Những
con chuột đỏ!
- Thưa đồng chí, miền
Nam nước ta năm nay bão lụt to quá, còn hại hơn El Nino, hơn
cơn bão miền Trung năm ngoái nhiều lắm ạ. Bão tố, nước
dâng ngập lụt, chết ghê quá.
Lãnh đạo chép miệng, thương xót:
- Ừ, rõ kho,å dân đến mất nghiệp
thôi. Anh phải theo dõi và báo cáo đều tình hình cho tôi nhá.
Các anh khẩn trương kêu gọi cứu lụt, kêu gọi dân
chúng trong nước, kêu gọi bọn ngoại chúng nó giúp vào, kêu
gọi cả bọn người nước ngoài của ta nữa.
- Thưa đồng chí, nhưng ta chưa có
báo cáo chính thức và chính xác.
Lãnh đạo cau mặt, gằn giọng:
- Ðợi có báo cáo chính thức thì
các cơ quan khác nó ăn hết mẹ nó phẩm vật cứu trợ rồi,
làm gì còn tới phần mình nữa?
- Dạ...
- Việc cứu trợ khẩn trương nhưng
cứ thong thả cũng được. Bão thì bão rồi, lụt thì lụt
rồi, chết thì dân cũng chết rồi, lụt to đến thế sống
sao nổi mà sống?
- Dạ...
- Ta phải cụ thể lo việc vận
động cứu trợ cho tốt, trước mắt là đọâng viên cứu
trợ cho rõ nhiều vào. Ðợi bọn ngoại nó tới thì ta phát
động chiến dịch quy mô. Dù ta có làm để lấy điểm, làm
cảnh thì cũng tốn kém lắm đấy. Thôi, anh sửa soạn gọi
các báo với các đài phỏng vấn tôi đi nhá. Xong rồi, cho
chỉ thị đi quay phim, đưa lên đài, lên báo, lên lưới trong
cũng như ngoài nước ngaY.
- Tuân lệnh đồng chí.
Lãnh đạo đưa tay gõ nhẹ lên bàn,
suy nghĩ một chút rồi thong thả bấm điện thoại:
- Ðồng chí Bằng đấy hả?
Lê Văn Bằng reo vui:
- Dạ, thưa vâng, vâng. Bằng đây,
Bằng đây thủ trưởng. Chào thủ trưởng, lâu quá mới được
nói chuyện với thủ trưởng. Em chờ nghe ý kiến của Thủ
trưởng đây.
- Sao, tình hình bên ấy ra sao?
- Dạ cũng thường.
- Không, tôi hỏi tình hình cứu
trợ bão lụt cơ mà.
Lê Văn Bằng tức tối:
- Thưa, tiền cứu trợ nhiều lắm...
Cả của bọn chữ thập đỏ Mỹ, cả của bọn Ngụy... À,
không, của bọn Việt kiều, bọn khúc ruột xa ngàn dặm, của
các tôn giáo, các đoàn thể...
- Khá lắm, nhiều tiền lắm à?
Khâu
vạän động quần chúng tốt đấy. Thế nào cũng có bằng
khen và bồi dưỡng đặc biệt cho cậu. Nhớ làm báo cáo rồi
khẩn
trương chuyển tiền về ngay nhân dân nhé.
Lê Văn Bằng hậm hực:
- Thưa Thủ trưởng, làm gì có tiền?
Chúng nó quyên tiền, chúng tổ chức văn nghệ gây quỹ cứu
trợ được khối tiền nhưng... em cóchỉ đạo đâu, có nắm
cắc nào đâu... Nó mà nghe em thì còn nói làm gì!
Lãnh đạo ra vẻ ngạc nhiên:
- Ô kìa, cậu là Tổng Lãnh Sự,
nó không nghe cậu thì nghe ai mà nhất trí đóng góp nhiều
thế?
Lê Văn Bằng bực dọc:
- Thưa anh, em có dám lên tiếng đâu
mà chúng nó còn làm bẽ mặt em nữa anh ạ. Thật mặt em cứ
càng ngày càng dầy ra như cái thớt, suốt ngày chỉ trốn
mãi trong nhà để... ký giấy nhập cảnh cho chúng nó về Việt
nam thôi. Thằng Nguyễn Xuân Phong ở San Francisco nó cũng kêu
ca lắm thưa anh.
Lãnh đạo cười nhạt:
- Kêu sao? Các cậu lại muốn thêm
tí quỹ đen, quỹ đỏ thì cứ nói mẹ ra, những cái tiền
ấy, Ðảng, Nhà nước và các anh nào có tiếc gì với các
cậu bao giờ đâu? Ðồng tiền đi trước là đồng tiền khôn.
Ta thả ra một, ta bắt lại mười, lại trăm. Với lại cái
số tiền quyên cho trận lụt này này, khối ra.
- Thưa anh...
- Cậu không được thấy khó khăn
mà chao đảo nhé. Cậu có nhớ ngày chống Mỹ cứu nước
không? Ta thua gần chết, thế mà ta cứ kiên trì tuyên truyền,
vận động phản chiến ngay tại Mỹ rồi ta đi tới chiến
thắng sau cùng: Cả miền Nam lọt vào tay ta. Hà, hà... Cậu
thử so với số tiền ta bỏ ra trong chiến tranh với số tiền
ta thu vào khi hòa bình xem có phải một vốn, triệu triệu
lời không nào?
- Thưa anh, em hiểu, nhưng...
Lãnh đạo an ủi:
- Ði làm nghề Ðại sứ, nghề Lãnh
sự xứ ta là cái nghề chịu nghe chửi và lì mặt ra mà ăn
tiền. Với lại...
Lãnh đạo cười hề hề, thân mật:
- Tớ còn lạ gì các cậu nữa.
Cậu giả vờ với ai chứ với anh em trong bộ Chính Trị thì...
hì hì... Tớ là người đề cử cậu đi làm Ðại Sứ Mỹ
chứ ai! Trong thời gian thử thách, cái ngày cậu đi mò sò
rồi bị mấy thằng cảnh sát Mỹ nó bắt ấy mà. Khẩn
trương thế mà cậu cứ giả vờ không biết tiếng Mỹ,
cứ "No English..." Bác có sống dậy cũng phải dành cái
chức Ðại Sứ Mỹ cho cậu mà thôi, nói gì tớ. Chẳng thằng
nào thức thời hơn cậu, xứng đáng hơn cậu. Ðúng là "kẻ
thức thời mới là tuấn kiệt".
Lê Văn Bằng sung sướng cười to,
giả vờ khiêm nhường:
- Thưa anh, thì... gặp thời thế,
thế thời phải thế.
- Ðúng! Ðúng lắm! Cái ngày ấy,
tớ phục cậu nhất đấy. Ðảm lược ấy thì chức vụ ấy
là đúng quá rồi. Vụ lụt này, cậu mà ăn mày được bọn
Mỹ nhiều nhiều tiền đô-la cứu trợ thì tớ cho cậu gấp...
năm, gấp mười để dùng vào quỹ đen đấy.
Lê Văn Bằng rầu rĩ:
- Thưa anh, xin thì được rồi, nhưng
đô-la thì em sợ...
- Sợ gì? Nếu không đưa tiền mặt
thì... chủ yếu là phẩm vật cứu trợ cũng được, còm-pu-tơ,
vi-a-gờ-ra, cứ xin tuốt, không phân phối cho dân thì phân
phối cho đảng viên, cho cán bộ, cũng tốt thôi, miễn là
nhiều.
- Dạ, em sẽ cố gắng theo lời
anh dậy.
Lãnh đạo ân cần:
- Kêu gọi cả bọn Kiều bào nữa
nhá, gọi rõ to vào. Này, chắc cũng chẳng phải nhắc cậu:
Bọn nó toàn là bò sữa đấy! Ta tha hồ vắt, không bao giờ
cạn đâu. Mỗi năm chúng nó gửi về hàng bao nhiêu triệu
đô, còn hơn cả tiền ta xuất cảng, thương mại cơ đấy
cậu ạ. Vai trò của cậu quan trọng lắm lắm đấy.
- Thưa anh, em cũng kêu gọi cho có
với chúng nó vì mình không kêu thì nó bảo mình không biết
lo cho dân nhưng em không dám kêu to vì mấy thằng bên nầy
mà giận lên nó chửi thì nhục lắm. Thưa anh, chúng nó học
đòi dân chủ với dân tớ của bọn Mỹ nên mất dậy lắm,
không như bọn trong nước được Ðảng ta quản lý đâu ạ.
- Phiền nhỉ? Chúng nó làm gì mà
cậu bực dọc thế?
- Thưa anh, chúng nó đứng ra quyên
góp với nhau, rồi cam đoan "Sẽ trực tiếp gửi về tận tay
đồng bào bị thiên tai. Ðể bảo đảm không bị ăn chặn,
phẩm vật cứu trợ sẽ không qua tay Nhà nước".
Lãnh đạo văng tục:
- ... mẹ, cái quân này hỗn thật.
Nó mà vào tay các ông bây giờ thì...
- Vâng, thưa anh, nó mà vào tay ta
một lần nữa thì nhất định ta cho chúng nó "cải tạo mút
mùa", mà phải lập trại cải tạo ở miền Trung, lúc bão
lụt cho nó trôi hết là biển là vừa.
Lãnh đạo tiếc rẻ:
- Ừ, rõ tiếc, sao ngày ấy ta lại
thả nó ra nhỉ? Chặc! chặc! Thật chẳng ra làm sao... Nhưng
nó làm gì với tiền cứu lụt của ta? Hay nó cũng chia chác
nhau hết cả tiền? Không có cách nào chú
"quản lý"
những số tiền ấy à?
- Thưa anh, chuyện ấy thì ta chưa
nắm được nhưng chúng nó có đường dây với nhau cả. Mà
toàn những đường dây to như Công Giáo, Phật Giáo, Cao Ðài...
vv... Thưa anh, chửa động đến nó mà nó đã kêu réo, phôn
phiếc, rồi lại còn Phắc phiếc (fax) với lại thư trên lưới
(e-mail) ra như bươm bướm rồi. Ta chấm mút được cũng còn
khó nói gì đến "quản lý"?
Lãnh đạo ân cần an ủi:
- Cậu đừng lo, bọn tôn giáo hả?
Ðược lắm, hãy cứ để đấy. Chưa đến lúc ta trị đấy
thôi. Nghe các đồng chí lãnh đạo cho "cởimở", bọn
nó cứ tưởng bở. "Cởi" là cởi cho các đồng chí
tự do một tị, để nói tí tí cho đỡ ấm ức với lại
cho Quốc Tế với Nhân dân nghĩ rằng ta đã đổi mới ấy
mà. Còn "Mở" là mở cho bọn ngoại nó vào buôn bán
với ta chứ có ai nói gì tới tôn giáo, tới quần chúng được
cởi mở hay "Tự Do với Nhân Quyền" đâu mà chúng nó
cứ rối lên. Ðúng là bọn bát nháo!
Lão cười khẩy:
- Bọn Công giáo, Phật Giáo, Hòa
Hảo, Tin Lành cũng rục rịch nổi dậy. Hà hà! Nổi dậy thời
Mỹ Ngụy mới ăn tiền, chứ nổi dậy với ta thì chỉ có
chết. Chúng nó học đòi dân chủ nên mới chết nhăn răng
ra đấy. Ðợi ta phát hiện hết những thằng đầu sọ, diệt
sạch là êm ngay cho cậu xem.
Lê Văn Bằng hậm hực:
- Thưa anh, trở lại chuyện cứu
lụt, mình là chủ nhà mà nó không giao tiền cho mình đứng
ra cứu trợ, nó cứ đòi vác tiền, vác gạo qua mặt mình,
đòi đưa tận tay mấy thằng nạn nhân bão lụt thì còn thể
thống gì nữa? Thật tức chết đi được.
Lãnh đạo êm ái:
- Nó không qua tay ta, ta cũng có cách
bắt nó phải qua chứ. Mấy thằng công ty chuyển tiền chính
thức mà không đăng ký với ta à? Nhưng mà... thôi, chuyện
trong nước để chúng tớ lo, cậu cứ yên chí công tác tốt
đi, vận động cho khỏe vào, ra vài cái tổ chức ma đi quyên
tiền chúng nó nữa. Cậu vừa có của ăn, vừa được dịp
bôi nhọ những đoàn thể nào chính thức cứu trợ thật,
cậu làm sao mà chúng nó cứ nghi ngờ nhau là đủ rồi, chuyện
gì khác ta tính sau.
- Dạ, thưa anh.
Lãnh đạo vui vẻ, thân mạât:
- Hồ hởi lên. Coi như việc tăng
quỹ đen của cậu đã được tớ nhất trí rồi đấy, yên
chí.
- Thưa anh, còn những thằng trực
tiếp đem tiền về?
- Chẳng sao cả. Ta cứ để mạêc
nó, nó đem tiền chứ có đem vũ khí về chống ta đâu mà
lo. Nó đem về rồi thì ta chỉ tuyên bố với nhân dân rằng
"Việt kiều bào hải ngoại nhiệt liệt hưởng ứng lời kêu
gọi của nhà nước ta về tiếp tay cứu trợ đồng bào bão
lụt" thế là xuôi chứ có gì mà chú phải thắc mắc?
Cả hai phá lên cười:
- Ối giời ơi, mượn đầu heo nấu
cháo là nghề của ta mà. Hơn nữa, nó càng đem về nhiều
thì cán bộ ta cũng có thêm cơ hội "bồi dưỡng"chứ. Cứ
để nó đỡ tay ta lúc này đã rồi tính sau.
- Còn cái ông Hoà Thượng già Quảng
Ðộ cứ đòi đi cứu trợ "độc lạâp", thưa anh, ta xử lý
sao ạ?
- Thì... tùy, già nắn rắn buông.
Hôm nào thấy không có Quốc Tế thì ta thu quà lại, chờ dán
lại nhãn là quà cuả ta xong rồi sẽ phát ra. Lúc nào thấy
mấy thằng Quốc tế hay mấy thằng to mồm thì ta đành giả
lơ cho xong. Bao giờ êm êm ta lại cho ông ấy cải tạo vài
năm nữa. Ông ấy cũng chẳng để ta bắt lâu nữa đâu. Sắp
chầu Phật của ông ấy rồi.
- Thưa anh, nhưng bọn Phật Giáo
với Phật Giáo Hoà Hảo dạo này nó hoạt động mạnh quá
trên internet cũng phiền lắm.
Lãnh đạo cười khẩy:
- Ối chào, lên đấy mà đánh đòn
gió. Ta phong toả hết lưới ở Việt Nam rồi. Nó viết thì
nó xem. Hại quái gì đâu. Chú không thấy thằng Cờ-lin-tân
sắp sang Việt Nam đấy à. Rồi chú xem, ta sẽ xin nó được
khối tiền. Cứ đem những người tạât nguyền ra, bảo là
nạn nhân của chất độc da cam xin tiền bồi thường là ăn
chết thôi.
- Thưa anh, ngàn năm một thuở nó
mới sang mà ta không bắt nó vào lạy Bác với các liệt sĩ
ta?
- Chú chỉ nhìn gần mà không thấy
xa. "Bác" bây giờ chỉ để đấy làm cảnh cho đảng có lý
do tồn tại chứ đối với nhân dân, chúng nó đã chẳng coi
ra gì, nói gì thằng Cờ-lin-tân? Chú không biết chứ bộ Chính
trị họp mấy ngày đêm mới tìm ra giải pháp là... ta lấy
lý do sửa lăng Bác và đài chiến sĩ nên đóng cửa cả hai
nơi vào đúng dịp nó sang để khỏi phải rắc rối, nó không
thèm vào thì bẽ mặt ta. Chọc nó tức lên có mà ăn cái giải
rút của nó chứ đừng hòng viện trợ. (1)
***
Tin các báo nói tới những thảm
nạn đau lòng của những trận bão thế kỷ ở Việt Nam: Người
dân bị bão lụt đói lạnh trông chờ chính phủ cứu trợ
đã mỏi mòn. Người chết đã hàng mấy trăm, có nhiều gia
đình chết cả nhà vì căn nhà bị nước cuốn phăng đi, không
ra kịp. Bao nhiêu ruộng vườn, nhà cửa theo cơn lũ lụt cuốn
ra biển. Bao nhiêu tỉnh miền Nam ngập trong biển nước mênh
mông vì trận lụt năm nay, mực nước lên cao chưa bao giờ
có.
Theo những người có thân nhân miền
bão lụt, khi dân bị bão lụt ngồi trên nóc nhà chờ đợi
thì chỉ có sư và ni của các chùa đi phát cơm vắt với muối
giúp cho họ sống sót. Sau tới các cha, các nhà thờ ra tay
cứu trợ đồng bào. Máu chảy ruột mềm, chẳng ai phân biệt
tôn giáo trong cơn cùng quẩn.
Trong khi đó chính phủ làm gì? Chính
quyền địa phương làm gì? Báo chí tố cáo chính phủ đòi
độc quyền cứu trợ, không cho tư nhân tham dự (Năm 1999,
chính phủ đưa ra ba trực thăng đi cứu trợ thì hai chiếc
bị hỏng, không đi được, chỉ có một là hoạt động
được.)
Người dân chịu thiên tai vừa chết
chóc, đói rét, vừa đau thương, phẫn nộ: Mưa gió, lụt lội,
đói khát có chờ địa phương, có chờ chính quyền cho phép
rồi mới trút nước xuống, dâng lũ lên cuốn phăng cả tài
sản và sinh mạng của người dân không?
****
Trận lụt miền Trung 1999:
Từ bao giờ, miền Trung vẫn là
miền "đất cầy lên sỏi đá" với:
Nhưng trong chiến tranh tang tóc, dù
đói, dù rét, dù nghèo, người dân vẫn đủ sức để bám
đất mà sống cho đến khi Cộng Sản vào!
Từ miền Trung nghèo khổ, thêm chế
độ hà khắc, người dân miền Trung bỏ đất ra đi, làm thuê,
gánh mướn, ở đợ, bán vé số để gửi tiền, những đồng
tiền mồ hôi, nước mắt về miền Trung để người ở lại
giữ đất, giữ mồ mả ông bà. Hơn nữa, còn những người
con gái lưu lạc, bán thân. Còn những người nghèo đến phải
bán máu mình để sống! Rồi tới những trận lụt chưa bao
giờ tai hại đến như vậy. Ai là người chịu trách nhiệm
trước người dân, trước dân tộc, trước đất nước?
Báo Lao Ðộng ra tháng 10-1999 loan
tin theo Nguyễn Ngọc Lung, Cục trưởng cục Lâm Nghiệp, Việt
Nam mỗi năm nhập cảng gần một triệu mét khối gỗ và tới
năm 2005, số gỗ nhập cảng sẽ là 2 triệu 2 mét khối gỗ!
Diện tích rừng lúc trước là 43%, nay chỉ còn 25%, là một
trong 3 quốc gia có ít rừng nhất ở Ðông Nam Á. Diện tích
rừng chỉ bằng 1/5 các nước trong khi tỉ lệ phá rừng gấp
5 lần những nước cùng khu vực!
Trong khi đó, phần nghiên cứu, nuôi
dưỡng rừng không hề có. Sông ngòi không được chăm sóc,
đê điều không được bảo vệ. Nước từ trên cao đổ xuống
ào ạt không có rừng ngăn lại, thêm nước từ biển dâng
lên trong mùa mưa tạo những trận lũ, lụt, thiên tai kinh hồn.
Chính quyền Cộng Sản phải chịu
trách nhiẹâm. Bọn cán bộ, từ trên xuống dưới, không hề
lo cho dân, chỉ lo hốt cho đầy túi tham. Họ phá hoại tài
sản quốc gia bừa bãi: đốn rừng, lấy gỗ bán lậu, xuất
cảng, đốt than... gây nạn lũ lụt.
Dân bị lụt lội, đói khổ, chính
quyền có lo lắng không?
Có chứ, họ lo người dân đói
khát quá sẽ đứng lên lật đổ chế độ nên phải xúc tiến
việc cứu trợ. Nhưng cứu trợ cũng là một hình thức thương
mại vậy: Phẩm vật cứu trợ tới tay dân một thì vào tay
nhà nước và cán bộ ... mười.
Trận lụt ở đồng bằng sông
Cửu Long tháng 9 năm 2000 còn dữ dội hơn.
Lụt dâng lên từ sông, từ biển.
Nước mưa trên trời đổ xuống. Con số thiẹât hại về
vật chất chưa được kiểm kê, riêng nhân mạng được ghi
nhận là tới hơn hai răm người, con số vẫn còn gia tăng
và những hâu quả về đói khát và dịch sẽ xẩy ra trong
tương lai!
Trong khi đó, phòng thông tin Phạât
giáo tại Pháp loan tin chính quyền cản trở việc cứu trợ
các nạn nhân do Phái đoàn gồm 17 người của Giáo Hội Phạât
Giáo Thống nhất vì những phẩm vật cứu trợ có dán nhãn
hiệu của Phật giáo và được cho biết chính phủ cấm các
cuọâc cứu trợ của tư nhân. Ðể trả lời những hành đông
đó, hoà thượng Quảng Ðộ tuyên bố sẽ đi cứu trợ các
nạn nhân bất kể những cấm đoán.
Một bài viết của người trong
nước trên Internet cũng nêu ra một câu chuyện cúu trợ của
các cha như sau:
Một đức cha Thiên Chúa Giáo
xin giấy phép đi cứu trợ tại địa phương, Cha xin luôn cả
danh sách những "Gia đinh có công với cách Mạng".
Tới chỗ cứu trợ, cha xin các
"Gia đình có công với Cách Mạng" trong danh sách đứng ra một
bên, gia đình "Nhân dân" đứng ra một bên để cha dễ làm
việc. Cán bộ khoái chí gật gù bảo nhau:
- Ừ, có thế chứ, phải học
biết điều thế chứ. Các ông cha là phản động lắm đấy.
Cha bắt đầu phát quà cho… Nhân
dân trước! "Gia đình Cách Mạng" điên lên:
- Này, phản động vừa chứ,
các "ông" có công thì phải phát cứu trợ cho "ông" trước
chứ!
Cha ngọt ngào:
- Hôm qua, nhà nước đã phát
quà cứu trợ cho "Gia đình có công với Cách Mạng" rồi, bây
giờ xin để chúng tôi phục vụ cho "Nhân dân" trước.
- Thế thì hết mẹ nó rồi còn
gì!
- Nếu còn chúng tôi xin phục
vụ "Gia đình Cách Mạng", các ông bà là đầy tớ của nhân
dân thì phải chờ sau chứ.
Câu chuyện không biết có thật
hay chỉ là sản phẩm tưởng tượng để chứng tỏ nỗi uất
ức của người dân nên tiểu muội chỉ xin ghi lại, không
dám bàn luận chi nhiều.
*****
Ðảng và cán bộ là những con
chuột đỏ đào khoét tới tận cùng xương tủy người dân.
Chúng ta, những người còn một
chút lương tâm để thấy
Máu chảy ruột mềm thì đành
chịu cảnh "NÉM CHUỘT SỢ VỠ ÐỒ"! để móc tiền
ra cứu trợ và chỉ hy vọng là tiền sẽ tới được tay người
dân để xoa dịu phần nào những đau thương, đói khổ, tang
tóc của họ.
Tức lắm! Hận lắm!
Nhưng làm gì bây giơ? Người ta
liền chửi cho hả tức nhưng chửi mãi có chết con chuột
Cộng Sản nào không? Có khi người ta lại dùng hết tài nghệ
để... chửi nhau cho Cộng Sản nghe chơi và xoa tay, cười thích
chí chờ lúc thong thả cúi xuống nhặt hai con trai và con cò
Quốc Gia dại dột cho vào bị Cộng Sản! Bao giờ có những
vị anh hùng thật ra tay đập chết, tiêu diệt những con chuột
đỏ tai hại cho dân, cho nước?
Qua thiên-niên kỷ mới, toàn dân,
trong cũng như ngoài nước, đang ngóng chờ những người thật
sự có khả năng, có nhiệt tình yêu nước làm được một
cái gì cho dân, cho nước, khởi đầu cho sự suy tàn của Cộng
Sản, khởi đầu cho niềm hy vọng của mọi người. Mong lắm
thay!
Ghi chú:
1- Tin Reuter.
2- Mọi sự in lại, trích dịch
xin liên lạc tác giả qua email:
KathyTran337@hotmail.com
Món quà văn
nghệ thanh nhã để tặng nhau.
Không
cần đàn bà? Phiếm luận của Kathy Trần
phát hành tháng
9, năm 2000 giá $14
Nửa
Sơn Hà: Truyện dài, $14 Phát hành 1999
Ðược Vay
Nụ Cười: Truyện dài, $12 Phát hành 1998, sắp hết.
Ðàn ông, đàn
bà: Phiếm, $10 Phát hành 1997, đã hết.
Mua 2 cuốn trở
lên, mỗi cuốn $12.
Liên lạc các
nhà sách hay:
Kathy Trần (408)
281-4077
337 Oakberry way
San Jose, CA 95123
Email: KathyTran337@hotmail.com
|