúm đồng
tiền, môi son mòng mọng. Không những nhà thơ ngẩn ngơ, điên
đảo mà cả sự đời cũng phải đảo điên:
“Giá đừng có má đồng
tiền
Thì đâu đến nỗi phải điên
vì tình
Giá đừng có cặp môi xinh
Thì đâu đến nỗi vì tình mà
điên
Giá đừng có sức đồng tiền
Thì đâu đến nỗi đảo điên
sự đời
...
Giá đừng có mấy nàng Thơ
Lấy chi nhà Tú ngẩn ngơ vì
tình?
(Giá)
Ðã mê thơ lại còn đèo bòng mê nhạc.
Nhạc thì phải chơi bằng đàn vậy người ta mê nhạc hay
mê đàn? Hãy xem nhà thơ so sánh các loại đàn :
“Nỉ non Thập lục huyền
cầm
Tiếng tơ réo rắt, thanh âm tuyệt
vời...
Ðộc huyền, đàn chỉ một dây
Êm như gió thoảng, mây bay ngang
trời...”
Nghe chán đàn Tầu, nhà thơ nghe sang
đàn Việt, đàn Tây:
“Ðàn bầu, đàn sến,
guitar“
Rồi đắc ý, gật gù, tấm tắc:
“Tựu trung chỉ có đàn... bà
là hay
Trông càng đắm, ngắm càng say
Trên đời nhất chỉ ...đàn
này mà thôi”
(Ðàn)
Bài này, nhà thơ đề tặng tác giả
“Không cần đàn bà?” chắc như câu trả lời gián tiếp
cho tựa đề tập phiếm của tiểu muội. Xin đa tạ.
* * *
Trong khi ông Tú mê mần thưởng
thức, cuồng nhiệt phân biệt và tấm tắc đánh giá các loại
đàn thì cũng ông Tú phải vất vả lặn lội đi học tiếng
Anh! Già rồi, chỉ vì đổi đời nên phải uốn lưỡi học
hành đến khổ:
“Học nào là What, nào
When
Present tenses với Past tenses lộn
hồn“
Học đã bận rộn khờ người nhưng
ông Tú vẫn không quên mở lớn mắt quan sát trường lớp
để đèo bòng:
“Học chung có mụ sồn
sồn
Chồng con không có, “alone”
một mình
Lạ chi cái thói đa tình
Con bươm bướm lại lượn vành
mà chơi
Những lo nói nói, cười cười
Học hành tối mịt như người
đi đêm”
Tội nghiệp cho ông Tú, mặc lo “lượn
vành” mãi nên học mãi mà vẫn “tối mịt như người đi
đêm”. Khi muốn ôn lại chút tiếng Anh thì hỡi ơi:
“Về nhà mở sách ra
xem
Tiếng Anh quên tuốt, tiếng Em
nhớ hoài!!!”
(Học tiếng Anh)
Ông Tú nhà ta đúng là giống đa tình,
nhưng ông không chỉ “lượn vành mà chơi như ông tự thú
mà ông còn dám dở tiếng Anh ra để dụ dỗ một “em sồn
sồn”:
Tháng rồi đi lãnh foodstamp
“Get line” cùng với một em
sồn sồn
Làm duyên tóc bỏ đuôi chồn
Ngắm đi, ngắm lại vẫn còn
ngon cơm
Ghé tai bảo nhỏ “Này em...
Cho anh xin góp food stamps với
nàng
Bằng lòng thì bắn tin sang
Ðể anh khớp ngựa, đưa nàng
về dinh”
Ông Tú là người trí thức, ông đỗ
tới ...Tú tài, ông lại yêu văn chương, thích làm thơ, làm
thẩn nên ông đàng hoàng giao ước:
“Cưới em một cặp cua
đinh
Một pound chem chép, một bình
mắm tôm
Râu ria một cụ tôm hùm
Hai cân vú sữa, một chùm nho
xanh
Trăm năm xin vẹn chữ tình
Ngày đông, tháng giá có mình,
có ta”
Ông Tú tuổi hạc cặp với “mụ
sồn sồn” cũng đủ đẹp đôi. Xứ văn minh, người ta không
chỉ “kính lão đắc thọ” suông mà người ta còn thực
tế lo lắng cho các cụ rất cẩn thận.
“Income” đã có tiền
già
Tổ uyên ương lại sẵn nhà
“housing“
Hai phòng, hai đứa rộng rinh
Còn dư thì lại chúng mình cho
“share“
Ngại ngùng chi nữa mà e?
Duyên già quả thật khỏe re
như bò...
(Duyên già)
Nhưng đừng tưởng ông chỉ lo phần
ông mà lầm, ông còn sắc bén quan sát xem các “em”, các
“mụ sồn sồn” làm ăn ra sao nữa đấy:
“Bà ấy tân trang lắm
kẻ lầm
Mũi vừa mới sửa, mắt vừa
xâm
Lêu nghêu nhún nhẩy đôi giầy
Mỹ
Cũn cỡn đong đưa chiếc váy
đầm
Ðuổi cái thu tàn non sáu chục
Níu mùa xuân muộn cỡ ba lăm“
Ngắm nghía các bà tân trang kỹ lưỡng
xong, ông Tú bỏ nhỏ một câu chết người:
“Hỏi thăm Mỹ viện
câu này nhé
Có sửa cho bà được cái Tâm?”
(Tân trang)
* * *
Sau khi đã nộp đủ lễ để rước
nàng về dinh, an vui với mối duyên già, ở nhà housing, khỏe
re như bò kéo xe, ông Tú có thì giờ để thong thả luận về
chữ Ăn, một chữ quan trọng đối với bất cứ sinh vật
nào, nhất là với loài người:
“Ăn chơi” chỉ những
nhà giầu
Thừa tiền nên mới rủ nhau
“ăn xài”
Còn những kẻ bạc bài đen đỏ
Tiền vơ vào chỉ tổ “ăn gian”
Xưa nay trong giới nhà quan
Thì chuyên “ăn lót, ăn càn”
mà thôi
...
Còn dân khố rách áo ôm
“ăn đong”bữa sớm, bữa hôm
qua ngày
Dân “ăn nhậu” chín say, một
tỉnh
Rượu cố vào nhân tính mất
đi...
Ấy, thế rồi nói mãi ông Tú cũng
chẳng thể nào không quay về với một chuyện ăn khác còn
mê ly, hấp dẫn hơn bất cứ chuyện ăn nào:
“Còn cái món “ăn nằm”,
“ăn ngủ”
Từ tiểu nhân, quân tử đều
ham
Có điều khuyên hãy đàng hoàng
Ðừng nên “ăn hỗn”, làm
càn mà nguy
Món này hấp dẫn mê ly”
(Ăn)
Ăn, nhưng ăn cái gì? Ăn tiền! Bởi
vì tiền quan trọng lắm.
Người ta chê đồng tiền bẩn,
đồng tiền hôi?
Xin lỗi, tiền thơm phưng phức,
tiền còn có thế lực trói buộc, chi phối, thậm chí sai bảo
con người nghe lời răm rắp:
“Kè kè bị bạc vai mang
Tha hồ ăn ngược, nói ngang mặc
tình
Thơm lừng những tấm “đô”
xanh
Ðồng tiền ai bảo hôi tanh là
lầm!”
Tiền lẫy lừng chinh phục con người,
kể cả lương tâm và linh hồn con người:
Chữ tiền thắng cả chữ
tâm
Ðem tiền đấm mõm là câm tịt
mồm
Tiền mua được cả linh hồn
Ðồng tiền biến dại thành
khôn mấy hồi
Tiền gây máu đổ, thịt rơi
Mua sông, bán núi, tiền ơi là
tiền!!
(Tiên & Tiền)
* * *
Cái ông Tú là người thế nào mà
lắm chuyện thế nhỉ?
Thôi, để ông tự giới thiệu lấy
vậy:
Có một chàng, xú danh
Tú Lắc
Chữ nghĩa lem nhem, học hành
dốt đặc...
Và quê quán của ông Tú có đâu xa
lạ?
Hắn vốn gốc “quảng
Nam hay cãi”, việc bàn dân cứ mãi lăng xăng
Lại cũng tay lý sự ương gàn,
chuyện thiên hạ thường hay thắc mắc.
Ấy vậy mà:
Làm bộ đường hoàng,
ra tuồng chững chạc
Ăn diện se sua, Vét-tông, cà-vạt
Vốn khoái thơ thơ, phú phú,
bạn văn chương lắm kẻ thương tình
Lại mê mận mận, đào đào,
khách má phấn nhiều em bắt nạt”
...
Bé chẳng siêng năng, lớn càng
biếng nhác
Việc thi cử bút nghiên lắm
bận, bảng chẳng quải danh
Chuyện đăng khoa đèn sách bao
phen mãi không đỗ đạt
Ðã thế lại:
Tính cứ ba hoa, mồm hay
khoác lác
Câu thơ chén rượu, chỉ riêng
mình ngày tháng rong chơi
Ðĩa cá, lưng cơm, mặc cho vợ
ngược xuôi tất bật.
...
Tính hắn ngang phè, nói năng
bốp chát
Cho nên:
Các ông, lắm kẻ quay
lưng, Mấy mợ, nhiều em cạch mặt.
Trên là chân dung do ông Tú tự họa,
quý vị thấy thế nào?
Kathy Trần
|