Phá
gia chi tử!
Ðồ nghịch tử!
Quân phá gia chi tử!
Hai câu tục ngữ trên để chửi
rủa những đứa con tàn hại gia đình, phá nát thanh danh giòng
họ.
Hai câu đó coi bộ áp dụng rất
linh vào lũ con Cộng sản của mẹ Việt Nam!
Khoảng 1950 – 1951 con cái đi "bộ
đội cụ Hồ" về đưa bố mẹ ra đấu tố về tội "Việt
gian, phản động, địa chủ, bóc lột bần cố nông". Bắt
trói gục, quỳ xuống sân đình nghe đấu tố, xỉ nhục hay
đánh đập, xử tử, tài sẳn được chia cho "các ông bà bần
cố nông, thành phần cốt cán của Tổ quốc và của đảng".
Hàng vạn người bị bức tử hay vì tức uất, tự tử mà
chết trong cuộc đấu tố, "cải cách ruộng đất" của Bác
và Ðảng! Hơn một triệu người hốt hoảng bỏ của chạy
lấy người, trốn làn sóng đỏ vào tìm tự do ở miền Nam.
1975, cũng nhờ "ơn đức Bác Hồ,
đất nước thống nhất về một mối", hàng trăm ngàn quân
cán chính, thành phần ưu tú, lứa tuổi lao động, sản xuất
và xây dựng của đất nước được ưu ái nhốt hết vào
những nhà tù khổ sai mang tên "trại cải tạo".
Ðợt trả thù này kín đáo hơn,
khủng khiếp hơn vì nửa phần đất nước bị cạn kiệt
nhân lực cộng thêm lối giáo dục ngu dân đưa tới tình trạng
phá sản cả về tinh thần lẫn vật chất trên toàn đất
nước. Việt Nam trở thành một trong những nước nghèo khổ,
lạc hậu và nhiều vấn đề xã hội nhất thế giới! (Ngoại
trừ thành phần đảng viên, công an, buôn lậu hay những người
có người nhà đã kịp thời di tản hay vượt biên qua nước
ngoài)
Sau hơn phần tư thế kỷ xây dựng
Xã Hội Chủ Nghiã, đất nước có những chuyện nực cười:
2001 nhờ xã hội chủ nghĩa, ông
Chín Tia ở Kiên Giang được bà con gái Nguyễn Thị Ngọc Hà
và ônh con rể Bùi Ðức Thắng, Phó Bí thư kiêm Chủ tịch
hội đồng Nhân dân xã Lại Sơn kiện về tội "Chiếm dụng
bộ ván không hoàn trả".
Câu chuyện như sau:
Tháng 4,1999, vợ ông Tia qua đời.
Bà Hà và ông Thắng cho người đem ván tới để "đóng góp"
vào việc chôn cất vợ ông Tia, tức mẹ bà Hà, tức mẹ vợ
ông chủ tịch Thắng!
Tháng 2 năm 2001, ban Tư pháp xã cho
mời ông Tia lên "giả quyết vụ nợ ván hòm vì có đơn thưa
cuả bà Hà".
Ông Tia bật ngửa ra là con không
"đóng góp" mà chỉ "cho mượn ván" nên hưá sẽ trả sau một
tháng!
Biên bản lập ra nhưng bà con không
chịu ký, đòi trả 2 triệu bốn trăm ngàn tiền mặt, nếu
muốn được bớt thì phải tìm ông chủ tịch xin bớt.
Tưởng nói vậy thôi, một tháng
sau ông Tia mua trả sáu tấm ván mới, bà Hà không nhận, chê
"Không đúng quy cách vì bề dầy thiếu một phân, không đúng
loại gỗ dầu Phú Quốc!"
Nghèo quá, ông Tia phải xin phép
chính quyền cho bán nhà, mua ván trả cho con nhưng ức trong
lòng, ông viết tờ Cảm tạ tuyệt vời dán trên tấm ván
khi nhờ người khiêng mấy tấm ván đem trả lại cho bà con
gái và ông con rể.
"Cảm tạ
Tôi Nguyễn Văn Tia, 75 tuổi, xin
cảm tạ vợ chồng ông Bùi Ðức Thắng và vợ là Nguyễn
Thị Ngọc Hà đã có công lao đóng góp vào đám tang vợ tôi
tức mẹ ruột bà Hà, bộ ván hàng.
Vì không biết sự đóng góp đó
là của ông bà cho vay mượn nên trong việc hoàn trả có phần
chậm trễ khiến ông bà phải mất thì giờ quý báu phát đơn
khởi tố tôi. Tôi thật không phải đạo làm người, làm
phiền lòng tốt cuả ông bà.
Nay nhờ sự sáng suốt của các
cấp chính quyền cho phép tôi bán căn nhà sở hữu cuả tôi,
tôi xin hoàn trả bộ ván cho ông bà.
Xin thành thật nhận lỗi và cám
ơn ông bà.
Người cáo lỗi: Chín Tia".
Câu chuyện chưa kết thúc.
Khi ông cùng người khiêng ván sang
trả, vợ chồng bà Hà đã la lối, chửi mắng om xòm và ông
chủ tịch đã văng tục với bố vợ trước "nhân dân".
Cả hai không chịu nhận ván, đòi
chờ "cấp trên xử lý". Ông con rể quý, chủ tịch hội
đồng nhân dân thì đang chỉ thị cho Ðồng chí trưởng
công an xã điều tra xem tên phản động nào giúp
ông Chín Tia viết tờ "Cảm tạ" độc đáo đó.
Một ông Chánh án huyện về công
tác ở xa,õ đề nghị ban Tư Pháp xã mời hai bên đến để
"hoà giải" vào buổi chiều hôm đó. Vợ chồng bà Hà không
thèm đến và bà Hà làm đơn gửi đến toà án "khởi kiện
dân sự" với ông Chín Tia, cha ruột của bà.
Vụ kiện chưa nghe nói kết thúc
ra sao.
Hai ông bà con này quả thật tiến
bộ ghê quá tuy "Hiến pháp cuả nhà nước ta" vẫn nhân nghĩa
đầu môi đặt ra luật lệ đàng hoàng:
- Khoản 2, điều 37 luật Hôn nhân
và gia đình: Con cái có nghiã vụ và quyền chăm sóc,nuôi dưỡng
cha mẹ, đặc biệt khi cha mẹ ốm đau, già yếu, tàn tật
...
- Ðiều 151 bộ Luật Hình sự: Người
nào ngược đãi hoặc hành hạ cha mẹ, gây hậu quả nghiêm
trọng thì bị phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ đến
ba năm hoặc phạt tù từ ba tháng đến ba năm...
***
Con đối xử với cha mẹ như vậy,
còn "đầy tớ" phục vụ, đối xử với "nhân dân" ra sao?
Theo tài liệu của Hoàng Cơ Thụy
trong bản tuyên ngôn Phục Hưng Việt Nam thì tài sản dấu
diếm cuả cán bộ Cộng Sản sơ sơ được liệt kê như sau:
Lê Khả phiêu (lúc làm Tổng Bí
Thư đảng Cộng Sản Việt Nam: 1 tỷ 170 triệu đô-la.
Trần Ðức Lương, Chủ tịch nhà
nước 1 tỷ 130 triệu đô-la.
Nguyễn Tấn Dũng, Ðệ nhất phó
Thủ tướng: 1 tỷ 480 triệu đô-la.
Nguyễn Mạnh Cầm, Phó Thủ tướng:
1 tỷ 150 triệu đô-la.
Phạm Thế Duyệt, Chủ tịch mặt
trận Tổ quốc: 1 tỷ 173 triệu đô-la.
Phạm Văn Trà, Bộ trưởng Quốc
Phòng: 1 tỷ 360 triệu.
Trương Tấn Sang, chủ tịch Ủy
ban Kinh tế: 1 tỷ 124 triệu.
Nông Ðức Mạnh, Chủ tịch Quốc
hội (Tổng bí thư đầu năm 01) 135 triệu.
Xem bảng phong thần trên, quý vị
thấy ngay, càng cao danh vọng càng đầy... tiền đô!
Và cái chức người ta tưởng chỉ
là "Nghị Nhất trí", cứ hồ hởi gật đầu mỗi khi
cần biểu quyết
cũng ăn tiền ra gì.
Lạ một điều, lương thì lương
tiền Hồ mà các ông cán bộ cấp lãnh đạo đỏ lét, đang
ngồi trên đầu trên cổ dân , đang hy sinh làm đầy tớ
nhân dân, lại chơi sang, sưu tập, cất giữ toàn ...tiền
Ðô-la của Ðế quốc!
***
Tiểu muội chịu cái nhà ông Nông
Ðức Mạnh tâm ngẩm, tầm ngầm vậy mà khôn.
Ông "trong sạch" chẳng kém gì Bác.
Ông lại củ mỉ, cù mì, ông chẳng
ăn to, nói lớn, ông cũng chẳng ăn chi cho nhiều, tiền ông
kiếm được ít nhất trong bảng phong thần. Nhờ đó, ông
lên tới chức Tổng Bí Thư đảng.
Rồi quý vị xem, tiểu muội không
cần coi bói cũng biết, kể từ đầu thiên niên kỷ này, ông
Nông Ðức Mạnh sẽ ăn nên, làm ra lắm, thế nào rồi ông
cũng lụm được tiền tỷ mấy hồi, cứ đợi đến lúc ông
hết "hy sinh phục vụ nhân dân" rồi biết.
Tiểu muội xin quý vị ráng đợi
và cá với quý vị, không đúng cứ đem cái computer của tiểu
muội ra mà đập cho tiểu muội hết viết hươu, viết vượn!
***
Cứ đọc những tin tức về Việt
Nam mà xem, thiếu gì chuyện đau lòng về những đứa con "phá
gia chi tử" để cười ra nước mắt.
Chuyện đau lòng đó đang xẩy ra
trên đất nước ta trên bình diện rộng lớn hơn: Ðảng Cộng
Sản đã dâng đất đai tổ quốc cho kẻ thù để bảo vệ
quyền lợi của một nhóm lãnh đạo đảng!
Bác sĩ Trần Ðại Sĩ là một nhà
nghiên cứu sử. Ông đã dầy công nghiên cứu tài liệu lịch
sử của ta, của Tầu. Ông đã viết mấy bộ trường thiên
tiểu thuyết lịch sử kể lại những trận chiến trong suốt
dòng lịch sử tranh đấu của nòi giống Việt.
Hơn nữa, ông là một người Việt
Nam yêu nước.
Biết tin đất nước bị cắt dâng
cho Tầu, ông Trần Ðại Sĩ trở về nước, tìm thăm ải Nam
Quan, nơi đất xưa đã ngấm bao giòng máu quân dân Việt tranh
đấu để bảo vệ biên giới; Nơi có suối Phi Khanh, ghi lại
chuyện Nguyễn Trãi gạt lệ nghe lời cha trở về tìm cách
khôi phục đất nước, đưa đất nước thoát ách đô hộ
giặc Minh.
Ông bị cấm không được đi lên
theo lối trong nước. Ông phải vòng đi vào Trung Cộng, lên
tận ải Nam Quan, nhìn lại mảnh đất đã bị cắt dâng cho
ngoại bang. Ðau lòng vì đất nước do tổ tiên hy sinh biết
bao xương máu để lại đã bị bọn Cộng Sản cắt dâng cho
kẻ thù truyền kiếp, bác sĩ ngồi khóc ròng và đặt bài
thơ bằng chữ Hán, thuê khắc trên đá, gắn vào vách núi
ngay cạnh đường.
Thử địa cựu Nam quan
Biên điïa ngã cố hương
Kim thuộc Trung quốc thổ
Khấp, khốc, ký đoạn trường
Lê Hoàn bại Quang Nghĩa
Thường Kiệt truy Bắc phương
Hưng Ðạo đại sát Thát
Lê Lợi trảm Vương Thông
Nam xâm, Càn Long nhục
Gươm hồng Bắc Bình Vương
Ngũ thiên niên dĩ tẳi
Hoa, Việt lập dịch trường
Mao, Hồ tình hữu nghị
Nam, Bắc thần xỉ thương
Huyết lệ vạn dân cốt
Hồng kỳ thích ô hoan.
(Ðại Việt vong quốc nhân Trần Ðại
Sỹ khốc đề lục nhật, cửu nguyệt, niên đại 2001.
Ông tự dịch:
Ðất này xưa gọi Nam quan
Vốn là biên địa, cố hương
của mình
Hiện nay là đất Trung nguyên
Khóc chảy máu mắt, đoạn trường
ai hay
Vua Lê thắng Tống chỗ này
Thường Kiệt rượt Tiết cả
ngày lẫn đêm
Thánh Trần sát Ðát liên miên
Lê Lợi giết bọn Thành Sơn
bên đồi
Càn Long chinh tiểu, than ôi
Quang Trung truy sát, muôn đời
khó quên
Năm nghìn năm cũ qua rồi
Chợ biên giới lập, đời đời
Việt Hoa
Ông Hồ kết bạn ông Mao
Sao răng lại cắn, máu trào,
môi sưng
Vạn dân xương trắng đầy đồng
Ðể lại trên lá cờ Hồng vết
nhơ.
(Người nước Ðại Việt vong quốc
tên Trần Ðại Sỹ, khóc đề thơ ngày 6-9-2001.
***
Biên giới Việt Nam.
1. Thời Pháp Thuộc:
Hiệp định 1887 khi chủ quyền ta
nằm trong tay người Pháp. Họ gạt bỏ hẳn triều đình Huế,
thay mặt Việt Nam ký hiệp ước biên giới với Tầu.
Patenote (toàn quyền Pháp tại Việt
Nam ) và Lý Hồng Chương (Nhà Thanh bên Tầu ký hiệp định
ngày 26-06-1887 quy định đường biên giới 1350 km giữa ta và
Tầu và bản đồ được vẽ lại vào 1895 . Phần vịnh Bắc
Việt được phân chiatheo tiêu chuẩn Việt 62% và Tầu 38%.
2. Thời Cộng Sản:
"Dân
làm chủ, Nhà nước quản lý, Ðảng lãnh đạo"là câu thiệu
để mị dân của Cộng Sản. Vì nhà nước quản lý dưới
quyền đảng lãnh đạo nên ta có:
"Hiệp định biên giới trên
đất liền Việt Nam và Trung Quốc":
ký ngày 30-12-1999 nhường cho Tầu 720 km2 đất đai, trong đó
có những địa danh nổi tiếng như Aûi Nam Quan, suối Phi Khanh
(Lạng Sơn), Thác Bản Giốc (Cao Bằng).
"Hiệp định phân định vịnh
Bắc Bộ" ký 25-12-2000, nhường 11 000 km2 trên vịnh Bắc
Việt cho Tầu, công nhận Việt Nam 53.23% và Tầu 47.77 chạy
dài xuống Trường Sa là nơi có nhiều mỏ dầu hoả và hải
sản.
27-12-2001 lễ cắm mốc đầu tiên
ở Móng Cái cho biên giới mới, dự án cắm lại hết 1 500
cột mốc sẽ hoàn thành trong 3 năm!
04-01-2002 sinh viên Việt Nam du học
nhận được quảng cáo cuả Tổng cục du lịch Tầu mời
"Du
lịch các thắng cảnh ở cực nam nước Trung Quốc: Mục Nam
Quan, suối Phi Khanh, thác Bản Giốc cùng đi tắm biển ở Hoàng
Sa, câu cá Trường Sa và du thuyền trên vịnh Bắc Việt"
27-12-2001 Thứ trưởng ngoại giao
Lê Công Phụng cùng Ðại sứ Trung Cộng tại Việt Nam đến
thị trấn Móng Cái làm lễ xây mốc đánh dấu biên giới.
Sau vụ "cúng" đất cho ngoại bang,
"Nhà nước ta" dù bị toàn dân khắp nơi, kể cả những cán
bộ công thần của chế độ và những nhân vật chống đối
trong nước, lên tiếng chất vấn, xỉ vả cũng nhất định
câm miệng hến.
Tới khi bị rượt quá, không thể
nào nín được, Hà Nội mới cho Lê Công Phụng lên lấp liếm
tuyên bố trắng trợn:
"Có thể nói qua cuộc đàm phán,
thương lượng ký kết hiệp định trrên bộ, chúng ta và Trung
Quốc đã đạt kết quả được công bằng và thoả đáng"
"Chúng ta làm vì dân, vì nước
và theo truyền thống ông cha. Một tấc chúng ta cũng không
nhường và một li về biên giới lãnh thổ quốc gia chúng
ta cũng không thể dành cho ai được..."
Các học giả, sử học, luật học
đã nói nhiều về vấn đề kỹ thuật, vấn đề lịch sử,
vấn đề pháp lý về chủ quyền đất nước trên những vùng
biển còn tranh chấp, trên những vùng đất bị "cúng" cho Trung
Cộng.
Ở đây, tiểu muội chỉ có những
thắc mắc rất giản dị, bình thường:
1. Ta ký hiệp định với Trung
Cộng rất công bằng, bảo vệ được biên giới tổ quốc
chỉ bằng đường lối ngoại giao, không tốn một giọt máu
thì dân chúng sẽ tri ân "Nhà nước, lãnh tụ đáng kính" trong
việc bảo vệ lãnh thổ để trân trọng ghi công ơn quý vị
vào lịch sử như những vị anh hùng chứ sao lại ồn lên
khóc lóc đau đớn, uất hận xỉ vả như thế? Chẳng lẽ
những người lên tiếng, kể cả trong và ngoài nước, đều
là những người ngu dốt đến không hiểu thế nào là lợi,
thế nào là hại cho đất nước?
2. Ðẹp tốt phô ra, xấu xa
đậy lại.
"Nhà nước ta" đã tạo được công
lao trời bể như thế cho đất nước thì theo đúng truyền
thống, "chỉ đạo cuả Bác", ta phải thổi phồng lên cỡ
chừng vài chục lần hay hàng trăm lần chứ sao lại im ỉm
như thế? "Ðảng" đâu thiếu những văn nô, thi nô để thổi,
để ca ngợi lãnh đạo? Hay ít nữa, "làm láo, báo cáo hay
là nghề của chàng" mà. Hơn nữa, ta dư sức theo đúng đường
lối khiêm tốn và đức độ cuả "Bác" lấy bút hiệu khác
để viết sách tự ca tụng mình mà, cớ sao việc "tốt" này
lại được nhà nước dấu như mèo dấu kít?
3. Biên giới: Bí mật tổ quốc?
Mỗi căn nhà địa chỉ, có ranh
giới, có con số chỉ rõ diện tích căn nhà hay khu vực nhà
mình.
Mỗi nước đều có biên giới,
bản đồ của đất nước được in đầy trong sách địa
lý, lịch sử từ lớp nhỏ nhất tới lớp lớn nhất.
Mỗi nhà, mỗi nước đều có chủ
quyền trong ranh giới của mình.
Người ta còn có bản đồ thế
giới để các nước biết rõ biên giới của từng nước
để tiện việc giao dịch, tôn trọng chủ quyền lẫn nhau.
Chỉ riêng "nhà nước ta" nhất định
rằng đấy là bí mật quốc phòng, nhất định dấu kín hiệp
định biên giới!
Không cho biết biên giới, làm sao
kêu gọi dân "Bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ lãnh thổ"? Biết
ở đâu? Tới đâu mà bảo vệ?
Ðất nước là của toàn dân, không
phải tài sản riêng cuả người lãnh đạo, tại sao lại dấu
kín lãnh thổ như làtư trang, tài sản của riêng mình vì sợ
người nhòm ngó?
***
- Ép uổng người dân không còn
lối sống đến phải liều mạng bỏ nước ra đi, lao vào
biển cả mênh mông, bị hãm hiếp, giết chóc dưới tay hải
tặc để tìm tự do.
- Tham nhũng, tàn hại đất nước,
đem sức dân xuất cảng rẻ mạt, nhục nhã.
- Làm băng hoại tinh thần tự trọng,
tự cường của dân tộc để người dân coi thường chuyện
bị người ngoại quốc làm nhục, chỉ biết cúi đầu chịu
nhục để sống thừa.
- Thui chột mầm non, tiêu diệt nhân
tài, thi hành chính sách ngu dân để cai trị, bảo vệ quyền
lợi, địa vị riêng và phe nhóm, làm Việt Nam trở thành một
trong những nước nghèo đói, nhiều tệ nạn nhất thế giới.
- Lén lút đem đất nước dâng cho
ngoại bang để đổi lấy những quyền lợi cho phe nhóm, lãnh
tụ.
Tất cả những hành động đó đúng
là của quân đạo tặc, phá gia chi tử!
Thương nữ bất tri vong quốc hậïn
Người con hát hay ca nhi không hề
biết cái nhục mất nước, cứ thản nhiên ca hát cho người
mua vui. Ta trách nàng ca kỹ cũng tội vì đa số họ đều là
con nhà nghèo, ít học, có chút thanh sắc đem rao bán cho đời
mua vui, có trách nhiệm chăng, họ cũng chỉ một phần rất
nhỏ trong khi "hữu trách"
Quốc gia hưng vong,
Thất phu hữu trách.
Nước mất, nhà tan, sao không trách
những kẻ có trách nhiệm trong việc làm mất nước mà trách
chi những người con gái tay yếu, chân mềm, kèm thêm thiếu
học thức và tri thức?
***
Ðất nước lúc nào cũng bị hoạ
Bắc phương đe doạ. Ðể hoá giải mối đe doạ đó, mỗi
thời đại, những người có trách nhiệm với đất nước
có đường lối ngoại giao khác nhau để ngăn cản hoạ diệt
vong. Trong gần năm ngàn năm dựng nước, lịch sử ghi đậm
những chiến thắng oai hùng, những đường lối ngoại giao
khôn ngoan, khi cương quyết, khi ôn hoà để bảo vệ lãnh thổ
và danh dự đất nước. Lịch sử cũng ghi sâu những vết
nhơ của Mạc Ðăng Dung, của Hồ Qúy Ly đã bán nước cầu
vinh; Lê Chiêu Thống cõng rắn cắn gà nhà nhưng quan trọng
nhất, nhục nhã nhất, đáng phỉ nhổ nhất là đứa nghịch
tử: Ðảng Cộng Sản Việt Nam, thời "hậu Hồ", đã lén lút
dâng đất đai tổ quốc để bảo vệ ngai vàng cho các vua,
quan trong Chính trị bộ và cấp lãnh đạo đảng!
Kathy Trần

|